" Tìm Lại Tuổi Thơ "
“Khi Gió Thổi Qua Tuổi Thơ”
Trên cánh đồng lúa quê hương,
Chạy nhảy trên con đường nhỏ xíu phủ đầy cỏ non.
Đôi chân trần lấm bùn nhưng ánh mắt thì sáng rực niềm vui
Gọi tên nhau giữa khoảng trời rộng mở.
Tiếng cười ríu rít vang lên trong buổi chiều gió mát,
Mùi đất và sự bình yên rất đỗi quen thuộc của những ngày tuổi thơ chưa kịp lớn.
Đưa tay hứng lấy làn gió mát thổi ngang cánh đồng,
Em quay sang nhìn các bạn,
Đôi mắt lấp lánh niềm háo hức rồi nói,
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
“Hay chiều mai chúng ta thả diều 🪁 đi.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
Gió mát như vậy mà.”
Câu nói vang lên giữa buổi chiều yên ả,
Như một lời hẹn giản dị cho niềm vui của ngày mai.
Thùy Linh ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt,
Nơi những đám mây trắng trôi chậm rãi theo gió chiều,
Trần Thị Thùy Linh 🎋
“Phải ha.
Trần Thị Thùy Linh 🎋
Vậy 14 giờ chiều mai nhé.”
Văn Huy nghe vậy liền reo lên,
Gương mặt sáng bừng vì hào hứng.
Cậu nhanh nhảu góp thêm ý,
Phan Hoàng Văn Huy 🌵
“Vậy đem theo giỏ bắt ốc trước rồi chơi.
Phan Hoàng Văn Huy 🌵
Chiều mai thế nào cũng vui lắm.”
Duy Hải vẫn im lặng đứng phía sau,
Ánh mắt lặng lẽ nhìn ra con mương nhỏ cạnh cánh đồng,
Nơi mặt nước lấp lánh dưới nắng chiều.
Nghe các bạn bàn bạc rôm rả một lúc,
Cậu mới chậm rãi lên tiếng,
Giọng bình thản nhưng đầy chắc chắn:
Võ Văn Duy Hải 🍀
“Đem thêm giỏ để câu cá 🎣 nữa.”
Câu nói ngắn gọn ấy khiến cả nhóm bật cười,
Như thể buổi chiều ngày mai đã hiện ra rõ ràng trong trí tưởng tượng của tất cả.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷 – 6 tuổi
Cẩm Ly là cô bé nhỏ nhắn,
Luôn mang theo nụ cười tươi như nắng chiều trên cánh đồng.
Em hay nghĩ ra những trò chơi mới,
Thích ngước nhìn bầu trời và mơ mộng về những cánh diều bay cao trong gió.
Ở Cẩm Ly có sự hồn nhiên,
Dịu dàng và một niềm vui rất đơn giản
Chỉ cần được chơi cùng bạn bè là đã thấy cả buổi chiều trở nên thật đẹp.
Võ Văn Duy Hải 🍀 – 6 tuổi
Duy Hải là cậu bé trầm lặng hơn so với các bạn,
Nói nhưng luôn quan sát mọi thứ xung quanh rất kỹ.
Con cá nhỏ hay lắng nghe gió thổi qua cánh đồng.
Lời nói của Duy Hải thường ngắn gọn nhưng chắc chắn,
Mang theo những ý nghĩ rất riêng.
Cậu bé ấy có một sự điềm tĩnh hiếm thấy,
Như một mảng xanh lặng lẽ nhưng bền bỉ giữa tuổi thơ.
Trần Thị Thùy Linh 🎋 – 6 tuổi
Thùy Linh là cô bé nhẹ nhàng,
Thường hay ngước nhìn bầu trời hay lắng nghe những âm thanh rất nhỏ của buổi chiều quê.
Nhưng mỗi lời cất lên đều chậm rãi và ấm áp.
Ở Thùy Linh có nét hiền dịu,
Mềm mại như hàng tre trước gió – bình yên,
Giản đơn và rất dễ khiến người khác cảm thấy gần gũi.
Phan Hoàng Văn Huy 🌵 – 6 tuổi
Văn Huy là cậu bé nhanh nhẹn,
Hoạt bát và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
Khám phá những con mương nhỏ,
Bụi cỏ ven đồng và luôn nghĩ ra đủ thứ trò để cả nhóm cùng chơi.
Dù nghịch ngợm và hay nói cười,
Văn Huy vẫn rất tình cảm,
Ở cậu bé ấy có sức sống mạnh mẽ,
Gai góc mà ấm áp – như một cây xương rồng nhỏ giữa nắng gió tuổi thơ.
“Nơi Con Muốn Ở”
Trong ngôi nhà nhỏ giữa làng quê yên ả.
Ánh đèn vàng hắt ra từ gian bếp ấm áp,
Anh trai đang loay hoay phụ ông nội nấu bữa tối,
Tiếng dao thớt vang lên đều đều giữa mùi khói bếp quen thuộc.
Tay cầm cuốn sách lớp 1 còn mới tinh
Chậm rãi đọc từng câu thơ non nớt cho ông nội nghe.
Giọng đọc còn ngập ngừng nhưng đầy cố gắng,
Hòa vào không gian bình yên của một buổi tối rất đỗi thân thương.
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên giữa gian bếp:
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ anh trai
“Ông ơi, vào ăn tối.
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ anh trai
Bé Ly cất sách rồi rửa tay vào ăn tối nhé.”
Gấp cuốn sách lại thật cẩn thận,
Gương mặt hồn nhiên ánh lên niềm vui.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
“Vâng ạ.”
Cả nhà quây quần bên mâm cơm đơn sơ,
Chỉ có vài món quen thuộc
Giữa lúc tiếng chén đũa khẽ chạm nhau,
Bà nội chậm rãi lên tiếng,
Giọng vừa dè dặt vừa lo lắng:
bà nội 👵🏻
“Hai đứa có muốn lên thành phố ở với ba không?”
Câu hỏi khiến không gian chợt lặng đi đôi chút.
Ba vẫn đi làm xa trên thành phố từ lâu,
Chỉ đến cuối tuần mới tranh thủ về thăm nhà.
Ba mẹ Ly ly hôn khi em chỉ mới hai tháng tuổi,
Còn khi ấy anh trai cũng chỉ mới sáu tuổi
Cái tuổi còn quá nhỏ để hiểu hết những đổi thay trong gia đình.
Đôi mắt trong veo chẳng vướng chút do dự nào,
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
“Thôi ạ.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
Con muốn ở với ông bà và anh trai thôi ạ.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
a con còn có bạn của con ở đây nữa.”
Anh trai nghe vậy chỉ khẽ lắc đầu,
Giọng nói điềm tĩnh nhưng chắc chắn,
Như đã quen với sự lựa chọn ấy từ rất lâu:
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ anh trai
“Con không muốn.
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ anh trai
Con quen ở đây rồi.”
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ – 12 tuổi
Tuấn Kiệt là cậu bé năng động,
Khỏe khoắn và rất mê bóng đá.
Em thường chạy trên sân đất quen thuộc,
Đôi chân lấm bụi nhưng ánh mắt luôn sáng rực niềm say mê.
Tuấn Kiệt có sự mạnh mẽ của tuổi đang lớn,
Nhưng bên trong là một cậu bé tình cảm,
Biết quan tâm và luôn sẵn sàng che chở cho những người em nhỏ hơn mình.
Nguyễn Văn Tuấn Kiệt ⚽ anh trai
“Khi Tuổi Thơ Hóa Thành Cổ Tích”.
4 đứa trẻ cùng đạp những chiếc xe nhỏ xíu đến quán tạp hóa gần nhất.
Bánh xe lăn lạo xạo trên con đường đất,
Tiếng chuông xe leng keng hòa với tiếng cười trong veo.
Đứa đi trước quay đầu gọi,
Đứa phía sau vừa đạp vừa lo giữ thăng bằng.
Mồ hôi lấm tấm nhưng chẳng ai than mệt,
Bởi trong túi mỗi đứa là vài đồng lẻ và trong lòng là cả một buổi chiều háo hức
Là niềm vui đã đủ đầy như cả thế giới.
Giá tiền lúc ấy chỉ có 500 đồng thôi,
Nhưng chừng ấy đã đủ để mua được rất nhiều loại kẹo cho những đứa trẻ ấy.
Chỉ với những đồng 1k, 2k nhỏ xíu mà mua được rất nhiều.
Tay cầm túi nilon mỏng căng phồng kẹo bánh,
Mắt sáng rỡ như vừa thắng cả một kho báu.
Đủ để ngồi bên nhau đến khi chiều tắt nắng
Vậy là tuổi thơ đã trọn vẹn lắm rồi.
Vào những ngày nghỉ cuối tuần,
Bọn trẻ trong làng lại rủ nhau chơi bắn bi.
Những viên bi nhỏ lăn trên nền đất,
Thắng thua chỉ tính bằng vài viên nhưng đứa nào cũng hồi hộp như chuyện lớn lắm.
Rồi bọn trẻ bày ra đủ trò buôn bán bằng những tà lá,
Lấy đất cát trộn với nước làm “đồ hàng”,
Người mua rất nghiêm túc.
Mặt mũi dính đầy bùn đất,
Quần áo chẳng còn sạch sẽ như lúc mới ra khỏi nhà.
Nhưng chẳng đứa nào để ý,
Bởi niềm vui lúc ấy lớn hơn tất cả. Tiếng cười vang lên giữa sân,
Kéo dài đến khi trời xế chiều.
Nhưng vui vẻ — vì đó là những ngày tháng vô tư,
Nơi tuổi thơ được sống trọn vẹn theo cách hồn nhiên nhất.
Có những lúc chơi mãi cũng chán,
Bọn trẻ lại đổi sang trò khác.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
“Hải sẽ là Hoàng Thượng vương quốc A.
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
Còn Huy sẽ là Vương Gia vương quốc B,
Nguyễn Thị Cẩm Ly 🌷
Linh và tớ là công chúa của cả hai nước.”
Thế là đứa thì đội chiếc vương miện đồ chơi cũ kỹ,
Đứa chùm áo khoác có mũ lên đầu làm long bào,
Đứa khác lại quấn mền quanh vai như áo choàng.
Chẳng cần lâu đài hay ngai vàng,
Chỉ cần một khoảng sân nhỏ và trí tưởng tượng non nớt là đã đủ để dựng nên cả một vương quốc.
Chúng nhập vai rất nghiêm túc,
Cãi nhau cũng theo kiểu vua chúa,
Rồi lại cười phá lên vì quên mất kịch bản.
Tuổi thơ hóa thành cổ tích — vụng về,
Ngây ngô nhưng đầy ắp tiếng cười.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play