Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Mason Nguyễn × CongB ~ MasonB] Bản Kịch Sai Người..

Chương 1. Ánh Sáng Hào Quang - Ánh Sáng Vực Thẳm

Ở một góc Thành Phố, trong một căn nhà nhỏ, Thành Công đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ.
Bữa cơm trước mặt đạm bạc đến xót xa: chỉ có một chút cơm trắng, đĩa đậu hũ và bát canh rau không chút mỡ màng. Cậu cầm đũa lên rồi lại đặt xuống, sự chán nản hiện rõ trên khuôn mặt phờ phạc.
Cậu liếc nhìn về phía cửa sổ, nơi rèm che luôn đóng chặt, chỉ để lộ một khe hở nhỏ nhoi, ánh nắng chiếu vào như hi vọng sáng của cậu.
Ngoài kia là nắng vàng rực rỡ nhưng trong lòng Thành Công chỉ là bóng tối bủa vây..
Cậu với lấy chiếc điện thoại, thói quen tự ngược đãi bản thân lại thôi thúc cậu lên mạng. Đập vào mắt cậu là hàng ngàn bình luận tiêu cực từ anti-fan, những lời mỉa mai đầy cay nghiệt như mũi dai đâm vào chính sự nghiệp đang lao dốc không phanh của cậu.
Nguyễn Thành Công - CONGB
Nguyễn Thành Công - CONGB
Tại sao mọi thứ luôn nhắm về tôi? Rõ ràng là tôi không hề làm mà..?
Các nhãn hàng hủy hợp đồng, lịch trình trống trơn, điện thoại chẳng còn tiếng chuông báo cuộc gọi từ quản lý. Cậu bị giam cầm trong chính nỗi sợ hãi của chính mình.
Cùng lúc đó, ở một không gian hoàn toàn khác, là Nghệ Sĩ Xuân Bách - Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời giải trí hiện nay.
Anh là hình mẫu hoàn hảo của một siêu sao: Giọng hát nội lực, phong cách trình diễn thần thái và một đời tư sạch bóng scandal.
Nhưng đằng sau ánh hào quang rực rỡ ấy là một thực tế vắt kiệt sức lao động.
Lịch trình của Xuân Bách dày đặc đến mức anh không có nổi một bữa cơm tử tế. Ánh nắng buổi sáng đối với Xuân Bách không phải là khởi đầu mới, mà là dấu hiệu cho thấy một ngày làm việc xuyên màn đêm vừa kết thúc.
Ngày nào cũng vậy, anh chỉ có thể ngả lưng khi đồng hồ đã điểm 2-3 giờ sáng, rồi lại thức dậy trong trạng thái mơ hồ để chạy từ phim trường đến sân khấu.
Anh mệt mỏi, kiệt sức, thèm khát một giấc ngủ sâu không mộng mị, nhưng guồng quay của sự nổi tiếng không cho phép anh dừng lại dù chỉ một giây.
7 giờ 20 phút
Ánh đèn strobe đủ màu sắc quét qua không gian rộng lớn của sân khấu vận động viên, cắt đôi bóng tối và làm bùng nổ bầu không khí cuồng nhiệt. Xuân Bách đứng giữa trung tâm hào quang đó.
Anh trình diễn không ngừng nghỉ, từng bước nhảy dứt khoát và mạnh mẽ như một cỗ máy đã được lập trình sự hoàn hảo.
Mỗi khi giọng hát của anh cất lên — nội lực, trầm ấm nhưng cũng đầy kỹ thuật — cũng là lúc biển người phía dưới dậy sóng.
Anh đang trình diễn bản hit mới nhất vừa ra mắt, ca khúc đã chễm chệ trên đỉnh các bảng xếp hạng suốt nhiều tuần qua, thu về hàng trăm triệu view và nhận được vô số lời tán dương từ giới chuyên môn.
Trên sân khấu, Nguyễn Xuân Bách là một vị thần, là biểu tượng của sự thành công và kiêu hãnh.
Nhưng ánh hào quang rực rỡ ấy vụt tắt ngay khi cánh cửa xe Limousine đóng sầm lại.
Đồng hồ điểm 2 giờ sáng
Lúc này, toàn thành phố như đã chìm hẳn vào sự im lặng tịch mịch. Những con phố sầm uất ban chiều giờ chỉ còn ánh đèn đường hiu hắt.
Các ngôi nhà đã tắt lịm ánh đèn, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ êm đềm sau một ngày dài mệt mỏi. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa.
Bây giờ, chỉ còn căn phòng của Xuân Bách là vẫn sáng đèn — một đốm sáng cô độc giữa màn đêm bao la.
Anh ráng trụ lại bằng những cốc cà phê đen đặc, vị đắng chát xộc lên tận đại não để xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy.
Ngón tay anh lướt nhanh thoăn thoắt trên bàn phím, tiếng click chuột vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch. Mắt anh đã đỏ vây vì thiếu ngủ, đôi vai trĩu nặng như đeo đá. Buồn ngủ ch.ết đi được..'
Anh không thể ngừng lại. Những bản hợp đồng, những kịch bản chương trình, những ý tưởng còn dang dở buộc anh phải tiếp tục.
Anh vẫn đang chiến đấu với chính mình, chiến đấu với cái danh hiệu "ngôi sao hoàn hảo" mà giới Nghệ Thuật đã ban tặng.
Trong khi đó, ở một góc tối khác của thành phố, Thành Công – người nghệ sĩ đang bị lãng quên – cũng đang thao thức. Cậu ngồi trong bóng tối, nhìn vào màn hình điện thoại rực sáng những lời lẽ công kích.
Cậu chán nản nhìn ra khe hở cửa sổ, nơi rèm che kín mít, thèm khát một tia hy vọng giữa bữa cơm đạm bạc và sự nghiệp đang lao dốc.
Hai con người, ở hai thái cực của danh vọng: một người kiệt sức vì quá nhiều ánh sáng, một người héo mòn trong bóng tối của sự ghẻ lạnh.
Họ không hề biết rằng, khi kim đồng hồ vượt qua khoảnh khắc định mệnh, buổi sáng đầy nắng tiếp theo sẽ mang đến một sự hoán đổi nghiệt ngã, buộc họ phải sống cuộc đời mà họ từng mơ ước và từng khiếp sợ.
Hết Chương 1
Byy..
Byy..
Èoooo
⚠!! +Không Có Thật, Có Yếu Tố Phi Logic, Cân Nhắc khi xem + Không copy, sao chép hay đạo nhái mà không có sự cho phép của 𝘽𝙮𝙮. + Không lôi CP idol, Truyện của người khác vào truyện mình. + Cảm ơn vì đã chọn Truyện mình thay vì vô vàn những Truyện khác. ⚠!!

Chương 2. Trò Chơi Của Định Mệnh

ೀ.ᐟ⭒๋࣭ ⭑
Kim đồng hồ nhích dần về con số 4. Cả hai căn phòng ở hai đầu thành phố đều dần chìm vào tĩnh lặng.
Thành Công gục đầu bên bát canh nguội lạnh, nước mắt còn vương trên hàng mi nhạt màu. Xuân Bách gục ngã giữa những bản thảo và tách cà phê đắng ngắt, đôi vai gầy run lên vì kiệt sức.
Họ đều ngủ thiếp đi với cùng một ước nguyện: “Giá như ngày mai không bao giờ đến,” và “Giá như mình được sống một cuộc đời khác.”
Nhưng định mệnh luôn có cách lắng nghe những lời cầu nguyện theo cái cách nghiệt ngã nhất.
7 giờ 00 phút
Ánh nắng rực rỡ của một ngày mới không thèm xin phép, ngang nhiên xuyên qua tấm rèm lụa đắt tiền, nhảy múa trên khuôn mặt đang say ngủ.
Thành Công khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên là sự êm ái lạ thường. Không phải cái mùi ẩm mốc của căn nhà, cũng không phải cái nệm lò xo thường xuyên làm lưng cậu đau nhức.
Thay vào đó là một mùi hương gỗ đàn hương thanh lịch và sự mềm mại của loại vải lanh cao cấp.
Thành Công bật dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn quanh. Cậu thảng thốt đến mức suýt chút nữa ngã nhào khỏi chiếc ghế xoay bọc da sang trọng.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Đ-đây.. là đâu?
Trước mắt cậu không phải là bức tường tróc sơn mà là một căn hộ penthouse rộng lớn, trang trí toàn những món đồ nội thất tối giản nhưng nhìn qua cũng biết giá trị bằng cả đời cậu làm lụng.
Những tủ kính trưng bày cúp giải thưởng sáng loáng, những bức tranh nghệ thuật trừu tượng treo dọc hành lang.
Cơn hoảng loạn bắt đầu dâng cao khi Thành Công nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc – một bộ đồ lụa đen sang trọng, thứ mà cậu chỉ thấy trên các tạp chí thời trang.
Cậu xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà êm ái, chạy như điên vào phòng tắm.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
AAAAAAA!
Tiếng hét xé toạc sự yên tĩnh của buổi sáng. Trong gương, một khuôn mặt lạ lẫm nhưng cũng đầy quen thuộc hiện ra.
Đó là Nguyễn Xuân Bách – ngôi sao hạng A, nam thần trong lòng triệu cô gái. Thành Công run rẩy đưa tay chạm vào gương mặt mình, hay đúng hơn là gương mặt của Bách.
Sống mũi cao thẳng, làn da mịn màng dù có chút quầng thâm vì thiếu ngủ, và đôi mắt sắc sảo đang trợn tròn vì kinh hãi.
Cùng lúc đó, ở bên kia Thành Phố.
Nguyễn Xuân Bách tỉnh dậy bởi tiếng còi xe inh ỏi vọng vào từ con ngõ nhỏ. Anh nhíu mày, định đưa tay tìm chiếc mặt nạ ngủ nhưng chỉ chạm phải không khí. Anh cảm thấy khó thở.
Căn phòng bừa bộn đến mức ngột ngạt, sách vở, đồ đạc quăng lung tung,không khí nồng mùi mì tôm và hơi ẩm. Bách bật dậy, đầu óc quay cuồng.
Trước mắt anh là một cái bàn gỗ cũ kỹ, trên đó là đĩa đậu hũ đã se lại và bát canh rau héo úa. Đây không phải là nhà anh.
Anh chưa bao giờ cho phép mình sống trong một không gian bừa bộn đến thế này.
Bách hoảng hốt chạy vào nhà vệ sinh nhỏ xíu, cửa gỗ còn kêu lên những tiếng “kẽo kẹt” đáng sợ. Nhìn vào chiếc gương, anh chết trân.
Gương mặt trong đó phờ phạc, xanh xao, đôi mắt đờ đẫn của một kẻ đang bị trầm cảm nặng.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
Đ-đây là.. gương mặt của cái tên Thành Công mà? Tại sao mình lại..?
Bách không lạ gì gương mặt này. Dù anh không quan tâm đến thị phi, nhưng cái tên Thành Công và những scandal đạo nhái, thái độ lồi lõm dù chẳng biết thật hay không nhưng nó vẫn xuất hiện đầy trên các trang báo lá cải.
Ngay khi cả hai đang đứng hình trước sự vô lý của thực tại, một âm thanh vang lên ngay trong đại não của họ.
Đó không phải là tiếng người, mà là một giọng nói điện tử, lạnh lẽo và máy móc như được lập trình sẵn.
| Ting! Hệ Thống Hoán Đổi Thân Xác Đang Được Kích Hoạt |
" Xin chào hai vị chủ thể! Như hai người đã thấy, hai bạn đã được hoán đổi cho nhau. Thời gian thử nghiệm: 24 tiếng đồng hồ. "
Cả Bách và Công đều đứng khựng lại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
" Việc các bạn cần làm là trải nghiệm cuộc sống của đối phương. Hãy sống như họ, làm việc như họ và cảm nhận nỗi đau của họ. Sau 24 tiếng, tôi sẽ quay trở lại và hỏi hai người một câu hỏi duy nhất. "
" Nếu câu trả lời không thỏa đáng hoặc các bạn làm lộ danh tính.. Sự hoán đổi này sẽ trở thành vĩnh viễn và linh hồn của cả hai sẽ dần tan biến trong đau đớn. "
“Lưu ý: Hai người có thể giao tiếp với nhau bằng ý nghĩ. Chỉ cần tập trung suy nghĩ về đối phương, thông điệp sẽ được truyền đi. Chúc một ngày… thú vị!”
Tiếng máy móc tắt hẳn, để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Thành Công, lúc này đang ở trong xác của Xuân Bách, cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cậu vốn là người bốc đồng hơn, ngay lập tức thử nghiệm cái gọi là “kết nối tâm linh”. Cậu nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào cái tên Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
" Này! Kết bạn nói chuyện đi! Anh là ai? Có phải anh là Xuân Bách thật không?
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
" Tại sao tôi lại ở trong thân xác của anh? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?!”
Tại căn nhà rách nát, Xuân Bách giật mình khi nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu mình.
Dù đang trong tình cảnh ngặt nghèo, bản tính lạnh lùng và lý trí của một ngôi sao hàng đầu vẫn giúp anh giữ được sự bình tĩnh giả tạo.
Anh cau mày, suy nghĩ đáp lại một cách cụt lủn.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
" Hỏi để làm gì? Chúng ta đều đang gặp rắc rối như nhau thôi. "
Thành Công ở bên kia tức tối. Cậu bắt đầu lục tìm điện thoại của Xuân Bách trên bàn làm việc, tay run rẩy nhấn số điện thoại cá nhân của chính mình. Cậu vừa bấm số, vừa lầm bầm trong đầu với vẻ dỗi hờn
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Hỏi để làm gì á? Để hỏi chứ làm gì! Hỏi lạ lùng. Anh không thấy chúng ta đang sắp tiêu đời rồi sao? "
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nếu tôi làm hỏng buổi phỏng vấn nào của anh, hay anh làm nát cái danh tiếng vốn đã chẳng còn gì của tôi thì sao?”
Bách nhận được dòng suy nghĩ đó, khẽ thở dài. Anh nhìn xuống chiếc điện thoại cũ kỹ của Công đang rung lên trên bàn.
Tên người gọi hiện lên “Nguyễn Xuân Bách”. Thật nực cười. Anh đang dùng tay của Thành Công để bắt máy của chính mình.
Bách nhấn nút nghe, nhưng không nói qua loa điện thoại mà nói trực tiếp trong suy nghĩ.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
"Nghe đây, Thành Công. Tôi không biết tại sao cái hệ thống đó lại chọn chúng ta. Nhưng hiện tại, tôi đang ở trong cái nơi mà cậu gọi là nhà. Nó thật...tệ"
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
"Còn cậu, cậu đang đứng trong căn nhà của tôi. Đừng có chạm vào bất cứ thứ gì đắt tiền. "
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
" Và đặc biệt đừng có mở miệng nói câu nào với quản lý của tôi. Nếu cậu không muốn bị phát hiện"
Thành Công bĩu môi
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
“Anh tưởng tôi muốn chắc? Nhà anh sang thì sang thật, nhưng nó lạnh lẽo phát sợ.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Mà này, anh có biết là 2 ngày nữa tôi có lịch đi gặp luật sư để giải quyết vụ kiện không? Anh mà làm hỏng là tôi đi tù đấy!”
Xuân Bách xoa thái dương đang đau nhức.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
Cậu nghĩ lịch trình của tôi dễ thở hơn chắc? 8 giờ sáng nay có buổi chụp hình bìa tạp chí.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
10 giờ là tập vũ đạo. Cậu mà nhảy như một con lật đật thì cả giới giải trí sẽ biết tôi bị nhập đấy.”
Cả hai cùng im lặng. Một sự im lặng bao trùm bởi nỗi sợ hãi về tương lai. 24 tiếng đồng hồ sắp tới không đơn giản là một cuộc dạo chơi.
Đó là một cuộc chiến sinh tồn trong danh phận của kẻ khác.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Mà này.. Anh Bách..
Công đột ngột lên tiếng trong suy nghĩ, giọng dịu đi một chút.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Anh có nghĩ là chúng ta sẽ sống sót qua 24 giờ này không?
Xuân Bách nhìn ra khe hở hẹp của cửa sổ căn phòng trọ, nơi ánh nắng đang cố len lỏi qua lớp bụi mờ. Anh trầm ngâm một hồi lâu rồi mới đáp lại.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
Nếu cậu không làm lộ chuyện, và nếu tôi không chết đói trong căn phòng này của cậu… thì có lẽ là có.”
Hết Chương 2
Byy..
Byy..
Mèo méo meo mèo meo

Chương 3. Dưới Ánh Đèn Flash

𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Thành Công.
Cánh cửa bật mở, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm một sấp tài liệu bước vào. Đó là anh Quản lý của Xuân Bách.
Quản Lý Của Xuân Bách
Quản Lý Của Xuân Bách
Xuân Bách, cậu thay đồ chuẩn bị cho buổi chụp bìa tạp chí hôm nay đi. Cậu có 5 phút để thay đồ và 30 phút tút tác lại bản thân.
Giọng nói của Quản Lý dứt khoát, không chút nhân nhượng. Thành Công giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
À... vâng, vâng. Tôi biết rồi.
Đợi Quản lý rời đi, cánh cửa căn phòng sang trọng đóng lại, Thành Công mới thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào tường. Cậu đưa tay lên ngực, tim đập thình thịch.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
"Hết cả hồn, lo quá đi mất. Cái anh Quản Lý này nghiêm túc thật đấy cứ như Thầy giáo chủ nhiệm hồi xưa ấy."
Ở căn nhà tồi tàn, Xuân Bách đang thay bộ đồ cũ kỹ của Thành Công. Chiếc áo phông đã bạc màu, quần jeans sờn rách, mọi thứ đều chật chội và khó chịu với một người quen mặc đồ hiệu như anh
Anh nhíu mày, rót một cốc cà phê đen đặc bằng chiếc ấm siêu tốc cũ rích, nghe thấy dòng suy nghĩ của Thành Công vang lên trong đầu.
Anh chép chép miệng, nhâm nhi ngụm cà phê đắng chát rồi đáp lại bằng ý nghĩ.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
Chuyên nghiệp vào, cậu cứ như thế thì hỏng mất hình tượng của tôi mất! Giọng nói run rẩy như con trai mới lớn vậy. Giữ bình tĩnh đi!"
Thành Công đang lúng túng với mớ quần áo hàng hiệu trong tủ đồ khổng lồ của Bách, nghe thấy lời chê bai thì bực mình đáp lại.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
"Nè! Anh sống an nhàn trên đỉnh cao thì khỏi nói rồi. Còn nói cái gì chứ!"
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
"Anh thử ở đây mà xem, tôi sắp ngộp thở với cái sự 'hoàn hảo' của anh rồi đây này!"
Xuân Bách nghe xong chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Anh cầm cốc cà phê ra sofa ngồi, mở một cuốn sách kinh tế ra đọc, cố gắng lờ đi sự hỗn loạn trong tâm trí mình và trong cuộc đời mới này.
9 giờ 15 phút
Thành Công đã chuẩn bị xong xuôi. Quản lý Bách không hổ danh là người chuyên nghiệp, mọi thứ đều đúng giờ đến từng phút.
Thành Công (trong thân xác Bách) bước lên chiếc Limousine sang trọng, chuẩn bị đi đến điểm hẹn chụp hình.
Cậu ngồi phịch xuống ghế da mềm mại, lấy điện thoại ra, gõ vài từ gửi qua cho "chính mình".
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
| Anh đang làm gì vậy? |
Xuân Bách đang đọc sách, nghe tiếng Ting! từ điện thoại Thành Công vang lên. Anh khẽ liếc nhìn màn hình. Tên người gửi là "Nguyễn Xuân Bách".
Cảm giác tự nhắn tin cho mình bằng một thân xác khác thật sự rất quái đản. Anh mặc kệ, ngồi đọc sách tiếp, không trả lời.
Thành Công bên này thấy anh im lặng thì có chút bực mình. Cậu lầm bầm, quên mất rằng suy nghĩ của mình, Xuân Bách vẫn có thể nghe được.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Hứ! Nhắn tin mà im re. Người nổi tiếng bây giờ chảnh chọe vậy hả trời? Đã bảo là phải hợp tác mà!"
Dòng suy nghĩ vang lên, Xuân Bách khẽ khựng lại một chút. Cái gì mà "chảnh chọe"? Anh nhắm cuốn sách lại, đặt cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt lạnh đi vài phần.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
" Cậu Thành Công, tôi là Nguyễn Xuân Bách. Tôi không 'chảnh chọe'. Tôi đang đọc sách để giữ đầu óc tỉnh táo. "
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
Và nếu cậu có thời gian nhắn tin vớ vẩn thì làm ơn xem lại lịch trình của 'cậu' hôm nay đi. Có vẻ không dễ thở như lịch trình của tôi đâu."
Nhắn xong. Đập Vào mắt anh là hàng loạt tin nhắn đòi nợ, lịch hẹn với luật sư, và những lời mời phỏng vấn từ các trang báo lá cải chỉ chực moi móc scandal. Anh im bặt.
Còn bên chỗ em, thì em đang bĩu môi khi nhìn thấy hai tin nhắn đến từ anh chẳng mấy vui vẻ gì nên em đã quăng điện thoại anh sang một bên, khoanh tay nhìn ra cửa sổ xe.
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
Sau đó, chiếc xe Limousine dừng lại trước một studio lớn. Cánh cửa mở ra, hàng chục ống kính máy ảnh flash liên tục.
Thành Công hoảng hốt che mặt theo bản năng, nhưng rồi chợt nhớ ra, mình là Xuân Bách, một vị thần lạnh lùng.
Cậu Hít thở sâu, cố gắng làm khuôn mặt mình trở nên vô cảm nhất có thể, bước đi giữa rừng phóng viên và ánh đèn chói lòa.
Vừa bước vào bên trong, không khí làm việc khẩn trương đã ập đến. Hàng chục nhân viên chạy qua chạy lại, tiếng máy ảnh thử đèn xoạch xoạch liên hồi.
Công được dẫn vào giữa trung tâm studio. Ngay lập tức, ba bốn nhân viên vây quanh cậu, người chỉnh cổ áo, người dặm lại phấn, người lại xịt thêm keo vuốt tóc.
Cảm giác được quan tâm, được làm tâm điểm khiến Công vừa hoài niệm vừa lo sợ.
Đột nhiên, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên từ phía cửa, theo sau là một đoàn trợ lý hùng hậu. Một cô gái trẻ trung, kiêu sa bước vào với nụ cười rạng rỡ. Công chết trân tại chỗ.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
'Đây chẳng phải là diễn viên đang nổi như cồn hiện nay sao? Không lẽ..? "
Lòng Công trùng xuống, sự bối rối hiện rõ trong ánh mắt. Cậu chưa bao giờ chụp chung với những mỹ nhân tầm cỡ này, nhất là khi danh tiếng của cậu hiện tại đang ở dưới đáy vực.
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
"Anh Bách! Anh Bách ơi! Cứu em với! Em phải chụp chung với cô diễn viên nổi tiếng kìa! "
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Nguyễn Xuân Bách ( Công )
Là cô ấy đó, người đang đóng bộ phim hot nhất hiện nay! Em phải làm sao đây?”
Ở căn nhà lụp xụp, Xuân Bách đang ngồi đọc sách thì suýt nữa làm đổ cốc cà phê vì tiếng hét vang lên trong đầu. Anh bật dậy, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Bách nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng vốn có, anh suy nghĩ đáp lại để trấn an cái kẻ đang "mượn xác" mình.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
“Nghe đây Thành Công! Bây giờ cậu cứ giữ bình tĩnh mà chụp đi. Đừng có lộ ra vẻ mặt ngơ ngác đó, cô ta rất tinh tường đấy.
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
"Tuyệt đối không được có biểu cảm gì dư thừa, cứ trưng ra khuôn mặt vô cảm nhất có thể cho tôi. "
LNguyễn Thành Công ( Bách )
LNguyễn Thành Công ( Bách )
"Cứ coi cô ta như bình hoa bên cạnh thôi, nghe rõ chưa?"
Cậu bên này nghe được lời dặn rồi, nhưng làm sao mà không lo cho được?
Đã bao nhiêu tháng nay cậu chỉ ngồi trong bóng tối đối diện với những lời chửi bới, việc đứng dưới ánh đèn strobe mạnh mẽ này khiến cậu thấy mình như đang trần trụi trước mặt mọi người.
Diễn Viên - Tư Quỳnh
Diễn Viên - Tư Quỳnh
"Anh Bách, chúng ta bắt đầu thôi chứ?"
Cô diễn viên tiến lại gần, bàn tay định đặt lên vai cậu một cách tự nhiên.
Thành Công giật bắn người, lùi lại một bước theo bản năng. Hành động này khiến cả studio khựng lại.
Ánh mắt mọi người nhìn "Xuân Bách" đầy thắc mắc. Xưa nay Bách vốn lịch thiệp, chưa bao giờ có hành động thô lỗ như vậy.
Quản lý của Bách tiến lại gần, thì thầm vào tai Công.
Quản Lý Của Xuân Bách
Quản Lý Của Xuân Bách
'Cậu sao thế? Hôm nay nhìn cậu lạ lắm đấy.'
Hết Chương 3
Byy..
Byy..
Thứ Tư mới thi xg ấy. Tối ngày hôm đó khoảng cỡ 2-3 giờ sáng, mẹ t đang ngủ thì t mớ, t khều khều mẹ t dậy bảo " Mai thi, không biết thi môn gì "
Byy..
Byy..
Ám ảnh môn thi😞=))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play