Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BOYLOVE] «Trùng Sinh Bình Minh Còn Có Thể Mọc»

Chapter1

Cỡ ba tháng trước
Gia đình hiện tại tìm được con ruột
Là Tống Kì Giai
Gia đình Tống đó chỉ dồn yêu thương và cưng chiều cho cậu ta mà lãng quên đi đứa con nuôi 19 năm
Cậu đứng ngoài cửa nhìn vào gia đình ấm áp, chỉ muốn như trước nhà ở vào ôm ba mẹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/run rẩy /
Cái thời tiết buổi tối khiến cậu lạnh không tả, lạnh bên ngoài hay bên trong?
Trái tim lạnh lẽo nhìn vào căn nhà ấy như không còn dành cho cậu, yêu thương, chăm sóc có lẽ không còn nữa
Vậy mà ông trời không để người khác yên
Cậu con ruột vì sợ gia đình lại yêu thương cậu nên hại vô số điều, âm mưu giết cậu
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Kì Giai? Không phải nói đi vô rừng hái quả sao? Ở đây không có /nhìn trên cây/
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Cậu nhìn kĩ vào /cười nụ cười nham hiểm /
Gần vực sâu rừng rậm có biển cấm vào thì lấy đâu ra quả?
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Sao không có ta?.. /kiếm/
Mang trong mình suy nghĩ sẽ được ba mẹ khen vì giúp Kì Giai và sẽ được yêu thương
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Đó đó xích qua tí
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/đi ra tí/Hửm.. ?
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
/đẩy mạnh/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
AAAAAHHH!!!!!!
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/trào nước mắt /KÌ GIAI!!!!!!
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
/nhìn cậu rơi/
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Tạm biệt nhé, đồ phiền phức! /cười /
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Chết đi thằng cho'
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Thức rác thải của nhân loại là mày!
Tống Kì Giai
Tống Kì Giai
Chính vì mày nên đừng tránh tao!
.
.
.
Nơi vực thẳm sâu
Thân thể bé yếu ớt như nát ra
Những gai nhọn bên dưới đâm vào da thịt, máu đang chảy... Rất nhiều
Đầu như vỡ ra cơn đau thấu da thấu thịt khiến muốn ngủ để quên đi cũng không thể
Trên người còn những vết sẹo chưa lành do ai gây ra? Cậu ta chứ ai
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tao.. Hận mày.. KÌ GIAI/dần mất ý thức /
Khi cơn đau dần biến mất đôi mắt sáng ấy vụt tắt.. Không một ánh sáng hiện lên, không có ai còn nhớ và tìm cậu
Cái chết bị lãng quên là cái chết rất đau

Chapter2 cứ ghét tôi

Tít tít tít
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/hé mắt /
Kim Duyên
Kim Duyên
Hoài Vỹ...?
Kim Duyên
Kim Duyên
Con tỉnh rồi.../khóc/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*mẹ... Mẹ sao?*
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
/ôm Duyên / con tỉnh rồi
Họ là người nuôi cậu 19 năm nhưng khi người thật về lại vứt bỏ không thương tiết mà chỉ tin lời con ruột họ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*A... Đau... Quá*
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*Mình nhớ mình chết rồi mà! *
Kim Duyên
Kim Duyên
Sao.. Sao vậy con?
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/cầm điện thoại /*gì... Thời điểm này còn 2 tháng mới tới thời gian cậu ta đến!? *
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*.. Là trùng sinh??*
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Con không sao..
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Chắc con mệt rồi, ba mẹ ra ngoài cho con nghỉ thêm
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Vâng
Kim Duyên
Kim Duyên
/Rời đi/
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
/rời đi/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*sống với cậu ta 3 tháng như địa ngục.. Còn hại chết người bạn thân nhất của mình... *
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*giờ còn 2 tháng cậu ta mới đến... Mình sẽ không để lịch sử sảy ra! *
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*thời điểm này mình vì anh trai có bạn gái mà đòi 44 lỡ chật cầu thang mà nhập viện *
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*Mình đúng là ngu mà... Yêu người đã cùng tên Kì kia hại mình!! *
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*mẹ sao mày ngu vậy Vỹ!! *
Sau khi khám xong cậu xuất viện về nhà
Vẫn chưa có gì thay đổi
Tống Văn
Tống Văn
Em về rồi?
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Vâng anh
Tống Văn
Tống Văn
Mốt đừng nói những lời đó nữa.
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Vâng em xin lỗi vì đã nói những lời Rác rưởi như thích anh/tát vào mặt mình/
Tống Văn
Tống Văn
/đơ ra/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Em mệt xin phép ạ/lên lầu/
Tống Văn
Tống Văn
... Gì.. Vậy chứ?
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Đơ gì thế anh?
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Lại Hoài Vỹ khiến anh khó chịu?
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Không hiểu sao ai cũng thương nó!
Tống Văn
Tống Văn
Đừng nói bậy là em mày đấy
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Em gì chứ nhìn chả ưa
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Không chừng không phải con ruột
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
/đi về phòng/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/đứng trên lầu góc khuất/
Đứng nhìn mọi thứ mắt không chú cảm xúc nào gọi là gia đình,vì cái gia đình này toàn giả tạo
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
"cứ ghét tôi, rất cảm ơn anh"

Chapter3 du học

Cốc cốc
:cậu chủ.. Xuống ăn sáng ạ
Giọng nói rục rè
Chắc là sợ cậu không hài lòng chửi mắng, cũng đúng lúc trước kiêu ngạo ngông cuồng muốn gì được đó và luôn nở nụ cười
Một cậu bé luôn tự tin vì gia đình là chỗ dựa nhưng giờ thì sao?
Còn ai chứ làm sao cậu có thể tin tưởng và tự tin như trước
Một con người không còm nở nụ cười thật sự
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/mở cửa/
:/giật mình /
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Cảm ơn chị
:/bất ngờ /.. Dạ
Xuống nhà mọi người điều đầy đủ trên bàn ăn
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Chào ba mẹ
Kim Duyên
Kim Duyên
/hơi bất ngờ / ngồi đi con
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
/ngồi/
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
Chăm ngoan quá ta?
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Kim Tiên!
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
/im lặng ngồi ăn/
Tống Văn
Tống Văn
/nhìn cậu/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Mặt em sẽ có lỗ đấy/nhìn lại/
Tống Văn
Tống Văn
A...
Kim Duyên
Kim Duyên
A... Nay con cũng đi chơi hả
Kim Duyên thấy bầu không khí ngượng ngùng liền hỏi
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Chắc vậy, tại không có gì làm
Kim Duyên
Kim Duyên
Vậy cần gì cứ nói nhé con
Tống Văn
Tống Văn
Chiều quá không tốt đâu mẹ
Kim Duyên
Kim Duyên
Không phải con cũng chiều em à/cười /
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Gia đình mình ai cũng thương ai mà/cười nhẹ/
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*giả tạo quá đi*
Bỗng một hương sôcôla lãng vãn xung quanh
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Khụ.. Ai tỏa pheramone?
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
A.. Là con... Con tới kì rồi lên lầu đây ạ! /chạy lên/
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Khụ.. Mở cửa sổ
:dạ/mở/
Sau khi ăn họ lên công ty
ở nhà không muốn Tống Văn có người yêu mà không chịu học đại học
Vài ngày sau tại cuộc hợp gia đình
Kim Duyên
Kim Duyên
GÌ!!!
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Vâng mẹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Con nghĩ lại rồi, học hành tốt hơn nên con sẽ đi du học
Tống Văn
Tống Văn
Sao có thể chứ!?
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
*biến lẹ đi ngứa mắt *
Tống Kim Tiên
Tống Kim Tiên
*ghét thể loại như mày, cho' ghẻ*
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
*nhòm gì nhòm dữ.. *
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Thạt sự ?
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Tống/Tùy Hoài Vỹ
Vâng
Kim Duyên
Kim Duyên
Con ...
Tống Quỳnh
Tống Quỳnh
Thôi thì con muốn cứ đi
Tống Văn
Tống Văn
/siết chặt tay/

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play