[Rhycap]Bài Toán Không Có Nghiệm
#1
Âm thanh vỗ tay dội lên thành từng lớp, dày và đều, như một làn sóng không có điểm dừng. Trên sân khấu, Nguyễn Quang Anh đứng thẳng lưng, áo sơ mi trắng phẳng phiu, huy chương ánh lên dưới ánh đèn. Tên anh được xướng lên lần thứ hai, rồi thứ ba—Giải Nhất Toán toàn tỉnh—và mỗi lần, tràng pháo tay lại lớn hơn.
Hoàng Đức Duy đứng ở hàng ghế cuối.
Từ vị trí này, Duy nhìn thấy tất cả, nhưng lại không thuộc về bất kỳ điều gì. Những tấm lưng phía trước che bớt tầm nhìn, những chiếc điện thoại giơ cao, tiếng thì thầm phấn khích. Duy không giơ máy. Cậu chỉ đứng yên, hai tay đan vào nhau, móng tay ấn vào da như để chắc rằng mình đang ở đây.
Trên sân khấu, Quang Anh nhận giấy khen, cúi đầu rất khẽ. Không cười. Không tìm ai trong đám đông. Mọi thứ ở anh đều gọn gàng, chính xác—giống như một lời giải đã được chứng minh đến bước cuối cùng.
Duy bỗng nhớ lại buổi chiều hôm qua, hành lang tầng ba, bảng thông báo dán danh sách khen thưởng. Tên Quang Anh đứng đầu, in đậm. Tên Duy ở đâu đó phía dưới, mảnh và nhạt. Cậu đã đứng rất lâu trước bảng, đủ lâu để nhận ra: khoảng cách này không phải chỉ là vài dòng chữ.
NVP
Thiên tài đúng là khác hẳn
NVP
Nghe nói đề năm nay khó lắm
NVP
Trường mình nở mày nở mặt rồi
Những câu nói lướt qua tai Duy, không đậu lại. Cậu nhìn lên sân khấu lần nữa. Ánh đèn làm mọi thứ xung quanh Quang Anh mờ đi, chỉ còn lại một điểm sáng duy nhất. Một người duy nhất.
Khi buổi lễ gần kết thúc, Quang Anh bước xuống. Đám đông lập tức khép lại quanh anh—thầy cô, bạn bè, lời chúc mừng nối tiếp. Duy lùi lại một bước theo phản xạ. Cậu quen với việc nhường đường cho những thứ không thuộc về mình.
Nhưng giữa dòng người, ánh mắt Quang Anh bỗng dừng lại.
Rất ngắn. Rất nhanh. Như một phép tính thoáng qua trong đầu.
Duy không chắc đó có phải là mình không. Cậu cúi đầu theo thói quen, tránh ánh nhìn. Khi ngẩng lên lần nữa, Quang Anh đã quay đi, tiếp tục bước, tiếp tục được bao quanh bởi tiếng cười và lời khen.
Hội trường dần vơi người. Ánh đèn tắt bớt. Duy đứng lại đến cuối cùng. Cậu nhìn sân khấu trống trơn, nơi vài phút trước còn rực rỡ. Trong đầu cậu vang lên một ý nghĩ rất lạ, rất nhỏ:
Có những người sinh ra đã ở trên cao.
Và có những người… chỉ đứng dưới khán đài.
Phía sau, sân khấu tối dần.
Phía trước, hành lang dài và yên tĩnh—như một bài toán chưa bao giờ có nghiệm dành cho cậu.
#2
Hành lang tầng ba vắng hơn thường lệ.
Giờ ra chơi đã trôi qua gần nửa, tiếng ồn dần tan xuống các tầng dưới. Hoàng Đức Duy ôm chồng vở trước ngực, bước chậm về phía lớp. Cậu không vội. Cũng không có lý do gì để vội.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Cậu quay đầu. Nguyễn Quang Anh đứng cách đó vài bước, tựa lưng vào lan can, áo đồng phục gọn gàng như thể chưa từng bị thời gian làm xô lệch. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu xiên qua, làm gương mặt anh trông càng lạnh.
Quang Anh nhìn cậu một giây. Chỉ một giây. Rồi nói thẳng, không vòng vo:
Nguyễn Quang Anh
Có thể nói chuyện không?
Duy nuốt khan. Cậu gật đầu theo phản xạ, rồi chợt nhận ra hành lang này… quá trống. Quá yên. Như thể không có chỗ cho người bình thường đứng cạnh một người luôn ở trung tâm.
Quang Anh bước đến gần hơn nửa bước. Khoảng cách rút ngắn lại khiến Duy vô thức lùi chân sau một chút. Cậu nhận ra điều đó và xấu hổ vì chính mình.
Nguyễn Quang Anh
Em đứng xa vậy làm gì?
Duy khựng lại, không biết phải giải thích thế nào.
Quang Anh không hỏi tiếp. Anh chỉ nhìn. Ánh mắt ấy khiến Duy có cảm giác như đang bị soi dưới một dãy phép tính—không cảm xúc, chỉ có kiểm tra và xác nhận.
Nguyễn Quang Anh
Em đứng dưới khán đài hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Ở hàng ghế cuối
Quang Anh im lặng vài giây. Duy không biết phải đặt tay ở đâu, ánh mắt trôi dạt lên bảng thông báo cuối hành lang rồi lại quay về đôi giày sạch sẽ của người đối diện. Tim cậu đập hơi nhanh, như thể vừa bị gọi tên trong một bài kiểm tra bất ngờ.
Nguyễn Quang Anh
Em nhìn anh suốt
Câu nói rơi xuống rất nhẹ. Nhưng với Duy, nó nặng.
Hoàng Đức Duy
Em—không phải—
Duy lắp bắp, tai nóng lên.
Hoàng Đức Duy
Em chỉ là… mọi người đều nhìn mà
Nguyễn Quang Anh
Không giống. Ánh mắt em khác
Duy cứng họng. Cậu không đủ từ để phản bác, cũng không đủ can đảm để hỏi lại. Cảm giác bị nhìn thấu khiến cậu bối rối đến mức chỉ biết im lặng.
Quang Anh dường như không cần câu trả lời. Anh quay người, dựa hẳn vào lan can, ánh mắt hướng ra sân trường phía dưới.
Nguyễn Quang Anh
Em học Toán thế nào?
Hoàng Đức Duy
Bình… bình thường ạ
Cậu ngập ngừng rồi bổ sung, như sợ bị hiểu lầm:
Hoàng Đức Duy
Có lúc thấp hơn
Quang Anh gật đầu. Không đánh giá. Không khen. Chỉ ghi nhận.
Nguyễn Quang Anh
Em có ghét Toán không?
Hoàng Đức Duy
Không ghét. Chỉ là… không giỏi
Nguyễn Quang Anh
Khác nhau
Nguyễn Quang Anh
Không ghét là đủ
Hoàng Đức Duy
Đủ… cho gì ạ?
Quang Anh quay lại. Khoảng cách giữa họ lại gần hơn một chút. Ánh mắt anh dừng trên gương mặt Duy, rất lâu, như thể đang cân nhắc một đáp án không có trong sách.
Nguyễn Quang Anh
Cho việc nói chuyện với anh
Chuông báo vào lớp vang lên, cắt ngang không khí yên lặng. Duy giật mình, như vừa được thả khỏi một căn phòng kín.
Nguyễn Quang Anh
Em vào lớp đi! Đừng đứng ở hàng ghế cuối nữa
Nhưng Quang Anh đã quay đi.
Duy đứng lại thêm vài giây, tim vẫn chưa kịp bình ổn. Cậu không hiểu vì sao mình lại được gọi lại. Cũng không hiểu câu nói cuối cùng kia có ý gì.
Chỉ biết rằng, lần đầu tiên, người đứng trên cao đã chủ động bước xuống—và gọi tên cậu trong một hành lang vắng.
#3
Tiết Toán buổi chiều trôi qua chậm hơn thường lệ.
Hoàng Đức Duy cúi đầu ghi chép, từng con số hiện lên ngay ngắn trên trang vở, nhưng vào đầu thì rỗng. Phấn bảng kêu khẽ, giọng thầy đều đều. Duy hiểu bài—chỉ là không đủ nhanh để theo kịp nhịp độ của những người ở hàng đầu.
NVP
Bài này, các em xem cách giải của Quang Anh
Duy ngẩng lên theo phản xạ.
Quang Anh ngồi ở bàn đầu, tay vẫn đặt trên bàn, tư thế thả lỏng. Anh không quay lại. Không cần quay lại. Mọi ánh nhìn trong lớp đã tự động hướng về phía anh rồi.
NVP
Cũng là cùng một bài, nhưng kết quả khác nhau là do tư duy. Có bạn làm được, có bạn thì không
Một vài tiếng cười nhỏ vang lên. Không ác ý, nhưng đủ rõ.
Duy cúi đầu thấp hơn. Cậu nghe thấy tên mình bị nhắc đến—không trực tiếp, nhưng ai cũng hiểu.
NVP
Em nên xem lại cách suy nghĩ của mình. Đừng học kiểu đối phó
Duy vừa bước ra hành lang thì nghe thấy giọng nói quen phía sau.
NVP
Cũng học thêm với Quang Anh mà vẫn thế à?
NVP
Chắc không hợp mấy môn tư duy
NVP
Thiên tài thì không phải ai cũng với tới được
Duy đứng khựng lại. Không quay đầu. Cậu giả vờ như đang lục cặp, nhưng ngón tay run nhẹ.
Ở đầu hành lang, Nguyễn Quang Anh đang đứng cùng vài bạn trong đội tuyển. Giọng họ không cố tình hạ thấp. Và Quang Anh—anh nghe thấy hết.
Duy biết. Vì ánh mắt anh vừa lướt qua cậu.
Chỉ một cái liếc rất ngắn.
Rồi Quang Anh quay lại cuộc nói chuyện của mình, tiếp tục nghe, tiếp tục đứng yên. Không lên tiếng. Không phản bác. Không cắt ngang.
Duy cười khẽ một tiếng, rất nhỏ, đủ để tự trấn an mình. Đương nhiên là thế. Anh không có lý do gì để can thiệp. Một người đứng trên cao không cần cúi xuống vì những so sánh hiển nhiên.
Cậu đóng cặp lại, bước đi.
Mỗi bước đều nặng hơn bình thường.
Phía sau, tiếng nói chuyện vẫn tiếp tục, rồi loãng dần. Duy không biết rằng, ngay khoảnh khắc cậu rời đi, Quang Anh đã dừng nói. Ánh mắt anh dõi theo lưng Duy một lúc lâu—lâu hơn mức cần thiết.
Nguyễn Quang Anh
Không có gì
Anh quay mặt đi, tiếp tục đứng ở vị trí của mình.
Nhưng trong đầu, lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất lạ:
không phải khó chịu, không phải bực bội—mà là lệch nhịp.
Quang Anh không can thiệp.
Không phải vì không nghe thấy.
Mà vì anh chưa biết—mình nên đứng ở đâu trong bài toán mang tên Hoàng Đức Duy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play