Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[R-18/Illuga: Kẻ Không Còn Lối Về]Season1

Dưới Lớp Bịt Mắt

Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga cúi người nhặt miếng băng trắng đã rơi khỏi tay mình, bàn tay khẽ run. Không phải vì sợ—mà vì một cảm giác quen thuộc đến đáng ghét đang trỗi dậy trong lồng ngực
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga đứng thẳng dậy rất chậm. Miếng băng trắng không còn trong tay cậu nữa, nhưng cảm giác bị trói buộc vẫn siết chặt từng nhịp thở. Thứ đang thức tỉnh kia không gào thét, không vùng vẫy—nó chỉ chờ.
lunime
lunime
Ở phía sau, Lumine im lặng. Sự im lặng ấy quen thuộc đến mức khiến Illuga thấy khó chịu. Không phải vì sợ. Mà vì cậu biết—khi cô chọn im lặng, nghĩa là đã có điều gì đó không thể quay đầu. “Chưa tới lúc,” Lumine nói. Nhưng lần này, Illuga nghe ra trong giọng cô… một vết nứt rất nhỏ.
lunime
lunime
Lumine khẽ thở ra, như thể vừa đưa ra một quyết định không thể rút lại.
hệ thống
hệ thống
(Cảnh báo: Chủ thể Illuga đang tiến gần ngưỡng thức tỉnh. Khuyến nghị… rút lui.)
Có những sức mạnh không nên thức tỉnh. Không phải vì chúng xấu xa, mà vì thế giới này chưa sẵn sàng để gánh chịu. Illuga mang theo một phong ấn mà chính cậu cũng không rõ nguồn gốc. Không ký ức huy hoàng, không quyền năng hiển lộ—chỉ có cảm giác quen thuộc rằng, nếu vượt qua ranh giới kia, sẽ không còn đường quay lại. Người duy nhất biết sự thật… là Lumine.
lunime
lunime
Lumine đứng phía sau cậu, im lặng như thường lệ. Nhưng lần này, sự im lặng ấy mang theo một lựa chọn.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga nhận ra điều đó trước cả khi nghe thấy. Bởi phong ấn trên người cậu… đang run lên, rất khẽ.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Và lần này, nó không còn chịu im lặng.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Tôi biết

Illuga – Thứ Không Nên Nhìn Thấy

Ngày hôm sau, học viện không còn yên tĩnh như thường lệ.
Tin đồn lan nhanh hơn bất kỳ thông báo chính thức nào. Một học viên vô danh ở tầng mười hai đã khiến kết giới rung chuyển. Không ai thấy rõ chuyện gì xảy ra—chỉ biết rằng năng lượng bạo phát trong vài giây, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Illuga ngồi ở cuối lớp, lớp băng trắng quấn quanh đôi mắt. Cậu không ngẩng đầu, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của mọi người
Một vài giáo viên bước vào lớp cũng dừng lại rất ngắn—chỉ một nhịp tim—trước khi tiếp tục giảng bài như thể không có gì xảy ra. Nhưng họ đều cảm nhận được. Ở tầng cao hơn của khu giảng dạy, mười bảy giáo viên vẫn chưa rời đi. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: phong ấn trên người Illuga đang yếu dần. Không phải vỡ, mà là… bị bào mòn theo thời gian.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
“Mười bảy năm rồi…” //Một người khẽ thì thầm.//
hutao
hutao
Trong lớp, Hu Tao liếc về phía cuối phòng, khẽ nhíu mày. Jean đặt tay lên ngực, như thể vừa bỏ lỡ một nhịp thở. Zhongli thì nhắm mắt, cảm giác quen thuộc khiến ông không thể xem nhẹ. Ningguang không nói gì, nhưng ánh mắt đã sắc lại.
Illuga vẫn không ngẩng đầu.
Bên dưới lớp băng, nhịp tim cậu bắt đầu lệch nhịp. Không phải đau. Mà là khó chịu. Như thể có thứ gì đó không ngừng gõ vào bên trong hộp sọ, nhắc nhở rằng giới hạn đang bị ép lại quá lâu. Tái tạo thần kinh vẫn diễn ra, nhưng không còn mượt mà như trước. Ý thức tỉnh táo, nhưng cảm xúc thì chồng chéo.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Bên dưới lớp băng, nhịp tim cậu bắt đầu lệch nhịp. Không phải đau. Mà là khó chịu. Như thể có thứ gì đó không ngừng gõ vào bên trong hộp sọ, nhắc nhở rằng giới hạn đang bị ép lại quá lâu. Tái tạo thần kinh vẫn diễn ra, nhưng không còn mượt mà như trước. Ý thức tỉnh táo, nhưng cảm xúc thì chồng chéo. …Phiền thật. Bàn tay Illuga khẽ siết lại. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ tầng mười hai rung lên rất nhẹ—chỉ đủ để những người nhạy cảm nhận ra. Hệ thống lập tức khởi động, hàng loạt cảnh báo hiện lên rồi bị ép tắt trong chưa đầy một giây. Không phải do Illuga cố ý. Chỉ là sự rò rỉ. Cậu đứng dậy. Chiếc ghế sau lưng phát ra tiếng kéo khẽ, đủ để cả lớp im bặt. Illuga quay người rời khỏi lớp học, lớp băng trắng vẫn còn nguyên—nhưng trên bề mặt, một vết nứt mờ vừa xuất hiện. Không ai đuổi theo.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
///Illuga rời khỏi lớp học./// Cánh cửa khép lại sau lưng cậu, nhưng không phát ra tiếng động nào. Hành lang tầng mười hai trải dài, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt chiếu xuống sàn gạch lạnh lẽo. Không có ai. Ít nhất là bằng mắt thường. Nhịp thở của Illuga không đều. Không phải mệt. Là khó chịu. Lớp băng trắng quấn quanh mắt như đang siết chặt hơn bình thường. Không đau, nhưng ngứa ran—một cảm giác quen thuộc đã theo cậu suốt mười bảy năm qua. Trước đây, chỉ cần chịu đựng là đủ. Nhưng hôm nay… có gì đó lệch đi. “…Phiền thật.” Giọng cậu nhỏ đến mức chính mình suýt không nghe thấy. Illuga đi thêm vài bước thì dừng lại. Tường bên cạnh khẽ rung lên, rất nhẹ, như thể không gian vừa nín thở trong một nhịp ngắn ngủi. Một vết rạn mảnh xuất hiện trên bề mặt gạch, rồi biến mất ngay sau đó, như chưa từng tồn tại.
hệ thống
hệ thống
Hệ thống lại kích hoạt. [ CẢNH BÁO —— ] [ MỨC DAO ĐỘNG: THẤP ] [ KHUYẾN NGHỊ: ỔN ĐỊNH TÂM TRÍ ]
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga cau mày. “Im đi.”
Cảnh báo lập tức tắt ngúm, như bị bóp nghẹt từ bên trong. Cậu không cố ý. Thật sự không. Chỉ là… càng lúc càng khó phớt lờ. Illuga rẽ vào cầu thang bộ. Không dùng thang máy. Ở không gian kín, cảm giác đó càng rõ rệt hơn—như có thứ gì đó sau lớp băng đang chậm rãi thức dậy, cọ sát vào giới hạn mà cậu đã dựng lên từ rất lâu. Từng bước chân vang vọng. Mỗi nhịp, đều có thứ gì đó dao động theo. Ở tầng mười một, Illuga chợt dừng lại. Có người. Không phải học sinh. Không phải một. Một luồng áp lực mơ hồ lướt qua không khí, yếu đến mức người bình thường sẽ chẳng nhận ra. Nhưng với Illuga, nó rõ ràng như một cái nhìn chăm chú đặt lên lưng. Cậu không quay đầu. “…Đừng theo.” Không có câu trả lời. Nhưng cảm giác đó rút lui. Illuga tiếp tục đi xuống, cho đến khi rời khỏi khu giảng đường. Gió lạnh tạt vào mặt khi cậu bước ra khoảng sân sau ký túc. Trời xám, mây thấp, không khí nặng nề như sắp mưa. Cậu dựa lưng vào tường. Bàn tay vô thức siết chặt lớp băng. “…Mày vô dụng rồi.” Lời thì thầm bật ra, không rõ là nói với băng gạc, hay với chính bản thân. Mười bảy năm. Mười bảy năm dựa vào thứ này để tồn tại bình thường. Nhưng hôm nay, nó không còn “đủ” nữa. Illuga kéo nhẹ một góc băng. Chỉ một chút. Ngay khoảnh khắc đó— Không khí xung quanh như bị bóp méo. Lá cây trong sân rung lên dù không có gió. Một cảm giác nặng nề lan ra, không dữ dội, nhưng sâu—đủ để khiến vài người trong ký túc xá chợt dừng lại, tim đập lệch một nhịp. Illuga giật tay lại ngay. Băng vẫn còn nguyên. Nhưng bên trong, có gì đó… đã nhìn ra ngoài. Cậu thở gấp. “Không phải bây giờ.”
hệ thống
hệ thống
CẢNH BÁO —— ] [ NGƯỠNG ỔN ĐỊNH ĐANG SUY GIẢM ]
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga bật cười khẽ.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Không phải kiểu cười vui. Chỉ là một tiếng “hề” rất nhỏ, méo mó, thoáng qua như phản xạ. “…Ra là vậy.” Không phải cậu mạnh lên. Là phong ấn yếu đi. Và điều đó khiến Illuga khó chịu hơn bất cứ thứ gì khác. Cậu đẩy người đứng thẳng, kéo cao cổ áo, chỉnh lại băng gạc như cũ. Mọi thứ dần lắng xuống. Dao động biến mất. Không gian trở lại bình thường, như thể chẳng có gì xảy ra. Nhưng Illuga biết. Từ hôm nay trở đi, lớp băng này sẽ không còn là “câu trả lời” nữa. Ở đâu đó trong khuôn viên trường, một vài người đã vô thức quay đầu về phía tầng mười hai. Họ không biết vì sao. Chỉ biết rằng— Có thứ gì đó đã lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc. Và Illuga… chính là trung tâm của nó.

NGÀY MAI Ở PHÍA TÂY TRƯỜNG

Tiếng trống vào lớp
/// Âm thanh khô, dội đều ///
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga nhấc mắt khỏi mặt bàn. Cả lớp lục tục ngồi xuống, tiếng ghế kéo cọ vào nền nghe rất rõ.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Không có gì khác thường. Ít nhất—bề mặt là vậy.
giáo viên jean
giáo viên jean
“Trật tự.” /// Giáo viên bước vào ///
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga đặt tay lên bàn. Ngón tay khẽ cong lại.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Phong ấn vẫn yên. Quá yên. “…Hừ.” /// Một tiếng rất nhỏ /// Không phải cảm giác bị đe dọa. Mà là cảm giác đã bị ghi nhận.
giáo viên jean
giáo viên jean
“Như hôm qua đã nói,” giáo viên lật sổ, “ngày mai lớp ta sẽ tham gia buổi trải nghiệm.”
/// Vài tiếng thì thầm ///
giáo viên jean
giáo viên jean
“Địa điểm thuộc khu nghiên cứu cũ.” “Có khu vực tự động hóa, nên tuyệt đối nghe theo hướng dẫn.”
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
///Illuga nghiêng đầu./// “Khu… cũ?” /// Lặp lại trong đầu ///
Ánh nắng ngoài cửa sổ dịch chậm đi một chút. Không ai để ý.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga liếc sang hai hàng bàn bên cạnh. /// Ánh nhìn lướt qua /// Mấy đứa này… vẫn cười, vẫn nói chuyện nhỏ, vẫn bận tâm đến những thứ rất bình thường. Một đứa gục đầu xuống bàn. Một đứa xoay bút giữa các ngón tay. Có đứa còn đang đếm ngược thời gian ra chơi. Không ai nhận ra— /// Không khí lệch đi nửa nhịp /// Illuga thu ánh mắt lại.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
“…Không biết gì cả.” /// Ý nghĩ thoáng qua /// Không phải coi thường. Chỉ là xác nhận một sự thật. Nếu ngày mai có thứ gì đó sụp đổ, thì họ sẽ là những người cuối cùng hiểu vì sao.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Cậu tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. /// Phong ấn vẫn khép /// /// Nhưng áp lực đã tăng /// “Vậy thì…” “…để mình chịu trước.”
kinich
kinich
Tiếng ghế kéo nhẹ. Kinich đứng dậy, quay về phía bục giảng. “Cô ơi.” Giọng cậu ta không lớn, nhưng đủ để vài người ngẩng lên. “Ngày mai đi trải nghiệm… mình cần mang gì ạ?”
Lớp học im xuống nửa nhịp.
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên nhìn danh sách trong tay, đáp rất nhanh, như đã quen nói câu này nhiều lần. “Gọn nhẹ thôi. Nước uống, đồ ăn trưa. Áo khoác mỏng. Không mang đồ điện tử quá nhiều.” Một vài tiếng xì xào nổi lên. “Như dã ngoại ấy nhỉ.” “Chắc lại đi cho đủ chỉ tiêu.”
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga không quay đầu. /// Ngón tay khẽ siết /// “Trải nghiệm…” /// Lặp lại trong đầu /// Từ đó nghe vô hại. Nhưng thời điểm thì không. Ánh nắng ngoài cửa sổ lệch thêm một chút. Rất ít. Nhưng đủ để Illuga nhận ra. Cậu mở mắt. /// Áp lực phong ấn tăng nhẹ ///
kinich
kinich
Có cần lưu ý gì thêm không ạ?” Kinich hỏi tiếp.
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên dừng lại một giây. “…Không.” “Chỉ cần đi theo nhóm. Không tách đoàn.”
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga khẽ cười. Không phát ra tiếng. /// Không phải mỉa mai /// /// Là xác nhận /// Nếu thật sự không có gì, thì đã không cần nhấn mạnh như vậy.
hutao
hutao
Bài giảng bị ngắt giữa chừng bởi một tiếng ghế kéo nhẹ. /// Hu Tao nghiêng người về phía trước /// “Cô ơi—”
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên dừng lại, nhìn xuống lớp. “Có chuyện gì?”
hutao
hutao
“Ngày mai đi trải nghiệm ấy ạ.” Hu Tao cười, nhưng là kiểu cười thăm dò. “Có cần mặc đồng phục không, hay áo thường cũng được? Giày thể thao hay giày gì cũng được ạ?”
Cả lớp bắt đầu xôn xao. Một câu hỏi rất bình thường. Quá bình thường.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga dừng bút. /// Nhịp tim không đổi /// /// Nhưng không gian… khẽ siết ///
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên im lặng lâu hơn mức cần thiết. Ánh mắt cô lướt qua từng dãy bàn, như đang đếm. “Áo gọn gàng.” “Giày đế thấp.” “Không mang theo vật dụng không cần thiết.” Giọng đều, rõ ràng. Nhưng có một khoảng ngắt nhỏ— giữa “giày” và “đế thấp”.
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga nghe thấy.
hutao
hutao
Hu Tao gật đầu. “Dạ, em hiểu rồi ạ.”
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga cúi đầu /// Không phải quy định. Là giới hạn. Không phải để bảo vệ học sinh. Mà để… đảm bảo tất cả đều ở trong cùng một điều kiện. Ánh nắng ngoài cửa sổ dịch thêm một chút. Chỉ một chút. Không ai để ý. Ngoại trừ Illuga. /// Phong ấn siết chặt hơn một nấc /// /// “Ngày mai…” /// Cậu tiếp tục viết, nét chữ đều tăm tắp. Như thể không có gì xảy ra. Nhưng trong đầu, một mốc thời gian đã được đánh dấu.
Một cánh tay khác giơ lên. Kinich.
kinich
kinich
Cô ơi.”
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên quay sang. “Em hỏi đi.”
kinich
kinich
“Điểm tập trung là ở đâu ạ?” Kinich nói chậm, rõ. “Trong khuôn viên trường, hay ra ngoài?” Một câu hỏi hợp lý. Quá hợp lý. Vài người gật gù theo. Có người đã bắt đầu mở điện thoại, định ghi chú.
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên đặt viên phấn xuống bàn. “Trong trường.” “Cụ thể là khu trải nghiệm phía tây.” Một nhịp ngừng rất ngắn khu cũ
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
/// Illuga ngừng viết ///
kinich
kinich
“Khu… cũ?” Kinich lặp lại, không phải nghi ngờ, mà để xác nhận.
giáo viên jean
giáo viên jean
“Vâng.” Giáo viên gật đầu. “Khu đó đã được kiểm tra an toàn.”
Nhưng trong không khí— có gì đó chệch đi một chút, giống như một bánh răng bị lệch khớp.
hutao
hutao
Hu Tao quay đầu, thì thầm với người bên cạnh. “Khu đó hồi trước khóa trên có được vào đâu…”
kinich
kinich
Kinich không nói gì nữa. Cậu tựa lưng vào ghế, mắt nhìn về phía cửa sổ.
/// Ánh nắng phản chiếu /// /// Màu sắc… hơi nhạt ///
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga ghi thêm một dòng vào vở. Không phải chữ. Chỉ là một dấu chấm nhỏ. /// “Khu cũ.” /// Từ đó không mang ý nghĩa địa lý. Nó là một từ khóa.
giáo viên jean
giáo viên jean
Giáo viên tiếp tục bài giảng, như thể mọi thứ đã được giải quyết. Nhưng giọng cô thấp hơn trước. Chậm hơn nửa nhịp. “Ngày mai tập trung lúc tám giờ.” “Không đến sớm.” “Không đến muộn.” Lại là giới hạn
/// Illuga khép vở /// Không cần ghi thêm. Cậu đã có đủ thông tin. Khi trống báo hết tiết vang lên, âm thanh nghe khô và ngắn. Không lan. Không vang. Học sinh đứng dậy. Ghế kéo. Bàn xê dịch.
hutao
hutao
Hu Tao vừa đi vừa nói: “Ê, khu cũ nghe hơi rợn đó.”
kinich
kinich
Kinich đi phía sau, đáp khẽ: “Càng bị cấm thì càng có thứ ở đó.”
Illuga kun (fake)
Illuga kun (fake)
Illuga đi ngang qua họ. Không dừng. Không nhìn. /// Phong ấn ổn định /// /// Nhưng áp lực—tăng /// Khi ra tới hành lang, cậu cảm nhận rõ hơn. Không phải cảm giác nguy hiểm. Mà là thứ gì đó đang chờ. Không phải ngày mai. Mà là khoảnh khắc— khi ranh giới bị bước qua. Illuga kéo cao cổ áo. Gạc vẫn còn đó. Nguyên vẹn. /// “Chưa phải lúc.” /// Nhưng ngày mai— sẽ là lúc ai đó đặt câu hỏi sai chỗ. Và khu cũ sẽ trả lời.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play