Rhycap
chap1. Đừng nhìn nó.....
Duy từng nghĩ, chỉ cần chạy nhanh hơn một chút là có thể thoát.
Nhưng cậu quên mất—thứ đứng sau lưng mình không săn bằng chân, mà săn bằng sự kiên nhẫn.
Hành lang trắng dài vô tận.
Đèn nhấp nháy.
Tiếng tim Duy đập to đến mức át cả hơi thở.
Hoàng Đức duy
“Quang Anh… đừng lại gần nữa.”
Giọng cậu run, mỏng manh như sợi chỉ sắp đứt.
Thứ đáp lại chỉ là một tiếng cười khẽ—không rõ từ đâu vang lên, như móng tay cào lên mặt kính, rít dài trong đầu.
Quang Anh không còn giống con người.
Cơ thể hắn méo mó, khớp xương gãy lệch, dáng đi không còn nhịp.
Cái cổ dài bất thường nghiêng sang một bên, như thể chỉ cần một cái bẻ nhẹ là sẽ gãy rời.
Làn da căng ra, tối màu dưới ánh đèn chập chờn, các đường gân nổi lên rõ ràng, giật nhẹ theo từng chuyển động.
Nhưng đôi mắt… vẫn là đôi mắt ấy.
Đôi mắt từng nhìn Duy rất dịu.
Giờ đây, vẫn dịu—chỉ là thứ dịu dàng đó khiến người ta lạnh sống lưng.
Giọng nói vang lên, không rõ phương hướng, như bị kéo giãn trong không khí.
Không còn là giọng người.
Hàm hắn mở ra, khép lại, như đang thử nghiệm cách phát âm.
Giày trượt trên sàn lạnh, phát ra tiếng ken két chói tai.
Váy trắng vướng bụi, gấu váy sẫm màu dần, nặng trĩu như kéo cậu chậm lại.
Hơi thở vỡ nát trong cổ họng, mỗi nhịp hít vào đều đau rát, như hít phải mảnh kính.
Không phải vì sợ thấy hắn.
Mà vì sợ—hắn sẽ đang ở gần hơn rất nhiều so với những gì cậu nghĩ.
Không có tiếng bước chân.
Nhưng Duy biết hắn đang di chuyển.
Biết vì cái lạnh sau gáy ngày càng rõ.
Biết vì mỗi lần Duy đổi hướng, giọng nói kia lại vang lên—đúng chỗ cậu vừa định chạy tới.
Quái vật không bao giờ vội khi con mồi đã bị nhốt trong mê cung.
Duy khựng lại khi bóng đèn phía trên nhấp nháy dữ dội.
Giọng nói vang lên ngay sau tai.
Hơi thở lạnh trượt qua da cổ.
Bóng đèn nổ tách một tiếng.
Bóng tối tràn xuống, đặc quánh như nước.
Duy dán lưng vào tường.
Hai tay run đến mức không thể nắm chặt.
Có thứ gì đó đang bò trên trần.
Tiếng xương cọ vào nhau.
Tiếng móng tay cắm vào bề mặt cứng.
Rồi—cái bóng rơi xuống trước mặt cậu.
Quang Anh hạ xuống chậm rãi.
Khuôn mặt méo mó tiến lại gần, gần đến mức Duy thấy rõ từng nhịp co giật nơi khóe miệng.
Giọng hắn vỡ vụn, chồng lên chính nó.
Một bàn tay dài bất thường chống lên tường, chặn lối thoát.
Bàn tay còn lại nắm lấy cổ tay Duy.
Lạnh.
Chắc.
Không có ý định buông.
Tiếng súng xé toạc bóng tối.
Bàn tay trên cổ tay cậu buông ra.
Thứ trước mặt Duy khựng lại, cơ thể méo mó giật mạnh, phát ra âm thanh gãy vụn không giống tiếng gầm cũng chẳng giống tiếng hét.
Đèn khẩn cấp bật sáng.
Hành lang nhuộm một màu đỏ nhạt.
Ở cuối hành lang—
một người đang đứng.
Tay cầm súng.
Hơi thở gấp.
Áo dính máu.
Khuôn mặt ấy không méo mó.
Không dị dạng.
Giọng nói khàn, gấp, rất thật.
Duy há miệng, cổ họng nghẹn cứng.
________________________________
Tác giả nè
Chúc các bạn tất cả các môn trộm vía 10 điểm nha
Download MangaToon APP on App Store and Google Play