[XUYÊN NHANH] XUYÊN QUA CÁC THẾ GIỚI TOÀN LÀ YANDERE
CHƯƠNG 1 - THẾ GIỚI 1: BỆNH VIỆN PHONG TỎA
❖THỨC TỈNH TRONG HÀNH LANG MÁU❖
Kỷ Hạ Lam
Tên: Kỷ Hạ Lam (Thế giới 1)
Tuổi (Thế giới 1): 22 tuổi
Thân phận (TG1):
Thực tập viên cấp cao tại khu nghiên cứu sinh học khép kín
Có quyền tiếp cận:
Tầng hầm thí nghiệm
Hồ sơ cấp B
Mùi tanh nồng xộc thẳng vào khoang mũi.
Trần nhà loang lổ những vệt đen sẫm, đèn huỳnh quang chớp tắt liên tục, ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi dao cắt qua võng mạc. Không khí ẩm thấp, mang theo mùi máu cũ và thứ gì đó đã mục rữa quá lâu.
Dưới chân cô—là một vệt máu kéo dài, ngoằn ngoèo, như bị thứ gì đó lôi đi.
Kỷ Hạ Lam
/cô không cử động ngay/
Cô nằm yên trên nền gạch lạnh, nhịp tim ổn định, hơi thở đều đặn. Ánh mắt tối màu lặng lẽ quét qua toàn bộ không gian, ghi nhớ từng cánh cửa, từng góc chết, từng âm thanh rất nhỏ phát ra từ cuối hành lang.
Không hoảng loạn.
Không la hét.
Không thở dốc.
Giống như đã quen với cảnh tỉnh lại ở một nơi không thuộc về mình.
Trong đầu vang lên một giọng máy móc, lạnh và trầm, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
[Hệ thống xuyên nhanh đã khởi động.]
[Thế giới 1: Bệnh viện Phong Tỏa.]
[Nhiệm vụ chính: Sinh tồn.]
[Yêu cầu: Sống sót cho đến khi thế giới kết thúc.]
Không có bảng điểm.
Không có cửa hàng.
Không có chỉ số hảo cảm.
Kỷ Hạ Lam
/cô tiếp nhận thông tin trong im lặng/
Kỷ Hạ Lam
"Môi trường kín. Dễ phong tỏa. Dễ phát sinh kinh dị"
Cô đứng dậy, chỉnh lại áo khoác bệnh nhân trên người. Vải mỏng, dính máu khô ở tay áo, nhưng không phải của cô.
Tiếng bước chân vang lên.
Rất nhẹ.
Nhưng không giấu được tai người quen sống sót.
Hạ Lam xoay người, áp lưng vào tường, mắt khẽ nheo lại.
Một bóng người xuất hiện ở đầu hành lang.
✦ NAM CHÍNH 1 XUẤT HIỆN ✦
Tên: Lệ Hàn
Tuổi: 27
Thân phận: Đội trưởng đội bảo vệ bệnh viện (tạm quyền sau phong tỏa)
Tính cách bề ngoài: Lạnh lùng – đa nghi – cực đoan – nguyên tắc
Bản chất: Ám ảnh kiểm soát – xu hướng bạo lực tiềm ẩn – chiếm hữu cao
Điểm mâu thuẫn cốt lõi: Ghét phụ nữ yếu đuối, cho rằng họ là “nguồn gây nhiễu” trong sinh tồn
Lệ Hàn mặc đồng phục bảo vệ sẫm màu, tay cầm dùi cui điện dính vết máu chưa khô. Gương mặt góc cạnh, đường nét sắc lạnh, đôi mắt đen sâu nhìn người khác như đang cân nhắc xem nên giết hay giữ lại.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Ánh mắt hắn dừng lại trên người Hạ Lam. Rất lâu/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Cô là ai? /Giọng hắn trầm, thấp, mang theo sự đề phòng thuần túy/
Kỷ Hạ Lam
/cô nhìn thẳng vào mắt hắn/
Không né tránh.
Không tỏ ra sợ hãi.
Cũng không cầu xin.
Kỷ Hạ Lam
Tỉnh dậy ở đây /cô đáp, giọng chậm rãi, trầm lạnh/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/cau mày/
Hắn ghét kiểu người này.
Quá bình tĩnh.
Quá lạnh.
Không giống kẻ sống sót bình thường.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Ở yên tại chỗ /hắn ra lệnh, dùi cui điện khẽ nâng lên/ Bệnh viện này đã phong tỏa. Bất kỳ ai không rõ thân phận—
Kỷ Hạ Lam
—đều có thể bị xử lý tại chỗ /cô tiếp lời, giọng đều đều/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/khựng lại/
Cô nhìn hắn, ánh mắt bình thản như đang nói một sự thật hiển nhiên.
Kỷ Hạ Lam
Anh đã giết người /cô nói tiếp, không lên giọng/ Vừa mới đây
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/nắm chặt dùi cui. Một tia sát ý lóe lên trong mắt hắn/Cô biết quá nhiều
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Lam cảm nhận rất rõ—nếu cô cử động sai một bước, người trước mặt sẽ không do dự đánh ngã cô.
Nhưng cô không lùi.
Ngược lại, Hạ Lam bước lên một bước.
Khoảng cách giữa họ bị rút ngắn.
Quá gần
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn theo bản năng giơ tay, định đẩy cô ra/
Khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm vào cổ tay Hạ Lam---Toàn thân hắn cứng đờ
Không khó chịu.
Không ghê tởm.
Không phản cảm như mọi lần hắn chạm vào phụ nữ khác.
Ngược lại.
Một cảm giác an định kỳ lạ lan dọc sống lưng. Nhịp tim vốn căng như dây đàn bỗng chậm lại. Đầu óc vốn luôn trong trạng thái đề phòng cao độ lại xuất hiện một khe hở ngắn ngủi.
Quá ngắn.
Nhưng đủ để hắn nhận ra.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn lập tức rút tay về, sắc mặt trầm xuống/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Đừng chạm vào tôi /hắn lạnh giọng/
Kỷ Hạ Lam
/cô nhìn cổ tay mình, rồi nhìn hắn/
Không hỏi.
Không giải thích.
Không để tâm.
Kỷ Hạ Lam
anh đang căng thẳng
Kỷ Hạ Lam
Điều đó sẽ giết anh nhanh hơn quái vật
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn bật cười lạnh/ Cô nghĩ mình là ai?
Kỷ Hạ Lam
Một người không muốn chết /cô đáp/
Ánh đèn phía cuối hành lang chớp mạnh một lần, rồi tắt hẳn.
Bóng tối nuốt trọn không gian.
Trong màn đen đặc quánh, tiếng thì thầm khe khẽ vang lên từ sau cánh cửa phòng bệnh.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Hắn siết chặt vũ khí/
Hắn nhìn Hạ Lam—ánh mắt đã không còn đơn thuần là nghi ngờ.
Mà là một thứ nguy hiểm hơn.
[Hệ thống – Thông báo nội bộ]
[Mức nguy hiểm tăng cao.]
[Nam chính đã chú ý đến ký chủ.]
Kỷ Hạ Lam
/cô đứng giữa hành lang tối/
Bình tĩnh.
Lạnh lùng.
Giống như chưa hề hay biết—
Từ khoảnh khắc này trở đi,
người đàn ông trước mặt sẽ không còn rời mắt khỏi cô nữa.
CHƯƠNG 2-THẾ GIỚI 1: KẺ BỊ KHÓA TRONG PHÒNG MỔ
Bóng tối nuốt trọn hành lang.
Đèn huỳnh quang phụt tắt hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng đỏ mờ mờ của đèn khẩn cấp gắn sát sàn, soi rõ những vệt máu kéo dài như bị thứ gì đó cào xé.
Tiếng thì thầm sau cánh cửa phòng bệnh càng lúc càng rõ.
Không phải tiếng người.
Lệ Hàn giơ tay ra hiệu im lặng. Hắn áp lưng vào tường, động tác thuần thục của kẻ đã quen xử lý tình huống nguy hiểm. Dùi cui điện phát ra tiếng rít rất nhỏ.
Kỷ Hạ Lam
/cô đứng phía sau hắn nửa bước/
Không hỏi.
Không kéo tay.
Không làm hành động thừa.
Cô nhìn cánh cửa kim loại phía cuối hành lang—nơi tiếng động phát ra—ánh mắt trầm tĩnh như đang phân tích cấu trúc sinh tồn, không phải đang đối diện thứ gì đó kinh dị.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Đừng đứng quá gần
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn thấp giọng/ Nếu có chuyện—
Kỷ Hạ Lam
—anh sẽ đẩy tôi ra làm mồi /cô nói tiếp/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn quay phắt lại, ánh mắt lạnh lẽo/ Biết rồi thì tránh xa
Cô bước sang bên, giữ khoảng cách vừa đủ để không cản trở, cũng không biến mình thành gánh nặng
Đó là lý do Lệ Hàn ghét cô.
Quá tỉnh táo.
Không giống những phụ nữ khác.
Tiếng kim loại va chạm vang lên keng một tiếng.
Cánh cửa phòng mổ ở cuối hành lang—vốn bị khóa chặt—đột nhiên rung mạnh từ bên trong.
Một tiếng gào khàn đục vang lên, như cổ họng bị cào rách.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Có người còn sống? /hắn nheo mắt/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Hắn tiến lên hai bước/
Kỷ Hạ Lam
/cô lên tiếng nói/ Không phải người bình thường
Kỷ Hạ Lam
/Giọng cô trầm, đều, không có chút dao động/ Phòng mổ. Cửa khóa trong. Nếu là người—họ đã kêu cứu từ lâu
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn siết chặt dùi cui. Hắn ghét việc cô đúng/
Kỷ Hạ Lam
/Cô bước lên trước hắn nửa bước/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn lập tức túm lấy cổ tay cô/ Cô muốn chết à?!
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn khựng lại/
Cảm giác quen thuộc đó—sự an định bất thường, như có thứ gì đó ép nhịp tim hắn chậm lại—lại xuất hiện
Không mạnh.
Nhưng rõ ràng.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Hắn lập tức buông tay, như thể bị bỏng/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Đừng đứng trước tôi... /hắn gằn giọng/ Lần sau tôi sẽ không kéo cô lại
Kỷ Hạ Lam
/cô nhìn cổ tay mình, nơi vừa bị nắm/
Kỷ Hạ Lam
Nếu anh chết, tôi cũng chết
Cánh cửa phòng mổ bị bật tung.
Bên trong không phải một người.
Thứ lao ra có hình dáng con người, nhưng khớp xương vặn vẹo, cổ kéo dài một cách phi lý. Trên người nó vẫn mặc áo phẫu thuật dính đầy máu đã khô, mặt bị khâu kín miệng bằng chỉ đen.
Con mắt duy nhất còn lại đảo loạn.
Lệ Hàn không do dự, lao lên.
Dùi cui điện đánh trúng vai thứ đó, tia lửa lóe lên, mùi cháy khét lan ra.
Thứ kia gào lên, âm thanh bị nghẹt trong cổ họng bị khâu.
Hạ Lam không đứng yên.
Cô cúi xuống, nhặt con dao phẫu thuật rơi trên sàn—động tác gọn gàng, không run tay—rồi tiến lên đúng thời điểm Lệ Hàn bị hất văng sang một bên.
Cô đâm thẳng vào khớp cổ đã biến dạng.
Không do dự.
Không chần chừ.
Con quái vật co giật dữ dội rồi đổ sụp.
Hành lang im phăng phắc.
Lệ Hàn chống tay đứng dậy, thở gấp. Hắn nhìn xác thứ kia, rồi nhìn Hạ Lam
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Ánh mắt hắn tối đi/ Cô không giống người bình thường
Kỷ Hạ Lam
/cô lau máu trên lưỡi dao bằng áo bệnh nhân của con quái vật/ Anh cũng vậy
Hai người nhìn nhau trong ánh đèn đỏ lờ mờ.
Không tin tưởng.
Không thân thiện.
Chỉ có một thứ chung—sinh tồn.
Một tiếng cạch vang lên phía sau.
Cánh cửa phòng mổ thứ hai—vốn bị khóa kín—từ từ mở ra.
Một người đàn ông bước ra.
Tên: Trình Mặc
Tuổi: 32
Thân phận: Bác sĩ giải phẫu thần kinh
Tính cách bề ngoài: Bình tĩnh – trầm ổn – lý trí quá mức
Bản chất: Lạnh cảm xúc – ám ảnh kiểm soát cơ thể – có xu hướng phân tích con người như “mẫu vật”
Điểm mâu thuẫn cốt lõi: Ghét tiếp xúc thể xác, đặc biệt là phụ nữ; mắc chứng bài xích tiếp xúc
Áo blouse trắng của Trình Mặc dính đầy máu khô. Kính gọng mỏng lệch đi một bên, ánh mắt phía sau tròng kính tỉnh táo đến lạnh người.
Trình Mặc (Anh)_TG1
/Anh nhìn xác quái vật dưới sàn. Rồi nhìn cô/
Trình Mặc (Anh)_TG1
/Ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết/
Trình Mặc (Anh)_TG1
Cô là người đâm nhát cuối /anh nói, giọng đều đều/
Trình Mặc (Anh)_TG1
Dao phẫu thuật cầm sai tư thế /anh nhận xét/ Nhưng lực rất chuẩn
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn cau mày/ Anh là ai?
Trình Mặc (Anh)_TG1
bác sĩ...
Trình Mặc (Anh)_TG1
Hoặc ít nhất, từng là vậy
Trình Mặc (Anh)_TG1
/Ánh mắt anh lại rơi lên cô. Lần này không rời đi nữa/
Trình Mặc (Anh)_TG1
Cô không run tay /anh dừng lại rồi nói tiếp/ Cũng không nôn. Không phản ứng stress
Kỷ Hạ Lam
/cô nhìn thẳng vào anh/ Anh quan sát quá kỹ
Trình Mặc (Anh)_TG1
/anh khẽ nhíu mày/
Một phản xạ rất nhỏ—như thể có thứ gì đó trong anh vừa bị chạm đến
Trình Mặc (Anh)_TG1
đừng lại gần tôi
Trình Mặc (Anh)_TG1
/anh nói ngay sau đó, giọng lạnh hẳn/ Tôi không thích phụ nữ
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn bật cười nhạt/ Vậy thì tốt
Không ai trong ba người nói thêm.
Nhưng trong không gian đẫm mùi máu ấy,
một sự thật đang dần hình thành—Từ khoảnh khắc này,
không một ai trong số họ có thể rời mắt khỏi Hạ Lam nữa.
[Hệ thống – Thông báo nội bộ]
[Hai nam chính đã xuất hiện.]
[Mức nguy hiểm tiếp tục tăng.]
Kỷ Hạ Lam
/cô siết chặt con dao trong tay/
Cô không biết thế giới này sẽ kéo dài bao lâu.
Nhưng cô biết—Muốn sống,
cô phải ở giữa hai kẻ nguy hiểm nhất
CHƯƠNG 3-THẾ GIỚI 1: NGƯỜI KHÔNG NÊN CẦN SỐNG
Không khí trong hành lang phòng mổ trở nên nặng nề.
Xác quái vật nằm bất động dưới sàn, máu loang ra chạm tới mũi giày của Trình Mặc. Anh cúi xuống quan sát, ánh mắt bình thản đến mức giống như đang đứng trước một ca giải phẫu thất bại.
Trình Mặc (Anh)_TG1
Khớp cổ bị biến dạng do tăng sinh mô bất thường
Trình Mặc (Anh)_TG1
Không phải nhiễm trùng thông thường
Lệ Hàn không quan tâm đến phân tích học thuật.
Hắn liếc nhìn xung quanh, tay vẫn giữ chặt dùi cui điện.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Bệnh viện này không chỉ có một thứ như vậy
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Chúng ta không thể ở đây lâu
Trình Mặc (Anh)_TG1
Đi đâu? /anh khẽ hỏi/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Ra ngoài khu nội trú. Ít cửa. Dễ kiểm soát
Hai ánh mắt lạnh lẽo giao nhau.
Không ai nhượng bộ.
Kỷ Hạ Lam
/cô đứng giữa họ/
Cô nhìn cánh cửa thang bộ phía cuối hành lang—cánh cửa màu xám, bên trên dán biển “Khu điều trị tâm thần – Cấm vào”.
Kỷ Hạ Lam
Ở đó /cô lên tiếng nói/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Cô điên à? /hắn gằn giọng/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Khu tâm thần là nơi phong tỏa đầu tiên
Kỷ Hạ Lam
Cũng là nơi cuối cùng bị kiểm tra
Kỷ Hạ Lam
Nếu thứ này xuất hiện do thí nghiệm, nơi đó có khả năng còn tài liệu
Trình Mặc (Anh)_TG1
/anh nhìn cô rất lâu/ Cô luôn chọn phương án nguy hiểm nhất
Kỷ Hạ Lam
Vì an toàn đã không còn tồn tại /cô đáp/
Một tiếng rầm vang lên từ phía cầu thang bộ.
Cánh cửa kim loại bị đập mạnh từ bên kia.
Không phải một lần.
Mà liên tục.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn chửi thầm một tiếng/ Đi. Ngay bây giờ
Họ chạy qua hành lang tối, tiếng bước chân vang vọng giữa không gian trống rỗng. Đèn khẩn cấp chớp tắt liên hồi, như đang báo hiệu điều gì đó sắp xảy ra.
Cánh cửa khu điều trị tâm thần mở ra bằng một cú đá mạnh của Lệ Hàn.
Bên trong tối hơn tưởng tượng.
Tường bọc đệm cách âm, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu xuống những cánh cửa phòng bệnh có ô kính nhỏ hình chữ nhật.
Một mùi thuốc sát trùng cũ kỹ hòa lẫn mùi kim loại rỉ sét.
Hạ Lam bước vào trước.
Không chần chừ.
Ngay khoảnh khắc cô đặt chân qua ngưỡng cửa
Một tiếng động rất nhỏ vang lên phía trên.
Trình Mặc (Anh)_TG1
/anh biến sắc/ Cúi xuống!
Quá muộn.
Một sợi dây thép từ trần nhà rơi xuống, siết chặt cổ chân Hạ Lam, kéo cô bật ngược lên không trung.
Cơ thể cô bị treo lơ lửng.
Lệ Hàn phản ứng cực nhanh, lao tới chém đứt dây bằng dao găm giấu trong ủng.
Hạ Lam rơi xuống, được hắn đỡ lấy theo bản năng.
Cô ngã vào ngực hắn.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn cứng người/
Cơ thể trong tay hắn không nặng như tưởng tượng. Nhiệt độ ổn định. Nhịp tim đều. Không có dấu hiệu hoảng loạn.
Quá… bình thường.
Một cảm giác quen thuộc—an định đến nguy hiểm—lại lan ra từ nơi tiếp xúc.
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/Hắn lập tức buông cô ra/
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
Đứng cho vững /hắn gằn giọng, như đang che giấu điều gì đó/
Kỷ Hạ Lam
/cô chỉnh lại tư thế, không nói lời cảm ơn/
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Không phải từ hành lang.
Mà từ phía trong.
“Cuối cùng cũng có người đến.”
Một cánh cửa phòng bệnh từ từ mở ra.
Tên: Tạ Vãn
Tuổi: 25
Thân phận: Bệnh nhân đặc biệt – hồ sơ bị xóa
Tính cách bề ngoài: Lười nhác – châm biếm – bất cần
Bản chất: Quan sát cực mạnh – tâm lý lệch chuẩn – xu hướng thao túng
Điểm mâu thuẫn cốt lõi: Ghét con người vì cho rằng họ “giả tạo”; có khoái cảm khi thấy người khác rơi vào tuyệt vọng
Tạ Vãn ngồi trên giường bệnh, tay bị còng một bên, bên kia cầm một mảnh kính vỡ. Gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại tối sâu, mang theo nụ cười không hề có nhiệt độ.
Ánh mắt hắn lướt qua Lệ Hàn, Trình Mặc—Rồi dừng lại trên người Hạ Lam
Rất lâu.
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
Cô là người đầu tiên bước vào đây mà không run
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn giơ dùi cui/ Rời xa cô ấy
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/cậu bật cười/ cô ấy?
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/cậu nghiêng đầu/ Anh nói như thể cô ta là của anh vậy
Trình Mặc (Anh)_TG1
/anh cau mày/ Cậu là ai?
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
Một người đáng lẽ đã chết /cậu đáp/
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
Nhưng bệnh viện này không cho tôi chết
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/Ánh mắt hắn quay lại cô/ Cô thì khác
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/cậu nói, giọng chậm rãi/ Cô không thuộc về nơi này
Kỷ Hạ Lam
/cô nhìn thẳng vào cậu/ Anh giăng bẫy?
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
Đúng /cậu thừa nhận/ Tôi muốn xem ai sẽ sống sót
Kỷ Hạ Lam
Và bây giờ? /cô hỏi/
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/cậu mỉm cười, nụ cười rộng hơn/ Bây giờ tôi muốn xem...
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
nếu cô chết… hai người kia sẽ phản ứng thế nào
Lệ Hàn (Hắn)_TG1
/hắn tiến lên một bước/ Cậu thử xem
Tạ Vãn (Cậu)_TG1
/cậu nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú bệnh hoạn/
Ngay lúc đó—
Tiếng gầm vang lên từ ngoài hành lang.
Không phải một.
Mà rất nhiều.
[Hệ thống – Thông báo nội bộ]
[Khu điều trị tâm thần sắp bị xâm nhập.]
[Khuyến nghị: Rời khỏi vị trí hiện tại.]
Kỷ Hạ Lam
/cô siết chặt dao trong tay/
Ba người đàn ông nguy hiểm.
Một không gian kín.
Và vô số thứ đang tiến lại gần.
Cô biết—
Từ khoảnh khắc này,
sự cân bằng mong manh giữa họ đã bắt đầu rạn nứt
Download MangaToon APP on App Store and Google Play