⌗Linhrio | Ánh Trăng Và Con Dao
ᥴһᥲ⍴ 1: Vô tình chứng kiến
⌗𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉
lâu không viết truyện, nhớ quá
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
- Bùi Trường Linh (27 tuổi): Sát nhân hàng loạt tinh vi, nổi tiếng với biệt danh "Người Nhặt Trăng" - chỉ hành động vào những đêm trăng khuyết. Bề ngoài anh là một nghệ sĩ dương cầm điển trai, lạnh lùng, sống tách biệt. Anh giết không phải vì máu lạnh, mà để "thu thập" những vẻ đẹp mong manh mà anh cho là đang bị thế giới làm ô uế.
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
- Đỗ Việt Tiến (22 tuổi): Sinh viên mỹ thuật đêm, có thói quen vẽ khuya ở công viên. Một cậu trai trầm lặng, quan sát tinh tế, sống trong thế giới nghệ thuật của riêng mình.
Lưu ý: phần giới thiệu không dựa vào Chat GPT hay A.I
- công viên thành phố lúc 2h sáng, một đêm không trăng - 1 chàng trai đang ngồi dưới gốc cây già, vẽ bằng đèn pin độ đầu. Cậu muốn bắt được "cái hồn của bóng tối".
- Bỗng, từ hàng cây phía xa, một bóng người cao lêu nghêu lướt qua. Truờng Linh, trong bộ đồ xám, dẫn theo một người đàn ông say xỉn. Có điều gì đó trong dáng vẻ quá bình thản của hắn khiến cậu để ý. Cậu vô tình điều chỉnh góc đèn pin.
- Ánh sáng lóe lên, chiếu thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng.
- Trong chớp mắt, cậu thấy: Hắn đang đứng sau lưng nạn nhân, một tay ôm lấy vai hắn như một cái ôm thân thiết, tay kia... lướt một đường mảnh, chính xác, êm ái qua cổ họng nạn nhân. Không một tiếng kêu. Nạn nhân gục xuống nhẹ nhàng như đang ngủ. Hắn đỡ lấy cơ thể, đặt xuống ghế đá một cách cẩn thận, sửa lại cho nạn nhân tư thế nằm ngủ tự nhiên.
- Và rồi, hắn quay đầu lại. Ánh mắt của hắn gặp ánh mắt của cậu qua bóng tối.
- Đó là 1 ánh mắt: không giận dữ, không vội vã và...không giật mình.
- Chỉ có sự tò mò sâu thẳm, lạnh lùng, như một nhà khoa học phát hiện một mẫu vật hiếm. Hắn nhìn cậu, rồi nhìn xuống xác chết, rồi lại nhìn cậu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi hắn - nụ cười của kẻ vừa tìm thấy một kiệt tác ngoài dự tính.
- Cậu đóng băng. Sợ hãi tột độ nhưng tay chân không thể nhúc nhích. Cậu thậm chí không thở nổi. Nhưng điều kỳ lạ là... cậu không hét lên. Hắn từ từ tiến lại gần, bước chân không một tiếng động. Hắn dừng cách cậu 3 mét, nghiêng đầu.
- Giọng hắn trầm, êm, như tiếng dương cầm vang lên nửa đêm:
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Em....nhìn thấy cái đẹp rồi, đúng không?
- Cậu không trả lời, chỉ có tiếng tim đập thình thịch.
- Hắn cười khẽ, quay đi, hòa vào bóng tối và biến mất. Để lại cậu với xác chết, với ánh đèn pin, và với một bí mật chết người đã được trao tặng.
⌗𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉
đc hong, có ổn hong 🤓
ᥴһᥲ⍴ 2: Sự bám đuôi ám ảnh
⌗𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉
ê mới 1 chap mà não liệt m* rồi:))
- Linh, với kỹ năng theo dõi điêu luyện, nhanh chóng tìm ra danh tính và cuộc sống của cậu. Hắn không đến để giết. Hắn đến để quan sát.
- Cậu thấy bóng dáng quen thuộc đó khắp nơi: trong quán cà phê đối diện, ở góc phố khi đi mua đồ, thậm chí là bóng đen đứng ngoài cửa sổ căn hộ của mình lúc nửa đêm. Luôn giữ một khoảng cách an toàn, như một con mèo đen theo dõi con mồi.
- Cậu bắt đầu nhận được những thứ lạ: Một cuốn sách triết học cổ đánh dấu trang nói về "sự công bằng tối cao", một bông hoa hồng đen gài trên tay nắm cửa, một bản nhạc giao hưởng ảm đạm gửi qua email ẩn danh.
- Qua ống kính máy ảnh và sự theo dõi, hắn thấy cậu sống một cuộc đời bình dị, yêu thương con mèo hoang, chăm sóc cây cảnh, đôi khi khóc một mình khi xem phim. Sự mong manh, sự tử tế và nỗi cô đơn của cậu tạo nên một thứ ma lực kỳ lạ với kẻ từng chỉ biết đến sự chết chóc và lạnh lùng. Hắn bắt đầu thèm muốn được ở gần thứ ánh sáng ấy, thay vì dìm mình trong bóng tối. Tình cảm của hắn là sự chiếm hữu tột độ, bệnh hoạn, nảy sinh từ sự ám ảnh.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
//nhìn cậu qua ống kính//
*ha...rồi sẽ có lúc tôi bắt được thứ ánh sáng đó thôi...- Việt Tiến*
LINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIOLINHRIO
Bye bye Bye bye Bye bye Bye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye byeBye
ᥴһᥲ⍴ 3: Cuộc đối thoại trực diện
- Một đêm, cậu không chịu nổi nữa. Cậu mở cửa ban công và nói vào màn đêm:
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
Anh ra đi, tôi biết anh ở ngoài đó!
- Và hắn bước ra từ bóng tối, như một bóng ma hiện hình. Hắn không đeo mặt nạ, không vũ khí trong tay. Chỉ là một người đàn ông đẹp trai với đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả vũ trụ tăm tối.
- Chất giọng trầm, bình tĩnh vang lên
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Em không sợ sao? Em đã thấy tôi làm gì??
- 1 lời thoại của hắn đã khiến em có chút sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra thách thức.
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
Tôi sợ. Nhưng tôi còn mệt mỏi hơn vì sợ. Anh muốn gì?
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
Giết tôi à? Vậy thì làm đi, kết thúc việc này.
- Hắn bước lại gần, từng bước chậm rãi như một con mãnh thú đang áp sát con mồi. Sàn gỗ kẽo kẹt dưới chân hắn, âm thanh ấy trong đêm tối càng khiến trái tim cậu thắt lại. Khoảng cách giữa họ thu hẹp dần - năm bước, ba bước, rồi chỉ còn một sải tay.
- Ánh mắt hắn không chớp, cũng không mang sát khí như cậu tưởng tượng. Nó giống như một tấm kính trong suốt, phản chiếu hình ảnh nhỏ bé, run rẩy của cậu, nhưng sâu thẳm bên trong là một thứ gì đó... tò mò đến đau đớn.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Giết em?
//một tiếng cười khẽ, khô khan// Nếu muốn thế, em đã chết từ cái đêm trong hẻm tối ấy rồi.
- Hắn dừng lại, cách cậu chỉ nửa bước. Hơi thở lạnh giá của hắn phả nhẹ lên mặt cậu.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Em hỏi ta muốn gì?
//hắn nghiêng đầu, như đang suy nghĩ thật sự// Ta cũng không biết nữa. Chỉ là... em khiến mọi thứ trở nên khác.
- Cậu nuốt khan, cố gắng giữ vững ánh mắt thách thức, nhưng tay cậu đã nắm chặt thành ghế sau lưng đến mức khớp xương trắng bệch.
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
Khác? Khác thế nào?
Tôi chỉ là một người bình thường, vô tình nhìn thấy...-
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
//Ngắt lời//
Bình thường?
//lắc đầu//
Không. Trong đôi mắt của em đêm đó, không có sự kinh tởm hay phẫn nộ như những kẻ khác.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Chỉ có... sợ hãi thuần khiết. Như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Và sự thuần khiết ấy...
//đưa tay lên, gần như chạm vào má cậu, nhưng rồi dừng lại// ...nó tắt đi cơn khát trong ta.
- Cậu giật mình lui nửa bước. "Cơn khát"? Cậu hiểu ngụ ý đằng sau hai chữ đó, và nỗi sợ lại trào lên.
⌗𝐃𝐨 𝐕𝐢𝐞𝐭 𝐓𝐢𝐞𝐧
Anh...anh là quái vật
- Lời nói vụt ra, yếu ớt và đầy run rẩy. Nhưng hắn không tức giận. Ngược lại, gương mặt lạnh lùng của hắn như có vết nứt.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
//giọng trầm xuống, gần như thì thầm//
Phải. Có lẽ vậy. Nhưng kể từ khi gặp em, ta bắt đầu... nhớ. Nhớ cảm giác được nhìn thấy mà không bị hét lên, nhớ cảm giác có một sinh linh nào đó tồn tại trong không gian này mà không khiến ta muốn... chấm dứt sự tồn tại ấy.
- Hắn nhìn xuống bàn tay mình - đôi bàn tay từng kết liễu bao sinh mạng.
⌗𝐁𝐮𝐢 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 𝐋𝐢𝐧𝐡
Em như một giọt nước trong sa mạc. Ta không hiểu tại sao, nhưng ta muốn giữ nó lại. Dù chỉ là nhìn từ xa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play