Tô Xuân Vũ cũng không ngờ bản thân sẽ gặp lại Từ Du Quân ở trong trong hoàn cảnh như vậy.
Nhà hàng khá đông. Là kiểu nhà hàng gia đình, ánh đèn vàng, tiếng nói chuyện trộn lẫn tiếng bát đĩa va nhau rất nhẹ. Trịnh Khải Minh nói mẹ anh ta rất thích nhà hàng này nên lần nào đến Hòa Giang cũng sẽ đưa bà ấy đến đây dùng bữa. Xuân Vũ ngồi cùng họ ở bàn gần cửa sổ.
Cô đang cúi đầu nghe mẹ của anh ấy nói chuyện, trong lúc lơ đễnh thì vô thức ngẩng lên. Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Xuân Vũ dừng lại. Cách hai dãy bàn, Từ Du Quân đang ngồi cùng khách hàng. Anh mặc sơ mi trắng ủi thẳng, tay áo xắn lên một đoạn, dáng người hơi nghiêng về phía trước khi nói chuyện. Vẫn là dáng vẻ quen thuộc đó, rất điềm đạm, ít biểu cảm nhưng lại đầy nỗ lực, bao nhiêu năm vẫn y hệt vậy.
Từ Du Quân cũng nhìn thấy cô, chỉ trong một giây rất ngắn. Anh không có chút sững sờ, cũng không bày tỏ sự ngạc nhiên lộ liễu. Chỉ là ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường một chút, rồi rất tự nhiên dời đi nơi khác.
Cô và anh giống như là người quen cũ trong danh bạ, vẫn còn lưu tên, nhưng đã khá lâu rồi chưa bấm vào. Có lẽ là từ khi Xuân Vũ nói với anh rằng mình đã có bạn trai rồi, người đó là Trịnh Khải Minh, vậy là về sau hai người không liên lạc nữa, chuyện cũng đã...hai năm rồi.
Trước đó dù rất ít liên lạc kể từ sau khi lên đại học, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn gửi cho cô vài tin nhắn rất đúng mực như:
" Giữ sức khỏe ".
" Chúc mừng năm mới. "
" Tết vui vẻ. "
"Mong cậu mọi việc suôn sẻ. "
Ngắn gọn, lịch sự, giống như là hai người đã vô thức thống nhất với nhau giữ lại một khoảng cách an toàn.
Nhân viên nhà hàng đưa thực đơn đến, Xuân Vũ mới giật mình thu lại ánh nhìn. Cô xem qua thực đơn, xong dừng lại ở món beefsteak Cô vừa định gọi món thì mẹ của Trịnh Khải Minh đã lên tiếng trước.
" Bò tái à? Đồ tái ăn không tốt cho dạ dày đâu con. Đừng có ăn mấy cái thứ linh tinh này. "
Xuân Vũ khựng lại nửa giây. Cô mỉm cười theo phản xạ, tay khép thực đơn lại một chút.
" Vậy… cá hồi có được không ạ? Làm chín một chút. "
"Cá đó chẳng biết để từ năm tháng nào rồi, ăn nhiều không có tốt."
Bà nói rất tự nhiên, như thể đó là chuyện hiển nhiên. "Gọi mấy món hấp, luộc thôi, ăn cho lành. " Giọng bà đột nhiên nhỏ lại, nhưng cả bàn đều nghe rất rõ " Hơn nữa Khải Minh nó kiếm tiền khó khăn, con ăn uống cũng phải biết tiết kiệm một chút. "
Xuân Vũ có hơi sững người. Cô không quay sang nhìn Trịnh Khải Minh, chỉ có khẽ " dạ "một tiếng, âm thanh rất nhẹ, gần như hòa vào tiếng nhạc trong nhà hàng.
Thực đơn được đặt xuống. Cô cũng không mở lại nữa.
Trịnh Khải Minh ngồi bên cạnh, dường như anh hoàn toàn không nhận ra sự ngập ngừng đó của cô. Anh ta liên tục gật đầu, giọng rất thuận theo mẹ mình:
" Mẹ nói đúng, mấy món hấp ăn cũng tốt mà. Mẹ cứ chọn món mình thích, lâu lâu mới đến Hòa Giang thăm bọn con mà. "
Xuân Vũ mỉm cười. Nụ cười cô vẫn luôn không thay đổi, khóe môi cong lên vừa đủ, nhưng tay cô đặt dưới bàn đã siết chặt lại.
Cô chợt nghĩ, bản thân từ khi lên đại học đã bắt đầu làm thêm, hiện tại ra trường 4 năm. Tiền ăn uống mỗi bữa, cô vẫn tự trả được, nào có chuyện ỷ lại vào người khác lo cho mình từng bữa mà không biết xấu hổ. Nhưng vào khoảnh khắc này, câu nói "biết tiết kiệm một chút" lại khiến cô thấy mình giống như đang tiêu xài thứ gì đó rất hoang phí.
Nhân viên đứng chờ ở ngay bên cạnh.
Mẹ Khải Minh không hỏi ý kiến thêm, trực tiếp gọi vài món bà ấy thích: cá hấp, rau luộc, canh thanh đạm.
"Thế này là đủ rồi." Bà gật đầu hài lòng.
Xuân Vũ chỉ gật đầu thuận theo theo một cách vô thức.
Cho đến khi hết thảy các món ăn được mang lên, cô nhu thuận mời bà ấy, đợi đến khi mẹ của Trịnh Khải Minh đặt đũa đầu tiên cô mới dám gắp.
Cá hấp được làm khá nhạt, mùi tanh vẫn còn thoang thoảng.
Bà mẹ nhìn cô ăn, mỉm cười:
"Con gái ấy à ăn nhạt một chút, da dẻ mới đẹp được. Sau này ở nhà học nội trợ, ăn uống đơn giản thế này một thời gian là sẽ quen ngay."
Xuân Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên lạc lõng giữa cái gọi là " bữa cơm gia đình " này. Giọng cô ngân lên âm thanh nhỏ như cách bướm mỏng.
"Ở nhà sao ạ? "
"Ừ." Bà ấy đáp lại rất thản nhiên. "Sau này hai đứa kết hôn rồi, con chỉ cần ở nhà lo việc gia đình thôi được. Phụ nữ vất vả bên ngoài nhiều làm gì ? "
Lời từ chối còn chưa kịp thoát ra khỏi đầu môi Xuân Vũ thì Trịnh Khải Minh đã lên tiếng trước, giọng rất chắc chắn, chẳng có chút mảy may do dự.
"Em đâu cần đi làm mãi. Sau này ở nhà cũng tốt mà. Anh đi kiếm tiền là được rồi, em không cần lo gì hết, anh nuôi em."
Câu nói được thốt ra nhẹ như không. Giống như một kết luận đã được hai mẹ con bọn họ thống nhất từ trước.
" Anh..." cô nói chậm rãi " Anh vẫn chưa bàn với em mà, chuyện quan trọng như nghỉ việc sao có thể nói đơn giản thế được ? " Giọng cô nói không cao, nhưng đã lộ ra một chút thiếu kiên nhẫn mà cô rất hiếm khi để lộ.
Mẹ Khải Minh lập tức sa sầm nét mặt.
" Hai đứa sớm muộn cũng kết hôn, lấy gà theo gà lấy chó theo chó." Bà đặt đũa xuống, giọng không nặng, nhưng từng chữ đều rơi rất rõ.
" Khải Minh nó đã quyết định về quê làm việc chẳng lẽ con muốn ở lại đây ? " Bà ấy nhìn quanh nơi này như thể chẳng có chút lưu luyến. "Hòa Giang đất chật người đông, về quê mẹ có sẵn căn nhà tổ, hai đứa ở đây thuê nhà lại phí tiền. "
Bà ấy ngừng một chút, giọng dịu lại nhưng ý tứ càng sắc bén hơn. " Khải Minh nói nó muốn vay tiền để mua nhà, trả nợ ngân hàng phải tốn cả chục năm, con nỡ để nó chịu khổ một mình à ? "
Xuân Vũ siết chặt đũa. "Con có công việc."
Cô nói, giọng trầm xuống. "Con hoàn toàn có thể cùng anh ấy gánh vác."
Bà cười khẽ.
" Công việc của con chẳng phải do nó giới thiệu sao ? " Ánh mắt bà lướt qua cô, không che giấu.
"Nếu con thật sự có năng lực, nhà mẹ đã không đòi nhận trước tiền sính lễ ở đây để chạy chọt cho đứa em trai phá của của con đi làm."
Xuân Vũ cúi đầu, gắp một miếng cá.
Miếng cá vừa đưa vào miệng, cô đã thấy không có vị gì.
Câu nói rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng lại đánh thẳng vào lòng tự trọng mà Xuân Vũ vẫn luôn cố giữ gìn. Trịnh Khải Minh thấy mẹ mình khó chịu, liền đưa tay vỗ nhẹ lên tay bà, giọng hạ xuống:
" Mẹ, mẹ đừng giận, Xuân Vũ chỉ là chưa sẵn sàng về nhà nội trợ. Cô ấy sẽ quen thôi, sẽ nghe lời mà. "
Thấy bà ấy vẫn chưa nguôi, Trịnh Khải Minh lại nhìn cô, giọng đầy ý thúc ép.
" Xuân Vũ, em hứa với mẹ đi, đừng có để mẹ giận nữa. "
"Chuyện đó…" cô nói rất khẽ " Để con sắp xếp đã ạ "
Không ai tiếp lời cô. Ý của Xuân Vũ giống như một mảnh giấy mỏng, đặt lên mặt bàn rồi bị gió thổi qua, chẳng cóc chút trọng lượng.
Tô Xuân Vũ không biết vì sao Từ Du Quân lại ở đây nữa. Cô nhớ ở một lần gặp mặt rất lâu trước kia Vi An từng nói:
" Mấy lần họp lớp cậu đều không về, lớp mình chỉ thiếu cậu thôi đó. Vân Khê thì xa chứ Hòa Giang vốn cũng gần Dĩ Lâm mà."
Xuân Vũ cười, chỉ nói bản thân đi làm mỗi ngày đều rất bận, đón tết thì phải về Vân Khê với gia đình, họp lớp vào năm mới cô thật sự không thể sắp xếp được.
Vi An cằn nhằn một hồi lại rất vô tư đề cập " Cậu không tới nhưng bạn cùng bàn của cậu thì có đó. Du Quân cũng bận nhưng chưa từng lỗi hẹn họp lớp một năm nào. "
Khi ấy, Xuân Vũ chỉ ừ một tiếng. Nhà Từ Du Quân ở Dĩ Lâm, anh mỗi dịp tết đều về thì sao có thể lỡ hẹn họp lớp được.
Vi An lại nói tiếp, giọng giống như là chỉ thuận miệng kể:
" Cậu ấy nói với mọi người là lên An Đông học đại học, rồi ở lại đó làm việc luôn. Làm cái gì mà...phát triển game, rất rất bận. Nhưng lễ tết năm nào cũng về Dĩ Lâm thăm nhà."
Lúc đó, Xuân Vũ nghe xong thì im lặng, không hỏi thêm gì. Bây giờ nhớ lại, cô mới chợt nhận ra là An Đông cách Hòa Giang không xa, chuyện vô tình gặp chắc cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.
Ý nghĩ lửng đó về mấy chuyện đấy theo cô từ bàn ăn ra đến hành lang nhà vệ sinh không chịu tan đi. Xuân Vũ rửa tay dưới vòi nước lạnh, dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, mang theo cảm giác tê nhẹ. Cho đến khi cô ngẩng lên, trong gương phản chiếu một bóng người vừa bước ra từ phía hành lang đối diện.
Xuân Vũ khựng lại...Là Từ Du Quân.
Anh đang nói chuyện điện thoại, giọng rất khẽ, nói chuyện rất chú tâm. Áo vest ngoài được vắt hờ trên cánh tay, cà vạt nới lỏng, dáng vẻ trông giống vừa kết thúc một buổi gặp mặt.
Trong khoảnh khắc đó hai người gần như cùng lúc nhìn về phía nhau. Khoảng cách rất gần, vì quá gần nên chẳng thể giả vờ không nhận ra nữa.
Tô Xuân Vũ dừng lại một nhịp, Từ Du Quân cũng vậy...một nhịp rất ngắn.
Anh đưa tay ấn nút đỏ kết thúc cuộc gọi trên màn hình điện thoại, ánh mắt dừng lại trên người Xuân Vũ một thoáng...rồi rất tự nhiên mà gật đầu, xem như chào cho có lệ.
Xuân Vũ cũng gật đầu đáp lại, một câu " Đã lâu không gặp " hay " Dạo này thế nào ? " cũng không có.
Hai người cứ như vậy nà lướt qua nhau trong hành lang hẹp của nhà hàng, vai áo gần như chạm vào nhau. Xuân Vũ thoáng ngửi thấy mùi nước hoa rất nhạt trên người anh.
Cô không quay đầu. Anh cũng không.
Giống như một đoạn giao nhau ngắn ngủi trong đời...đủ để nhận ra, nhưng không đủ để dừng lại.
Bữa ăn kết thúc không lâu sau đó.
Mẹ của Trịnh Khải Minh đứng dậy trước, anh ta đi theo ngay sau đó, hai mẹ con vừa đi vừa cười nói. Xuân Vũ cầm túi xách, chậm hơn một bước. Khi họ đi ngang qua quầy thu ngân, cô thoáng nhìn sang.
Chỗ Từ Du Quân ngồi lúc nãy chỉ còn lại vài chiếc ly đã uống cạn. Ghế được đẩy gọn vào bàn, giống như chưa từng có ai ngồi ở đó.
...
Trời tối, Xuân Vũ trở về căn nhà thuê nhỏ của mình. Cô bật đèn, ánh sáng trắng chiếu xuống căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông. Mọi thứ hiện ra rất rõ ràng đến mức chẳng có ngóc ngách nào có thể trốn.
Một chiếc giường đơn được kê sát tường, gần cửa sổ có một bàn trang điểm, xung quanh là rất nhiều kệ, bên trên là vô số bảng phấn mắt, cọ, kem nền...gần như chiếm hết không gian phòng.
Đó là thứ duy nhất thuộc về đó
Xuân Vũ treo túi xách lên giá, cô kéo ghế ngồi xuống bàn trang điểm, trước tấm gương lớn cô nhìn thấy bản thân nhợt nhạt, quần mắt thâm sạm vì thiếu ngủ.
Xuân Vũ rất thích trang điểm, không phải kiểu thích qua loa, là thích đến mức có giành nhiều giờ liền ngồi xem video hướng dẫn một kiểu trang điểm, bỏ cả đêm sau khi tan ca làm chỉ để thử từng kiểu phối màu, cách đánh nền. Cô chưa bao giờ muốn làm công việc văn phòng 8 tiếng mỗi ngày, thứ duy nhất níu giữ cô ở lại công ty chỉ có tiền lương, để mua mỹ phẩm, để đi học thêm, nâng cao tay nghề, từng bước tiến gần hơn đến thứ mà mình mong muốn.
Trở thành một chuyên viên trang điểm
Xuân Vũ đã cố gắng rất nhiều nhưng " người nhà " ai nấy đều nói việc đó không có tương lai, vừa không ổn định lại phí tiền. Họ nói con gái nên chọn con đường an toàn, đằng nào sau này lấy chồng cũng phải lui về làm nội trợ.
Hầu như chẳng có ai ủng hộ cô chọn con đường mà cô muốn, vậy nên Xuân Vũ chỉ có thể lén lút học.
Tiền làm thêm hồi học đại học, tiền lương tích góp sau khi ra trường, gần như đều đổ hết vào mấy hộp phấn trên kệ này. Cô tự học trên mạng, tự mày mò, tự sửa sai. Nhưng cô hiểu rất rõ, chỉ có đào tạo bài bản mới là con đường lâu dài.
Xuân Vũ nhìn mình trong gương thật lâu, không biết khi nào cô cảm thấy xa lạ với chính mình. Từng là cô gái nhỏ rất hửng khởi khi mua được bảng mắt mới, thức đến giữa đêm chỉ để luyện một kiểu makeup.
Cô hiện tại đã thuận theo làm công việc mình không thích, thuận theo yêu một người mình không có tình cảm. Nhưng họ...chút tự do cuối cùng cũng không cho cô.
Xuân Vũ nghĩ đến cách Trịnh Khải Minh không chút bàn bạc đã tự ý quyết định đưa cô về quê sống. Giọng điệu chắc nịch của anh ta như thể đã sắp xếp xong tất cả chỉ chờ cô vào đúng vị trí. Một chút tôn trọng cũng không có.
Rất nhiều lần Xuân Vũ nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng ý định đó bị dập tắt rất nhanh. Sau khi ba cô - Tô Trạch Khiêm tái hôn, vợ sau của ông ấy là Lâm Hà Phương đã rất nhiều lần mặt dày đòi tiền sính lễ trước từ gia đình Khải Minh. Việc đến nước đó cô không còn đường lui nữa, chuyện kết hôn cũng định trong năm sau rồi.
Cô nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế.
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vẫn sáng.
Những hộp phấn xếp ngay ngắn trên kệ, im lặng nhìn cô.
Xuân Vũ chợt nghĩ..nếu như có một ngày nào đò, cô không còn đủ sức để thuận theo nữa, thì sẽ làm sao ?
Hay là… cô đã đánh mất chính mình từ rất lâu rồi.
Xuân Vũ cúi mặt, ôm lấy đầu gối mà khóc. Tiếng khóc không lớn, chỉ nghẹn lại ở trong cổ họng, bờ vai khẽ run lên từng nhịp. Cô không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ biết đến khi ngực bắt đầu đau âm ỉ, đầu óc trống rỗng, thì tiếng rung nhẹ từ mặt bàn bắt đầu kéo cô trở lại.
Điện thoại rung lên
Xuân Vũ ngẩng đầu, hốc mắt đỏ au vội lau đi mấy giọt nước mắt còn đọng lại. Cô với tay cầm lấy điện thoại, màn hình sáng lên, một email được gửi đến.
Nora.
Tiêu đề rất ngắn: [Mình nghĩ cậu có thể thử xem sao]
Xuân Vũ chớp mắt, ấn mở thư
Đính kèm theo là một tệp chứ link đăng ký nhận học viên của Daisy Dương, cái tên khiến cô định thần lại.
Daisy Dương là chuyên viên trang điểm cực kỳ nổi tiếng, Xuân Vũ theo dõi cô ấy từ lúc chưa có nhiều fan, hiện nay được rất nhiều người nổi tiếng tin tưởng mà giao cho vẻ ngoài cho cô ấy. Bởi vì nổi tiếng nên Daisy rất kén chọn học viên, mỗi năm chọn rất ít người, có năm thậm chí còn không mở lớp.
Link đăng ký này… gần như là thứ không nên xuất hiện trong hòm thư của cô.
Xuân Vũ nhìn màn hình rất lâu cũng không dám tin, có mừng rỡ, có dè dặt.
Cô và Nora quen nhau qua một trò chơi thời trang, là dạng makeup rồi hóa trang mà con gái thường thích. Nora là du học sinh Canada, cậu ấy nói bên đó mùa đông rất dài cũng rất nhàm chán, nên tìm mấy trò chơi giải trí cho đỡ chán, vậy là hai người quen biết nhau.
Là quen qua mạng nên cả hai chưa từng gặp mặt, nhưng lại nói chuyện rất hợp. Nora hay gửi cho cô mấy mẫu makeup mới, mấy phong cách thịnh hành ở nước ngoài, Xuân Vũ thì chỉ cho cô ấy cách phối màu và chỉnh layout cho khuôn mặt nhân vật.
Cô mở game theo thói quen. Danh sách bạn bè nhanh chóng hiện lên, nick của Nora đang sáng xanh. Chưa kịp bấm gì một tin nhắn thoại đã gửi đến
" Vũ, cậu không phải nói phong cách Egirl hot như vậy mà game không cập nhật sao? Họ lên rồi đó. Nhiều kiểu makeup với trang phục đẹp lắm. Cậu mau đổi tạo hình nhân vật đi."
Xuân Vũ bật cười, tiếng cười nhỏ, còn vương nước mắt.
Xuân Vũ lau mặt, hít một hơi thật sâu. Ngón tay khẽ lướt trên màn hình, mở ra giao diện nhân vật. Những màu sắc, phong cách mới hiện ra, là kiểu mà cô rất muốn thử, hiện đại, táo bạo. Cô thử thay đổi một chút, lại thêm một chút, nhân vật trong game dần khác đi, rực rỡ hơn, rõ ràng hơn.
Tim Xuân Vũ nhói lên, rõ ràng trong cái thế giới ảo này cô có thể trở thành bất cứ ai, nhưng ngoài đời lại bị ép phải sống theo khuôn mẫu được vẽ sẵn.
Điện thoại lại rung lên thêm một lần nữa.
Là tin nhắn của Nora.
[Link đó tớ xin được giúp cậu. Nghe nói nhiều người đợi khóa học lần này lắm, cậu nhanh lên không là hết slot. ]
Xuân Vũ nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Cuối cùng, cô mở lại email, chạm vào tệp đăng ký. Form nhanh chóng hiện lên màn hình, hỏi về kinh nghiệm, phong cách, lý do theo đuổi công việc này.
Xuân Vũ ngoái đầu nhìn những hộp phấn trên kệ, cô chợt nhận ra bản thân nhiều năm nay đã quen với việc nhẫn nhịn, bị sắp đặt. Nhưng nếu lần này bỏ qua sợ là...không bao giờ còn cơ hội.
Ngón tay cô dừng trên bàn phím vài giây rồi bắt đầu gõ, nhanh lẹ, chắc chắn. Xuân Vũ ra quyết định rồi, lần này dù có là ai cũng không thể ngăn cô lại.
Sau khi điền xong bản đăng ký, Xuân Vũ quay lại màn hình trò chuyện. Khung chat đang mở, cái tên Nora sáng lên ở đầu màn hình. Cô nhìn cái tên đó một lúc lâu rõ ràng là đang do dự, lại nghĩ chỉ cần gõ thêm một chút cuộc đời sẽ có thể chuyển hướng tốt đẹp.
Xuân Vũ hít một hơi, ngón tay lướt trên màn hình, cô rõ rất chậm, thật chậm
"Nora, lần trước cậu có nói là cậu ký được hợp đồng lớn làm model…"
Cô dừng lại, xóa đi vài chữ, rồi gõ lại.
"Cậu nói nếu mình gặp khó khăn thì có thể nói với cậu, vì cậu có học bổng không cần dùng quá nhiều tiền..."
Con trỏ nhấp nháy ở cuối dòng. Xuân Vũ nhìn nó, tim đập nặng nề.
"…Lời đó, bây giờ còn tính không? "
Tin nhắn vừa được gửi đi bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi, Xuân Vũ nhìn chằm chằm màn hình, cảm giác như đang đứng ở méo vực, chỉ sợ sảy chân sẽ đi sai hướng, mọi công sức đổ sông đổ bể, đến tình bạn cũng chẳng còn.
Chưa đầy vài giây, tin nhắn trả lời hiện lên
[ Đương nhiên là còn. ]
Xuân Vũ nuốt nước bọt, cô gõ tiếp, lần này ngón tay run lên rõ rệt
[ Cậu cho mình mượn...]
Dừng lại, xóa đi, xong lại viết tiếp
[ 200 triệu...có được không ? ]
Con số hiện trên màn hình chính cô cũng thấy chói mắt, đó không phải số tiền nhỏ, càng không phải là số tiền có thể tùy tiện ngỏ lời hỏi mượn với người mình chưa từng gặp mặt ngoài đời.
Xuân Vũ sợ Nora hiểu lầm, cô vội giải thích
[ Mình biết chúng ta chưa từng gặp nhau, cậu sẽ rất khó tin tưởng mình...]
Xuân Vũ chưa gõ hết câu, màn hình đã rung nhẹ
Tin nhắn đến
[ Cậu gửi số tài khoản cho mình, mình nhờ người chuyển tiền cho cậu ]
Xuân Vũ chết lặng nhìn tin nhắn đó thật lâu
Nora hoàn toàn không cần nghe lý do, giống như đã sớm quyết định, chỉ cần Xuân Vũ mở lời thì cô ấy sẵn sàng ra ray.
Xuân Vũ chớp mắt, một giọt nước rơi xuống màn hình, loang ra rất nhanh. Cô nhớ đến rất nhiều lần trong đời mình đều phải dè dặt khép nép, xin phép để được chọn lựa. Xuân Vũ ôm điện thoại ngồi rất lâu, quyết định lần này...đã không thể quay đầu nữa.
Cô mở lại khung chat, chậm rãi, gửi đi một dãy số.
...
Xuân Vũ nộp đơn thôi việc vào một buổi sáng rất bình thường, hoàn toàn khép lại một cánh cửa vốn chưa từng thuộc về mình.
Căn nhà thuê ở Hòa Giang được trả lại ngay sau đó. Đồ đạc của cô Xuân Vũ vốn không nhiều, thu dọn cũng nhanh. Quần áo xếp gọn vào vali, ba chiếc là đủ. Chỉ riêng đồ trang điểm thì không thể nhét chung, từng hộp phấn, cọ, bảng màu đều được bọc cẩn thận, đóng thành kiện riêng để gửi đi.
Xuân Vũ nhìn những thùng carton được dán kín, trong lòng bỗng có cảm giác rất lạ, rất nhẹ nhõm. Giống như đang tiễn một phần con người mình đi trước.
Khi nhận được thông báo của Daisy Dương rằng lớp đào tạo chuyên viên trang điểm sẽ mở tại An Đông, Xuân Vũ gần như không chần chừ. Cô đặt vé ngay trong ngày, thu dọn nốt những thứ còn lại, rồi rời đi.
À, còn một việc nữa. Cô đã chia tay Trịnh Khải Minh rồi.
Xuân Vũ chuyển lại cho anh ta 100 triệu số tiền sính lễ mà Lâm Hà Phương đã ứng trước. Không thiếu một đồng, cũng không kèm theo lời giải thích dài dòng.
Chỉ gửi đi một tin nhắn ngắn gọn: "Tiền em gửi lại cho anh rồi. Chuyện của chúng ta dừng ở đây thôi. "
Tin nhắn hồi đáp lại không lâu sau đó. Là một tràng dài.
Khải Minh hỏi cô có phải đã có người khác không, có phải người đó cho cô tiền, xúi cô bỏ anh ta không. Từng câu từng chữ đều đầy nghi hoặc và phẫn nộ, như thể mọi quyết định của cô đều phải gắn với một người đàn ông khác mới hợp lý.
Xuân Vũ đọc hết, rồi tắt màn hình. Cô không trả lời, cũng không giải thích.
Cô tháo sim điện thoại ra, bẻ đôi, ném vào thùng rác ở góc phòng.
Xuân Vũ đoán được rất rõ, gia đình Trịnh Khải Minh nhất định sẽ tìm đến Lâm Hà Phương, rồi đến ba cô. Họ sẽ kể tội cô, rồi Lâm Hà Phương sẽ lại "khuyên bảo", sẽ nói rằng cô bốc đồng, rằng con gái không nên làm vậy, rằng cô đã sai từ đầu đến cuối.
Xuân Vũ không muốn nghe.
Lần này, cô không muốn đứng ở vị trí bị dạy dỗ nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play