[ Harry Potter ] Hồ Đen - Ngọn Lửa Trong Đáy Nước
Ep.1
Giữa lòng thế giới phù thủy đầy rẫy những định kiến về dòng máu và tước hiệu, cái tên Valerius hiện lên như một lời tự sự đầy kiêu hãnh nhưng cũng cực kỳ bí ẩn. Là một trong những gia tộc phù thủy thuần huyết lâu đời nhất còn sót lại, Valerius sở hữu một phả hệ kéo dài qua nhiều thế kỷ, song họ chưa bao giờ xuất hiện trong danh sách những "Quý tộc" phù thủy danh giá. Không phải vì họ thiếu thốn bạc vàng, mà bởi Valerius lựa chọn một lối sống tự do tự tại, rũ bỏ những xiềng xích của tư tưởng thượng đẳng để hòa mình vào dòng chảy của thời đại. Với họ, dòng máu thuần khiết không phải là công cụ để thống trị, mà là di sản để trân trọng và bảo vệ
Dưới vẻ ngoài giản đơn và kín tiếng, gia tộc Valerius nắm giữ một khối tài sản khổng lồ cùng tầm ảnh hưởng lan tỏa khắp lục địa. Sau Chiến tranh Phù thủy lần thứ nhất, nhận thấy sự nguy hiểm từ những cuộc thanh trừng và lòng tham, Valerius đã thiết lập một mạng lưới phòng thủ tinh vi. Hàng chục chi tộc Valerius sinh sống khắp thế giới, từ những thành phố sầm uất tại Châu Âu đến những khu rừng rậm Nam Mỹ, hay cả những vùng đất xa tít ở nửa kia bán cầu. Một nửa số thành viên trong mạng lưới này không mang họ Valerius. Họ mang những họ phổ biến, sống trà trộn vào cộng đồng, tạo thành một hệ thống "mắt xích" ngầm luôn sẵn sàng tương trợ lẫn nhau khi có biến cố. Họ không sở hữu những tòa lâu đài nguy nga phô trương, thay vào đó, tài sản của họ nằm ở những hầm vàng tại Gringotts dưới nhiều cái tên khác nhau và những vùng đất phép thuật chưa từng xuất hiện trên bản đồ
Dòng chính của gia tộc chọn định cư tại một thung lũng hiểm trở, quanh năm bao phủ bởi sương mù ở ngoại ô Scotland. Nơi đây, dinh thự của họ được bảo vệ bởi những bùa chú cổ xưa mà ngay cả những phù thủy hắc ám sừng sỏ nhất cũng khó lòng xuyên thủng. Đó là một vùng đất tách biệt, nơi những tâm hồn tự do nhà Valerius nuôi dưỡng tri thức và sức mạnh mà không bị làm phiền bởi những tranh chấp quyền lực của Bộ Pháp Thuật. Tuy nhiên, bóng tối đã ập đến với dòng chính Valerius trong một chuyến đi định mệnh. Nhận được lời cầu cứu khẩn thiết từ một nhánh phụ tại Brazil về một sinh vật huyền bí cực kỳ nguy hiểm đang vượt khỏi tầm kiểm soát, Gia chủ Valerius cùng vợ đã không ngần ngại lên đường
Đó là một thực thể cổ xưa, một cơn ác mộng bị giam cầm hàng thế kỷ đã thức tỉnh. Cuộc chiến diễn ra khốc liệt trong sự tĩnh lặng của rừng già Amazon. Dù đã khống chế được sinh vật ấy để bảo vệ các thành viên nhánh phụ, cái giá phải trả là quá đắt. Gia chủ và phu nhân Valerius đã tử nạn, để lại một khoảng trống mênh mông trong gia tộc. Cái chết của đôi vợ chồng quyền năng không chỉ là một mất mát tình cảm, mà còn đẩy gia tộc vào một cuộc khủng hoảng chưa từng có. Toàn bộ trọng trách nặng nề của một đế chế ngầm, việc vận hành mạng lưới liên lạc phức tạp và bảo vệ bí mật của thung lũng Scotland giờ đây đè nặng lên vai ba người con nhỏ
Dù vẫn còn đang ở tuổi vô lo vô nghĩ, ba anh em nhà Valerius buộc phải trưởng thành chỉ sau cái đêm định mệnh ấy. Chúng phải học cách đối mặt với những ánh mắt dòm ngó từ các gia tộc quý tộc khác khi biết tin "cây đại thụ" đã ngã xuống, đồng thời phải giữ vững sợi dây liên kết giữa các nhánh phụ đang bắt đầu dao động
Sau thảm kịch kinh hoàng tại Brazil, thung lũng sương mù ở Scotland vốn dĩ bình yên nay bao phủ bởi một bầu không khí u uất và nặng nề. Sự ra đi đột ngột của vợ chồng Gia chủ không chỉ là nỗi đau mất mát người thân, mà còn là một cú đánh trực diện vào "trái tim" của mạng lưới Valerius toàn cầu. Giữa lúc các nhánh phụ đang hoang mang và những kẻ thù ẩn mình bắt đầu rục rịch, ba anh em nhà Valerius đã đứng dậy, kết thành một khối vững chắc để bảo vệ di sản của tổ tiên
Ở tuổi 20, cái tuổi mà những phù thủy khác đang mải mê với những chuyến phiêu lưu hay những dự định sự nghiệp tại Bộ Pháp thuật, Cygn Valerius buộc phải khoác lên mình chiếc áo choàng Gia chủ nặng nề. Cygn vốn là một phù thủy thiên tài về Thuật Chiêm tinh và Pháp thuật Phòng vệ, anh từng mơ ước được du hành đến các thư viện cổ ở phương Đông. Thế nhưng, anh đã đốt bỏ mọi lá thư mời gọi để quay về thung lũng. Cygn hiện lên với vẻ ngoài điềm tĩnh, đôi mắt xám sâu thẳm luôn ẩn chứa sự tính toán sắc sảo để bảo vệ các em. Anh là người trực tiếp đối diện với những lời chất vấn từ các nhánh phụ, dùng uy lực và sự khéo léo để hàn gắn những vết rạn nứt trong mạng lưới. Dưới sự dẫn dắt của Cygn, biểu tượng chim ưng của nhà Valerius một lần nữa khẳng định vị thế trung tâm, không bằng quyền uy độc tài, mà bằng sự cam kết bảo vệ không điều kiện đối với mọi thành viên trong dòng tộc
Sát cánh bên anh trai là Lyrie Valerius, cô gái 18 tuổi với tâm hồn vốn dĩ bay bổng như một nghệ sĩ độc dược. Lyrie đã từ bỏ cơ hội tu nghiệp tại viện hàn lâm danh giá để trở thành người điều hành các hoạt động ngầm của gia tộc. Nếu Cygn là bộ mặt của Valerius trước thế giới bên ngoài, thì Lyrie là người nắm giữ những sổ sách, bí mật và luồng vận chuyển tiền tệ khổng lồ của gia tộc. Cô thông minh, quyết đoán và có khả năng đọc vị tâm lý cực tốt. Lyrie đã thiết lập lại hệ thống liên lạc bằng những mật mã độc dược tinh vi, đảm bảo rằng mạng lưới khổng lồ của Valerius vẫn vận hành trơn tru ngay cả khi không có cha mẹ bên cạnh. Cô vừa là một chiến binh, vừa là một nhà ngoại giao, dùng sự mềm mỏng nhưng kiên định để dập tắt những mầm mống phản loạn từ bên trong
Trong cuộc chiến quyền lực và trách nhiệm ấy, cậu em út Lionel, khi đó mới lên 8, là mảnh ghép kỳ diệu nhất. Lionel còn quá nhỏ để hiểu về các âm mưu chính trị hay những bùa chú phức tạp, nhưng cậu bé có một trái tim nhạy cảm thiên bẩm. Hiểu rằng anh trai và chị gái đang vắt kiệt sức lực vì gia tộc, Lionel tự rèn cho mình sự tự lập đến đáng kinh ngạc. Cậu bé không bao giờ quấy khóc, trái lại, Lionel trở thành "người chăm sóc" nhỏ bé của dinh thự. Cậu tự học cách pha những tách trà thảo mộc giúp an thần, hồi phục thể lực cho Cygn sau những đêm thức trắng đọc thư từ. Cậu âm thầm chuẩn bị những bữa ăn nóng sốt, nhắc nhở Lyrie đi ngủ khi thấy cô gục bên đống bản đồ. Lionel là người giữ cho ngọn lửa trong lò sưởi luôn cháy, giữ cho ngôi nhà không trở nên hoang lạnh. Sự trưởng thành của Lionel chính là liều thuốc tinh thần lớn nhất, giúp hai người anh chị không gục ngã trước áp lực
Dù phải đối mặt với muôn vàn cực khổ, giữa những đêm đông Scotland dài đằng đẵng, ba anh em vẫn duy trì một truyền thống: họ sẽ luôn ngồi lại bên nhau vào bữa tối, gạt bỏ mọi chuyện gia tộc để chỉ là những người anh em đơn thuần. Họ không biến mình thành những "thuần huyết" máu lạnh, cứng nhắc. Cygn vẫn cho phép các nhánh phụ được sống theo cách họ muốn, Lyrie vẫn giữ nguyên tắc hòa nhập với thế giới Muggle, và Lionel vẫn được nuôi dạy để yêu thương vạn vật. Họ bảo vệ lẫn nhau bằng một bản năng hoang dã và một tình yêu thuần khiết. Gia tộc Valerius dưới thời của ba anh em không chỉ là một đế chế giàu có, mà là một minh chứng cho thấy sức mạnh thực sự của thuần huyết không nằm ở sự kỳ thị, mà nằm ở sự tự do của trái tim và sự gắn kết không thể phá vỡ của tình thân
Những ngày cuối tháng Tám năm 1988, tiết trời London bắt đầu chuyển mình. Những cơn gió se lạnh mang theo mùi hơi ẩm của sông Thames luồn lách qua từng kẽ gạch của Hẻm Xéo, cuốn theo những chiếc lá khô vàng vọt. Giữa dòng người hối hả đang tất bật chuẩn bị cho năm học mới, sự xuất hiện của hai anh em nhà Valerius giống như một nét vẽ lạc điệu nhưng đầy lôi cuốn, khiến không ít phù thủy đi ngang qua phải chậm bước ngoái nhìn. Họ sở hữu những đặc điểm không thể nhầm lẫn của dòng máu Valerius - mái tóc màu đỏ rượu vang rực rỡ như những vệt hoàng hôn muộn màng và đôi mắt xanh ngọc lục bảo trong veo, sâu thẳm
Cygn Valerius, vị Gia chủ trẻ tuổi, trông chẳng giống một người đang nắm giữ huyết mạch của một mạng lưới phù thủy khổng lồ. Anh mặc một chiếc áo choàng phù thủy đơn giản, hơi sờn ở gấu áo, bên trong là chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ đầy phóng khoáng. Mái tóc đỏ rượu của anh bù xù, rối bời vì những ngón tay thỉnh thoảng lại vò lên trong lúc thức trắng đêm bên đống sổ sách và bản đồ da dê. Dưới đôi mắt ngọc lục bảo là những quầng thâm mờ nhạt - dấu ấn của những đêm dài canh giữ cho sự bình yên của gia tộc. Dẫu vậy, bước chân anh vẫn vững chãi, bàn tay lớn đầy những vết chai nhỏ do cầm bút và đũa phép nắm chặt lấy tay em trai, như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại
Lionel Isolde Valerius
Anh Cygn, em đã nói là em tự đi được mà
Lionel ngước nhìn anh trai, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm
Lionel Isolde Valerius
Anh cần ngủ
Lionel Isolde Valerius
Lyrie nói nếu anh không ngủ thêm, chị ấy sẽ bỏ thuốc ngủ vào trà của anh đấy
Cậu bé mười một tuổi, với vóc dáng nhỏ nhắn và gương mặt thanh tú, trông thật chững chạc trong bộ đồ mới. Lionel không muốn mình trở thành gánh nặng, cậu hiểu mỗi phút giây của anh trai lúc này đều quý giá như vàng ròng. Cygn khẽ mỉm cười làm bừng sáng khuôn mặt mệt mỏi. Anh siết nhẹ tay em trai, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy hơi ấm
Cygn Valerius
Đừng nghe lời con bé dọa. Mua cây đũa phép đầu tiên là khoảnh khắc chỉ có một lần trong đời, Lio
Cygn Valerius
Dù cả thế giới có sụp đổ ngoài kia, anh cũng phải tận mắt thấy cây đũa nào đã chọn em
Cygn Valerius
Đó là đặc quyền của một người anh, không phải là gánh nặng
Hai anh em băng qua những cửa hiệu thơm nồng mùi thảo dược và tiếng lách cách của những chiếc cân đồng. Sự tự do toát ra từ phong thái của họ - không kiêu ngạo, không xa cách, chỉ đơn giản là hai tâm hồn gắn kết giữa một thế giới đầy rẫy những quy tắc cứng nhắc. Họ không cần áo lụa thượng hạng hay gia huy lấp lánh để chứng minh vị thế, chính cái cốt cách ung dung và tình thâm hiện hữu trong từng cử chỉ đã tự nói lên tất cả
Cuối cùng, họ dừng chân trước một cửa hiệu nhỏ hẹp, cũ kỹ với tấm biển hiệu bạc màu treo lơ lửng. Những chữ vàng trên cửa đã bong tróc gần hết, chỉ còn lờ mờ dòng chữ: Ollivanders - Nhà sản xuất đũa phép hảo hạng từ năm 382 trước Công nguyên
Bên trong cửa hiệu tối mờ, hàng ngàn chiếc hộp dài xếp chồng lên nhau tận trần nhà, im lìm như đang chờ đợi chủ nhân của mình. Cygn hít một hơi sâu không khí mang vị gỗ lâu năm và bụi phấn phép thuật, rồi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Tiếng chuông cửa vang lên một nhịp keeng thanh mảnh, phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Hai anh em bước vào, mang theo hơi thở tự do của thung lũng Scotland vào không gian đầy hoài niệm của tiệm đũa phép
Tiếng chuông cửa vừa dứt, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy không gian chật hẹp, sặc mùi bụi bặm và gỗ cũ. Từ sau những kệ đũa phép cao ngất ngưỡng, một ông lão với đôi mắt bạc trắng như mặt trăng hiện ra, bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma trên sàn gỗ
Garrick Ollivander
Ta đã tự hỏi khi nào thì thung lũng sương mù mới gửi một ai đó đến đây
Ông Ollivander thầm thì, giọng nói du dương nhưng ẩn chứa sự sắc sảo của một người đã dành cả đời để thấu hiểu linh hồn của gỗ và lõi phép thuật. Ông bước lại gần, đôi mắt nhạt màu nhìn xoáy vào Cygn một giây như để chào hỏi một người quen cũ, rồi nhanh chóng dừng lại nơi Lionel
Garrick Ollivander
Cygn Valerius... ta nhớ như in ngày cậu đến đây 12 năm trước, sau đó là cô bé nhiệt huyết còn lại
Garrick Ollivander
Ta vẫn nhớ như in rằng cậu sở hữu một chiếc gỗ Tùng, lõi lông đuôi Kỳ lân, mười hai inch rưỡi, rất dẻo dai
Garrick Ollivander
Còn cô bé kia là gỗ Phong đường với sợi tim rồng, một sự kết hợp đầy kiêu hãnh
Ông Ollivander mỉm cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại
Garrick Ollivander
Đã lâu lắm rồi, một khoảng nghỉ dài hơn một thập kỷ. Một Valerius nhỏ tuổi nhất
Garrick Ollivander
Ta vẫn luôn ngưỡng mộ dòng họ của các cậu, những người không bao giờ để đũa phép của mình bị trói buộc bởi những định kiến khô cằn
Cygn khẽ gật đầu chào, bàn tay anh vẫn đặt trên vai Lionel như một điểm tựa vững chắc. Trong khi đó, ông Ollivander đã bắt đầu rút ra một chiếc thước dây bạc có những vạch chia tự động nhảy múa quanh người Lionel
Garrick Ollivander
Dòng máu Valerius luôn ẩn chứa những bất ngờ... cháu tên gì, cậu bé?
Lionel Isolde Valerius
Lionel ạ, Lionel Valerius
Garrick Ollivander
Lionel... cháu có vẻ hoà đồng... nhưng cũng khá tĩnh lặng
Ông lão bắt đầu len lỏi vào các kệ hàng, lẩm bẩm một mình về những sự kết hợp gỗ và lõi
Garrick Ollivander
Được rồi, Lionel. Hãy dùng tay thuận của cháu. Tay trái, ta thấy rồi
Ông nói khi đưa cho cậu chiếc hộp đầu tiên
Garrick Ollivander
Thử chiếc này xem, gỗ Sồi trắng, lõi Lông chim Phượng hoàng, mười một inch
Garrick Ollivander
Một sự kết hợp chắc chắn cho những người có ý chí kiên định
Lionel cầm lấy chiếc đũa. Cảm giác gỗ sồi hơi nhám dưới những ngón tay trái của cậu. Theo chỉ dẫn của ông Ollivander, cậu vẩy nhẹ một cái. Một lọ mực trên bàn làm việc của ông bỗng nhiên phát nổ, bắn tung tóe những vệt đen lên bức tường phía sau
Garrick Ollivander
Không, không phải nó! Quá bốc đồng
Ông Ollivander giật lại chiếc đũa, nhưng nụ cười trên môi ông lại rộng thêm. Tiếp theo là một chiếc đũa Gỗ Anh đào với lõi Sợi tim rồng. Vừa chạm vào, Lionel cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Khi cậu vẫy tay, một luồng sáng vàng rực rỡ tỏa ra, ấm áp nhưng lại tắt ngấm chỉ sau vài giây, để lại một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ
Lionel Isolde Valerius
Nó ngoan ngoãn
Lionel khẽ nói, nhìn vào bàn tay trái của mình
Lionel Isolde Valerius
Nó nghe lời cháu, nhưng... nó không thực sự "nói chuyện" với cháu
Garrick Ollivander
Phải phải... ta thấy được điều đó, vẫn còn thứ bị thiếu...
Cuộc tìm kiếm tiếp tục. Chiếc thứ ba, thứ tư, rồi đến chiếc thứ sáu. Gỗ Óc chó đen - Rất nhạy bén, tạo ra một cơn gió nhẹ thổi tung những tờ giấy da trên bàn, nhưng Lionel cảm thấy nó quá lạnh lùng. Gỗ Tần bì - Chiếc đũa này cầm rất đằm tay, phản ứng cực kỳ chính xác với mọi cử động cổ tay của cậu, nhưng sự kết nối lại lỏng lẻo như thể cậu đang mượn đồ của một người lạ
Ep.2
Căn phòng giờ đây bừa bãi với những hộp đũa phép mở tung. Lionel nhìn xuống đôi bàn tay mình. Cậu cảm nhận được sự ma thuật đang luân chuyển, cậu thấy những chiếc đũa phép này đều là những khí cụ tuyệt vời, chúng không hề chống đối cậu. Ngược lại, chúng phục tùng một cách chuẩn mực như những người lính tận tụy. Nhưng đó chính là vấn đề
Cậu nhận ra sự thiếu hụt này một cách rõ rệt. Giữa cậu và những thớ gỗ kia không có sự đồng điệu về tâm hồn. Chúng giống như những nhạc cụ được lên dây cực chuẩn nhưng Lionel lại không biết bản nhạc mình muốn chơi là gì, hoặc có lẽ, chúng không có đủ những cung bậc trầm bổng mà cậu đang tìm kiếm
Lionel Isolde Valerius
Vẫn chưa đúng
Lionel lẩm bẩm, đặt chiếc đũa gỗ Tần bì lại vào hộp
Lionel Isolde Valerius
Nó rất tốt, thưa ông Ollivander, nhưng nó giống như một người cộng sự xã giao hơn là một phần của cơ thể cháu
Ông Ollivander nhìn cậu bé Valerius trẻ tuổi nhất bằng một ánh mắt vừa tò mò, vừa thích thú đến tột độ
Garrick Ollivander
Một khách hàng khó tính... thật tuyệt vời. Cháu không tìm kiếm sự phục tùng, cháu tìm kiếm sự thấu hiểu
Garrick Ollivander
Đợi ta một chút, có lẽ chúng ta cần tìm đến những góc khuất hơn của cửa tiệm này...
Ông Ollivander lầm bầm rồi đi sâu hơn vào trong những kệ gỗ. Trong không gian ngập tràn mùi bụi bặm và gỗ mục của cửa tiệm, Cygnus lặng lẽ tiến lại gần em trai. Anh đặt bàn tay to rộng, vững chãi lên bờ vai gầy của Lionel. Cảm nhận được sự bồn chồn đang nhen nhóm trong từng nhịp thở của cậu bé, Cygnus cúi xuống, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự khích lệ lạ kỳ
Cygn Valerius
Chúng ta dùng trái tim để cảm nhận, nhớ chứ Lio?
Cygn Valerius
Hãy dùng đôi mắt của một Valerius
Cygn Valerius
Nhìn kỹ xem, giữa hàng nghìn lớp bụi và bóng tối kia, có màu sắc nào đang mời gọi em không?
Lionel khựng lại. Cậu thôi không nhìn vào những chiếc hộp nằm ngay ngắn trên bàn nữa. Cậu để tầm mắt mình trôi dạt ra xa hơn, xuyên qua những kệ gỗ cao chạm trần nhà, lách vào những góc khuất mà ánh sáng mặt trời không thể chạm tới. Và rồi, cậu thấy nó
Giữa một rừng những hộp đũa màu đen, nâu sẫm hay tím than sờn cũ, có một chiếc hộp gỗ nhạt màu nằm khiêm tốn ở một ngăn kệ thấp, gần như bị che lấp bởi một chồng bản thảo cũ kỹ. Đối với bất kỳ ai khác, nó chỉ là một chiếc hộp bạc màu vì thời gian, nhưng trong mắt Lionel, nó dường như đang phát ra một vệt sáng mờ ảo, một thứ ánh sáng màu hổ phách dịu nhẹ nhưng không thể ngó lơ
Lionel Isolde Valerius
Đó…
Lionel đưa ngón tay trỏ bên trái đang run run chỉ về phía góc tối
Lionel Isolde Valerius
Chiếc hộp màu nhạt kia, thưa ông
Ông Ollivander dừng khựng lại, đôi mắt bạc trắng nheo lại đầy vẻ kinh ngạc. Ông bước tới, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nhẹ khi chạm vào chiếc hộp. Ông cẩn thận thổi đi lớp bụi dày, để lộ ra chất liệu gỗ tùng đã phai màu theo năm tháng
Garrick Ollivander
Thật kỳ lạ... Thật sự rất kỳ lạ
Ông lẩm bẩm, rồi mang nó trở lại phía ánh sáng
Garrick Ollivander
Gỗ Tùng đỏ, lõi Lông đuôi Kỳ lân, mười hai inch rưỡi
Garrick Ollivander
Một sự kết hợp hiếm hoi mà ta đã chế tác từ nhiều thập kỷ trước và tưởng chừng như nó sẽ vĩnh viễn nằm lại trong bóng tối
Khi nắp hộp bật mở, chiếc đũa hiện ra với sắc đỏ trầm kín đáo, vân gỗ uốn lượn như những dòng chảy của nham thạch đã nguội lạnh. Lionel đưa tay trái cầm lấy nó. Ngay khoảnh khắc các ngón tay cậu khép lại quanh chuôi cầm, một luồng nhiệt lượng ấm áp bùng nổ, lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận trái tim. Nó không nóng rát như lửa, mà là cái ấm áp rạng rỡ của ánh nắng mặt trời buổi sớm mai - thứ ánh sáng phản chiếu chính sự năng động, nhiệt huyết và tâm hồn tự do, không chịu khuất phục của cậu bé nhà Valerius. Căn phòng dường như sáng bừng lên, và những sợi tóc của Lionel khẽ lay động như có một cơn gió xuân vừa thổi qua
Lionel Isolde Valerius
Nó… nó đang thở cùng cháu
Lionel thầm thì, đôi mắt cậu sáng rực. Ông Ollivander nhìn cậu chằm chằm, giọng ông trở nên trang trọng hơn bao giờ hết
Garrick Ollivander
Gỗ Tùng đỏ luôn chọn những phù thủy có khả năng lật ngược tình thế, những người mang lại may mắn
Garrick Ollivander
Nó bị thu hút bởi sự tự do trong tâm hồn cháu, Lionel. Nhưng hãy nhớ cho kỹ
Ông hạ thấp giọng, đôi mắt sắc lẹm như nhìn thấu tương lai
Garrick Ollivander
Lông kỳ lân trong thớ gỗ Tùng này là một thứ quyền năng trung thành tuyệt đối
Garrick Ollivander
Bây giờ nó ấm áp như nắng, nhưng khi cháu đứng trước lằn ranh của sự sống còn để bảo vệ người cháu yêu thương, nó sẽ trở nên cứng cáp và sắc lẹm như một thanh gươm
Lionel siết chặt chiếc đũa. Cậu cảm nhận được sự chuyển mình của nó - một sự kiên định đến cực đoan ẩn giấu dưới vẻ ngoài rạng rỡ. Đó là lời hứa của một người sẵn sàng đánh đổi cả thế giới, sẵn sàng trở thành ngọn lửa thiêu rụi chính mình chỉ để giữ cho những điều quý giá nhất được vẹn toàn. Cygnus mỉm cười, áp lực từ bàn tay trên vai Lionel nhẹ đi, nhưng sự tự hào thì hiện rõ trong mắt anh. Cuối cùng, thành viên cuối cùng của nhà Valerius đã tìm thấy "cộng sự" đích thực của mình
Gỗ Tùng đỏ kết hợp cùng lõi lông đuôi Kỳ lân chính là hiện thân hoàn hảo cho linh hồn Lionel. Lựa chọn gỗ Tùng đỏ là một sự khẳng định về bản năng sinh tồn và sự kiên định đôi khi cực đoan. Trong giới chế tác, gỗ Tùng đỏ hiếm người dùng không phải vì sự khan hiếm của vật liệu, mà bởi nó chỉ chọn những người có khả năng vượt qua nghịch cảnh một cách phi thường
Hình ảnh cây Tùng đỏ vươn cao sau hỏa hoạn tương đồng mật thiết với một đứa trẻ buộc phải trưởng thành sớm sau bi kịch mất cha mẹ, nó đại diện cho sức mạnh tái sinh, cho một người dù mang đầy vết thương lòng vẫn chọn cách sống năng động và nhiệt huyết. Sự "hiếm" ở đây nằm ở trái tim của chủ nhân - một tâm hồn tự do, không bị xiềng xích bởi quá khứ nhưng lại sở hữu một sự bảo thủ đầy nhân văn khi muốn che chở cho người khác
Bên cạnh đó, lõi lông đuôi Kỳ lân là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức chân dung về một người "dùng trái tim để cảm nhận". Khác với sự kiêu kỳ của lông Phượng hoàng hay sự quyền lực của sợi tim Rồng, lông Kỳ lân mang lại sự ổn định và gắn kết bền chặt nhất với chủ nhân. Nó phản ánh bản tính giỏi chăm sóc, sự thấu hiểu sự đời và lòng trung thành tuyệt đối. Với một người luôn giữ những nốt "trầm" cho riêng mình, lõi Kỳ lân đóng vai trò như một người bạn tri kỷ, giữ cho phép thuật của Lionel luôn thuần khiết, không bị tha hóa bởi sự cay đắng của số phận
Cuối cùng, sự kết hợp này tạo nên một nghịch lý đầy quyến rũ - một vẻ ngoài rực rỡ, linh hoạt nhưng ẩn chứa bên trong là một "pháo đài" kiên cố của sự bảo vệ. Khi cầm cây đũa này, người phù thủy ấy không chỉ thực hiện phép thuật, mà còn đang thực hiện lời thề với chính cuộc đời mình, rằng dù thế gian có khắc nghiệt, cậu vẫn sẽ bảo vệ những điều yêu thương bằng một trái tim ấm áp và một ý chí không bao giờ hối hận. Đó không đơn thuần là một món vũ khí, mà là biểu tượng của một tâm hồn đã tôi luyện qua lửa đỏ để trở thành vàng ròng
Căn dinh thự nhà Valerius vốn dĩ luôn chìm trong sự tĩnh mịch, nhưng buổi chiều hôm nay, bầu không khí ấy bị xé toạc bởi một luồng sáng xanh rực rỡ bùng lên từ phía lò sưởi ở đại sảnh. Tiếng ngọn lửa gầm gừ đặc trưng của bột Flo vang lên, và ngay sau đó, một dáng người mảnh khảnh nhưng toát lên vẻ quyền lực của một phù thủy cấp cao bước ra, mang theo cả luồng gió lạnh từ những vùng đất xa xôi
Lyrie Valerius xuất hiện với tà áo choàng còn vương chút bụi đường của những hành trình dài ngày. Cô vừa trở về từ một chuyến công tác khẩn cấp tại một chi nhánh phụ của gia tộc ở châu Á. Gương mặt cô hiện rõ vẻ phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng điều nghiên các cổ vật, nhưng điều đầu tiên cô làm khi bước vào nhà không phải là tháo áo choàng hay gọi gia tinh, mà là đưa mắt tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của cậu em út
Vừa lúc đó, Cygnus và Lionel bước vào từ cửa chính. Trên tay trái của Lionel, chiếc đũa phép bằng gỗ Tùng đỏ vẫn còn tỏa ra thứ hơi ấm hổ phách dìu dịu, một dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa phù thủy và pháp khí đang trong giai đoạn giao hòa mạnh mẽ nhất. Lyrie khựng lại. Đôi mắt cô dán chặt vào chiếc đũa phép trên tay Lionel. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài bao trùm lấy đại sảnh, chỉ có tiếng tí tách của lửa trong lò sưởi. Rồi, trước sự ngỡ ngàng của cả hai anh em, đôi vai gầy của Lyrie run lên bần bật. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn rơi, lăn dài trên gò má tái nhợt của cô
Lionel Isolde Valerius
Chị Lyrie, em xin lỗi, tại ngày mai đi rồi nên em...
Lionel bối rối, bước lên một bước. Nhưng Lyrie đột ngột khuỵu xuống, cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ, âm thanh vỡ vụn đầy hối tiếc
Lyrie Valerius
Chị xin lỗi… Lionel… chị đã hứa là sẽ về kịp mà
Lyrie Valerius
Chị đã hứa sẽ là người dẫn em đến tiệm Ollivander, sẽ là người chứng kiến khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời phù thủy của em…
Cô gục đầu vào lòng bàn tay, những tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng khắp sảnh đường đá cẩm thạch. Với Lyrie, Lionel không chỉ là em út, mà là báu vật mà cô luôn muốn bao bọc trong đôi cánh của mình. Việc để em trai đơn độc - dù có anh cả Cygnus đi cùng - trong ngày nhận đũa phép giống như một vết cắt vào lòng kiêu hãnh và tình yêu thương vô bờ bến mà cô dành cho cậu
Cô đã băng qua những dãy núi tuyết ở Tây Tạng, đã dùng bùa độn thổ đến kiệt sức chỉ để mong nhìn thấy giây phút chiếc đũa phép đầu tiên chọn lấy em mình, nhưng cuối cùng, cô vẫn chậm mất một bước. Cygnus, người vốn luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh như hồ nước, lúc này cũng không khỏi mủi lòng. Anh vội vã tiến lại gần, quỳ một chân xuống bên cạnh em gái, đặt bàn tay vững chãi lên lưng cô
Cygn Valerius
Thôi nào, Lyrie. Đừng làm em nó sợ
Cygnus dịu dàng dỗ dành, chất giọng trầm thấp của anh giờ đây mềm mỏng hơn bao giờ hết
Cygn Valerius
Lionel đã làm rất tốt. Thằng bé đã chọn được một cây đũa phi thường
Cygn Valerius
Nhìn xem, nó là gỗ Tùng đỏ, lõi Kỳ lân. Em nên tự hào về em trai mình thay vì tự trách bản thân như thế
Lionel cũng vội vàng quỳ xuống cạnh chị gái. Cậu không ngần ngại dùng bàn tay trái - bàn tay đang cầm chiếc đũa phép quý giá - để nắm lấy tay Lyrie. Hơi ấm từ gỗ Tùng đỏ dường như lan tỏa sang cả cô, mang theo sự sảng khoái và tràn đầy sức sống của nắng mai
Lionel Isolde Valerius
Chị xem này, nó rất ấm
Lionel nói, giọng cậu trong trẻo và chân thành
Lionel Isolde Valerius
Nó giống như cảm giác khi chị ôm em vậy
Lionel Isolde Valerius
Chị không hề bỏ lỡ gì cả, vì khi em cầm nó lên, em đã nghĩ đến chị và anh Cygnus đầu tiên
Lionel Isolde Valerius
Chị xem, nó đẹp lắm đúng không?
Cậu bé đưa chiếc đũa phép ra trước mặt Lyrie như một món quà quý giá. Nhìn thấy sự trưởng thành đột ngột trong ánh mắt của em trai, Lyrie dần ngừng nấc. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Lionel, rồi nhìn sang Cygnus. Sự hối hả, mệt mỏi và mặc cảm tội lỗi trong cô dường như tan biến trước sự ấm áp thực thụ của gia đình. Cô vòng tay ôm chặt lấy Lionel, tựa đầu vào vai cậu em nhỏ, trong khi Cygnus bao bọc cả hai trong vòng tay to lớn của mình
Giữa đại sảnh lộng lẫy của nhà Valerius, ba anh em họ đứng đó, tạo thành một vòng tròn gắn kết không thể tách rời. Chiếc đũa phép gỗ Tùng đỏ khẽ rung động, phản chiếu ánh sáng từ lò sưởi, như thể nó cũng đang chung vui với sự đoàn viên của những tâm hồn sẵn sàng hy sinh tất cả vì nhau
Ep.3
Ánh trăng bạc tà tà chiếu qua khung cửa sổ cao vút của dinh thự Valerius, nhưng bầu không khí bên trong không hề yên ả như vẻ ngoài của nó. Theo dự định, sáng sớm mai, Lionel sẽ kéo rương lên tàu Hogwarts, bắt đầu chương mới của cuộc đời phù thủy. Thế nhưng, định mệnh dường như có một bản kế hoạch khác
Cơn sốt ập đến với Lyrie như một trận cuồng phong sau những ngày dài vắt kiệt sức lực. Sự chênh lệch múi giờ khắc nghiệt giữa những đỉnh núi phương Đông và vùng đất sương mù, cộng thêm cú sốc tâm lý chiều nay, đã khiến cơ thể vốn dĩ mảnh mai của cô sụp đổ hoàn toàn. Lyrie nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, hơi thở nóng hổi và mê sảng trong cơn mê man của chứng lao lực trầm trọng
Trong khi đó, Cygnus đang đứng bên bàn làm việc, những phong thư dán ấn tín mật của Bộ Pháp thuật chất cao thành đống. Anh phải khởi hành đến Đức vào rạng sáng để giải quyết một vụ tranh chấp cổ vật xuyên quốc gia. Sự im lặng trong căn nhà chỉ bị phá vỡ bởi tiếng ho khan của Lyrie từ phòng bên cạnh
Lionel đứng giữa hành lang, tay vẫn siết chặt chiếc đũa phép gỗ Tùng đỏ. Cậu nhìn sang phòng anh cả, nơi ánh đèn dầu vẫn cháy sáng biểu thị cho một trách nhiệm nặng nề, rồi lại nhìn về phía phòng chị gái, nơi chỉ có những gia tinh đang hớt hải bưng nước mát. Một ý nghĩ nảy ra trong đầu Lionel, rõ ràng và kiên định như chính lõi lông kỳ lân trong tay cậu. Cậu bước vào phòng làm việc của Cygnus
Lionel Isolde Valerius
Anh Cygnus
Lionel lên tiếng, giọng cậu không còn là của một đứa trẻ mười một tuổi
Lionel Isolde Valerius
Anh hãy viết một bức thư gửi cho Hiệu trưởng Hogwarts. Em sẽ dời việc nhập học lại một năm
Cygnus sững sờ, cây bút lông chim trong tay anh khựng lại, làm vấy một giọt mực đen lên tờ giấy da. Anh ngước mắt nhìn em trai, chân mày nhíu chặt
Cygn Valerius
Em đang nói gì vậy, Lionel? Đây là cơ hội cả đời chỉ có một lần
Cygn Valerius
Gia tộc Valerius chưa bao giờ có tiền lệ trễ hẹn với Hogwarts
Lionel Isolde Valerius
Nhưng cũng chưa bao giờ gia tộc Valerius để người thân của mình đơn độc trong lúc bệnh tật
Lionel đáp trả, ánh mắt cậu rực cháy một sự quyết liệt
Lionel Isolde Valerius
Chị Lyrie đang gục ngã vì kiệt sức. Anh thì phải đi công tác xa
Lionel Isolde Valerius
Nếu em đi ngay bây giờ, ai sẽ là người ép anh chị phải nghỉ ngơi? Ai sẽ ngăn cản anh chị lao vào công việc như những kẻ thiêu thân?
Lionel Isolde Valerius
Gia tinh không làm được điều đó, họ chỉ biết vâng lời. Nhưng em thì có thể
Vừa lúc đó, Lyrie gượng dậy từ giường bệnh, tựa vào khung cửa với đôi mắt lờ đờ vì sốt cao
Lyrie Valerius
Không được... Lionel... em phải đi học... chị ổn mà...
Lionel Isolde Valerius
Chị không ổn, chị Lyrie
Lionel tiến lại, đỡ lấy chị mình với một sự cứng cỏi khiến cả hai người anh chị đều phải kinh ngạc
Lionel Isolde Valerius
Cả anh Cygnus cũng vậy. Hai người coi trọng công việc hơn cả mạng sống của mình
Lionel Isolde Valerius
Nếu em đi, khi em trở về vào kỳ nghỉ Giáng sinh, có lẽ em sẽ chỉ thấy hai cái xác khô vì làm việc quá sức
Sự kiên định của Lionel lúc này phản chiếu chính xác bản chất của cây đũa phép cậu vừa sở hữu: ấm áp khi bình thường, nhưng sắc lẹm và cứng rắn như thép nguội khi cần bảo vệ những người thân yêu. Cậu nhìn thẳng vào mắt Cygnus, không lùi bước
Lionel Isolde Valerius
Em sẽ dành một năm này để chăm sóc anh chị, và để tự học những căn bản tại thư viện gia đình
Lionel Isolde Valerius
Một năm không thể làm em kém cỏi đi, nhưng nó sẽ đảm bảo rằng em vẫn còn anh trai và chị gái khi em thực sự bước chân vào Hogwarts
Lionel Isolde Valerius
Anh viết thư đi, hoặc em sẽ tự bẻ gãy chiếc đũa này ngay tại đây để không thể nhập học được nữa
Trước sự "tống tình" vừa chân thành vừa quyết liệt đến mức cực đoan ấy, Cygnus thở dài, buông xuôi cây bút. Anh nhìn thấy ở Lionel một sức mạnh ý chí còn đáng sợ hơn cả phép thuật - một loại tình yêu sẵn sàng hy sinh tất cả. Lyrie khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ lòng. Cuối cùng, bức thư xin dời lịch nhập học đã được gửi đi trong đêm. Lionel cất chiếc đũa phép vào hộp, khẽ mỉm cười. Cậu biết mình vừa đưa ra một quyết định liều lĩnh, nhưng với một người có tâm hồn tự do như cậu, Hogwarts có thể đợi, còn gia đình thì không
Sân ga 9 ¾ chìm trong một biển khói trắng mờ ảo, đặc quánh mùi than đá và sự náo nhiệt của ngày khai trường. Tiếng còi tàu hụ lên những hồi dài, giục giã những bước chân cuối cùng lên chuyến tàu tốc hành Hogwarts. Đầu tháng Chín năm 1989, chậm hơn một năm so với dự định, Lionel Valerius cuối cùng cũng đứng trên bậc cửa toa tàu. Bộ áo choàng mới tinh tươm, phản chiếu vẻ chín chắn hơn hẳn những đứa trẻ mười một tuổi xung quanh. Anh đứng đó, tay vịn vào thành cửa sổ, đôi mắt màu hổ phách dõi xuống sân ga
Dưới kia, giữa đám đông những phụ huynh đang vẫy tay chào con cái, có hai bóng dáng nổi bật với vẻ với mái tóc đỏ rượu vang đặc trưng đang... mất kiểm soát hoàn toàn về mặt cảm xúc. Lyrie, người phù thủy sắc sảo vừa trở về từ những chuyến công tác đầy quyền uy, lúc này đang áp chiếc khăn tay thêu ren lên mắt, nức nở không ngừng. Bên cạnh cô, Cygnus - người đàn ông vốn dĩ điềm đạm và cứng nhắc như những pho tượng đá trong dinh thự - cũng đang sụt sùi, đôi vai rộng khẽ rung lên khi anh cố gắng lau đi những giọt nước mắt không mời mà đến
Lionel nhìn cảnh tượng đó, một cảm giác vừa buồn cười vừa thương xót trào dâng trong lồng ngực. Suốt một năm qua, anh đã đóng vai "vị quản gia nhỏ", kìm kẹp giờ giấc ngủ nghỉ và ép anh chị mình phải rời mắt khỏi những đống giấy da. Giờ đây, khi cái bóng nhỏ bé nhưng quyền lực ấy rời đi, dường như hai vị tiền bối nhà Valerius cảm thấy như bị tước đi chỗ dựa tinh thần
Lionel Isolde Valerius
Nhìn họ kìa
Lionel lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khổ sở
Lionel Isolde Valerius
Ai nhìn vào chắc cũng tưởng tôi là người đi đày thay vì đi học mất
Mippy
Hừm! Thật là một cảnh tượng không ra thể thống gì cả!
Một giọng nói the thé, đanh đá vang lên ngay sát chân Lionel. Mippy, nữ gia tinh trung thành của nhà Valerius, đang đứng đó với vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị. Cô diện một chiếc khăn trải bàn sạch sẽ, thắt nơ cầu kỳ như một chiếc váy quý tộc, một tay xách chiếc lồng con cú nâu mập mạp của Lionel, tay kia chống nạnh. Mippy nheo đôi mắt to tròn, dùng cái giọng của một bậc trưởng bối thực thụ mà chê bai
Mippy
Mippy đã chăm sóc ba đứa trẻ nhà Valerius từ lúc chúng còn quấn tã
Mippy
Mippy tưởng cậu Cygnus và cô Lyrie đã lớn khôn, nhưng nhìn xem!
Mippy
Họ khóc như thể trời sắp sập chỉ vì cậu út đi học
Mippy
Thật là thiếu tự trọng gia tộc! Mippy thật xấu hổ thay!
Cô nàng gia tinh lắc đầu nguầy nguậy, đôi tai dài vỗ phạch phạch vào má
Mippy
Và cả cậu nữa, cậu Lionel! Đừng có đứng đó mà cười
Mippy
Cậu cũng chẳng khá hơn đâu, cái mặt cậu đang mếu xệch ra kìa
Mippy
Cả ba đứa các người đều là những đứa trẻ to xác mãi không chịu lớn!
Lionel giật mình, vội vàng cúi xuống. Anh biết thừa nếu để Mippy bắt đầu bài diễn văn "đạo đức và nề nếp", anh sẽ không thể yên thân suốt cả chuyến hành trình đến tận Scotland. Với một sự nhạy bén và khéo léo vốn có, Lionel nở một nụ cười ngọt ngào nhất có thể, hạ giọng thì thầm
Lionel Isolde Valerius
Thôi mà, Mippy xinh đẹp và thông thái nhất thế gian ơi
Lionel Isolde Valerius
Chẳng phải vì cô chăm sóc chúng tôi quá tốt nên chúng tôi mới luôn thấy mình nhỏ bé trước cô sao?
Lionel Isolde Valerius
Nếu không có sự quản lý tài tình của Mippy, có lẽ dinh thự Valerius đã biến thành một bãi chiến trường từ lâu rồi
Mippy khựng lại. Đôi gò má nhăn nheo của cô hơi ửng hồng. Cô hứ một tiếng rõ dài, nhưng cái tay đang chống nạnh đã buông lỏng ra một chút
Mippy
Cậu chỉ được cái dẻo miệng là giỏi, giống hệt cái hồi cậu lén ăn vụng bánh quy gừng trong bếp
Mippy lẩm bẩm, dù giọng điệu đã dịu đi rất nhiều
Mippy
Được rồi, cậu tìm chỗ ngồi đi
Mippy
Mippy sẽ canh chừng hai cái "đứa trẻ lớn" kia cho đến khi họ chịu nín khóc và về nhà làm việc, cậu không cần lo
Mippy
Thật là... chẳng ai làm Mippy yên tâm nổi!
Lionel gãi đầu cười gượng rồi đẩy xe đầy hành lý vào khoang tàu trống gần đó, Mippy đi theo với lồng cú. Khi thấy cậu út nhà mình đã ngồi yên ở chỗ ghế cạnh cửa sổ, Mippy đặt lồng cú lên trên cùng xe đẩy rồi rời đi. Tiếng còi tàu cuối cùng vang lên, xé tan bầu không khí sân ga. Con tàu tốc hành Hogwarts bắt đầu chuyển bánh, những bánh xe rít lên trên đường ray
Lionel nhoài người ra khỏi cửa sổ, vẫy tay thật mạnh về phía hai bóng dáng đang dần mờ ảo trong làn khói. Cậu thấy Lyrie cố chạy theo con tàu vài bước trước khi bị Cygnus giữ lại, và xa hơn một chút là dáng đứng thẳng tắp, đầy kiêu hãnh của Mippy như một người gác đền thực thụ
Hơi ấm từ chiếc đũa phép gỗ Tùng đỏ trong túi áo choàng lan tỏa, như nhắc nhở Lionel về một năm đầy biến động vừa qua. Anh đã bảo vệ được gia đình mình theo cách riêng, gia tộc Valerius giờ đã ổn định, và giờ đây - đã đến lúc Lionel Valarius tự do tung cánh giữa bầu trời Hogwarts. Lionel quay đầu vào bên trong khoang tàu, để lại sau lưng những giọt nước mắt và tiếng càm ràm yêu thương, sẵn sàng cho những bí ẩn đang chờ đợi phía trước
Chưa bao lâu sau, cánh cửa khoang tàu bật mở cái "rầm" với một sự huyên náo không thể nhầm lẫn vào đâu được. Chưa kịp để Lionel định thần, hai mái đầu đỏ cam rực rỡ đã ùa vào như một trận lốc xoáy, lấp đầy không gian yên tĩnh bằng tiếng cười và sự hiếu động đặc trưng
Fred Weasley
Nhìn xem chúng ta tìm thấy ai này!
Fred reo lên, ném cái túi đựng đầy kẹo lên ghế đối diện
George Weasley
Vị cứu tinh của những trò đùa, quý ngài Lionel Valerius!
Nhà Valerius và nhà Weasley vốn có một tình bạn đẹp đẽ và bền chặt từ thời cha mẹ họ, một sự kết nối lạ lùng giữa một bên là dòng dõi quý tộc cổ xưa, kín đáo và một bên là gia đình phù thủy thuần chủng đầy ắp tiếng cười nhưng thiếu thốn vàng bạc. Lionel đã lớn lên cùng những trò nghịch ngợm của cặp sinh đôi này tại Trang trại Hang Sóc. Anh quá quen với việc phải đi tìm những con ma xó bị hai anh em này nhốt vào tủ, hay việc phải ngăn họ phù phép lên mấy con gà của bà Molly
Fred Weasley
Thật tình, Lionel, chúng em đã tiếc hùi hụi khi năm ngoái anh không đi học
Fred ngồi phịch xuống bên cạnh anh, choàng tay qua vai một cách thân thiết
Fred Weasley
Nhưng giờ thì hay rồi! Anh lớn hơn tụi này một tuổi mà giờ lại học chung khóa
Fred Weasley
Định mệnh đấy!
George Weasley
Đúng thế, định mệnh để chúng ta trở thành bộ ba quyền lực nhất Hogwarts!
George Weasley
Anh có bộ não của một thiên tài, còn tụi này có sự can đảm để thực hiện những ý tưởng điên rồ nhất!
Lionel nhìn hai người bạn từ thời thơ ấu của mình, cảm thấy lồng ngực ấm áp hẳn lên. Sự xuất hiện của họ đã xua tan hoàn toàn dư âm buồn bã của cuộc chia tay dưới sân ga. Anh dựa lưng vào ghế, chiếc đũa phép gỗ Tùng đỏ trong túi áo khẽ rung động nhẹ nhàng như thể nó cũng đang hưởng ứng bầu không khí sôi động này
Lionel Isolde Valerius
Hai cậu đừng có mà lôi kéo anh đây vào những vụ nổ làm bay màu cả một dãy hành lang nhé
Lionel lên tiếng, nụ cười hiền lành nhưng ẩn chứa sự tỉnh táo hiện rõ trên gương mặt. Dù thực tế Lionel chỉ hơn họ một tuổi, nhưng sau những năm làm "người chăm sóc" cho anh chị mình, phong thái của anh đã mang đậm nét của một người trưởng trưởng thành, điềm đạm và đáng tin cậy
Lionel Isolde Valerius
Anh sẽ tham gia
Lionel nhấn mạnh, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự tinh nghịch nhưng cũng đầy nghiêm nghị
Lionel Isolde Valerius
Nếu các trò đùa đó đủ an toàn
Lionel Isolde Valerius
Anh không muốn ngày đầu tiên nhập học đã phải viết thư về cho chị Lyrie để giải trình tại sao lông mày của hai em lại biến mất đâu
George Weasley
An toàn? Lionel à, từ đó không có trong từ điển của nhà Weasley!
George cười lớn, rút ra một quả pháo đại diện cho "sản phẩm thử nghiệm" mới nhất
Lionel Isolde Valerius
Nhưng nó có trong từ điển của nhà Valerius
Anh đáp lại bằng một giọng điệu chắc nịch, nhưng tay thì đã đưa ra để cầm lấy bảng danh sách những ý tưởng quái chiêu mà Fred đang hào hứng khoe. Khoang tàu tràn ngập tiếng bàn luận xôn xao. Lionel biết rằng, một năm nhập học muộn này có lẽ là một sự sắp xếp tuyệt vời của số phận. Anh sẽ không chỉ là một học sinh, mà sẽ là "chiếc phanh" bảo hiểm cho sự phá phách của cặp sinh đôi, và cũng là người bạn đồng hành trung thành nhất mà họ từng có
Download MangaToon APP on App Store and Google Play