[PhaoChi] Hai Lần Yêu Em
Chương 1
T/g
thấy tên truyện là biết kết gì rồi he
__________________________
Sau khi trở thành vợ của thiếu gia xã hội đen , để tự bảo vệ mình , tôi đã giả vờ làm người câm điếc
Kết quả là chị ấy thực sự nghĩ tôi không nghe được nên cả ngày cứ than phiền bên tai tôi
Nguyễn Diệu Huyền
Em làm cái biểu cảm như ăn phải phân khi tôi hôn em là ý gì ?
Nguyễn Diệu Huyền
Ghét lắm à ?
Nguyễn Diệu Huyền
Ghét thì lần sau tôi còn hôn nữa , hôn mạnh hơn
Nguyễn Diệu Huyền
Em lại nói chuyện với thằng Triệu ngoài cổng , mai tôi sẽ chuyển nó đi
Nguyễn Diệu Huyền
Còn nữa , em có thể cười với tôi nhiều hơn không ?
Nguyễn Diệu Huyền
Nhìn con poodle trong nhà còn vui mừng khi gặp tôi hơn em
Nguyễn Diệu Huyền
Tiếp tục thế này thì tôi sẽ xử lý em thật đấy
Thế là tôi dựa vào việc chị ấy không hiểu ngôn ngữ ký hiệu để phản bác lại không thương tiếc
Cho đến khi chị ấy âm thầm mời thầy học lén ngôn ngữ ký hiệu , chuyện tôi giả điếc bị lộ tẩy hoàn toàn
Sau bữa tối chị ấy ngậm điếu thuốc , vẻ mặt u ám chắn trước mặt tôi , tháo chiếc máy trợ thính của tôi ra , cúi sát người cười khẽ
Nguyễn Diệu Huyền
Dám lừa tôi à ?
Nguyễn Diệu Huyền
Xong đời em rồi , lần này tôi xử em thật đây
__________________________
Tôi xin vào làm vợ của một tên trùm xã hội đen , trong nguyên tắc không hề có nhân vật này , đây là hệ thống cưỡng ép thêm vào
Lý do là vì người con gái điên cuồng này chỉ chăm chăm phát triển sự nghiệp khiến nhóm nhân vật chính chẳng thể nào đánh bại chị ta
Vậy nên cốt truyện phải chỉnh sửa để chị ta yêu đương may ra mới cứu vớt được tình hình
Nhưng vừa xuyên qua , tôi chỉ biết ôm tay run rẩy
Đùa gì thế này , một người độc thân suốt 28 năm vừa đẹp , vừa giàu có quyền lực ngút trời vậy mà đến giờ vẫn chưa có bạn gái . Nếu không phải không rõ giới tính thì chắn chắn là có sở thích xấu nào đó
Tôi đúng là xui tận mạng mới bị ném vào đây để nộp mạng thế này , nhưng gờ tôi không thể quay lại được nữa
Cốt truyện bắt đầu từ việc cha nuôi của Diệu Huyền nhét tôi vào tay chị ta
Hệ thống : "Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã làm xong , chủ nhân hãy chú ý nhân vật Diệu Huyền sắp xuất hiện , chúc bạn chơi vui vẻ , tạm biệt "
Tiếng điện tử trong đầu tôi biến mất , cánh cửa lớn của biệt thự đột ngột bị mở ra . Tôi ngẩng đầu lên chạm mặt với người cao lớn đứng ở cửa
Đôi mắt phượng sắc bén khiến chị ta càng toát lên vẻ lạnh lùng , vô tình
Dù mặc vest vẫn mang cảm giác như một kẻ nguy hiểm đầy quyến rũ
Nói chung ấn tượng đầu tiên của tôi về chị ta rất tệ
Rốt cuộc ai mà thích nổi một người suốt ngày đánh đánh giết giết , trong đầu chỉ nghĩ đến báo thù chứ
Để tự bảo vệ mình , ý nghĩ trong đầu tôi hiện lên
"Hay là giả vờ điếc nhỉ...?"
__________________________
T/g
chị nhà liều mạng quá =)))
Chương 2
__________________________
Một người khuyết tật sẽ không gây đe dọa gì đến chị ta
Vậy nên ngay lúc chị ta ngồi xuống định mở lời thì tôi ra giấu tôi bị câm điếc
Diệu Huyền nhíu mày , biểu cảm phức tạp
Tôi chỉ vào tai mình lắc đầu , sau đó cầm giấy bút trên bàn viết
"Thính lực của tôi rất yếu , máy trợ thính không biết rơi ở đâu rồi nên hiện tại tôi không nghe rõ chị nói gì
Chị ta liếc tôi một cái rồi cầm bút viết lại 7 chữ
"Tôi tên Diệu Huyền , em tên gì ?"
Diệu Huyền định viết thêm gì đó nhưng đột nhiên dừng tay , sau đó bực bội ném giấy và bút lên sofa lẩm bẩm
Nguyễn Diệu Huyền
Chết tiệt , chữ của mình xấu quá nhìn chả lọt mắt
Chị ta thực sự nghĩ tôi không nghe được liền thở dài một hơi rồi gọi bà quản gia từ bếp ra
Nguyễn Diệu Huyền
Bác Vương mau dẫn em ấy đi bệnh viện làm lại cái máy trợ thính
Tôi giật mình , đi bệnh viện chẳng phải sẽ lộ tẩy hết sao
Trong túi là bộ công cụ hệ thống cung cấp , tôi lấy máy trợ thính ra nhân lúc chị ta không chú ý mà ném xuống nền gạch và đá vào gầm bàn
Sau đó tôi hét lên một tiếng tỏ vẻ lắp bắp và vô cùng lo lắng . Tôi chỉ vào mặt đất , cố kìm giọng để không bị lộ rồi lập tức kéo tay chị ta lại ra hiệu mở lòng bàn tay
Ngón tay tôi xoay quanh đường chỉ tay thô ráp trong lòng bàn tay chị ta rồi viết
"Máy trợ thính ở dưới bàn , lấy giúp tôi"
Sau khi hiểu ý tôi , chị ấy lại vội vàng rụt tay lại trước khi tôi viết xong
Chị ta cúi xuống nhặt máy trợ thính cho tôi rồi dùng giấy lau sạch , mò mẫm một hồi rồi gắn nó vào tai trái của tôi
Ngay sau đó hơi thở nóng rực phả xuống
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi tên Diệu Huyền , là chồng của em
Nguyễn Diệu Huyền
Mỹ Chi , em nghe rõ không ?
Tôi như bị điện giật lùi ra sau , chị ấy như vừa phát hiện chuyện gì thú vị , bật cười thành tiếng
Nguyễn Diệu Huyền
Đồ nhóc điếc
Nguyễn Diệu Huyền
Gan em cũng nhỏ thật
Tôi cúi đầu làm một động tác ngôn ngữ kí hiệu
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Biến đi đồ ngu , ý gì đấy ?"
Tôi cố tỏ vẻ khó khăn phát ra một loạt âm thanh mơ hồ , kỳ lạ nhưng vẫn để chị ấy hiểu
Bởi trong thế giới của người điếc , họ không thể nghe thấy âm thanh của mình nên khó mà phát âm chính xác từng từ . Nói xong Diệu Huyền ngẩn ngơ rất lâu , tôi không chắc cảm xúc trong ánh mắt chị ấy là ghét bỏ hay không , nhưng nếu ghét bỏ càng tốt
Tôi cũng không muốn làm vợ của chị ta , chỉ cần kéo dài đến khi cuốn tiểu thuyết này kết thúc thì tôi có thể trở về
Thế nhưng giây tiếp theo chị ta quay người xách vali của tôi đi thẳng lên lầu 2
Khoan đã , tên này định mang hành lý của tôi đi đâu vậy...
Tôi sốt ruột đuổi theo níu góc áo chị ta , dùng tay ra dấu điên cuồng
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Tôi ở tầng dưới là được , chị làm gì vậy ?"
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Trả hành lý cho tôi"
Diệu Huyền không đổi sắc mặt nói
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi biết hành lý là của em nên tôi giúp em chuyển vào phòng ngủ của tôi
Nguyễn Diệu Huyền
Không cần cảm ơn
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Cảm ơn cái đầu chị ấy , ai nói muốn ngủ chung phòng với chị"
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi không hiểu em đang nói gì nhưng em đang chửi tôi đúng không ?
Trong lúc đầu óc trống rỗng tôi dồn hết sức kéo lại vali của mình
Chị ta ngạc nhiên nhìn tôi , khuôn mặt lạnh lùng nay lại càng đáng sợ hơn khi chị ta không cười
Nguyễn Diệu Huyền
Ý gì đây , không muốn ở chung với tôi à , ghét tôi à ?
Nguyễn Diệu Huyền
Được được , tùy em
Tôi chạm vào chiếc máy trợ thính bên tai , mồ hôi lạnh rơi từ tay xuống đất khiến tôi bất giác rùng mình
Không đúng , chị ta là phản diện trong tiểu thuyết , ngay cả nam 9 có hào quang nhân vật chính cũng bị chị ta đánh nhập viện
Tôi đáng lẽ không nên chọc tức chị ta , lỡ đâu chị ta gọi người kéo tôi ra đánh một trận thì sao
Nghĩ thông suốt , tôi ngượng ngùng đưa vali lại cho chị ta
Từng chữ một kết hợp với động tác tay , tôi chậm rãi nói
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Không phải ghét chị...chỉ là tôi hơi sợ"
Nguyễn Diệu Huyền
Sợ , sợ gì ?
Nguyễn Diệu Huyền
Trong mắt em , tôi đáng sợ lắm sao...?
__________________________
Chương 3
__________________________
Diệu Huyền từng cái một treo váy của tôi vào tủ , sau đó quay vào phòng tắm , trong lúc rửa tay , chị ta ngẩng lên nhìn qua gương thấy tôi đang ngồi co ro trên mép giường
Vì tôi đã tháo máy trợ thính nên chỉ có thể giả vờ không nghe thấy những gì chị ta nói , chị ta nhìn tôi , tôi bỗng ngẩng mặt lên cười ngốc nghếch
Nguyễn Diệu Huyền
Đồ đần còn hèn nữa
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Tên máu lạnh , sao chị lại lắm lời thế ?"
Nguyễn Diệu Huyền
Hả , em vừa làm gì vậy ?
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi không hiểu
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Tôi nghe không rõ , chị cần nói gì ?"
Chị ta nhìn tôi , nụ cười trong mắt càng sâu
Chị ta chỉ về phía giường , đổi chủ đề
Nguyễn Diệu Huyền
Tối nay hai chúng ta ngủ ở đây , em chịu không ?
Vừa dứt lời , mặt tôi đỏ bừng chỉ trong chớp mắt
Phương Mỹ Chi
//Ra hiệu//"Không phải chứ , ai thèm ngủ chung với chị !"
Nguyễn Diệu Huyền
Gì , tôi không hiểu ?
Nguyễn Diệu Huyền
À ý em là không muốn ngủ chung với chồng mình à ?
Người này chẳng phải nên bận tâm xem làm sao để xử lý nam chính sao . Hệ thống nhét cho chị ta một người vợ , chị ta lại định nhận luôn thật à ?
Bên ngoài trời đen kịt , sấm chớp rền vang báo hiệu cơn mưa lớn sắp tới
Tâm trí tôi cũng dần chìm xuống khi thấy chị ấy bắt đầu cởi cúc áo , nhưng ngay giây sau Diệu Huyền lấy một tấm chiếu từ trong góc phòng rồi trải xuống nền đá hoa cương
Điện thoại của tôi báo có tin nhắn từ chị ta
Nguyễn Diệu Huyền
📱 : Vừa rồi khu chung cư thông báo sửa chữa buổi tối nên cúp điện
Nguyễn Diệu Huyền
📱 : Trời lại tối đen như mực lại có sấm sét , tôi sợ em mới đến nhỡ có chuyện gì không ổn thì khó mà giải thích với cha nuôi
Đây chắc chắn lại là trò quái đản của hệ thống
Vừa qua 9 giờ , cả khu vực đã lập tức chìm vào bóng tối
Diệu Huyền đã nằm dưới đất từ trước , căn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ nhưng tiếng sấm ngoài cửa sổ ngày càng vang rền
Thật ra việc lo lắng tôi sợ bóng tối hay tiếng sấm là hoàn toàn thừa thãi , trong môi trường như thế này tôi lại càng ngủ ngon hơn
Người nằm dưới giường tôi không hề động đậy
Cơn khát khiến tôi mở điện thoại bật đèn pin định bước ra ngoài đi xuống lầu lấy nước , nhưng vừa bước được một bước , mắt cá chân đã bị ai đó giữ chặt
Nguyễn Diệu Huyền
Đừng đi...
Nguyễn Diệu Huyền
Đừng bỏ tôi...
Giọng Diệu Huyền gấp gáp , hoàn toàn khác biệt với ban ngày , ngay sau đó một tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ
Vòng tay chị ấy siết chặt quanh eo tôi , trong bóng tối tôi thấy ánh mắt run rẩy và lo lắng của chị , không nhịn được mà bật cười
Hóa ra ngay cả trùm của xã hội đen cũng biết sợ đêm sấm sét cúp điện thế này
__________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play