"Đừng mong tôi bước lên lễ đường khi chưa thấy sổ đỏ trong tay."
Vy nhìn lại chính mình trong gương trang điểm. Chiếc váy cưới trắng bọc quanh người cô như tấm vải liệm — siết chặt, lạnh lẽo. Phía sau, người đàn ông trung niên trong bộ vest đắt tiền hơi chật người đang nghiến răng ken két. Mặt ông ta đỏ bừng vì cố nén giận.
"Mày đừng có giở trò, Vy! Khách mời đã đến đầy đủ rồi. Nhà Nguyễn đang đợi ngoài kia. Mày muốn làm nhục cậu Hùng hả?!" Cậu Hùng quát khẽ, giọng thấp đến mức gần như chỉ có hai người nghe thấy, sợ vọng ra ngoài.
Vy xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt cậu không hề nao núng. "Nhục? Chính cậu đặt cược mạng sống của mình khi đem cháu ruột ra bán để trả nợ cờ bạc. Nếu đám cưới này đổ bể, ai sẽ bị người của nhà Nguyễn băm ra? Cháu hay cậu?"
Cậu Hùng câm bặt. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra ở thái dương. Ông ta biết rõ Vy không nói chơi. Đứa cháu này trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng đầu óc nó chạy nhanh như chớp.
"Luật sư Thắng!" Vy gọi to, mặc kệ tiếng thở phào nặng nề của cậu Hùng.
Người đàn ông đeo kính vẫn đứng cứng đờ ở góc phòng từ nãy bước ra một bước. Ông ta mở cặp tài liệu bằng đôi tay run run. "Giấy tờ đã sẵn sàng, cô Vy. Sổ đỏ đứng tên bố mẹ cô, giấy sang tên, và hợp đồng từ chối quyền thừa kế có chữ ký của ông Hùng."
"Còn chờ gì nữa? Đưa cho nó đi!" Cậu Hùng giật phắt xấp giấy tờ khỏi tay luật sư, ném thẳng lên bàn trang điểm trước mặt Vy. "Vừa lòng chưa? Đúng là đứa vô ơn! Nuôi từ bé đến lớn, giờ còn quay lại bóp cổ cậu ruột."
Vy không thèm để ý đến tiếng chửi. Những ngón tay thon dài của cô — ngón tay của một bác sĩ phẫu thuật quen cầm dao mổ — lần lượt lật từng tờ giấy một cách tỉ mỉ. Cô kiểm tra con dấu, chữ ký, rồi sờ vào tờ sổ đỏ xem có thật không. Không có kẽ hở nào. Ngôi nhà của bố mẹ để lại đã về tay cô.
Vy lấy bút ký vào phần xác nhận, rồi cất tờ sổ đỏ vào chiếc clutch cầm tay của cô dâu.
"Xong việc của chúng ta rồi," Vy thầm nói, giọng lạnh băng. Cô đứng dậy, chỉnh lại vị trí tấm voan trên đầu. "Nhớ nhé, cậu Hùng. Từ giây phút này, cháu không còn liên quan đến cậu nữa. Và đừng bao giờ dám bén mảng đến nhà cháu."
Cậu Hùng khịt mũi, ra hiệu cho người lo đám cưới mở cửa ra. "Đi nhanh lên. Đừng làm nhục tao."
Lễ cưới diễn ra nhanh đến mức dường như ai cũng muốn nó kết thúc càng sớm càng tốt.
Không có lời thề thiêng liêng cảm động, không có ánh mắt yêu thương. Chỉ có những cái nhìn đánh giá từ phía khách mời đang thì thầm bàn tán, thương hại cho số phận cô Vy phải lấy "con quái vật tật nguyền" của nhà Nguyễn vì tiền.
Vy mặc kệ. Cô chỉ đứng thẳng, đọc chữ "Thuận tình" bằng giọng phẳng lặng như đang gọi một ly cà phê, rồi để người ta đưa mình lên chiếc limousine đen chở cô đến với địa ngục mới.
Đoạn đường về dinh thự chính của gia đình Nguyễn lặng như tờ. Người lái xe phía trước không nói một lời.
Vy dựa đầu vào cửa kính, nhìn những tòa cao ốc lùi lại phía sau. Cô không khóc.
Nước mắt cô đã cạn khô từ ngày đưa tiễn bố mẹ. Bây giờ, thứ còn lại chỉ là lý trí.
Xe dừng trước một biệt thự kiến trúc cổ điển châu Âu ảm đạm. Sân rộng, cây cối được tỉa tót gọn ghẽ nhưng cứng nhắc đến lạnh người.
"Mời cô xuống xe," người lái xe nói, mở cửa cho cô.
Một người giúp việc trung niên mặt lạnh đã đứng đợi trước cổng chính. Không nụ cười, không lời chào hỏi. "Theo tôi. Anh Khải không thích chờ đợi."
Vy đi theo bà ta qua hành lang dài lát sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Những bức tường treo đầy tranh trừu tượng, càng làm cho căn nhà thêm phần rùng rợn.
Không có ảnh gia đình. Không có lọ hoa tươi.
Ngôi nhà này đã chết.
"Đây là phòng anh Khải. Anh ấy đang ở trong," bà giúp việc dừng lại trước cánh cửa gỗ gụ đôi đồ sộ. Bà ta thậm chí không buồn gõ cửa hay mở hộ. Bà quay người đi thẳng, như thể sợ xui lây nếu đứng lâu ở đó.
Vy hít một hơi thật dài. Đây rồi, cô tự nhủ. Đây là phần của thỏa thuận. Cô đã lấy lại được ngôi nhà, bây giờ cô phải đối mặt với "người mua" mình.
Cô đưa tay nắm lấy tay cầm cửa lạnh ngắt. Cánh cửa mở ra không tiếng động, bản lề được tra dầu cẩn thận.
Căn phòng rộng, mờ tối. Rèm cửa kéo kín, chặn hết ánh nắng chiều. Không khí trong phòng lạnh hơn bên ngoài vài độ, thoang thoảng mùi sát khuẩn xen lẫn hương gỗ đàn hương ấm áp rất nam tính.
Vy bước vào, tiếng gót giày bị tấm thảm dày nuốt chửng. Mắt cô quét khắp phòng, tìm kiếm bóng dáng người chồng của mình.
Ở góc phòng, sát cạnh cửa sổ kéo rèm, một chiếc xe lăn quay lưng về phía cô.
Bóng người đàn ông ngồi đó, im lặng bất động như tượng. Lưng thẳng tắp, thẳng một cách kỳ lạ đối với người được đồn là liệt toàn thân và hấp hối.
"Đóng cửa lại." Giọng nói vang lên trầm, nặng, tràn đầy quyền uy. Không phải yêu cầu. Đó là mệnh lệnh tuyệt đối.
Vy đẩy cửa cho đến khi nghe tiếng click khẽ. Tim cô đập nhanh hơn một chút — không phải vì sợ, mà vì thứ adrenaline quen thuộc mỗi khi cô chuẩn bị bước vào một ca mổ khó.
Chiếc xe lăn từ từ quay lại.
Vy nín thở. Người đàn ông đó — Nguyễn Minh Khải — đang nhìn thẳng vào mặt cô. Khuôn mặt anh ta đẹp nhưng lạnh lùng, hàm vuông rắn chắc như đúc từ đá granit. Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt. Mắt anh ta tối tăm, sắc bén, và lạnh giá — nhìn Vy như thể cô là thứ vi khuẩn cần tiêu diệt, chứ không phải một người vợ.
Không có lấy một thoáng dịu dàng trong ánh mắt đó. Chỉ có sự căm ghét thuần túy.
"Cô ra ngoài đi. Cô tưởng tôi sẽ đụng đến cô sao?" Giọng Minh Khải cứa qua không khí, lạnh như dao. "Tôi liệt."
"Tốt quá. Vậy thì tôi có thể ngủ ngon mà không cần phục vụ anh."
Câu trả lời của Vy bật ra tự nhiên, nhẹ nhàng như không. Không có vẻ thất vọng hay sợ hãi nào trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cô trông có vẻ... nhẹ nhõm?
Nguyễn Minh Khải khựng lại. Đôi lông mày dày của anh nhíu chặt. Đây không phải phản ứng anh chờ đợi. Thông thường, những người phụ nữ được đưa vào phòng anh sẽ khóc lóc thảm thiết, van xin thương hại, hoặc bỏ chạy ngay khi thấy đôi chân anh. Nhưng người phụ nữ này lại giật phắt tấm voan cưới một cách thô bạo, ném nó vào chiếc ghế nào đó, rồi ngã người xuống chiếc sofa nhung đối diện Minh Khải như thể vừa về đến nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.
"Cô không nghe à? Tôi nói ra ngoài," Minh Khải gầm lên. Giọng anh trầm thấp, như tiếng sấm đang nén lại.
Vy tháo giày cao gót ra từng chiếc một, thở phào khoan khoái khi bàn chân chạm vào tấm thảm mềm. "Ra ngoài đi đâu? Đây là phòng tân hôn của chúng ta. Hơn nữa, tôi đã có được sổ đỏ ngôi nhà của mình rồi. Thỏa thuận là tôi làm vợ anh, sống ở đây, và anh đảm bảo an toàn cho tài sản của tôi. Không có điều khoản nào nói rằng tôi phải ra khỏi phòng chỉ vì chồng tôi đang khó chịu."
"Cô gan thật đấy," Minh Khải giễu cợt. Tay anh siết chặt tay vịn xe lăn đến mức đốt ngón tay trắng bệch. "Cô tưởng vì là bác sĩ, cô có quyền làm tổng tư lệnh ở đây? Trong ngôi nhà này, cái bằng cấp của cô không đáng một xu. Cô chỉ là món hàng thế chấp trả nợ."
Vy quay đầu lại, ánh mắt bỗng sắc lại. Cô đứng dậy khỏi sofa, bước chậm rãi về phía chiếc xe lăn của Minh Khải. Bước đi của cô điềm tĩnh, đong đếm — chính xác như thú săn mồi đang quan sát con mồi.
"Đừng lại gần," Minh Khải thít giọng.
Vy bỏ qua lời cảnh báo đó. Cô dừng lại ngay trước hai đầu gối của anh. Mùi nước hoa nam tính từ người anh ta tỏa ra mạnh, hòa cùng một thứ khí chất nguy hiểm đặc quánh. Nhưng với Vy, nguy hiểm là người bạn đồng hành quen thuộc trên bàn mổ.
"Anh biết không, Minh Khải," Vy nói khẽ, mắt cô lướt xuống đôi chân anh đang khuất sau ống quần vải đen. "Là bác sĩ phẫu thuật thần kinh, tôi đã thấy hàng trăm ca liệt. Liệt tủy, liệt tứ chi... tôi thuộc lòng hết."
Không một lời báo trước, Vy quỳ xuống. Tay cô đưa ra chạm vào bắp chân anh.
"Buông ra!" Minh Khải giật chân — một phản xạ.
Chuyển động đó rất nhỏ, gần như người thường không thể nhận ra. Nhưng với Vy, chỉ vậy thôi là đủ. Một nụ cười lệch xuất hiện trên môi cô.
"Ồ," Vy khẽ thốt lên, ngón tay cô giờ ấn mạnh vào cơ bắp chân anh, cố ý tìm điểm thần kinh. "Phản xạ thú vị thật, đối với người được nói là 'liệt toàn thân' suốt hai năm nay."
"Bỏ tay ra không thì tao bẻ gãy," Minh Khải đe, nhưng anh không hất tay Vy đi. Anh đóng băng, cảnh giác.
Vy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh ta. "Cơ gastrocnemius của anh chắc. Dày. Không có dấu hiệu teo cơ hay mất khối lượng cơ nào cả. Nếu anh thực sự liệt và ngồi xe lăn suốt hai năm, đôi chân anh phải teo lại như cành cây héo rồi. Nhưng đây?"
Vy khẽ vỗ lên đầu gối anh, giọng đầy vẻ chế giễu. "Đây là chân của vận động viên chạy bộ, không phải chân người tàn tật."
Minh Khải cứng lại. Những gân xanh trên cổ anh nổi phồng vì nén cơn thịnh nộ sắp bùng phát.
Vy từ từ đứng dậy, đưa khuôn mặt lại gần đến mức hai cái mũi gần chạm nhau. Cô nhìn chằm chằm vào mắt Minh Khải, phân tích từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt người chồng.
"Và nhìn mắt anh đây," Vy tiếp tục, giọng hạ xuống thành tiếng thì thầm nguy hiểm. "Đồng tử anh giãn ra khi tôi chạm vào anh lúc nãy. Đó là phản ứng của hệ thần kinh giao cảm. Phản ứng chiến hay chạy. Cơ thể anh đang ở trạng thái báo động. Anh căng thẳng. Anh không liệt, chồng ơi. Anh chỉ là kẻ gian lận giỏi với màn diễn kém cỏi đến thảm hại."
Im lặng.
Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt chỉ trong vài giây. Không khí nặng nề, như thể oxy bị hút sạch khỏi căn phòng.
Minh Khải nhìn Vy với ánh mắt khó đoán. Cái nhìn trong mắt anh không còn chỉ lạnh lùng — mà trở nên chết người. Bí mật của anh — quân bài tẩy được anh giữ cẩn thận trước kẻ thù trong kinh doanh, thậm chí trước chính gia đình mình — vừa bị lột trần bởi người phụ nữ anh mới quen chưa đầy sáu tiếng đồng hồ.
"Cô thấy mình thông minh lắm, Bác sĩ Vy?" Minh Khải hỏi nhẹ. Nhẹ một cách đáng sợ.
"Tôi không thấy mình thông minh. Tôi thông minh thật," Vy đáp, giọng kiêu ngạo không che giấu. "Vậy thôi, hãy ngừng diễn kịch trước mặt tôi. Thứ đó thật sự đáng—"
BỊCH!
Câu nói của Vy bị cắt đứt giữa chừng.
Chiếc xe lăn bị đẩy bật ra sau mạnh bạo. Trong một thoáng mắt, bóng người cao lớn vươn thẳng lên trước mặt cô. Nguyễn Minh Khải đứng thẳng người. Thẳng, rắn chắc, và cao hơn Vy rất nhiều.
Trước khi Vy kịp lùi lại, một bàn tay to lớn và mạnh mẽ đã túm lấy cổ cô, đẩy ngược cô vào tường khiến lưng cô đập mạnh vào tường phòng.
"Ugh!" Vy ho sặc, hai tay phản xạ cào vào cánh tay áo sơ mi của Minh Khải đang khóa chặt đường thở của cô.
Khuôn mặt Minh Khải cách khuôn mặt cô chưa đầy một gang tay. Không còn bóng dáng người đàn ông yếu đuối trên xe lăn nữa. Thứ đứng trước mặt cô chính là con quái vật thực sự. Những bắp cơ cuồn cuộn trên cánh tay anh ta đang căng ra hoàn hảo, chứng minh chẩn đoán của Vy chính xác một trăm phần trăm. Sức mạnh của anh ta đáng kinh ngạc.
Mắt Minh Khải rực sáng man dại, nhìn Vy như sư tử sắp xé tan cổ con mồi. Khóe môi anh kéo lên thành một nụ cười độc ác khiến gai ốc nổi lên khắp người.
"Chúc mừng, vợ tôi," Minh Khải thì thầm sát tai Vy, giọng khàn khàn và đáng sợ. Bàn tay anh siết chặt thêm ở cổ cô, cắt bớt luồng không khí — đủ để răn đe, không đủ để giết — chỉ để đưa ra cảnh báo rõ ràng nhất. "Phân tích y khoa xuất sắc."
Vy khò khè thở, nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng không chịu khuất phục.
"Nhưng cô quên một điều," Minh Khải tiếp tục, giọng lạnh như băng. Anh đưa mặt lại gần hơn, nhìn vào đôi con ngươi của Vy đang dần hoe đỏ vì thiếu oxy. "Người biết quá nhiều... thường không sống được lâu."
"Giết đi. Nhưng nhớ đảm bảo anh có bác sĩ khác đủ giỏi để phát hiện chất độc trong tách cà phê sáng mai của mình."
Vy nói câu đó bằng hơi thở cuối cùng còn lại. Mặt cô đã đỏ ửng, nhưng đôi mắt không chớp nổi một cái khi nhìn thẳng vào đôi con ngươi đen của Minh Khải. Không van xin, không cầu cứu — chỉ là một thách thức điên rồ.
Bàn tay Minh Khải ở cổ Vy không buông ra, thậm chí siết thêm. "Ý cô là gì?"
"Hơi thở của anh..." Vy ho nhẹ, tay đập khẽ vào cánh tay rắn chắc đang bóp nghẹt cô. "Thoang thoảng mùi hạnh nhân. Xyanua liều vi lượng? Hay asen biến thể? Anh giả liệt không chỉ để qua mắt kẻ thù, mà vì cơ thể anh đang hồi phục sau khi bị đầu độc bằng chất độc thần kinh, đúng không?"
Trán Minh Khải nhăn lại sâu. Tia sát khí trong mắt anh từ từ chuyển thành cảnh giác cao độ. Anh buông tay ra đột ngột.
Vy khuỵu người xuống một chút, ho liên tiếp trong khi ôm lấy cổ mình, nơi để lại những vết đỏ. Cô hít oxy vào phổi như người chết đói, nhưng chỉ một giây sau, cô đã ngẩng đầu lên — nụ cười lệch nở trên môi như thể vừa trúng số.
"Tôi đoán đúng rồi nhỉ?" Vy tấn công luôn, giọng khàn nhưng sắc. "Bác sĩ riêng của anh quá tệ nếu không nhận ra chất độc vẫn còn trong hệ thống cơ thể anh. Hoặc là... chính bác sĩ của anh mới là người đã đầu độc anh?"
Minh Khải lùi lại một bước. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Lê Minh Vy không chỉ đẹp và gan lì — cô ta nguy hiểm. Và Minh Khải thích nguy hiểm.
"Ai cử cô đến?" Minh Khải hỏi, giọng lạnh. Anh quay trở lại xe lăn với động tác thuần thục, giấu đi sức mạnh thực sự của mình một lần nữa.
"Không ai hết. Tôi đến vì ngôi nhà của mình," Vy trả lời, vừa sắp xếp lại chiếc váy cưới nhàu nát. Cô bước đến bàn trang điểm, lấy khăn ướt, rồi thản nhiên lau cổ — cứ như vết đỏ do bị bóp cổ kia chỉ là một vệt son. "Nghe đây, anh CEO ơi. Chúng ta đều đang bị kẹt. Ai đó trong gia đình anh — dù là ai — muốn anh chết từ từ để trông như cái chết tự nhiên. Còn cậu tôi muốn nuốt hết tài sản của tôi."
Vy xoay người lại, chống hông vào bàn trang điểm, khoanh tay trước ngực. "Tôi đề nghị một thỏa thuận kinh doanh."
Minh Khải nhướn một bên lông mày. "Cô dám ngồi vào bàn đàm phán sau khi vừa suýt chết?"
"Tại sao không? Tính mạng anh đang ngàn cân treo sợi tóc, Minh Khải. Anh cần tôi," Vy chỉ thẳng vào ngực rộng của anh. "Tôi là bác sĩ phẫu thuật thần kinh giỏi nhất nước này. Tôi biết giải phẫu, dược lý, và độc chất học hơn bất kỳ ai anh đang trả tiền lúc này. Tôi có thể làm lá chắn cho anh. Đảm bảo không một giọt chất độc nào có thể vào miệng anh. Tôi sẽ giữ cho anh sống đủ lâu để anh có thể trả thù họ."
Minh Khải im lặng, cân nhắc đề nghị đó. Nó hợp lý. Quá hợp lý. Lâu nay anh khó tìm được người tin tưởng về y tế vì kẻ thù của anh luôn cài người vào. Nhưng Vy... Vy có động cơ rõ ràng: tiền và tài sản. Người tham lam thường thật thà hơn người giả vờ trung thành.
"Vậy cô muốn gì đổi lại?" Minh Khải hỏi, giọng phẳng lặng.
"Làm tấm khiên cho tôi," Vy đáp không chút do dự. "Dùng cái quyền lực đáng sợ của anh để giữ cậu tôi và bất kỳ con đỉa nào khác tránh xa cuộc đời tôi. Bảo vệ tài sản của tôi. Và khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta ly hôn trong hòa bình."
"Cô tự tin vừa phải thôi, Bác sĩ," Minh Khải khịt mũi. "Nhưng tôi chấp nhận. Hãy làm con chó canh thức ăn cho tôi."
"Đối tác y tế," Vy sửa lại, giọng cộc lốc. "Tôi không phải chó."
"Tùy cô gọi gì. Nhưng nhớ một điều, Vy. Một khi cô phản bội, hay bị phát hiện đang hợp tác với anh trai cùng cha khác mẹ của tôi... cổ cô sẽ gãy thật. Không có cảnh báo trước."
"Yên tâm. Tôi không có hứng thú liên minh với kẻ giết người," Vy đáp tỉnh bơ. Cô ngáp dài, không thèm giữ lịch sự trước mặt chồng. Hôm nay thật sự kiệt sức. Cảm xúc cô bị vắt cạn sau màn vật lộn với người cậu điên và người chồng tâm thần.
Vy bước đến chiếc giường king size trông cực kỳ mềm mại ở giữa phòng. Ga trải giường lụa trắng tinh, gối trông như mây. Cô đã tưởng tượng cảm giác ngã lưng xuống đó thích đến mức nào sau cả ngày đứng trong đôi giày cao gót.
"Tránh ra," Vy vừa nói vừa định ngồi xuống mép giường.
"Cô định làm gì vậy?" Giọng Minh Khải khiến cô đứng lại.
"Ngủ. Anh tưởng tôi thức thâu đêm để ngắm nến à?"
"Ai cho phép cô ngủ ở đó?"
Vy quay đầu lại, bối rối. "Đây là phòng của chúng ta, đúng không? Đó là giường. Con người ngủ trên giường."
Minh Khải hất cằm về phía chiếc sofa da dài ở góc phòng. Ánh mắt anh lại lạnh lùng và không thể cãi bàn được. "Chỗ của cô là đó."
Mắt Vy trợn tròn. Cô nhìn chiếc sofa đó, rồi nhìn lại chiếc giường rộng đủ chỗ cho năm người. "Anh đùa à? Cái giường này rộng hai mét! Chúng ta có thể nằm mà không chạm vào nhau dù chỉ một centimet. Tôi không ngáy và tôi không ngủ lăn lộn!"
"Tôi không ngủ với người lạ. Nhất là người biết bí mật của tôi," Minh Khải trả lời dứt khoát. Anh điều khiển xe lăn đến sát mép giường, rồi dễ dàng chuyển người lên giường, kéo chăn ngang ngực với vẻ kiêu ngạo quen thuộc. "Ngủ trên sofa, hoặc ra nằm ngoài hành lang. Cô chọn đi."
Vy nghiến chặt hai nắm tay. Cô muốn ném cái lọ hoa vào đầu cái tên ngạo mạn này. Cô vừa có thể cứu sống hắn ta bằng chẩn đoán của mình, và đây là cách hắn trả ơn?
"Keo kiệt," Vy rít qua răng.
Cô đành giật tấm gối trên sofa, ném mạnh xuống rồi nằm phịch xuống đó. Sofa cứng, lạnh, và ngắn. Đôi chân dài của Vy lủng lẳng không thoải mái ở cuối ghế.
"Tắt đèn đi," Minh Khải ra lệnh mà không thèm quay lại.
"Tự tắt đi! Anh bảo chân anh khỏe mà!" Vy đốp lại, quay lưng về phía anh.
Im lặng một chút. Rồi tiếng click của công tắc vang lên và căn phòng chìm vào bóng tối. Vy khịt mũi trong bóng đêm. Đêm tân hôn tệ hại không thể tệ hơn. Nhưng ít ra cô vẫn còn sống.
Nhưng giữa khoảng tối yên tĩnh đó, giọng Minh Khải lại cất lên — trầm và đe dọa trong bóng đêm.
"Đừng nghĩ đến chuyện bò lên giường tôi khi tôi ngủ, Vy. Tôi ngủ với khẩu súng dưới gối."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play