Không Đủ Tư Cách Để Yêu Anh
người dưới khán đài
fan
Hanbin! Hanbin! Hanbin!
Tiếng hô vang dội khắp khán phòng như sóng tràn Lew ngồi ở hàng ghế gần cuối, hai tay nắm chặt cây lightstick mua vội ngoài cổng ành sáng xanh trắng lập lòe trước mắt nhưng cậu gần như không nhìn thấy gì ngoài bóng dáng quen thuộc trên sân khấu.
Hanbin đứng ở trung tâm đội hình của Tempest.
fan
nhìn kìa center hôm nay đúng đỉnh thật.
Giọng một cô gái ngồi phía trước vang lên đầy phấn khích. Người bên cạnh lập tức đáp lại:
fam
Hanbin lúc nào chả đỉnh
Lew khẽ cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt đi.
Lew
Ừ, sinh ra để đứng trên sân khấu.
Còn cậu thì sinh ra để ngồi dưới khán đài này ánh đèn rọi xuống, Hanbin hơi cúi người theo nhịp nhạc, mái tóc nhuộm sẫm màu phản chiếu ánh sáng. Khi cậu ấy cất giọng, cả khán phòng như nín thở.
Ba năm trước ngày hôm đó, Lew đứng trước cửa phòng audition, tay ướt đẫm mồ hôi. Bên cạnh cậu là một chàng trai gầy, dáng người cao, đang lẩm nhẩm hát lại đoạn điệp khúc.
chàng trai kia hỏi, giọng nhẹ và có chút hồi hộp.
Họ chỉ nói với nhau đúng hai câu như thế nhưng Lew nhớ rất rõ ánh mắt của Hanbin khi bước vào phòng thi không sợ hãi, không do dự. Chỉ có quyết tâm.
Còn Lew… Cậu run đến mức hát sai ngay câu đầu tiên âm nhạc trên sân khấu kéo Lew trở về hiện tại. Bài hát cuối cùng vang lên, giai điệu chậm lại Hanbin cầm mic bằng hai tay, giọng trầm xuống, cảm xúc đến mức Lew có cảm giác từng câu hát đang đập thẳng vào ngực mình.
Khi bài hát kết thúc, Tempest xếp hàng cúi chào. Hanbin cúi thấp hơn một nhịp so với các thành viên khác. Đèn sân khấu chiếu xiên, để lộ quầng thâm nhạt dưới mắt cậu ấy.
Taerae, người ngồi cạnh Lew từ đầu buổi, quay sang nhìn.
Taerae nhướng mày, nhìn theo hướng sân khấu.
Taerae
Mày nhìn cậu ta từ nãy đến giờ chưa chán à?
Taerae
Lew này, mày biết rõ mà.
Taerae
Biết là mày với cậu ta không cùng thế giới.
Concert kết thúc. Đám đông chen chúc ra về. Lew không đi theo dòng người mà lặng lẽ rẽ sang lối sau, nơi ánh đèn đường hắt xuống nền xi măng ướt mưa.
Hanbin bước về phía xe. Đúng lúc đó, ánh mắt cậu ấy lướt qua đám đông thưa thớt… rồi dừng lại.
Lew giật mình.
Không thể nào.
Khoảng cách không gần, ánh sáng không rõ, nhưng Lew chắc chắn.
Hanbin đang nhìn cậu.
Chỉ một giây thôi.
Nhưng đủ để Lew quên cả thở.
Hanbin khẽ nhíu mày, như đang cố nhớ điều gì đó.
Cửa xe đóng lại.
Chiếc xe lăn bánh, để lại Lew đứng trơ giữa ánh đèn vàng nhạt.
Anh dừng lại một hồi lâu rồi mới nói
Lew
Tao thích cậu ấy thật rồi
Khoảng cách giữa hai thế hệ
Lew đứng trước gương trong phòng trọ chật hẹp, nhìn chằm chằm vào chính mình. Áo hoodie cũ, quần jeans bạc màu, tóc rối vì chưa kịp chải cậu đưa tay chạm lên cổ họng, thử cất giọng khe khẽ.
Taerae
Anh có nghe thấy em không…
Lew
Nghe sao được… ngay cả mình còn không tin nổi
Tiếng điện thoại rung lên làm cậu giật mình.
Tin nhắn từ Taerae
Taerae
Tối nay đi coi Tempest diễn ở quảng trường đó vé free. Đi không?
Ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu.
Cậu ném điện thoại lên giường, quay lưng lại gương nhưng hình ảnh Hanbin vẫn không chịu biến mất ánh đèn, nụ cười, giọng nói khiến cả khán phòng im lặng.
Ở một nơi khác, phía sau sân khấu rực sáng Hanbin ngồi trên ghế, cúi đầu để stylist chỉnh lại micro tai Hyuk đứng dựa tường, nhấp ngụm nước.
Hyuk
Em nhớ tên người ta kỹ ghê
Hyuk
Anh là idol khoảng cách đó… anh biết mà
Hanbin
Nhưng anh không giỏi giả vờ như chưa từng gặp.
Buổi diễn bắt đầu tiếng hò reo vang lên như sóng vỗ ánh đèn quét qua hàng nghìn gương mặt.
Hanbin bước ra giữa sân khấu
Hanbin
chúng tôi là tempest
Khán giả gào thét.
Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hanbin vẫn vô thức nhìn về phía cuối quảng trường không thấy Lew ngực cậu trống rỗng.
Cùng lúc đó, Lew đang đứng ở ban công phòng trọ tiếng nhạc từ quảng trường vọng tới, dù xa nhưng vẫn nghe được giai điệu quen thuộc cậu tựa trán vào lan can
Điện thoại lại rung.
Lần này là Eunchan.
Eunchan
Anh Lew, em đang coi Tempest nè. Anh không tới hả?
Eunchan
Ủa sao? Hanbin nhìn xuống khán đài hoài luôn á.
Sau buổi diễn, Tempest trở vào hậu trường.
Taerae vừa cởi áo khoác vừa nói
Taerae
Khán giả hôm nay sung ghê.
Seop (quản lí)
anh ko khỏe hả?
Seop (quản lí)
anh kiếm ai hả?
Đêm muộn.
Lew ngồi bên bàn, bật lại đoạn ghi âm giọng hát của mình.
Cậu nghe lại, rồi tắt.
Lew
Giọng như vầy mà mơ làm ca sĩ…
Lew vùi mặt vào hai tay.
Điện thoại sáng lên lần nữa.
Lần này là số lạ.
Hanbin
Anh không cần xin lỗi.
Hanbin
Anh chỉ muốn hỏi…
Em có đang hát không?
Lew nhìn sang góc phòng, nơi cây guitar cũ dựa tường.
Lew
Có.
Nhưng chỉ khi không ai nghe.
Một khoảng lặng.
Lew hít sâu, bấm gọi.
Khi tiếng chuông vang lên, cả hai đều nín thở.
Cuộc gọi được kết nối.
Dây đàn giọng cậu cất lên chưa hoàn hảo, nhưng chân thật đến đau lòng ở đầu dây bên kia, Hanbin không nói gì.
Chỉ lặng im, nghe từng nốt
tiếng hát trong bóng tối
Cuộc gọi kết thúc, nhưng căn phòng của Lew vẫn im phăng phắc cậu ngồi yên rất lâu, tay vẫn đặt trên dây đàn tim đập mạnh đến mức tai ù đi.
Lew
…Anh ấy nghe thật sao?
Lew
Idol nổi tiếng… nghe mình hát lúc nửa đêm.
Lew
Em tưởng anh tắt máy rồi.
Hanbin
Nhưng là giọng của em.
Ở ký túc xá của Tempest, Hanbin ngồi bên cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt mệt mỏi.
Hyuk đi ngang qua, liếc nhìn.
Hyuk
Lại nói chuyện với cậu kia?
Hyuk
Anh biết tụi mình đang ở đâu không?
Hyuk
Scandal chỉ cần một cái chụp màn hình
Hyuk
Còn anh thì… nhìn là biết đang nghiêm túc.
Hanbin
Anh không làm gì sai.
Hyuk
Yêu một người bình thường không sai. Nhưng yêu khi đang đứng trên sân khấu… thì đau.
Sáng hôm sau.
Lew tỉnh dậy vì tiếng chuông báo thức cũ kỹ.
Cậu với tay tắt máy, ngồi bật dậy.
Đầu óc vẫn còn lơ mơ, nhưng tối qua thì rõ mồn một.
lew mở tin nhắn điện thoại vẫn còn đó
Buổi chiều, Lew đến quán cà phê nơi Eunchan làm thêm.
Eunchan
em thấy anh lạ lắm nha
Eunchan
Bị crush nhắn tin hả?
Eunchan
Em thấy hết đó nha. Anh cứ nhìn điện thoại suốt.
Eunchan
Là Hanbin đúng không?
Eunchan
Đoán thôi. Nhưng nhìn anh vậy là em biết liền.
Lew
Em nghĩ anh điên không?
Eunchan
không nhưng anh sẽ đau đó.
Tối đến Lew nhận được cuộc gọi
Hanbin
Anh không tập luyện hả?
Lew
Ở dưới đất còn dính bùn
Hanbin
Vậy để anh cúi xuống.
Lew
Anh đừng nói mấy câu đó nghe nguy hiểm lắm.
Một tuần trôi qua.
Những cuộc gọi đêm muộn trở thành thói quen.
Lew hát. Hanbin nghe.
Có lúc im lặng rất lâu, nhưng không ai cúp máy.
Cho đến hôm đó. Một tuần trôi qua.
Những cuộc gọi đêm muộn trở thành thói quen.
Lew hát. Hanbin nghe.
Có lúc im lặng rất lâu, nhưng không ai cúp máy.
Cho đến hôm đó.
Hanbin
Tempest sắp comeback.
Lew
Vì em sợ em sợ quen rồi, sẽ không rút ra được.
Đêm đó, Lew đứng trước gương, nhìn lại chính mình.
Lew
Muốn làm ca sĩ… hay chỉ muốn đứng cạnh anh ấy?
điện thoại rung lên là Taerae
Taerae
Lew, có người giới thiệu buổi thử giọng. Đi không?
Lew sững người.
Cậu nhìn cây guitar.
Nhìn điện thoại.
Rồi nhìn tin nhắn chưa đọc của Hanbin.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play