[ Harry Potter ] Vòng Thành Gôn - Tuyết Tan Trên Cán Chổi
Ep.1
Trong căn nhà số 14 thung lũng Godric, mùi khói khét lẹt và tàn dư của một loại ma thuật đen tối, lạnh lẽo vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Những mảnh vụn của cánh cửa bị nổ tung nằm rải rác trên sàn gỗ. Severus Snape quỳ sụp xuống giữa đống đổ nát, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng nấc nghẹn ngào không thành lời
Trong vòng tay gầy gò của gã là Lily - người phụ nữ gã đã yêu sâu đậm - giờ đây chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo với đôi mắt xanh thẳm vô hồn nhìn vào hư không. Gã ôm lấy cô, lắc mạnh, như thể ý chí của gã có thể kéo linh hồn cô quay lại từ cõi chết. Tiếng khóc xé lòng của gã vang vọng khắp căn phòng đổ nát, át cả tiếng khóc oa oa yếu ớt của đứa trẻ trong nôi
Rồi bỗng - một tiếng #Đùng# nhẹ vang lên ngoài sân. Albus Dumbledore bước qua ngưỡng cửa, tà áo chùng màu tía quét trên những mảnh kính vỡ. Cụ dừng lại, ánh mắt buồn bã sau cặp kính nửa trăng dừng lại trên bóng hình tiều tụy của Severus
Albus Dumbledore
Severus...
Dumbledore khẽ gọi, giọng cụ run rẩy vì nỗi đau không kém phần sâu sắc
Albus Dumbledore
Đã quá muộn để thay đổi những gì đã xảy ra
Severus ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo vì thù hận và hối lỗi
Severus Snape
Cụ đã hứa sẽ bảo vệ cô ấy! Cụ đã hứa sẽ giữ họ an toàn!
Albus Dumbledore
Họ đã đặt niềm tin sai chỗ, Severus. Cũng như tất cả chúng ta
Dumbledore tiến lại gần chiếc nôi gỗ, nơi đứa trẻ có vết sẹo hình tia chớp trên trán đang nhìn cụ bằng đôi mắt xanh giống hệt mẹ nó. Cụ đưa bàn tay dài, gầy guộc chạm nhẹ vào vầng trán đứa bé, rồi khẽ nhíu mày
Albus Dumbledore
Lạ lùng thay... Một loại ma thuật cổ xưa
Albus Dumbledore
Lily đã hy sinh chính mình để tạo ra một lá chắn bảo vệ mà ngay cả Lời nguyền Giết chóc cũng không thể xuyên thủng
Dumbledore quay sang Severus, đôi mắt cụ lóe sáng một vẻ cương quyết mới
Albus Dumbledore
Ma thuật này được phong ấn bằng tình yêu và dòng máu
Albus Dumbledore
Nó sẽ bảo vệ Harry khỏi Voldemort và tay sai của hắn cho đến khi cậu bé trưởng thành với một điều kiện duy nhất
Albus Dumbledore
Harry phải sống ở nơi có người mang chung dòng máu với mẹ hoặc cha mình
Severus cười nhạt, một nụ cười cay đắng
Severus Snape
Dòng máu? Lily không còn ai ngoài mụ chị gái Muggle mù quáng đó
Severus Snape
Cụ định đưa đứa trẻ này đến nơi mà nó sẽ bị coi là một con quái vật sao?
Albus Dumbledore
Không, Severus. Không phải Petunia
Dumbledore nhìn thẳng vào Severus, ánh mắt cụ lóe lên một tia sáng đầy ẩn ý
Albus Dumbledore
Có một người khác
Albus Dumbledore
Một người mà dòng máu Potter chảy trong huyết quản còn thuần khiết hơn bất cứ ai, Evelyn Potter Hartley
Cái tên đó khiến cơ thể Severus khựng lại. Một thoáng sững sờ lướt qua gương mặt xám xịt của gã. Evelyn - chị gái ruột của James Potter. Nhưng khác với người rm trai cao ngạo và nông nổi, Evelyn từng là một cô gái trầm lặng, sắc sảo và là người duy nhất trong Nhà Gryffindor năm đó không nhìn Severus bằng ánh mắt khinh miệt. Họ đã từng là hai người bạn đặc biệt nhất của nhau, từng chia sẻ những cuốn sách về Độc dược trong thư viện, một tình bạn kỳ lạ xuyên biên giới giữa hai Nhà mà James Potter luôn coi là nỗi sỉ nhục
Severus thì thầm, giọng gã nghẹn lại
Severus Snape
Cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận tôi sau những gì tôi đã làm
Dumbledore nói một cách kiên định
Albus Dumbledore
Cô ấy sẽ chấp nhận vì Harry, và vì người bạn mà cô ấy chưa bao giờ muốn vứt bỏ
Albus Dumbledore
Gia đình Hartley có đủ khả năng bảo vệ đứa trẻ khỏi những Tử thần Thực tử còn sót lại
Albus Dumbledore
Hòn đảo đó là một pháo đài pháp thuật không thể xâm phạm
Albus Dumbledore
Nhưng tôi cần một người mà tôi tin tưởng tuyệt đối để đưa Harry đến đó ngay trong đêm nay
Albus Dumbledore
Một người được phép vượt qua các lớp bảo vệ của gia tộc Hartley
Dumbledore đặt bàn tay già nua lên vai Severus
Albus Dumbledore
Hơn cả một Thần Sáng, Hagrid hay chính ta, cậu là người duy nhất cô ấy tin tưởng, Severus
Albus Dumbledore
Hãy vì Lily, hãy đưa đứa trẻ này đến nơi an toàn
Severus nhìn đứa trẻ trong nôi. Nó có đôi mắt của Lily, nhưng cái mũi và khuôn mặt lại gợi nhắc về kẻ mà gã căm ghét nhất. Tuy nhiên, khi nghĩ về Evelyn - người phụ nữ duy nhất từng đối xử với gã như một con người thay vì một kẻ bị ruồng bỏ - trái tim chai sạn của Severus khẽ lay động. Gã đứng dậy, vòng tay run rẩy nhấc Harry ra khỏi nôi. Đứa trẻ bám chặt lấy vạt áo chùng đen của gã, tiếng khóc nhỏ dần thành những tiếng nấc cụt
Severus Snape
Tôi sẽ đưa nó đi
Severus nói, giọng gã lạnh lùng nhưng chứa đựng một lời thề nặng nề. Đôi mắt gã hướng về phía Bắc xa xôi, nơi có một người bạn đã rất lâu gặp mặt, một người bạn từng vì gã mà khóc rất đau lòng, nhưng cũng từng vì gã mà cười rất tươi
Đêm ấy, bầu trời phía trên biển Ireland đen kịt, những đám mây nặng trĩu sà thấp như muốn nhấn chìm mọi thứ vào hư vô. Severus Snape cưỡi trên một con Vong mã Thestral mượn từ Hogwarts, một tay giữ chặt dây cương, tay kia ôm khít đứa trẻ đang ngủ say trong lớp chăn dày vào lồng ngực mình. Gió rít gào bên tai, nhưng tâm trí gã lại trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh đôi mắt nhắm nghiền của Lily ám ảnh trong từng nhịp thở
Phía xa, giữa làn sương muối mù mịt của đại dương, một hòn đảo dần hiện ra. Đó không phải là một hòn đá khô cằn giữa biển cả, mà là Đảo Thần Lục Bảo - thánh địa của gia tộc Hartley. Khi con Thestral hạ cánh xuống dải cát trắng mịn ở rìa ranh giới, Severus bước xuống, đôi ủng da đen lún sâu vào cát. Trước mặt gã là một bức tường không khí rung động nhẹ nhàng, tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu mát như màu của những viên ngọc bảo thục đắt giá nhất. Đây là kết giới cổ xưa của nhà Hartley, một mạng lưới pháp thuật phức tạp được dệt nên từ quyền năng của đất và nước, thứ sẽ nghiền nát bất kỳ ai mang theo tâm niệm độc ác hoặc ý định xâm lăng
Severus khựng lại. Gã nhìn xuống cánh tay trái mình - nơi dấu ấn Hắc ám vẫn còn nóng rực, nhức nhối như một vết nhơ không bao giờ rửa sạch. Gã là một kẻ tội đồ, một kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của người mình yêu nhất. Liệu một nơi thuần khiết và yên bình như thế này có chấp nhận gã? Gã siết chặt Harry vào lòng, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát bước tới. Một cảm giác ấm áp lạ kỳ bao phủ lấy cơ thể gã. Thay vì một cú đẩy dội ngược hay những tia sét pháp thuật trừng phạt, kết giới ấy tan chảy ra như làn nước mùa thu, dịu dàng vuốt ve lấy tà áo chùng của gã
Cảm giác ấy giống như một cái ôm chào đón, một sự công nhận thầm lặng rằng dù gã có tự ghét bỏ bản thân đến đâu, thì hòn đảo này - và chủ nhân của nó - vẫn luôn dành cho gã một lối về. Severus sững sờ trong giây lát, cổ họng gã nghẹn đắng. Hóa ra, quyền truy cập mà Evelyn trao cho gã từ những năm tháng niên thiếu chưa bao giờ bị thu hồi. Bước qua kết giới, không gian lập tức thay đổi. Tiếng gầm thét của biển khơi bị chặn đứng bên ngoài, thay vào đó là tiếng xào xạc của những tán lá cổ thụ và mùi hương thanh khiết của thảo mộc
Severus rảo bước trên con đường mòn lát đá cuội dẫn sâu vào tâm đảo. Hai bên đường, những bông hoa dạ quang tỏa ra ánh sáng mờ ảo, soi rõ những sinh vật huyền bí nhỏ bé đang tò mò quan sát vị khách lạ. Đứa trẻ trong tay gã khẽ cựa mình, hơi thở của nó đều đặn, ấm nóng áp vào ngực gã - một sự sống nhỏ nhoi giữa một đêm dài đầy rẫy cái chết. Gã đi qua một cây cầu đá nhỏ bắc ngang qua dòng suối trong vắt, nơi những con cá vàng vảy rồng lấp lánh dưới ánh trăng. Càng tiến sâu vào trong, sự lạnh lẽo trong lòng Severus càng bị đẩy lùi bởi bầu không khí thanh bình đến kỳ lạ của nơi đây. Gia tộc Hartley không chỉ giàu có, họ sở hữu một loại quyền năng nguyên thủy, thứ quyền năng dùng để bảo tồn và chở che thay vì hủy diệt
Ep.2
Cuối cùng, sau khi băng qua một lùm cây sồi già, tổ ấm của gia đình Hartley hiện ra. Đó không phải là một lâu đài lạnh lẽo hay một trang viên cứng nhắc như phủ Malfoy. Căn nhà là một sự kết hợp tài tình giữa gỗ sồi sẫm màu và những khối đá tảng lớn chắc chắn. Nó cao ba tầng, với những ô cửa sổ rộng mở đón gió biển. Ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ bên trong, in bóng những kệ sách cao vút và những chậu cây xanh mướt lên mặt kính
Khói bếp từ ống khói đá tỏa ra mùi gỗ thông và quế, tạo nên một cảm giác gia đình nồng đượm. Severus dừng chân trước cánh cửa gỗ lớn có khắc phù hiệu của gia tộc, một chiếc khiên bao quanh bởi những nhành lá lục bảo. Gã đứng đó, đơn độc dưới ánh trăng, bóng đen của gã trải dài trên bậc thềm đá. Đôi bàn tay gầy guộc, tái nhợt ôm chặt lấy "Cậu bé sống sót", đôi mắt đen thẳm nhìn xoáy vào cánh cửa. Gã biết, chỉ cần một tiếng gõ cửa, cuộc đời của gã, của Harry, và cả của Evelyn sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác
Tiếng lạch cạch của chốt cửa vang lên khô khốc giữa đêm thanh vắng. Severus siết chặt Harry vào ngực, cơ bắp căng cứng như một dây cung sắp đứt, chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những lời chất vấn, hoặc tệ hơn là sự thương hại. Nhưng khi cánh cửa gỗ sồi nặng nề từ từ mở ra, đập vào mắt gã không phải là gương mặt lo âu của Evelyn hay vẻ dò xét của Brandon Hartley
Ở đó, đứng thấp hơn tầm mắt của gã, là một đứa trẻ nhỏ nhắn với mái tóc màu nâu hạt dẻ bồng bềnh và đôi mắt xanh lam trong vắt như mặt nước biển vùng Emerald vào một ngày nắng đẹp. Đôi mắt ấy rõ ràng là di truyền từ Evelyn, nhưng đường nét khuôn mặt lại mang vẻ ấm áp của Brandon
Đứa trẻ nhìn Severus, không hề có một chút sợ hãi trước diện mạo đen tối, hốc hác hay hơi thở nồng nặc mùi thuốc súng và tử khí đang tỏa ra từ người gã. Ngược lại, đôi mắt cậu bé sáng lên một niềm vui thuần khiết, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu
Conor Sev Hartley
Cha đỡ đầu!
Giọng nói trẻ thơ trong trẻo vang lên, đánh động vào thính giác của Severus như một bùa chú choáng váng. Gã đứng sững như trời trồng, đôi môi mỏng mấp máy nhưng không thốt nên lời. Cha đỡ đầu? Cái danh hiệu đó lẽ ra thuộc về kẻ khác, kẻ đang bị săn đuổi hoặc đã chết tâm ở một xẻo đất nào đó, chứ không phải gã - một kẻ phản bội, một gián điệp hai lời. Cậu bé bốn tuổi lễ phép cúi đầu, bàn tay nhỏ xíu bám vào cạnh cửa, mỉm cười rạng rỡ
Conor Sev Hartley
Con là Conor Sev Hartley
Conor Sev Hartley
Con nghe tiếng chuông gió báo hiệu, và mẹ nói người đã đến!
Cái tên đệm "Sev" vang lên như một cú đấm bồi vào trái tim đang rỉ máu của Severus. Evelyn đã đặt tên con trai mình theo tên gã, theo cái biệt danh mà cô ấy từng gọi gã? Cô ấy đã luôn tin tưởng gã đến mức dành một vị trí trang trọng như thế trong gia đình mình, ngay cả khi gã đang lún sâu trong bóng tối của Chúa tể Hắc ám?
Conor không đợi Severus trả lời, cậu bé lùi lại một bước, dang rộng cánh cửa hơn nữa. Hơi ấm từ bên trong sảnh chính ùa ra, mang theo mùi gỗ đàn hương và hơi nóng của lò sưởi, đối lập hoàn toàn với cái lạnh cắt da ngoài đại dương
Conor Sev Hartley
Người vào nhà đi ạ, ngoài kia gió lạnh lắm
Conor nói, giọng điệu già dặn một cách đáng yêu, đôi mắt nhìn xuống bọc chăn trong tay Severus
Conor Sev Hartley
Cả em bé nữa, em ấy sẽ bị cảm mất
Conor Sev Hartley
Con đã rót sẵn trà nóng trên bàn cho người rồi, mẹ đang chuẩn bị thêm chăn trong phòng khách!
Sự hiếu khách bản năng và dịu dàng này chắc chắn là được thừa hưởng từ Brandon Hartley - người đàn ông mà chính Severus cũng phải thừa nhận đó là một phù thủy thuần huyết hiền triết, người luôn giữ cho gia tộc mình đứng ngoài những cuộc tranh chấp đẫm máu bằng lòng bao dung
Severus bước qua ngưỡng cửa một cách vô thức, đôi ủng nặng nề của gã dẫm lên tấm thảm mềm mại. Căn nhà ba tầng hiện lên với vẻ ấm cúng đến nghẹt thở. Những bức tường bằng đá tảng được điểm xuyết bởi các kệ sách cao ngất, ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trên các bức chân dung gia đình đang mỉm cười. Không có sự xa hoa phô trương, chỉ có sự bình yên thấm đẫm trong từng ngóc ngách
Conor lon ton đi trước, dẫn gã vào phòng khách chính. Trên chiếc bàn gỗ thấp, một tách trà bằng sứ vẫn còn bốc hơi nghi ngút, đúng như lời cậu bé nói. Severus cảm thấy đôi chân mình như không còn sức lực sau một đêm dài chứng kiến sự sụp đổ của thế giới. Gã chậm rãi, nặng nề tiến về phía chiếc ghế bành bọc da lớn cạnh lò sưởi
Khi tấm lưng gầy guộc của gã chạm vào lớp da mềm mại và hơi ấm từ ngọn lửa bắt đầu thấm qua lớp áo chùng đen kịt, Severus Snape cuối cùng cũng ngồi xuống, vẫn ôm chặt lấy Harry Potter trong lòng, đôi mắt đen thẳm nhìn trân trân vào đứa trẻ mang tên mình đang đứng cạnh bên
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên cầu thang gỗ, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đặc quánh trong phòng khách. Evelyn xuất hiện, theo sau là Brandon. Cô không mặc áo choàng phù thủy cầu kỳ, chỉ đơn giản là một chiếc váy dài bằng len mềm mại, nhưng khí chất thanh cao của dòng họ Potter và sự điềm tĩnh của nhà Hartley vẫn toát ra mạnh mẽ
Severus ngước mắt lên. Trong khoảnh khắc ấy, gã thấy hình bóng của James Potter trong mái tóc và gương mặt của cô, nhưng đôi mắt xanh lam của Evelyn lại mang một chiều sâu mà James chưa bao giờ có. Cô đứng lại ở bậc thang cuối cùng, ánh mắt ngay lập tức rơi vào bọc chăn trên tay Severus
Evelyn Hartley || Potter
...
Evelyn tiến lại gần. Từng bước chân của cô chậm rãi, như thể cô đang bước trên những mảnh kính vỡ của một thực tại vừa sụp đổ. Cô không hỏi "Chuyện gì đã xảy ra?", cũng không thốt lên một lời than khóc nào. Khi cô cúi xuống và dang tay đón lấy Harry từ tay Severus, đôi mắt cô trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ - một sự tĩnh lặng của mặt hồ đóng băng, che giấu cơn bão lòng bên dưới
Khoảnh khắc chạm tay vào đứa trẻ, cô cảm nhận được hơi ấm của nó, và cũng cảm nhận được sự trống vắng của những sợi dây liên kết pháp thuật khác. Cô biết. Sự hiện diện của Harry ở đây, trong vòng tay của một Severus Snape đã tan nát, chính là bản cáo phó tàn khốc nhất cho em trai và em dâu của mình
Brandon bước tới ngay sau vợ. Anh đặt một bàn tay ấm áp lên vai Evelyn, một cử chỉ tiếp thêm sức mạnh thầm lặng. Brandon nhìn Severus bằng ánh mắt đầy thấu cảm, không có sự phán xét hay nghi kỵ. Anh nhẹ nhàng đỡ lấy Harry từ tay Evelyn, như muốn gánh bớt phần nào sức nặng của nỗi đau đang đè nặng lên vai cô
Brandon nói khẽ, giọng trầm thấp và dịu dàng
Brandon Hartley
Anh sẽ đưa thằng bé vào phòng ngủ cho khách
Brandon Hartley
Ở đó có bùa yên tĩnh, thằng bé cần được ngủ ngon sau một đêm dài như thế này
Brandon quay sang nhìn đứa con trai nhỏ đang đứng nép bên cạnh
Brandon Hartley
Conor, đi cùng cha nào
Brandon Hartley
Chúng ta cần chuẩn bị thêm một chút sữa ấm cho em Harry khi em thức dậy
Conor ngoan ngoãn gật đầu, cậu bé nắm lấy tay cha mình, nhưng trước khi đi vẫn không quên nhìn "Cha đỡ đầu" một lần nữa với ánh mắt quan tâm. Tiếng bước chân của hai cha con xa dần, rồi mất hút sau hành lang tầng trên. Một cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng, trả lại cho phòng khách sự im lặng đến tê người. Bên ngoài, gió biển lại bắt đầu rít lên, vỗ vào vách đá của Đảo Thần Lục Bảo, nhưng bên trong căn phòng, chỉ còn nghe thấy tiếng lách tách của củi cháy trong lò sưởi
Ep.3
Evelyn không ngồi xuống ngay. Cô đứng lặng người nhìn vào ngọn lửa một lúc lâu, bóng lưng cô đổ dài trên nền đá. Sau đó, cô hít một hơi thật sâu, xoay người lại và ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Severus. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, mệt mỏi của gã - người bạn cũ, người cô đã chọn làm Cha đỡ đầu cho con mình, và cũng là người duy nhất chứng kiến tận cùng bi kịch tối nay. Phòng khách rộng lớn giờ đây chỉ còn lại hai người, đối diện nhau giữa những tàn dư của định mệnh
Evelyn Hartley || Potter
Ha...
Không gian im lặng bị xé toạc không phải bởi một tiếng nấc, mà bởi một tràng cười khan khốc, đầy châm biếm phát ra từ đôi môi tái nhợt của Evelyn. Cô ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nụ cười ấy méo mó và cay đắng đến mức khiến Severus cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả khi đối diện với Chúa tể Hắc ám
Evelyn Hartley || Potter
Cậu nhìn xem, Severus
Cô thốt lên, giọng nói sắc lẹm như dao cạo
Evelyn Hartley || Potter
Em trai vĩ đại của tôi, thủ lĩnh của những kẻ trượng nghĩa, kẻ luôn tự hào về sự sáng suốt của tình bạn...
Evelyn Hartley || Potter
Cuối cùng nó lại chọn giao "chìa khóa" mạng sống của mình cho một lũ bạn mà nó tôn thờ như thần thánh. Để rồi sao?
Evelyn Hartley || Potter
Để rồi bây giờ nó nằm lại trong đống đổ nát, còn đứa con trai duy nhất thì phải được đưa đến đây bởi một người mà nó từng coi là kẻ thù không đội trời chung
Evelyn xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, đôi mắt xanh lam ánh lên sự giận dữ tột cùng, che lấp đi sự vỡ vụn bên trong
Evelyn Hartley || Potter
James lúc nào cũng vậy
Cô tiếp tục, giọng đầy vẻ chế giễu
Evelyn Hartley || Potter
Nó luôn nghĩ rằng tôi quá lạnh lùng, rằng tôi là một đứa Potter "lỗi" vì không chịu hòa mình vào những trò đùa vô bổ ở nhà Gryffindor
Evelyn Hartley || Potter
Cậu còn nhớ không, Severus?
Evelyn Hartley || Potter
Những lần nó hét vào mặt tôi ở hành lang Hogwarts chỉ vì tôi không chịu cười cợt khi thấy nó treo ngược một ai đó lên không trung?
Evelyn Hartley || Potter
Nó bảo tôi phản bội lại tinh thần của gia đình khi kết bạn với một Slytherin như anh, và thậm chí...
Evelyn Hartley || Potter
Khi nó phát hiện ra chúng ta từng yêu nhau, nó đã nhìn tôi như thể tôi là một thứ rác rưởi bị ám lời nguyền Hắc ám
Những ký ức ùa về như một cơn lốc. Severus vẫn nhớ như in những cuộc cãi vã nảy lửa giữa hai chị em nhà Potter. James, với cái tôi quá lớn và sự bốc đồng của tuổi trẻ, không bao giờ hiểu được tại sao chị gái mình lại tìm thấy sự đồng điệu ở một kẻ lầm lì, nghèo khổ từ hầm ngục. James đã cho rằng Evelyn đang tự hủy hoại bản thân, trong khi thực tế, cô là người duy nhất nhìn thấu sự tàn nhẫn núp bóng "trò đùa" của hội Đạo tặc
Evelyn Hartley || Potter
Nó nói tôi không có trái tim vì tôi chọn đứng về phía cậu thay vì đồng lõa với sự bắt nạt của chúng nó
Evelyn cười gằn, hơi thở dồn dập hơn
Evelyn Hartley || Potter
Chúng tôi đã không nhìn mặt nhau kể từ ngày tôi kết hôn với Brandon
Evelyn Hartley || Potter
Nó nghĩ hòn đảo này là một cái lồng chim vàng cho những kẻ hèn nhát không dám tham chiến
Evelyn Hartley || Potter
James khinh miệt sự trung lập của nhà Hartley
Evelyn Hartley || Potter
Nó tin vào thứ lòng trung thành mù quáng của mình đến mức sẵn sàng gạt bỏ chị gái ruột sang một bên để tin vào những lời thề nguyền phù phiếm của đám bạn!
Cô đứng bật dậy, đi lại quanh phòng khách với những bước chân dồn dập, đôi tay siết chặt đến mức trắng bệch
Evelyn Hartley || Potter
Giờ thì nhìn xem ai mới là kẻ đúng? No chết vì sự ngây thơ đó, Severus!
Evelyn Hartley || Potter
Chết vì cái niềm tin hão huyền rằng tình bạn là bất tử
Evelyn Hartley || Potter
Nó đã có thể mang Lily đến đây, có thể sống dưới sự bảo vệ của kết giới Hartley, hoặc ít nhất là giao "chìa khoá" cho người chị gái này...
Evelyn Hartley || Potter
Nhưng không... nó chọn làm người hùng, chọn tin tưởng đám bạn đó để rồi kết thúc bằng một nấm mồ lạnh lẽo!
Evelyn dừng lại trước mặt Severus, đôi mắt cô đỏ ngầu nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự chế giễu trong giọng nói của cô ngày càng cay nghiệt, nhưng Severus có thể nghe thấy tiếng tim cô đang vỡ ra từng mảnh theo mỗi lời nói. Cô đang dùng sự giận dữ để che đậy một nỗi đau quá lớn, một nỗi ân hận vì đã không thể ép buộc em trai mình tỉnh ngộ trước khi quá muộn. Trái tim cô tan nát không phải vì James đã sai, mà vì dù James có đối xử với cô thế nào, đó vẫn là người em trai duy nhất cô có - người mà cô đã không thể cứu lấy khỏi sự kiêu hãnh của chính anh ta
Evelyn Hartley || Potter
Một cái kết thật nực cười, đúng không Severus?
Cô thì thầm, giọng nói bỗng chốc lạc đi, tràn ngập sự tuyệt vọng. Severus ngồi lặng yên trên chiếc ghế bành, đôi mắt đen thẳm quan sát người phụ nữ trước mặt. Trong cuộc đời đầy rẫy những sai lầm và hối hận của gã, Evelyn là một "ngoại lệ" duy nhất không thuộc về Lily. Cô là người bạn, là người đã từng cùng gã ngồi hàng giờ dưới gốc cây sồi bên bờ hồ để bàn về những loại thảo dược hiếm, và cũng là người duy nhất khiến trái tim chai sạn của gã thử mở ra một khe hở nhỏ để đón nhận thứ gọi là tình yêu
Dù tình yêu ấy đã không thể đơm hoa kết trái bởi thứ tình cảm quá lớn mà gã đã dành cho cô bạn từ thuở nhỏ. Và dù gã đã chọn đi theo bóng tối, Evelyn vẫn chưa bao giờ từ bỏ người bạn này. Ngay cả khi cô đã khóc cạn nước mắt khi quyết định chia tay, ngay cả khi gã mang trên tay Dấu ấn Hắc ám, cô vẫn đặt tên con mình theo tên gã, vẫn duy trì kết giới cho phép gã bước vào "Thánh địa" của gia đình mình. Nhìn Evelyn đang run rẩy trong cơn giận dữ tự tạo, Severus chậm rãi đứng dậy. Đôi chân gã tê dại vì cái lạnh và nỗi đau, nhưng giọng nói của gã khi cất lên lại mang một sự trầm ổn lạ kỳ
Severus Snape
Evelyn... dừng lại đi
Gã bước tới, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là một vài bước chân. Severus nhìn sâu vào đôi mắt xanh lam đang rực lửa của cô, khẽ nói
Severus Snape
Cô nghĩ một kẻ kiêu ngạo và tự mãn như James Potter lại không biết giá trị của Đảo Thần Lục Bảo sao?
Severus Snape
Cậu ta biết chứ. Cậu ta biết nơi này an toàn hơn bất cứ nơi nào trên thế giới
Severus Snape
Nhưng cậu ta cũng biết chị gái mình đã tìm thấy một cuộc sống bình yên mà cậu ta đã đánh mất từ lâu
Snape hít một hơi sâu, giọng gã thấp xuống, mang theo một chút thấu cảm mà gã hiếm khi bộc lộ
Severus Snape
Có lẽ sự kiêu hãnh của cậu ta là thật, nhưng sự dằn vặt cũng là thật. James biết cậu ta đang bị săn đuổi bởi một thứ tà ác nhất thời đại
Severus Snape
Cậu ta không muốn mang cơn bão đó đến đây, Evelyn
Severus Snape
Cậu ta không muốn biến hòn đảo này thành một chiến trường, không muốn Conor phải lớn lên trong bóng tối của chiến tranh
Severus Snape
Cậu ta đã chọn cách để cô đứng ngoài cuộc, không phải vì cậu ta khinh thường cô, mà vì cậu ta muốn giữ cho chị gái mình một mảnh đất cuối cùng không có mùi máu
Câu nói của Severus như một mũi kim đâm thủng lớp bong bóng giận dữ mà Evelyn đã cố công xây dựng. Bờ vai cô bắt đầu rung lên bần bật. Sự chế giễu trên môi cô tan biến, thay vào đó là một sự méo mó đau đớn
Evelyn Hartley || Potter
James là một tên ngốc... một tên ngốc tự đại...
Evelyn lẩm bẩm, nhưng giọng cô đã vỡ vụn. Cô không thể gồng mình thêm được nữa. Trước mặt Severus - người duy nhất thấu hiểu cả nỗi đau của kẻ bị ruồng bỏ và gánh nặng của dòng máu Potter - Evelyn cuối cùng đã gục ngã. Cô khuỵu xuống, hai tay ôm lấy mặt, và những tiếng khóc nức nở bắt đầu tuôn ra như một dòng đập bị vỡ. Severus không giỏi an ủi, đôi tay gã vụng về và thô ráp, nhưng gã đã không lùi lại. Gã đặt một bàn tay gầy guộc lên vai cô, để mặc cho cô gục đầu vào đầu gối mình mà khóc
Evelyn Hartley || Potter
Nó thật ngốc, Severus... Sao nó có thể bỏ tôi lại mà đi như thế?
Evelyn Hartley || Potter
Sao nó có thể nghĩ rằng sự bình yên của tôi quan trọng hơn mạng sống của đứa em trai duy nhất?
Tiếng mắng nhiếc vẫn tiếp tục giữa những tiếng nấc xé lòng. Cô mắng James vì đã bướng bỉnh, mắng James vì đã không tin cô, mắng James vì đã để lại Harry bơ vơ. Nhưng sâu thẳm trong những lời mắng mỏ ấy là một tình yêu thương em trai đến cùng cực, là nỗi đau của một người chị gái đã mất đi người thân cuối cùng trong dòng họ
Trong phòng khách ấm áp của gia tộc Hartley, chỉ còn tiếng khóc của người phụ nữ mang dòng máu Potter và hơi thở nặng nề của kẻ mang tội lỗi Severus Snape. Hai con người bị tàn phá bởi chiến tranh, trong giây phút này, nương tựa vào nhau để chia sẻ một nỗi đau không lời nào tả xiết. Severus không nói gì thêm, gã chỉ đứng đó, như một cái bóng đen vững chãi, cho phép cô khóc cho đến khi không còn nước mắt để rơi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play