Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Khoảng Cách Từ Paris Đến Hàng Bè [Đồng Ánh Quỳnh Kim Tuyến] Đồng Tuyến Đồng Kim Kim Đồng

Hà Nội và định mệnh

Khi định kiến trở thành gánh nặng, khi giới tính trở thành thứ quyết định giá trị của một con người cũng chính là khi những câu chuyện tình yêu vốn dĩ thơ mộng lại hoá thành một bản nhạc buồn của sự lìa xa.
Ngôi kể của Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Hà Nội thay đổi nhiều quá
Năm ấy, tôi, người con gái dào dạt sức sống đã rời bỏ cuộc sống yên bình ở Paris nơi thủ đô lãng mạng của nước Pháp để trở về Việt Nam.
Những năm xa xứ tôi thấy nhớ nơi này vô cùng.
Nhớ cái thủ đô Hà Nội đất chật người đông, nhớ những tiếng còi xe inh ỏi, nhớ từng con đường, từng gốc phố, tôi nhớ, tôi yêu nơi mình sinh ra - Việt Nam.
Ngày mà tôi quay lại nơi đây cũng chính là ngày tôi gặp được cô gái dường như là định mệnh, là bước ngoặc của cuộc đời tôi - Kim Tuyến
Chị lớn hơn tôi một tuổi nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẩm ấy tôi thấy chị dường như đã sống một cuộc đời dài đằng đẳng.
Chị, không có sự mềm mại, thơm tho như những cô gái tôi từng gặp ở trời Tây.
Chị có vẻ đẹp dân dã, mộc mạc như một bông hoa dại trên vách đá: kiên cường, gai gốc và lấm lem bụi trần.
Cha của chị bỏ đi theo một người đàn bà khác từ khi chị mới chập chững biết đi.
Mẹ chị đau ốm triền miên, bao nhiêu gánh nặng cơm áo gạo tiền đổ dồn lên đôi vai gầy guộc của người con gái nhỏ.
Cuộc sống chị vì thế mà trở thành những ngày dài chạy đua với tiền nhà, tiền thuốc dường như chẳng còn chổ chứa cho ước mơ.
...............
10 like và 1 cmt mik ra chap mới nhó

hứa hẹn

Tôi gặp chị lần đầu ở một tiệm sách trên phố Đinh Lễ nơi chị làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Hôm đó, tôi đến để tìm một cuốn sách mà tôi đã đọc lúc ấu thơ.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
//với tay// *cao quá* chị ơi lấy dùm em cuốn sách
Chị với chiếc tạp dề sờn màu lặng lẽ bắt thang lấy sách cho tôi.
Ngón tay chúng tôi khẽ chạm vào nhau.
Tay tôi - những ngón tay thon, dài, trắng trẻo của người chơi piano khẽ chạm tay chị - thô ráp có vết chai sần cùng một vết xướt mới vẫn còn đỏ ửng.
Chị vội rụt tay lại dường như sợ làm bẩn chiếc váy trắng tinh của tôi.
Như một tia xét chạy dọc khấp người khiến tôi chậm lại mấy giây ngẩn ngơ nhìn vào đôi mắt chị, một đôi mắt nâu sẫm, buồn thâm thâm nhưng lại có vẻ cam chịu đến nao lòng.
Từ ngày đó, hôm nào tôi cũng đến tiệm sách không phải để đọc sách mà là để ngắm nhìn sự xinh đẹp của chị.
Tôi lặng lẽ bước đi xung quanh chị giữa những kệ sách cao ngất, đôi giày da gõ nhịp lộc cộc xuống sàn gỗ tiệm sách Đinh Lễ.
Trong khi tôi mải mê với những suy tưởng viển vông, chị vẫn lúi húi xếp lại những chồng sách cũ bị khách làm xáo trộn.
Dáng người chị nhỏ bé, lọt thỏm giữa những tầng tri thức bụi bặm, bàn tay gầy guộc thoăn thoắt đưa từng cuốn sách về đúng chỗ của nó.
Tôi nhìn theo từng cử động của chị, lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả, rồi lại bắt đầu huyên thuyên về những ngày tháng xa xôi.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Chị biết không, ngày trước ở Pháp, em thường ghé vào những hiệu sách cũ dọc bờ sông Seine. Ở đó có những ngày tuyết rơi trắng xóa, phủ một lớp bạc mỏng lên mái hiên.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em đứng bên cửa kính, nhìn dòng nước lững lờ trôi mà cứ ngỡ mình đang lạc vào một bộ phim điện ảnh. Paris thanh thoát và lộng lẫy đến mức đôi khi em thấy mình như đang tan ra trong cái đẹp ấy.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Và sau này... nhất định em sẽ đưa chị sang đó, để chị thấy tuyết thực sự chạm vào vai áo mình sẽ kỳ diệu thế nào...
Tôi cứ thế bước đi, vòng qua bên kia kệ sách để được nhìn thấy gương mặt chị rõ hơn.
Tôi kể về những giảng đường rực rỡ, về mùi bánh sừng bò thơm phức mỗi sáng sớm, về một cuộc sống mà ở đó người ta chỉ cần bận tâm đến nghệ thuật và những vần thơ.
Tôi muốn dùng sự lộng lẫy của Paris để sưởi ấm cho chị, để chứng minh rằng thế giới của tôi có thể che chở cho chị.
Nhưng chị vẫn không dừng tay.
Chị cứ lúi húi, tỉ mẩn vuốt lại một góc bìa sách bị quăn, giọng nói chị cất lên giữa những tiếng lạch cạch của gỗ, nghe vừa trầm đục vừa xa xăm.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Tuyết của em trắng và sạch quá, Cún à. Nhưng ở cái phố Hàng Bè này, ngõ nhà chị chỉ có bóng tối và sự ẩm thấp sau mỗi trận mưa phùn thôi.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Em mơ về những bông tuyết lộng lẫy, còn chị... đêm qua chị thức trắng chỉ để nhìn vào hũ gạo đã cạn khô. Chị lo ngày mai không biết lấy gì mua gạo cho mẹ, lo tiền thuốc viện của bà lại tăng lên khi trời trở gió.
Tôi sững người, bước chân đang dạo quanh chị chợt khựng lại. Một sự hụt hẫng buốt giá lan tỏa khắp lồng ngực.
Tôi đứng nhìn bóng lưng chị, chợt thấy chiếc áo măng tô đắt tiền mình đang mặc trở nên nặng nề một cách tàn nhẫn.
Chị đứng thẳng người dậy, phủi bụi trên tà áo sờn màu, ánh mắt chị đặt vào một khoảng không vô định.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Sự lộng lẫy của em xa xỉ với chị lắm. Đôi bàn tay chị chỉ biết cầm đòn gánh, không biết cách hứng tuyết trắng đâu Cún ạ... Chị lo cái bụng rỗng của mẹ hơn là lo những vần thơ em đọc.
Tôi đứng khựng lại bên kệ sách triết học, nhìn dáng vẻ chị vẫn đang lúi húi nhặt nhạnh từng cuốn sách cũ vứt vương vãi trên sàn.
Trong cái không gian nồng mùi giấy ố vàng ấy, tôi bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng chị sẽ tan biến nếu tôi không kịp giữ chị lại bằng một lời hứa.
Tôi bước tới, tà áo măng tô khẽ chạm vào vai áo sờn cũ của chị, giọng tôi run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Chị Ty, chị nghe em nói này. Em không chỉ nói suông đâu. Em hứa với chị, chỉ cần em ổn định việc học ở đây, em sẽ tìm cách lo cho chị và bác.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Paris hay sông Seine không phải là những giấc mơ xa vời, em sẽ biến chúng thành sự thật cho chị.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Chị sẽ không phải thức trắng đêm nhìn hũ gạo cạn nữa, cũng không phải lầm lũi trong con ngõ ẩm thấp ở phố Hàng Bè này nữa. Em hứa sẽ đưa chị đi, em sẽ che chở cho chị.
Tôi nói một hơi, bao nhiêu sự ngây thơ và nhiệt huyết của tuổi mười chín dồn hết vào lời hứa ấy.
Tôi tin rằng sự thanh thoát của mình, cộng với tình cảm chân thành này, có thể quét đi hết mọi u tối trong đời chị.
Tôi muốn chị tin rằng tôi chính là chiếc phao cứu sinh, là cánh cửa dẫn chị đến với tuyết trắng và những nhịp cầu lộng lẫy.
Chị dừng hẳn đôi tay đang xếp sách. Chị đứng lặng, bóng lưng gầy guộc run lên khe khẽ.
Chị từ từ quay lại, ánh mắt chị không có lấy một chút hy vọng mỏng manh nào.
Chị nhìn tôi bằng một sự bao dung đến tàn nhẫn, giọng chị đều đều như tiếng mưa phùn rơi trên mái tôn.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Cún à, lời hứa của em đẹp lắm, đẹp như những bông tuyết em kể vậy. Nhưng tuyết thì không thể ăn được, và lời hứa của một cô tiểu thư mười chín tuổi thì không trả được tiền thuốc cho mẹ chị ngày hôm nay.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Em hứa đưa chị đi Paris, nhưng mẹ chị còn ở đây, hũ gạo cạn khô còn ở đây, và cái nghèo nó bám lấy chị như rêu mốc trên vách ngõ Hàng Bè vậy. Chị không đợi được đến lúc lời hứa của em thành sự thật đâu.
Sự hụt hẫng ập đến khiến tôi choáng váng.
Lời hứa mà tôi coi là chân lý, là cứu cánh, hóa ra trong mắt chị chỉ là một món đồ chơi xa xỉ của một người chưa từng biết đến cái đói.
Tôi đứng trơ trọi giữa tiệm sách Đinh Lễ, bàn tay đang định nắm lấy tay chị bỗng trở nên thừa thãi.
Cái lạnh sắt se của mùa đông Hà Nội dường như vừa thấm thấu qua lớp áo dày cộm, chạm thẳng vào trái tim tôi.
Tôi nhận ra, lời hứa của mình lộng lẫy thật đấy, nhưng nó nhẹ tênh trước sức nặng của một thực tại bấp bênh mà chị đang gánh vác.
...............
10 like 3 cmt ra chap sau nhó

bên nhau

Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Chị Ty này
Tôi khẽ gọi vào một tối muộn, khi tiệm sách vắng tanh
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Chị có nghĩ thế nào về tình yêu? Nó thật tuyệt vời chị nhỉ?
Chị dừng tay đang xếp sách, nhìn ra cửa sổ tối om.
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Chị không dám mơ, em ạ. Mẹ chị, rồi nợ nần... Những thứ đó chị còn không lo được thì xá gì tình yêu.
Tôi bước lại gần, mạnh dạn nắm lấy bàn tay chai sần của chị.
Lần này, chị không rụt lại nữa, dù người chị hơi run lên.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em học ở Pháp những mười năm để hiểu về tự do...
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, kiên định.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Nhưng về đây, gặp chị, em mới hiểu thế nào là kiên cường. Em không thể gánh giúp chị cả cuộc đời, nhưng em muốn ở cạnh chị những lúc chị mệt nhất.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Được không?
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
//cúi mặt, cố giấu đi giọt nước mắt nóng hổi lăn dài.// "đã bao lâu rồi? Từ khi cha bỏ đi, chị đã phải gồng mình làm một người đàn ông trong nhà, phải mạnh mẽ để mẹ dựa vào. Chưa bao giờ có ai nói muốn ở cạnh chị, muốn sẻ chia với chị những điều nhỏ nhặt như thế."
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
"Chị sợ mình không xứng đáng. Chị sợ cái nghèo túng của mình sẽ làm vấy bẩn sự trong trẻo của em."
Trần Thị Kim Tuyến
Trần Thị Kim Tuyến
Em sẽ hối hận đấy //chị nghẹn ngào// cuộc sống của chị... nó không thơ mộng như Paris của em đâu.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Paris của em... lạnh lắm, nơi đó không ấm áp như khi bên chị.
Đêm Hà Nội mùa thu, gió heo may thổi xao xác.
Hai người con gái đứng đó, giữa những kệ sách cũ kỹ nhuốm màu thời gian.
Một Đồng Ánh Quỳnh rực rỡ như ánh ban mai, và một Trần Thị Kim Tuyến trầm mặc như bóng đêm.
Hai thế giới tưởng chừng như đối lập, lại tìm thấy nhau, nương tựa vào nhau.
...............
từ đây là chuyển sang ngôi kể thứ III nha mấy bà
12 like 1 cmt ra chap mới

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play