Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Bad Things | AndrewIvan] Co P Y C At

Chapter 1.

𝙒𝙚𝙡𝙘𝙤𝙢𝙚 𝙏𝙤
𝙋𝙎𝙔𝘾𝙃𝙊𝙇𝙊𝙂𝙄𝘾𝘼𝙇 𝙃𝙊𝙍𝙍𝙊𝙍
!𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬 𝙢𝙖𝙡𝙚, 𝙄𝙫𝙖𝙣 𝙛𝙚𝙢𝙖𝙡𝙚!
_…_
Lại nữa rồi.
Cơn ác mộng cứ tiếp tục, rồi tiếp tục.
Nó không thể phân biệt
Đâu là mơ, đâu là thật nữa
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Nó đưa ánh mắt thơ thẩn nhìn ra bầu trời đen kịt.
Mà phòng nó làm gì có cửa sổ nhỉ
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Nhưng nó chẳng quan tâm.
Nó bước chân xuống giường
Bước đi có chút lảo đảo
Có lẽ do nó không thể ngủ
Dù là lúc nào
Nó cũng ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê
Nó không chắc rằng nó có thể thức nữa không
Nó cũng không đảm bảo rằng những cảnh vật trước mặt mình là thật
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Im lặng
Rồi lại im lặng
Nó chẳng có gì để nói
Không có ai
Nghe nó nói
Nó muốn nói
Với một ai đó
Nó muốn
Nó muốn
Nó lết xác ra phòng khách
Nhìn cảnh vật quen thuộc
Nhưng lòng nó trống rỗng đến lạ
Có rất nhiều điều
Muốn nói
Muốn nói chuyện
Với một ai đó
Ngay bây giờ
Có thể
Nói không?
Muốn nói
Nó muốn
Nó muốn
Nó muốn
N0’ mu^n
5o’ mU@n
50’ MU^N
Cạch!
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
!
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Ah, Ivan
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Hôm nay thế nào?
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Ờm
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Tao nghĩ là…tao nên đi dạo
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Xong tiện đường, ghé vô đây thăm mày luôn
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Xin chào…
Thấy Andrew đến, mặt nó rạng rỡ hơn hẳn
Ít nhất
Có người nghe những gì nó muốn nói rồi
...
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Về kịch bản…
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Tới đâu rồi?
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
...
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
7r4nG 4 P5@‘n h4i
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...
Andrew đưa mắt sang nhìn chậu cây được để trên kệ bếp.
Đó là cái chậu mà anh đã tặng nó
Chậu cây vẫn tươi tốt
Cứ như
Đó là thứ duy nhất còn sống
Trong căn nhà này vậy
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
4ndr3w
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Sao?
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
T4o
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Mu^n
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Tr0 c5uy^n m0t Chu’7
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Tao luôn sẵn lòng
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
...
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
4ndr3w
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
T4o mu^n đu0c! c51 d^~n
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
T4o
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
7h^i
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
K5^nG c0 g1 đ4^u
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
C4m 0n
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...ừm
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Vậy
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Tao về trước nhé?
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
U#m
...
Ngay từ lúc
Từ lúc gặp anh
Nó đã
Tin rằng
Mình sẽ
Hạnh phúc
Suốt phần đời còn lại
Anh đã
Kéo nó ra khỏi
Bóng tối
Và sự cô lập
Và cho nó thấy
Sự ấm áp
Dẫu cho
Nó nghĩ
Nó đã mãi mãi
Không thể
Nếm trải
Thứ đó
Đã dành một góc
Trong trái tim mình
Để chứa một thứ cảm xúc
Khó tả
Nhưng biết rằng
Thứ cảm xúc đó
Chỉ dành cho anh
Còn anh?
Anh chẳng dành gì cho nó
Anh chỉ coi nó là
Một cộng sự,
Không hơn
Thậm chí
Cái tên của nó cũng không nổi bật
Cũng chưa từng được anh
Gọi lên
Với tư cách
Một nhà văn
Cho những tựa game của anh
Nó không hiểu
Nó không hiểu gì cả
Đúng rồi
Cả cuộc đời nó
Đã dơ bẩn
Đã thối rữa
Chẳng đáng
Nhận được gì
Từ người khác
Phải rồi
Andrew là một người tốt
Anh luôn muốn mọi người vui vẻ
Anh chắc chắn sẽ thành công
Anh chắc chắn sẽ nhận lại những điều tốt đẹp từ người khác
Còn nó
Nó không là gì
Nó đã biến chất
Ngay từ nhỏ
Nó không yêu thương ba mẹ của nó
Thậm chí
Nó không hiểu tại sao mình phải yêu họ
Nó không biết nữa
Nó cứ hạnh phúc
Rồi buồn bã
Rồi tuyệt vọng
Rồi lại hạnh phúc
Rồi buồn bã
Và cuối cùng là tuyệt vọng
Nhưng nó
Cũng biết
Mong cầu
Mong cầu
Muốn
Nhận được
Sự yêu thương
Dù chỉ là
Một chút
Một chút
Một chút thôi
Cũng được
Nhưng không
Cũng không sao
Dù sao
Nó rồi cũng sẽ chết
Chết mà chẳng có gì để ai nhớ
Nó sẽ tan biến
Mãi mãi
Và Andrew
Sẽ ghi nhớ nó
Như
Một vết nhơ quét qua cuộc đời anh
Có lẽ
Anh cũng mong nó
Sớm buôn bỏ
Anh sẽ
Tự do
Sớm
...
_…_

Chapter 2.

..
.
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Ivannn~
Nó giật mình
Quay đầu lại
Nhìn Andrew
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
…có chuyện gì?
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Hm? Sao tự dưng hôm nay cọc vậy?
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Mệt hả?
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Có mệt đâu…
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Không hả?
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Hay là không chắc?
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Thấy trong lúc học, mày ngồi ngơ ngơ ngác ngác
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Có ngơ đâu…
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
? Trông mày như bị thiếu ngủ ấy nhờ
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Vậy
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Chứng minh hình tam giác có độ dài cạnh—
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Im
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Quá đủ rồi
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Thôi
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Đi chơi với tao điiiiii
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Chánn
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Chơi mình mày đi
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Ơ
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Sao
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Mày giận tao hở
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Phải hông
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Có hông
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Hửm
Andrew cúi xuống nhìn Ivan, dùng tay chọt chọt vào má của nó
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Giận giận c@c
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Nhây hoài đi
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Ơooooooo
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Cô ấy giận mình rồi🥺
Ivan ngước lên nhìn anh, thở dài đầy chán nản
Vốn dĩ
Andrew đâu phải người thế này
Anh ấy
Khá thụ động
Tự lập
Biệt lập
Nhưng
Kiểu Andrew như thế này
Chỉ có nó
Mới được thấy
..
N3^u đ1€’u đ0’ l4 th4^t t5i’ 7o^t
Cạch!
𝙄𝙫𝙖𝙣
𝙄𝙫𝙖𝙣
Thưa ba mẹ con mới về
.
Nó nhìn vào nhà
Chán nản
Dù có được về nhà
Nó cũng phải học thêm
Hoặc cũng bị la mắng
Hoặc là cả hai
Trường hợp thứ ba nó đã quá quen thuộc
.
"Về rồi à?"
"Nghe con nhà người ta không?"
"9 điểm cũng còn bị mắng"
"Phải 10 điểm đấy"
"Ừ"
"Còn mày?"
"Suốt ngày đeo bám cái điện thoại"
"Cuối cùng có ra cái thể thống gì không?"
"Suốt ngày than tao khó"
"Nhìn lại xem mày như nào?"
"Vô lớp cứ ru rú, chẳng thèm nói chuyện với ai"
"Em nói anh rồi mà, dẹp cái điện thoại của nó đi"
"Anh cũng dẹp chứ, tại em cứ ngăn ngăn"
"Em không ngăn nữa"
..
Nó quá quen rồi
Nó bước vào nhà tắm
Thẫn thờ nhìn mình trong gương
Quần thâm dưới mắt nó đã đậm hơn
Rồi nó thở dài
"Tao nói rồi đấy, học không xong là về quê làm ruộng"
"Suốt ngày viết truyện"
"Viết truyện hả? Tin tao đốt hết mấy cuốn tập của mày không?"
"Viết truyện thì được cái gì?"
...
Ghét quá.
Ghét quá.
Ghét quá. Ghét quá. Ghét quá. Ghét quá. Ghét quá. Ghét quá. Ghét quá.
G5€t Qu4’
Nó tự đập vào đầu mình.
Nó buồn ngủ.
Buồn ngủ quá.
Nó muốn ngủ.
Nhưng
Tối nào về
Nó cũng phải học thêm đến tận tám chín giờ
Nó mệt lắm.
Chẳng ai hiểu nó cả.
Nó không thể tâm sự với ai
Không dám
Kể cả Andrew
Họ sẽ nói rằng
Nó là một đứa bất hiếu
Mới bị mắng có một chút đã làm ầm lên
Nhưng nó
Biết làm sao
Biết giải thích làm sao bây giờ

Chapter 3.

𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
.
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
Hả..?
Hiện giờ
Anh đang ở trong một hình dáng
Khá kì lạ
Anh cử động thử
Nhưng thất bại
Anh cố liếc mắt
Sang chiếc gương
.
Ồ.
Anh đang
Ở trong hình dáng
Một
Con thỏ bông
Mắt và miệng nó
Chỉ là một hình chữ "x"
Trông như
Nó đã chết
Còn lại
Nó mặc một chiếc áo hoodie hồng
Và một chiếc quần xanh lá
Nổi bật nhất
Phần tai
Có đính một tấm bảng
"PWN"
...
Cứ như
Con thỏ bông này
Được tạo ra
Dựa trên anh vậy
Anh khẽ rùng mình
Dù không rùng được
Cái tình huống quái quỷ gì thế này
Chuyện gì
Đã xảy ra
Trước đó?
Anh không biết
Không biết
Không biết chuyện gì đang xảy ra hết
Anh hoảng hốt
Cố gắng vùng vẫy
Nhưng mọi nỗ lực
Vẫn bằng không
Cạch!
Tiếng mở cửa
Quá lớn
So với căn phòng im ắng và tối tăm
Một cô bé
Bước vào phòng
Rồi đóng cửa lại
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...!?
Cô bé
Có mái tóc xám
Đôi mắt xám
Và dáng đi hơi lững thững
.
Giống.
Quá giống
Đến mức
Anh không thể tưởng tượng được
Là ai khác
Ivan.
Cô bé
Chắc cũng chỉ khác Ivan
Ở chiều cao
Độ tuổi
Và chiếc nơ cài tóc
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
Drew...
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
Chị về rồi...
Nói rồi, cô bé nhấc bổng con thỏ bông lên, ôm nó vào lòng
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
Em nhớ chị hông
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
𝙄𝙫𝙖𝙣 [𝟭𝟬 𝙮/𝙤]
Chị nhớ em lắm...
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...
Andrew khá bất ngờ vì hành động của cô bé
Vì trông cô bé
Có lẽ
Là vừa mới đi học về
Mà học cũng chỉ một ngày
Một ngày sao mà đủ
Để nhớ nhung
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
𝘼𝙣𝙙𝙧𝙚𝙬
...
Nhưng anh nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đó
Bao nhiêu đứa trẻ
Yêu thích món đồ chơi của mình
Vẫn muốn giữ nó ở bên mãi mãi
Cơ mà
...
_…_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play