Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ HungAn ] Hôn Lễ Trong Bóng Đêm [Quang Hùng × Thành An]

Nghi Lễ Bóng Đêm

__________
Gió biển thổi qua hòn đảo nhỏ như lưỡi da.o sắc lạnh, kéo theo mùi muối và hăng hắc của rong rêu.
Đêm nay, trăng bị che khuất bởi những đám mây đen, chỉ còn vài vệt sáng nhợt nhạt hắt lên con đường lát đá dẫn vào biệt điện của dòng họ Lê.
Người Hầu
Người Hầu
Ngài Hùng, tới giờ rồi
Người hầu mặc áo choàng dài đen khẽ cúi đầu, giọng trầm lẫn run.
Lê Quang Hùng chỉnh lại cổ áo lễ phục màu huyết dụ.
Pheromone Enigma trong người anh sôi nhẹ như một dòng nước ấm dưới da, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo.
Đêm nay, anh phải cưới một Alpha lạ mặt người mà gia tộc vừa đưa về trong vội vã, thay cho “người được chọn” ban đầu đã biến mất.
Tiếng bước chân vang lên từ hành lang. Khi cửa mở ra, Hùng nhìn thấy Đặng Thành An.
Người đàn ông trẻ mặc áo choàng Alpha trắng tinh, cổ tay đeo dải băng đỏ như vết má.u.
Đôi mắt em lạc thần, dường như vẫn chưa hiểu mình đang ở đâu.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
A-Anh..
An lắp bắp, mùi pheromone Alpha thoảng ra, ngọt nhưng có gì đó lạnh lẽo như sương sớm.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Tại sao tôi lạ-
Hùng cắt ngang bằng giọng trầm thấp
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Câm miệng!! Nghi lễ bắt đầu, đừng làm trái
Hai người được dẫn xuống đại sảnh. Nến đen cháy lập lòe trên hàng chục chân đèn sắt
Tiếng tụng của các trưởng lão vang như tiếng gió rít trong ống đồng, từng chữ như khắc vào da.
An khẽ run, pheromone tản ra mạnh hơn vì sợ hãi
Trong khoảnh khắc ấy, Hùng thoáng chao đảo
Mùi hương rượu của Alpha ngọt ngào len qua từng hơi thở, kéo bản năng Enigma trong anh thức giấc. Anh nghiến răng, tự trấn áp.
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Đặt tay lên vòng nguyệt quế
Giọng trưởng lão vang lên.
Họ cùng đặt tay lên một vòng nguyệt quế đen đan xen dây gai
Lạnh buốt
Như có hàng trăm mũi kim châm vào da.
Trong đầu An chợt hiện lên hình ảnh một căn phòng đá, tiếng hét, mùi má.u… nhưng thoáng chốc lại biến mất như ảo giác.
An giật bắn, ngón tay run run vẫn bị giữ chặt trên vòng nguyệt quế.
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Đừng chống lại
Một trưởng lão khác khẽ nghiêng đầu, giọng như tiếng đá lăn
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Má.u của hai người phải hòa làm một thì hôn lễ mới kết thúc
Một lưỡi d.ao mảnh từ khay bạc được đưa ra.
Hùng nắm lấy trước, cắt nhẹ lên đầu ngón tay mình.
Má.u Enigma ấm, đỏ sẫm, rơi xuống vòng nguyệt quế như nhuộm đen thêm từng sợi gai.
Anh quay qua An.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đến lượt cậu
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Không... tôi không...
An lùi lại, nhưng hai hầu cận đã kẹp chặt hai vai, mùi khói trầm hòa với mùi sợ hãi khiến đầu óc quay cuồng.
Hùng nghiêng người, đôi mắt đen lạnh áp sát An.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng ép tôi phải bế cậu tới
Trong thoáng chốc, pheromone tràn ra mạnh mẽ, bao phủ không khí như một cơn bão vô hình.
An cắn môi, mùi hương tự động lan ra để tự vệ, ngọt như đường nhưng phảng phất mùi má.u sắt
Bản năng trong anh réo gọi vừa muốn trốn vừa muốn dựa vào nguồn sức mạnh kia.
Em run rẩy đưa tay ra.
Lưỡi d.ao c.ắt qua, m.áu nhỏ xuống vòng nguyệt quế
Lập tức, các dây gai quấn chặt lấy cổ tay hai người, hàn gắn hai vết máu lại với nhau
Sảnh nghi lễ tối sầm, ngọn nến chao đảo như có gió ngầm.
Tiếng tụng niệm đổi nhịp, trầm xuống, mỗi chữ như một cú đập vào tim.
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Trước mặt tổ tiên và hải thần, các ngươi đã là phu phu
Trưởng lão khép mắt nói
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Từ giờ đến khi nghi thức hoàn tất, không ai được rời khỏi biệt điện
An ngẩng lên, ánh nến chiếu lên gương mặt trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, em thấy sau lưng Hùng không phải bóng của một người mà là bóng của thứ gì đó cao lớn, mảnh khảnh, mắt sáng như than hồng đang nhìn anh.
An chớp mắt, bóng ấy biến mất
Mồ hôi lạnh chảy dọc gáy
Hùng thì thầm bên tai, đủ cho An nghe
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
/Cậu không cần biết lý do/
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
/Cứ làm theo, ít nhất sẽ sống sót/
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh… anh đang nói gì…?
Em định hỏi tiếp thì một tiếng chuông trầm vang lên từ sâu trong biệt điện.
Cửa sắt khép lại, khóa chặt.
Nến đồng loạt bùng sáng như ngọn lửa xanh, hắt lên tường những hình vẽ cổ xưa, người và quái vật quấn lấy nhau trong nghi thức kỳ dị.
Pheromone của cả hai hòa trộn trong không khí thành một mùi hỗn hợp kỳ lạ ngọt ngào, hắc và có gì đó như hương biển mục rữa.
An đột nhiên thấy tim mình đập nhanh, hình ảnh những cơn sóng đêm và một bàn tay chìm xuống nước thoáng qua trong đầu
Như ký ức xa xưa mà em chưa từng có.
Hùng nhìn xuống người bên cạnh, trong đáy mắt lạnh như băng thoáng có tia dao động
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
💭Kiếp này hay kiếp trước… cậu lại trở về trong nghi lễ này sao?
Trưởng lão đặt tay lên vòng nguyệt quế lần cuối, giọng trầm vang
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Máu đã hợp. Đêm nay phòng hôn phối ở phía đông
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Không được ra ngoài khi chuông chưa báo bình minh
Trưởng Lão
Trưởng Lão
Nếu không…
Ông không nói tiếp, chỉ nở một nụ cười bí hiểm, lộ ra hàm răng như đã ngả xám.
Hai người được dẫn đi qua hành lang dài, hai bên là những tấm màn đen thêu ký tự cổ.
Tiếng sóng biển đập vào vách đá hòa với tiếng tim đập của em.
An khẽ kéo nhẹ áo choàng của Hùng, giọng run.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh biết họ đang làm gì không? Đây là đám cưới… hay một nghi thức hiến tế?
Hùng không quay lại
Hùng chỉ khẽ siết tay An, vừa như trấn an vừa như trói buộc
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Cứ đi. Đêm nay chỉ mới bắt đầu
_________
Cánh cửa gỗ lim khổng lồ mở ra, tiếng bản lề rít dài
Phòng hôn phối nằm sâu nhất trong biệt điện.
Trần thấp, tường đá ẩm phủ rêu xanh.
Ánh lửa từ bốn cây nến đen ở góc phòng hắt lên trần, tạo thành những hình bóng méo mó như những cánh tay vươn ra.
Người hầu đặt khay bạc xuống, không nói một lời, chỉ khẽ cúi đầu rồi lui ra
Cửa đóng sập lại sau lưng.
Tiếng khóa xoay ken két.
Chỉ còn Hùng và An trong căn phòng lạnh lẽo.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Đây...
An lùi một bước, mắt nhìn quanh.
Một cửa sổ nhỏ có song sắt nhìn ra biển đêm, sóng trắng xóa đập vào vách đá, bắn lên thành từng cột nước.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nhìn nữa
Hùng trầm giọng, tháo găng tay lễ phục, từng động tác nặng nề.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Cứ coi như một đêm giam lỏng
An bấu chặt vạt áo choàng mình, pheromone bất giác lan ra yếu ớt như một lớp sương mỏng, vừa sợ hãi vừa bất an
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh… anh thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra sao?
Hùng nhìn em, đôi mắt tối lại
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Tôi biết
Anh bước lại gần, cúi thấp xuống ngang tầm mắt em.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nhưng cậu không cần biết
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Biết càng nhiều càng nguy hiểm
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh… anh cũng bị ép sao?
Giọng em run.
Hùng không đáp, chỉ khẽ chạm vào dây băng đỏ trên cổ tay An.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng để nó rơi ra
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Khi chuông bình minh vang lên, nó sẽ tự rơi
Trong phòng, mùi hương của cả hai bắt đầu hòa quyện
Pheromone của Hùng trở nên dày đặc, nhưng không bùng nổ mà như một tấm lưới vô hình bao lấy An, khiến em kia vừa nghẹt thở vừa… an toàn một cách khó hiểu.
An thấy tim mình đập nhanh, như ký ức về một lần từng nắm tay ai đó giữa biển đêm trỗi dậy.
Bỗng, một tiếng gõ nhẹ vang lên từ phía tường đá.
Nhịp ba lần, dừng, rồi ba lần nữa. An giật mình, quay ngoắt lại
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Có ai đó…
Hùng nắm tay An kéo lại.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nhìn
Nhưng tường đá ở góc phòng chậm rãi rạn ra như có thứ gì bò bên trong.
Kẽ nứt, mùi muối biển nồng hơn, kèm theo mùi sắt của má.u tươi.
An lùi về phía Hùng, toàn thân run, pheromone tản ra hỗn loạn.
Hùng nghiến răng, mắt ánh lên sắc đỏ trong bóng tối.
Anh kéo mạnh An vào ngực mình, hạ giọng.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Dù có thấy gì cũng đừng thở mạnh
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đêm nay chưa phải lúc chúng ta chết
An ngẩng lên, lần đầu tiên thấy trong ánh mắt lạnh lẽo ấy có một tia bảo vệ thật sự.
Ở phía tường, một bàn tay xương xẩu như từ đá chui ra, cào nhẹ lên nền, để lại vệt má.u tươi hình vòng nguyệt quế.
Tiếng chuông từ sâu trong biệt điện lại vang lên lần nữa, dài và trầm, làm rung cả khung cửa sắt.
Ánh nến vụt tắt
Trong bóng tối chỉ còn hơi thở gấp gáp của hai người, mùi hương Enigma - Alpha hòa làm một, và tiếng thì thầm lạ lùng vọng ra từ kẽ nứt.
“…Hãy nhớ… hẹn kiếp sau…”
Hùng siết chặt An trong vòng tay, khẽ thốt qua kẽ răng
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
“Cậu đã trở lại thật rồi…”
_________

Bóng Người Sau Tấm Gương

Tiếng chuông dứt hẳn, nhưng trong phòng hôn phối mùi muối biển và má.u vẫn còn nồng như ai đổ trực tiếp vào không khí.
Những đường nứt trên tường tự khép lại, bàn tay xương biến mất như chưa từng tồn tại, chỉ để lại vệt nguyệt quế má.u đỏ thẫm.
An ngẩng đầu khỏi ngực Hùng, môi run run.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Vừa rồi… là ai? Là… chúng ta hay…
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng hỏi
Hùng vẫn giữ chặt vai em, mắt nhìn qua.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đêm nay mọi câu hỏi đều có giá
An nuốt khan.
Pheromone Alpha của em thoảng ra như một làn hương ngọt bị ám khói, khiến căn phòng vừa ngột ngạt vừa ấm áp.
An cố gạt tay Hùng ra nhưng bản năng lại tựa vào hơi ấm của Enigma trước mặt.
Trên bức tường đối diện giường, một tấm gương cổ đã hiện ra từ lúc nào
Khung bạc loang lổ, mặt gương mờ đục như nước biển. An giật mình.
Lúc mới vào phòng, em không thấy nó.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nhìn
Giọng Hùng hạ thấp, gần như thì thầm bên tai.
Nhưng đã muộn
Trong gương, An thấy chính mình - nhưng không phải bộ dạng hiện tại.
Là một Omega mặc áo choàng đỏ, tóc ướt dính vào má, đôi mắt đầy hoảng loạn.
Cậu Omega ấy đưa tay ra, miệng mấp máy
“Hãy nhớ…”
An khụy xuống, đầu đau nhói như bị kim châm.
Ký ức vỡ vụn
Một bờ biển, một vòng nguyệt quế cháy, một người Alpha quay lưng bỏ đi.
Tiếng sóng vỗ hòa với tiếng hét của ai đó.
Hùng vung tấm vải đen trùm kín gương, hắn như tỏa ra một thứ gì đó mạnh mẽ như thể xua đuổi thứ gì vô hình.
Hắn đỡ em dậy, giọng khàn khàn.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đêm nay không được nhìn gương
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Không được trả lời tiếng gọi
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Tiếng gọi…?
An ôm đầu, mắt ướt.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh cũng nghe thấy?
Hùng gật khẽ, nhưng không nhìn em, chỉ nhìn về phía cửa sắt.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Tôi nghe từ trước khi cậu tới đây
Ngoài khung cửa nhỏ có song sắt, sóng biển lại vỗ mạnh, bọt trắng như tay người bấu vào vách đá.
Trong giây lát, An thấy một hàng người mặc áo choàng trắng đứng trên mặt nước, cầm đèn di chuyển vòng tròn - rồi cảnh tượng biến mất như ảo ảnh.
An bám chặt tay áo anh, giọng khàn
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh… chúng ta đã gặp nhau trước đây phải không?
Hùng cúi xuống, đôi mắt sâu như vực.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Cậu nên quên chuyện đó
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nếu không, cả hai sẽ không qua nổi đêm nay
Tiếng gõ ba nhịp lại vang lên - lần này ngay dưới nền giường, sâu và dồn dập.
Căn phòng rung nhẹ, hơi lạnh bò lên từ chân, mùi má.u trở nên đậm đặc.
Hùng khẽ kéo An sát hơn, thì thầm sát tai em.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
“Nghe tôi, dù có thấy gì, cũng đừng thở mạnh, đừng gọi tên tôi và đừng rời tay ra.”
Ánh nến lóe lên một lần rồi vụt tắt. Trong bóng tối chỉ còn mùi hương của hai người họ hòa quyện và tiếng thì thầm văng vẳng, lần này rõ hơn.
“…Hãy nhớ… hẹn kiếp sau…”
An rùng mình. Hùng siết chặt tay anh.
Tiếng thì thầm “hẹn kiếp sau” vừa dứt thì nền đá dưới chân hai người chợt lạnh ngắt như có nước ngầm tràn lên.
Những khe nứt nhỏ li ti nổi dần, tỏa ra ánh xanh lân tinh như vẩy cá.
An run lên, pheromone thoát ra lộn xộn, vừa ngọt vừa cay hăng như mùi rong mục.
An níu chặt tay Hùng, không còn dám nhìn xung quanh.
Ngay giữa phòng, vòng nguyệt quế má.u ban nãy bỗng rực sáng, những đường vẽ như nở hoa, hóa thành một ký tự cổ lạ lẫm.
Hùng nhìn chằm chằm, cằm nghiến lại
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Chúng chưa bỏ cuộc…
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Chúng… là ai?
An run rẩy hỏi, hơi thở đứt quãng.
Hùng không trả lời.
Anh kéo em về phía góc phòng, nơi tấm gương bị vải đen phủ vẫn khẽ rung như có ai đập từ bên trong.
Bên dưới, mặt đá hé ra một khe cửa hẹp.
Hơi muối và mùi má.u phả lên, nồng đến mức cả hai dường như không thở nổi.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đi thôi
Hùng nói khẽ nhưng dứt khoát.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đêm nay phải xuống dưới
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Ở đây không an toàn nữa
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Xuống dưới… đâu?
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Xuống nơi mọi nghi thức bắt đầu
An muốn hỏi nữa nhưng giọng anh mang thứ áp lực khiến em chỉ còn biết gật khẽ.
Hùng bao trùm quanh em như một tấm áo choàng vô hình, làm dịu run rẩy nhưng cũng khiến tim đập hỗn loạn.
Từ khe hẹp dưới sàn, vang lên tiếng thở không phải của con người - trầm, dài, ẩm ướt, như biển đang rên rỉ.
Một âm thanh khe khẽ theo nhịp ấy cất lên
“…Đừng bỏ tôi… đừng bỏ tôi…”
An siết chặt dây băng đỏ trên cổ tay mình.
Cổ tay đau nhói, m.áu rịn ra, nhưng anh vẫn giữ chặt.
Hùng đặt bàn tay lớn lên tay em, ánh mắt tối lại.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng tháo ra. Đêm nay nó là thứ duy nhất giữ cậu ở lại đây, không bị kéo đi.
Tiếng sóng đập ngoài cửa sổ bỗng ngưng bặt
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hai người thở.
Rồi một tiếng “két” chậm rãi vang lên khi tấm gương rạn nứt sâu hơn, lộ ra một con mắt khổng lồ mở ra giữa các đường nứt, trừng trừng nhìn xuống.
An thốt lên một tiếng khàn khàn, mùi pheromone lập tức bùng ra dày đặc như để tự vệ.
Hùng kéo em sát ngực, thì thầm.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nhìn, bước theo tôi
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nếu không, cậu sẽ không trở lại được nữa
Em siết tay anh, dẫn xuống bậc thang đá xoắn ốc vừa hiện ra, những bậc thang chìm trong bóng tối ẩm ướt.
Ánh xanh lân tinh từ vẩy cá trên sàn dắt lối như những đốm m.a trơi.
Trước khi cả hai bước xuống, từ phía tấm gương phủ vải vang lên giọng nói Omega lúc nãy, rõ ràng hơn, như đang gọi thẳng tên An.
“…Đừng để hắn lừa… chạy đi…”
An dừng lại, tim đập loạn. Hùng quay đầu nhìn anh, mắt sâu thẳm.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Cậu chọn đi, tin tôi hoặc tin cái bóng kia
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nhưng chỉ có một con đường
Hơi lạnh từ cầu thang đá phả lên, mùi muối và máu tạo thành một thứ hương nghẹt thở, mơ hồ vừa như hôn lễ vừa như nhà mồ.
An hít một hơi dài, nắm chặt tay Hùng.
Em không hiểu mình đang bước vào đâu, không hiểu người này thật sự là gì… nhưng bản năng thúc đẩy em đi cùng.
Họ bước xuống.
Phía sau, tấm gương nổ một tiếng “choang”, nhưng không vỡ; nó khép lại, im lặng như chưa từng có.
Bóng hai người kéo dài xuống bậc thang, đan vào nhau như một sợi dây đỏ dẫn xuống vực sâu.
_________

Lễ Dưới Lòng Đất

__________
Bậc thang đá xoắn ốc dẫn họ xuống sâu như không bao giờ tới đáy
Mỗi bước chân, hơi ẩm mặn nồng lại tăng lên, như đang bước thẳng xuống lòng biển.
Hai bên vách có những ký tự cổ khắc nông, ánh xanh lân tinh chảy như má.u đông trong rãnh chữ.
An nắm chặt tay Hùng, hơi thở nặng dần.
Trong tai vang lên tiếng tim mình đập, xen lẫn tiếng rì rầm không rõ từ đâu vọng đến
Những câu chữ mơ hồ
“hẹn kiếp sau… trả giá… máu của hai người…”
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nghe
Hùng khẽ nói, giọng khàn, như đọc một câu thần chú quen thuộc.
Cuối cùng bậc thang mở ra một hành lang dài.
Trần thấp, những dải vải đen treo lủng lẳng như cánh dơi.
Chính giữa có một bể nước rộng, mặt nước tối om, sóng lăn tăn dù không có gió.
Trên bờ, hàng chục chiếc mặt nạ bằng đá xếp thành vòng tròn, mỗi mặt nạ có hình thù khác nhau - nửa người, nửa cá, nửa thú.
An nhìn chúng, sống lưng lạnh toát.
Một thứ gì đó trong ký ức cũ trỗi dậy, như em đã từng đứng ở đây, cũng với một người đàn ông mặc áo lễ phục đỏ.
Hùng buông tay em ra, đi đến giữa vòng, giọng thấp.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đứng trong vòng, đừng ra ngoài
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Ở đây… là gì?
An khàn giọng hỏi.
Chỉ là thủ tục, cứ im lặng, mọi thứ sẽ qua
Hùng không nhìn em, đôi vai căng cứng.
Nước trong bể đột nhiên nổi bọt, từng bong bóng vỡ tan như tiếng thì thầm.
Từ đáy nước, một bóng người mờ nhạt trồi lên - gương mặt giống hệt em, nhưng lạnh lẽo và đầy thù hận.
Nó mở miệng, giọng như từ xa xăm
“Anh ấy… lại bỏ em… lần nữa…”
An đứng chế.t trân.
Cổ tay em đau buốt, dải băng đỏ nóng lên như sắt nung.
Những ký ức rời rạc ùa về
Sóng biển, tiếng gọi tên ai đó, bàn tay bị buông ra giữa nghi lễ…
Hùng bước tới, chắn ngang giữa An và bóng nước.
Anh khẽ đặt tay lên vai An, giọng trầm và khô khốc.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nghe nó. Đừng để nó kéo cậu xuống
Bóng trong bể cười khanh khách, tiếng cười vang khắp hành lang.
Những mặt nạ đá rơi xuống từng cái, vỡ vụn, để lộ những hốc mắt rỗng
Ánh lân tinh nhấp nháy như đom đóm
An bấu chặt vạt áo người đối diện, thì thầm.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
“Chúng ta đã từng… nơi này…”
Hùng nhìn sâu vào mắt em, tia nhìn vừa đau đớn vừa quyết liệt.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Phải
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nhưng lần này, tôi không để cậu biến mất nữa
Tiếng sóng từ đâu đó vang lên dữ dội. Mặt bể dậy sóng, bóng nước giơ tay vươn về phía hai người.
Hùng kéo mạnh An lại, thì thầm sát tai.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Bước theo tôi. Đừng nhìn lại
Hắn dẫn em rời khỏi vòng, tiến vào một cửa hẹp phía sau bể nước.
Bóng tối nuốt chửng cả hai, chỉ còn tiếng nước vỗ và tiếng thở gấp gáp của hai người đan vào nhau trong đường hầm đá.
_________
Cánh cửa đá khép lại phía sau lưng họ bằng một tiếng “rầm” trầm đục.
Con đường bên trong hẹp đến nỗi vai hai người chạm vào vách, hơi thở va vào đá lạnh rồi dội ngược lại thành những tiếng vọng lạ lùng.
Nước nhỏ từ trần xuống, mùi tanh mặn lẫn mùi đất mục hắt lên
Bóng hai người chập chờn trên bức tường như đang có ai thứ ba đi theo.
Mỗi lần họ đổi bước, những ký tự khắc chìm trên đá lại lóe sáng một thoáng như mắt ai đó đang mở.
Em chạm tay lên tường, đầu ngón tay tê buốt.
Một thoáng hình ảnh vụt qua
Những người mặc áo đỏ đi hàng dài, tay cầm đuốc, kéo lê một quan tài xuống chính con đường này.
An run rẩy rụt tay lại, lưng tựa vào Hùng.
Hùng khẽ đặt tay lên vai em giọng trầm, cố kìm sự gấp gáp.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng để chúng nó dẫn lối. Đi thẳng thôi
Bóng tối phía trước như có hơi thở, lúc phả ra hơi lạnh, lúc lại dồn dập như tiếng tim.
Ở cuối đường, ánh sáng xanh mờ nhạt dần hiện lên, tựa như một nghĩa địa ngầm.
Những bia đá nhỏ đứng san sát, không tên, không chữ
Trên mỗi bia là một mặt nạ vỡ đôi, nửa vẫn còn nguyên.
Em khàn giọng.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Hùng ơi… Đây là nơi gì?
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Sao tôi… cảm giác đã từng nằm trong mấy tấm bia này…
Hùng không đáp.
Anh chỉ siết chặt tay An, kéo em đi nhanh hơn, mắt lướt qua những bia đá như đếm từng ký ức một.
Ánh sáng xanh phản chiếu trong mắt em, lộ ra thứ cảm xúc vừa quen vừa đau.
Một luồng gió lạnh quét qua
Những khe đá, hàng chục bàn tay mờ nhạt thò ra, chạm vào gấu áo, cổ tay hai người
Giọng rì rầm lại vang
“Hãy trả… hãy hoàn… hẹn ước…”
Em sợ hãi bấu chặt lấy anh. Anh nghe hơi thở người kia ngay sát bên tai, đứt quãng nhưng dứt khoát.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Chỉ còn một đoạn nữa
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Sau đó… sẽ tới nơi tôi phải dẫn cậu đến. Tin tôi
Trong khoảnh khắc, tiếng rì rầm biến thành tiếng cười nhỏ, rồi tan biến.
Ánh sáng xanh dẫn lối tới một cánh cửa khác, khắc hình hai con cá quấn lấy nhau, giữa là dấu tay má.u còn mới.
Hùng đưa tay lên dấu đó, như đang mở lại một phong ấn xưa.
Cánh cửa kẽo kẹt nhích ra
Mùi hương khác ùa ra - ngọt mà lạnh, như mùi hoa dại mọc trên mộ.
Hùng quay đầu lại nhìn An, trong mắt vừa kiên quyết vừa lẩn khuất thứ gì đó không dám nói.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đi tiếp thôi. Từ đây, mọi thứ mới bắt đầu
Họ bước vào, và cánh cửa khép lại, để nghĩa địa ngầm trôi dần về phía sau trong im lặng.
Cánh cửa khép lại, hắn dần em đi sâu hơn.
Căn phòng bên trong rộng đến mức bóng tối không chạm tới được hết các góc
Trên trần, những chùm đèn dầu treo lơ lửng, lửa xanh cháy không lay động.
Hùng không nhìn quanh, em biết hắn đã thuộc từng bước ở nơi này như một kẻ quay lại nhà cũ.
An níu nhẹ vạt áo hắn, giọng run.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Hùng... đây là đâu?
Hắn không trả lời ngay
Bàn tay hắn nắm lấy tay em, lạnh đến mức em giật mình, nhưng lại kéo được em bình tĩnh.
Bên dưới chân, nền đá khắc hàng trăm vòng tròn, mỗi vòng lại chứa một dấu tay khô má.u đã mờ.
Một bàn thờ đá hiện ra ở trung tâm.
Trên đó là hai bát nhang, khói trắng xoáy lên như những dải lụa, quấn quanh cổ em, mùi ngọt pha muối khiến em buồn nôn.
Một bức tranh cũ treo trên tường, khung gỗ nứt nẻ - hai người mặc áo lễ đỏ, đứng giữa biển đêm, tay nắm tay.
Gương mặt người bên phải giống hắn bây giờ; gương mặt bên trái… lại giống em như đúc.
An khẽ thốt lên.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Đây...là... chúng ta?
Hắn quay đầu nhìn em.
Trong mắt hắn ánh lên tia gì đó sâu hun hút, vừa như nhận lại vừa như sợ hãi.
Giọng hắn khàn khàn
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Cậu đã hỏi rồi
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nhưng tôi không được phép trả lời. Ít nhất là chưa
Tiếng nước nhỏ từ trần xuống vang từng giọt đều đặn. Đột ngột, mặt sàn dưới chân rung nhẹ.
Những vòng tròn khắc trên đá sáng lên, vết máu. khô chuyển thành màu đỏ tươi, rì rầm lan khắp phòng
“Đến rồi… đến rồi… lần này đừng bỏ…”
An lùi lại, đập vào ngực hắn.
Hắn đưa tay ôm em chặt, ghì xuống như che chắn trước cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua.
Hơi thở hắn sát bên tai em, ngắt quãng nhưng dứt khoát
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng nhìn, đừng nghe, cứ thở thôi
Từ dưới nền, một bóng người từ từ trồi lên - không còn là gương mặt em mà là một thiếu niên tóc ướt, đôi mắt rỗng.
Nó bò trên sàn, để lại vệt nước đen.
Mỗi lần nó cử động, những ký tự trên đá lại rên rỉ.
An run lên, cảm giác tim mình sắp vỡ.
Hắn kéo em lùi dần về phía góc phòng, giọng trầm, như tự nhủ với chính mình.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
“Lần trước tôi không kịp. Lần này… tôi sẽ không để cậu bị cướp đi.”
Tiếng rì rầm biến thành tiếng gào
Tất cả đèn dầu phụt tắt, chỉ còn ánh xanh nhạt trong mắt hắn và hơi ấm bàn tay hắn nắm lấy tay em kéo mạnh qua một khe hẹp phía sau bàn thờ.
Cả hai biến mất vào bóng tối, để lại điện đá rung lên như một trái tim khổng lồ.
Đường hầm phía sau bàn thờ hẹp đến mức hai người phải nghiêng người mới lọt qua.
Đá lạnh và ẩm trơn như bọc rêu, mùi muối càng nồng
Tiếng gió lạ vang lên trong bóng tối, lúc như tiếng sóng, lúc như tiếng ai gọi tên.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Đừng đáp
Hùng thì thầm, tay vẫn ghì chặt An.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Dù nghe gì cũng đừng trả lời
An gật mà cổ họng khô khốc.
Mỗi lần âm thanh đó vang lên, cổ tay anh lại nhói đau, dải băng đỏ run lên như sống.
An khẽ hỏi, giọng chỉ còn hơi thở.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Chúng ta… xuống sâu thế này để làm gì?
Hùng không trả lời.
Ánh lân tinh mờ từ đâu đó rọi ra, đủ để thấy những hình vẽ trên vách - toàn là những đôi tay nắm nhau, nhưng một bàn tay luôn mờ dần rồi biến mất, chỉ còn một bàn tay trơ trọi.
Em quay mặt đi, tim đập loạn.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Anh… đây không phải lần đầu chúng ta xuống, đúng không?
Hắn siết mạnh vai em.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Im lặng, đừng nhắc
Đột nhiên phía trước mở ra một khoảng trống
Một giếng đá sâu nằm ngay giữa, nước đen thẳm như không có đáy.
Trên thành giếng treo hàng trăm dây băng đỏ giống hệt dải trên cổ tay em, phất phơ như có gió ngầm.
Đáy giếng, ánh sáng mờ chớp lóe, hình một gương mặt ngước lên - giống hệt An, miệng cười, mấp máy điều gì đó không nghe rõ.
An rùng mình, lùi lại.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Nó… gọi tôi xuống…
Hùng kéo em sát, giọng trầm như lệnh.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Không nhìn nữa, qua bên kia
Họ men theo mép giếng, chỉ có tiếng thở gấp của hai người
Từng sợi băng đỏ chạm vào vai Hùng, lạnh buốt như nước đá
Phía xa cuối đường hầm, một cánh cửa gỗ sơn đen hiện ra, khắc đầy ký hiệu lạ.
Hùng quay đầu, lần đầu tiên ánh mắt em nhìn thẳng vào em, vừa nghiêm vừa đau.
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Sau cánh cửa này là phần còn lại của lễ
Lê Quang Hùng - Enigma
Lê Quang Hùng - Enigma
Nếu muốn quay lại, bây giờ còn kịp
An cắn môi, nhìn xuống dải băng đỏ nơi cổ tay mình, rồi nhìn vào mắt Hùng.
Đặng Thành An - Alpha
Đặng Thành An - Alpha
Không. Tôi đã xuống cùng anh rồi. Đi tiếp thôi
Hùng nắm chặt tay anh, đẩy cửa.
Hơi lạnh phả ra, tiếng chuông xa xăm lại vang lên - như tiếng chuông hôn lễ lần nữa.
__________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play