[RhyCap] 100 Ngày Nấu Ăn Cho Em
NGÀY EM MẶC ÁO CƯỚI
Duy ngồi trên xe hoa, chiếc vest trắng ôm trọn dáng người gầy gầy, làn da trắng đến mức dưới ánh nắng sớm gần như phát sáng
Cậu ôm bó hoa cưới trước ngực, bàn tay run run
Với người đàn ông mà cậu yêu từ những ngày còn rất trẻ
#hđd-Cap
💬: Anh Quang Anh ơi…
#hđd-Cap
💬: Em hồi hộp quá… tim đập nhanh lắm
#nqa-Rhy
💬: Cục bông của anh sợ hả?
#hđd-Cap
💬: Dạ… sợ nhưng mà vui hơn
#nqa-Rhy
💬: Anh đứng chờ ở lễ đường rồi. Nhanh lên với anh nhé
Nguyễn Quang Anh đứng giữa lễ đường
Chủ tịch tập đoàn lớn, quen với hàng trăm cuộc họp, hàng ngàn ánh nhìn vậy mà hôm nay tay anh lại ướt mồ hôi
Anh nhìn cổng hoa trắng tinh, trong đầu chỉ có một ý nghĩ "Hôm nay, Duy sẽ là của anh.
Cả đời này"
Xe chạy qua con đường lớn, tiếng cười nói rộn ràng
Mẹ Duy
Con trai hôm nay đẹp quá…
Bố Duy
Sợ gì, có chồng rồi mà
Duy cười khẽ, cúi đầu nhìn nhẫn cưới trong tay
Âm thanh chát chúa vang lên
Xe thắng gấp.
Một chiếc xe tải mất lái lao tới.
Kim loại va vào kim loại.
Kính vỡ.
Tiếng la hét.
Máu.
Duy chỉ kịp ôm đầu, cảm giác đau buốt xé toạc ý thức
#hđd-Cap
Anh Quang Anh…//mơ màng//
Cậu không biết, đó là lần cuối cùng trong ký ức trưởng thành, cậu gọi tên anh
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra
Điện thoại Nguyễn Quang Anh rung lên liên tục
đầu dây bên kia chỉ có tiếng khóc, tiếng hỗn loạn
Khoảnh khắc đó, tim anh rơi thẳng xuống đáy
Anh lao ra khỏi lễ đường, vest trắng vấy bẩn khi quỳ gục trước cửa bệnh viện
Bác sĩ
Người nhà Hoàng Đức Duy?
#nqa-Rhy
Tôi! Tôi là chồng em ấy!
Bác sĩ nhìn anh, ánh mắt nặng trĩu
Bác sĩ
Xin chia buồn…Ba mẹ cậu ấy không qua khỏi
Bác sĩ
Cậu ấy bị chấn thương đầu nghiêm trọng
Bác sĩ
Tạm thời qua cơn nguy kịch…Nhưng—
Bác sĩ
Ý thức chỉ tương đương trẻ khoảng 7–8 tuổi
Bác sĩ
Mất trí nhớ hoàn toàn
Nguyễn Quang Anh đứng chết lặng
--------------------------
Duy nằm trên giường, đầu quấn băng trắng
Đôi mắt mở ra, hoang mang
Nguyễn Quang Anh bước tới, giọng run rẩy
#nqa-Rhy
Anh đây… Quang Anh đây
Duy nhìn anh. Rồi… rúc sâu vào chăn.
#hđd-Cap
Con sợ…Chú là ai vậy…//rưng rưng//
Câu nói ấy như một nhát dao
#hđd-Cap
//lắc đầu dữ dội//
#hđd-Cap
Không… không quen…Chú đi đi…
Người đàn ông từng nắm cả thế giới trong tay, giờ lại bất lực trước một cậu bé sợ hãi
ĐƯA EM VỀ NHÀ
3 ngày sau – trước cổng bệnh viện
Duy đứng nép sát vào ghế dài, hai tay ôm chặt balo nhỏ
Ánh mắt cậu đảo liên tục, sợ hãi mọi thứ xung quanh
Nguyễn Quang Anh đứng cách cậu đúng ba bước
#hđd-Cap
//ngước lên nhìn anh//
Câu hỏi ấy làm tim anh nhói lên
#nqa-Rhy
Về nhà của tụi mình
Duy lắc đầu, lùi thêm một chút
#hđd-Cap
Con không biết chú…Con không quen…
Cách xưng hô ngây ngô ấy như nhấn chìm anh
#nqa-Rhy
Chú đứng xa cũng được
Anh xoay người, mở cửa xe trước
#nqa-Rhy
Con ngồi ghế sau nhé, Chú không quay lại đâu
Duy ngập ngừng, rồi chậm rãi trèo lên xe. Hai vai vẫn căng cứng.
Xe chạy chậm.
Tiếng động cơ đều đều
#hđd-Cap
Con...có ba mẹ không ạ?
#nqa-Rhy
Có...nhưng họ đi xa rồi
Duy cúi đầu.
Không khóc.
Chỉ lặng im.
Em không nhớ nỗi đau.
Nhưng nỗi đau vẫn còn đó.
Biệt thự lớn.
Cổng cao.
Mọi thứ đều xa lạ.
Duy đứng chết chân.
#nqa-Rhy
Nhưng không có ai đáng sợ đâu
Anh mở cửa, đứng sang một bên
#hđd-Cap
Chú ơi…Con có được ở đây không?
Câu hỏi ấy làm anh nghẹn đến không thở nổi
#nqa-Rhy
Đây là nhà của con
Căn phòng lớn, tone trắng xanh dịu mắt
#hđd-Cap
Con… ngủ ở đây hả chú?
#nqa-Rhy
Chú ngủ phòng khác
Duy nhìn anh, ánh mắt hơi dịu lại một chút
#hđd-Cap
Chú… không vào đây hả?
#nqa-Rhy
Khi nào con cho phép, chú mới vào
Bàn ăn rộng nhưng chỉ có hai người
Nguyễn Quang Anh kéo ghế, ngồi cách Duy một khoảng an toàn
#nqa-Rhy
Con ăn được không?
Duy ăn chậm. Như một đứa trẻ đang thử xem thế giới này có nguy hiểm không
Anh chết lặng trong một nhịp thở
#nqa-Rhy
Con tên Hoàng Đức Duy
#hđd-Cap
Hoàng Đức Duy //nhẩm lại//
#hđd-Cap
//nghiêng đầu// chú Quang Anh
Chưa từng có ai gọi anh như vậy nhưng anh chấp nhận
NHƯ LẦN ĐẦU GẶP EM
Duy tỉnh dậy, ôm chăn, ngồi thừ trên giường một lúc lâu
Nguyễn Quang Anh đứng ngoài, tay cầm ly sữa ấm
#nqa-Rhy
Chú để sữa ngoài này nhé
Duy nhìn ly sữa rồi nhìn anh
#hđd-Cap
Chú...không vào à?
#nqa-Rhy
Khi nào con gật đầu, chú mới vào
Duy ngẫm nghĩ rồi gật nhẹ
Quang Anh bước vào, từng bước chậm rãi
#nqa-Rhy
"Ngày trước, anh ôm em vào lòng như bản năng"
#nqa-Rhy
"Bây giờ, chỉ một bước vào phòng em thôi, anh cũng phải xin phép"
#nqa-Rhy
Ừ. Em ăn được không?
Nghe từ "được" thôi cũng đủ khiến gã thở phào
Duy ngồi trên thảm, xếp mấy khối gỗ màu
Anh ngồi đối diện, cách một cánh tay
#nqa-Rhy
Chú ngồi đây được không?
#hđd-Cap
Chú đừng nhìn con hoài
#nqa-Rhy
Chú nhìn mấy khối gỗ thôi
Nhưng không còn căng thẳng như trước
Duy đưa cho anh một khối gỗ màu xanh
#hđd-Cap
Chú xếp cái này nè
Anh nhận lấy, ngón tay run run
Em đã chịu chủ động với anh
Duy đứng ngoài, ló đầu nhìn
Nụ cười đầu tiên kể từ ngày tai nạn
#nqa-Rhy
//hơi cúi đầu// Ừ, chú xin lỗi
#hđd-Cap
Không sao…Lần sau chú làm ngon hơn nha
Lần sau.
Em đã cho anh “lần sau”
Duy ngồi vẽ.
Giấy trắng.
Bút màu.
Rồi vẽ thêm một hình que đứng xa xa
Em Kit
em kit lại làm mất acc nữa rùi hihi
Em Kit
mấy emiu ủng hộ lại acc này nhak
Em Kit
xin phép drop 2 bộ "Vương quốc em bé" và "chồng không yêu em ạ?" nhak
Download MangaToon APP on App Store and Google Play