[Linhgill][Buitruonglinh X Gill] Con Mèo Của Gill
#1-conmeodencuaGill
#Kai xi
Tự nhiên nghĩ ra ý tưởng nên viết bộ này =))
Gill thấy nhà mình dạo này chán chết mẹ.
Không phải kiểu chán vì buồn hay vì thiếu tiền. Là kiểu… về nhà, mở cửa ra, quăng balo xuống sàn, đèn vàng hắt lên mấy bức tường trắng nhợt, im lặng tới mức nghe rõ tiếng tim mình đập. Đéo có ai. Đéo có gì.
#Vũ Trường Giang-Gill
Chán vãi l#n
Gill đứng giữa nhà, thở ra một hơi, đá nhẹ cái dép cho nó bay lệch sang bên. Hai mươi sáu tuổi, cao mét sáu chín, nhìn ngoài thì ngông nghênh lắm—chuẩn zai phố, mặt cọc, mồm chửi tục như cơm bữa. Nhưng đéo hiểu sao càng lớn càng thấy thiếu.
Thế nên ban đầu chỉ là cho mèo hoang ăn. Dưới chân khu tập thể cũ, mấy con mèo gầy trơ xương, Gill mang cơm thừa xuống, vừa đặt vừa nói
#Vũ Trường Giang-Gill
Ăn đi mấy bé, đừng có tranh nhau
Xong tự nhiên thành quen.
Rồi một hôm, đang ngồi trong nhà thấy trống trải quá, Gill bật dậy, mặc áo, đi thẳng ra cửa hàng nhận nuôi thú cưng gần nhà.
Con mèo lông đen, màu lông tối đến mức nhìn như hút ánh sáng. Mắt màu hổ phách, to, sâu, nhìn thẳng vào Gill không hề né. Không kêu, không cào, không vẫy đuôi lấy lòng.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mình lấy con này nhé
Vì trông mặt nó láo giống Gill =))
Về nhà, Gill đặt con mèo xuống nền nhà, vuốt nhẹ đầu nó.
#Vũ Trường Giang-Gill
Trông mày cũng dễ thương nhỉ?
#Vũ Trường Giang-Gill
Đặt tên là gì giờ?
#Vũ Trường Giang-Gill
A! Tao sẽ đặt tên mày là.. Linh!
Ngoan theo kiểu không phá, không kêu, không làm loạn. Nhưng lại… quá hiểu chuyện. Hiểu tới mức khiến Gill đôi lúc thấy hơi sai.
Linh biết giờ Gill về. Biết lúc nào Gill mệt. Biết khi nào thì nên leo lên sofa nằm sát, khi nào thì chỉ ngồi nhìn.
Vào một buổi tối, Gill bê Linh vào ngủ cùng, Linh cuộn người sát bên eo Gill, thân hình nhỏ vừa đủ để lọt gọn trong vòng tay. Không đè nặng, chỉ là áp sát, như thể đó vốn là chỗ nó nên nằm. Gill theo phản xạ kéo con mèo lại gần hơn, tay đặt lên lưng Linh, ôm hờ.
Hơi ấm từ thân mèo thấm qua lớp áo mỏng, quen tới mức khiến Gill thả lỏng lúc nào không hay. Linh khẽ dụi đầu, mũi chạm vào da cậu một cái rất nhẹ, rồi nằm yên.
Không hẳn là tỉnh hẳn, chỉ là nửa mê nửa tỉnh, kiểu còn chưa mở mắt mà đã biết có gì đó sai sai. Tay cậu vẫn đang đặt trên lưng Linh. Con mèo nằm sát eo, nhỏ vừa, gọn trong vòng tay, ngoan như mọi khi.
Nhưng cảm giác thì không.
Không phải kiểu ấm của lông mèo. Là ấm khác. Gần hơn. Sát hơn.
Gill cau mày, kéo Linh lại gần thêm chút nữa theo thói quen. Con mèo không phản kháng, còn khẽ nhúc nhích, đầu chạm sát cổ cậu. Mũi nó lướt qua da, hít một hơi rất nhẹ.
#Vũ Trường Giang-Gill
Đm..lạnh à?
Cậu lầm bầm, tay vô thức siết lại. Không mạnh, chỉ đủ để giữ. Linh nằm yên, thở đều, đuôi quẫy rất khẽ một cái, rồi thôi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Linh đã không còn trên giường. Chăn vẫn được kéo gọn, cửa sổ đóng, nhà yên ắng. Gill ngồi dậy, gãi đầu, cảm giác đêm qua như một giấc mơ lưng chừng.
#Vũ Trường Giang-Gill
Chắc do mệt thôi
Cậu bước ra phòng khách, Linh đang nằm trên sofa, mắt lim dim, trông hoàn toàn vô hại. Một con mèo bình thường.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày dạo nay dính người quá đấy
Linh mở mắt. Nhìn thẳng. Không chớp.
Gill hừ một tiếng, quay đi. Nhưng trong đầu, cái cảm giác sát cổ đêm qua vẫn còn rất rõ.
Tối đó, mọi chuyện lặp lại.
Gill nằm nghiêng, Linh tự tìm chỗ quen, cuộn người sát eo. Gill kéo nó lại, ôm hờ. Rất tự nhiên. Như thể đã làm vậy từ lâu rồi
Lần này, Gill chưa ngủ ngay.
Cậu cảm nhận rõ từng chuyển động nhỏ. Linh dụi đầu, điều chỉnh tư thế, mũi chạm vào cổ cậu lâu hơn một nhịp. Hơi thở phả lên da, chậm rãi.
#Vũ Trường Giang-Gill
//nuốt khan// …
Trong đầu cậu lóe lên một ý nghĩ rất không ổn. Kiểu—nếu không phải mèo thì…
#Vũ Trường Giang-Gill
//mở mắt, tim đập nhanh// Đm..
#Vũ Trường Giang-Gill
Xàm l#n vãi đ#i
Cậu tự chửi mình, siết tay lại một chút, như để xác nhận thứ trong lòng mình chỉ là một con mèo. Linh nằm yên. Ngoan. Không nhúc nhích.
Nhưng từ hôm đó, Gill bắt đầu để ý.
Linh không thích người lạ.
Linh luôn ở rất gần.
Và Linh chỉ hít cổ Gill, không bao giờ làm vậy với ai khác.
Gill biết có gì đó không ổn.
Nhưng cậu chưa sẵn sàng nghĩ sâu.
Vì nói thật—
được ôm như vậy… cũng không tệ.
#Kai xi
Một con mèo thích hít cổ =))
#2-phienvailon
Gill bắt đầu nhận ra con mèo nhà mình phiền vãi l#n.
Phiền theo kiểu—đi đâu cũng có mặt.
Sáng đánh răng, Linh nằm ngay trước cửa nhà vệ sinh. Gill bước ra suýt dẫm phải, phải khựng lại giữa chừng.
#Vũ Trường Giang-Gill
Đm, tránh ra coi
Linh không tránh. Chỉ lăn người sang bên một chút, vẫn chắn lối.
Gill thở dài, cúi xuống bế thẳng lên sofa. Con mèo ngoan ngoãn để yên, không vùng, không kêu, chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt hổ phách bình thản.
#Vũ Trường Giang-Gill
Lắm trò
Nói vậy thôi, tay Gill vẫn tiện thể vuốt dọc sống lưng nó một cái. Theo thói quen.
Buổi chiều, Gill ngồi trên sofa lướt điện thoại, gọi cho thằng bạn.
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Ừ, nay tao về sớm
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Đếch biết ăn gì nữa
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 …Không, tao có nuôi mèo rồi. Ở nhà suốt
Linh từ đâu leo lên, đặt hai chân trước lên đùi Gill, trèo hẳn lên người cậu. Không xin phép, không do dự.
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Ê-
Gill chưa kịp nói xong, Linh đã nằm gọn trên bụng cậu, xoay người một vòng rồi dừng lại ở vị trí quen thuộc, sát eo.
#Vũ Trường Giang-Gill
… Đm mày
Gill chửi vậy nhưng không đẩy ra. Một tay cậu giữ điện thoại, tay kia đặt lên lưng mèo, vô thức vuốt nhẹ.
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Không, tao không đi đâu
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Ở nhà, mèo nhà tao dính người lắm
Đầu dây bên kia cười hô hố.
Nguyễn Xuân Bách-Mason nguyễn
📲 Mèo hay bồ mày vậy?
#Vũ Trường Giang-Gill
📲 Cút
Linh lúc này đã yên vị, đầu tựa sát bên hông cậu, mũi chạm qua lớp áo mỏng. Hơi thở rất gần. Quen đến mức Gill không còn giật mình nữa.
#Vũ Trường Giang-Gill
Biết điều ghê ha
Tối đó, Gill tắm xong, quấn khăn ngang hông, bước ra thì thấy Linh đứng trước cửa phòng ngủ.
#Vũ Trường Giang-Gill
//khựng lại// Ủa.. mày đứng bằng hai chân được luôn à?
Linh lập tức hạ thấp người xuống, trở về tư thế mèo rất nhanh. Quá nhanh.
Gill cau mày, tim đập lệch một nhịp.
#Vũ Trường Giang-Gill
.. Chắc tao nhìn nhầm?
Cậu lắc đầu, bỏ khăn xuống, thay đồ. Khi quay lại, Linh đã nhảy lên giường, cuộn người sát chỗ Gill thường nằm.
Gill chui vào chăn, Linh tự động áp sát, thân hình nhỏ lọt trọn bên eo cậu. Gill theo thói quen vòng tay qua, ôm.
Lần này, Linh không chỉ nằm yên.
Nó nhích lên một chút. Rất ít. Đầu chạm gần cổ hơn. Mũi lướt nhẹ qua da, hít một hơi.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày nghiện mùi tao hay gì vậy, Linh?
Cậu nói nhỏ, giọng khàn đi lúc nào không hay.
Linh không trả lời. Chỉ dụi đầu rất khẽ, như xác nhận.
Gill chửi thầm trong đầu. Ý nghĩ không đứng đắn lại lóe lên, rõ ràng hơn hôm trước. Cảm giác được ôm, được áp sát, được hít mùi—đéo giống nuôi mèo chút nào.
Nhưng tay cậu vẫn không buông.
Ngược lại, còn siết nhẹ hơn.
#Vũ Trường Giang-Gill
Ngủ đi
#Vũ Trường Giang-Gill
Phiền vãi
Linh nằm yên. Hơi thở đều, sát cổ cậu, quen thuộc đến mức khiến Gill thả lỏng hoàn toàn.
Nếu có điều gì đó không ổn—
thì cũng để mai tính.
#Kai xi
Viết kiểu này ok kh nhỉ
#3-thuGillkhnenthay
#Kai xi
Lười viết Linh meo nên cho thành người nhé 💔
Hôm nay Gill tan làm sớm hơn mọi hôm.
Không phải vì rảnh, mà vì chán. Chán người, chán việc, chán cả cái văn phòng ngột ngạt mùi điều hòa và thuốc lá. Vừa bước vào thang máy, cậu đã nghĩ đến Linh—con mèo đen hay nằm cuộn ở ghế sô pha, nghe tiếng chìa khóa là ngóc đầu dậy ngay.
Một người đàn ông cao lớn đứng quay lưng, áo thun tối màu, tay đang xào gì đó trong chảo. Động tác quen đến lạ—kiểu thuần thục như đã làm chuyện này ở đây cả trăm lần.
Não Gill trống rỗng đúng hai giây.
Sang giây thứ ba, adrenaline dâng thẳng lên óc.
#Vũ Trường Giang-Gill
ĐM AI ĐẤY??
Cậu với tay chộp lấy cây gậy bóng chày dựng cạnh tủ giày, tim đập thình thịch, chân đã lùi nửa bước về sau.
Người kia giật mình quay lại.
Và Gill… đứng chết trân tại chỗ.
Cao. Rất cao. Ít nhất mét tám lăm. Vai rộng, người rắn chắc. Gương mặt lạ hoắc nhưng lại có cái gì đó quen đến khó chịu. Ánh đèn bếp chiếu xuống làm rõ đôi mắt đen, sâu, tĩnh, đang nhìn cậu chằm chằm.
Không phải ánh nhìn của trộm.
Mà là kiểu nhìn… đã quen với việc cậu đứng ở đây.
#Bùi Trường Linh
Bình tĩnh
#Vũ Trường Giang-Gill
Bình tĩnh cái đéo- //nuốt khan//
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày là ai?
Anh ta khựng lại một chút, như đang cân nhắc. Rồi ánh mắt chậm rãi hạ xuống cây gậy trong tay Gill, sau đó quay lại nhìn thẳng vào mặt cậu.
#Bùi Trường Linh
Là tôi, Linh
Một tiếng rẹt vang lên trong đầu Gill.
#Vũ Trường Giang-Gill
//cười khô một tiếng// Không vui đâu
#Vũ Trường Giang-Gill
Đừng đùa kiểu này
#Bùi Trường Linh
Tôi không đùa
Gill nhìn chằm chằm người trước mặt, đầu óc quay cuồng. Cái dáng đứng kia—cách trọng lượng dồn vào chân trái. Cái thói quen nghiêng đầu rất khẽ khi nói chuyện. Cả khoảng cách đứng gần hơn mức cần thiết.
#Vũ Trường Giang-Gill
Không thể nào
#Vũ Trường Giang-Gill
Con mèo nhà tao… đéo thể cao mét tám lăm được
Chỉ một bước thôi, nhưng Gill theo phản xạ lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa. Tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai.
#Bùi Trường Linh
Cậu nhìn tôi cho kỹ đi
Không phải khuôn mặt.
Mà là cảm giác.
Cái áp lực quen thuộc ấy—thứ mỗi tối vẫn nằm sát eo cậu, hơi thở phả ấm lên cổ, nặng vừa đủ để Gill bực miệng chửi nhưng tay vẫn vòng lại ôm.
#Vũ Trường Giang-Gill
Nhưng mắt mày..
#Vũ Trường Giang-Gill
Không phải màu này
#Bùi Trường Linh
Dạng người thì khác
#Vũ Trường Giang-Gill
//nuốt nước bọt// Vậy.. con mèo?
Không gian im phăng phắc.
Một lúc lâu sau, Gill buông rơi cây gậy. Nó rơi xuống sàn cạch một tiếng rõ mồn một.
#Vũ Trường Giang-Gill
Đm..
#Vũ Trường Giang-Gill
Trên đời có chuyện kì quái vậy luôn à?
Anh chỉ tiến thêm một chút nữa—đủ gần để Gill cảm thấy hơi ấm quen thuộc ấy lại áp sát. Không chạm. Nhưng gần.
#Bùi Trường Linh
Cậu vẫn ôm tôi mỗi tối
#Bùi Trường Linh
Vẫn ngủ rất ngon
#Vũ Trường Giang-Gill
//đỏ tai// Câm
Linh cúi xuống một chút, vô thức nghiêng mặt lại gần cổ Gill—rồi khựng lại giữa chừng, như sực nhớ ra điều gì đó, lập tức lùi lại nửa bước.
#Bùi Trường Linh
Thói quen
Gill đứng im, tim loạn nhịp.
Và lần đầu tiên trong đời, cậu không biết nên đuổi ra ngoài…
hay ôm lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play