[Dillan X Negav]Khi Con Sói Chưa Lộ Mặt
Kẻ Chơi Đùa
An biết rõ mình là loại người gì.
Cậu không yêu lâu.
Không hứa hẹn.
Không có thói quen ở lại khi cảm xúc bắt đầu vượt quá kiểm soát.
An thích trêu đùa tình cảm. Thích nhìn người khác nghiêm túc dần lên, còn mình thì rút lui gọn gàng, không day dứt.
trap boy — người ta gọi cậu như vậy.
An chưa từng phủ nhận.
Buổi tiệc tối hôm đó diễn ra trên tầng thượng một khách sạn sang trọng. Đèn vàng, rượu mạnh, những cuộc trò chuyện nửa thật nửa giả.
An đã quen với không khí này.
Cho đến khi cậu nhìn thấy Hoàng.
Hoàng đứng hơi tách khỏi đám đông. Không tìm kiếm ánh nhìn, cũng không né tránh. Chỉ đơn giản là đứng đó, tay cầm ly rượu, ánh mắt trầm và yên tĩnh đến mức lạc lõng giữa sự ồn ào.
An mất đúng vài giây để đánh giá.
Và thêm một giây để quyết định.
Đặng Thành An
Anh không thấy chán sao?
Hoàng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên An. Không ngạc nhiên, cũng không tò mò thái quá.
Phan Nhật Đức Hoàng
Chán cái gì?
Đặng Thành An
Đứng một mình trong một buổi tiệc như thế này.
Hoàng nhìn cậu thêm vài giây, rồi khẽ nhếch môi.
Phan Nhật Đức Hoàng
Cậu đang nói chuyện với tôi mà.
Không phải câu hỏi.
Là một nhận định.
An thích kiểu người như vậy.
Câu nói của Hoàng diễn ra ngắn gọn. Giọng Hoàng vừa đủ, không hời hợt, cũng không cố chứng tỏ.
An nhận ra một điều rất nhanh — người này không dễ chơi.
Những ngày sau đó, An chủ động xuất hiện nhiều hơn. Không dồn dập, không quá lộ liễu. Một tin nhắn đúng lúc. Một cuộc gặp tưởng như tình cờ.
Hoàng luôn đáp lại.
Lịch sự.
Điềm đạm.
Và luôn giữ khoảng cách vừa đủ khiến An phải chủ động thêm bước nữa
Đặng Thành An
Anh không tò mò sao?
Phan Nhật Đức Hoàng
Về điều gì?
Hoàng đặt ly cà phê xuống, nhìn thẳng vào An.
Phan Nhật Đức Hoàng
Khi cậu muốn nói, cậu sẽ tự nói.
Câu trả lời đó khiến An khựng lại.
Rồi cười.
Cậu bắt đầu nghiêm túc hơn một chút.
Nhắn tin nhiều hơn. Ở lại lâu hơn. Để cảm xúc đi xa hơn bình thường.
Tin nhắn được gửi đi vào một buổi tối muộn, gọn gàng, quen thuộc.
Đặng Thành An
📲💬:Chúng ta dừng ở đây nhé. Tôi không thấy hợp.
Phan Nhật Đức Hoàng
📲💬:Được.
Chỉ một chữ.
Không níu kéo.
Không hỏi lý do.
An dựa lưng vào ghế, thở ra nhẹ nhõm.
An không biết rằng —
với Hoàng, đây mới chỉ là khởi đầu.
Khi Thế Cờ Đổi Chiều
An nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Sau tin nhắn ngắn ngủi hôm đó, An quay lại nhịp sống quen thuộc. Tiệc tùng, những cuộc hẹn mới, những gương mặt khác. Mọi thứ trơn tru như trước giờ vẫn thế.
Không còn xuất hiện “tình cờ”.
Không còn những tin nhắn đều đặn.
Không còn ánh mắt bình thản nhưng luôn dừng lại trên An lâu hơn một nhịp.
Sự biến mất đó lẽ ra phải khiến An nhẹ nhõm.
Nhưng thay vào đó, nó tạo ra một khoảng trống rất nhỏ. Nhỏ đến mức An không muốn thừa nhận.
An đang ngồi trong một quán bar quen thuộc, ánh đèn mờ, tiếng nhạc chậm. Cậu vừa cười vừa nói chuyện với một người đàn ông mới quen thì vô tình ngẩng đầu lên.
Hoàng đang đứng ở quầy rượu.
Vẫn dáng vẻ đó.
Áo sơ mi sẫm màu. Tay áo xắn lên gọn gàng.
Không tìm kiếm. Không né tránh.
Như thể chưa từng rời đi.
Hoàng không cười.
Không gật đầu.
Chỉ nhìn An một giây — rồi quay đi, gọi đồ uống.
Tim An đập chệch một nhịp.
Người đàn ông bên cạnh An vẫn đang nói gì đó, nhưng An không nghe rõ. Cậu viện cớ rời đi, bước thẳng về phía quầy bar.
Đặng Thành An
Lâu rồi không gặp.
Hoàng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên An, bình thản như mặt nước.
Phan Nhật Đức Hoàng
Ừ. Lâu rồi.
An tựa khuỷu tay lên quầy, nghiêng người.
Đặng Thành An
Tưởng anh biến mất luôn rồi.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi bận.
Chỉ hai chữ. Không giải thích thêm.
Đặng Thành An
Bận đến mức không có lấy một tin nhắn?
Hoàng nhìn An. Lần này lâu hơn.
Phan Nhật Đức Hoàng
Cậu đã nói dừng lại. Tôi tôn trọng điều đó.
Câu trả lời hợp lý đến mức An không phản bác được.
Đặng Thành An
Giờ thì sao?
Hoàng nhấp một ngụm rượu.
Phan Nhật Đức Hoàng
Giờ thì chúng ta đang nói chuyện.
Không mời.
Không từ chối.
Không tiến, cũng không lùi.
An nhận ra điều gì đó rất rõ ràng.
Hoàng không còn đứng ở vị trí chờ đợi nữa.
Họ nói chuyện thêm một lúc. Những câu xã giao, những chủ đề an toàn. Hoàng vẫn như trước — điềm tĩnh, vừa đủ quan tâm, không cho An cảm giác bị theo đuổi.
Chính điều đó mới khiến An khó chịu.
Đặng Thành An
Anh không hỏi tôi dạo này thế nào à?
Phan Nhật Đức Hoàng
Nếu cậu muốn nói, cậu sẽ nói.
Lại là câu đó.
An nhếch môi.
Đặng Thành An
Anh lúc nào cũng tự tin nhỉ.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi chỉ không vội.
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng khiến An im lặng.
Khi họ rời quán bar, đã quá nửa đêm. Trời mưa lất phất. Bãi đỗ xe vắng người.
An đứng cạnh xe mình, xoay chìa khóa trong tay.
Phan Nhật Đức Hoàng
Đi cẩn thận.
An mở cửa xe, rồi dừng lại.
Đặng Thành An
Anh có giận tôi không?
Hoàng nhìn An rất lâu. Ánh mắt tối hơn so với trong quán bar, nhưng giọng nói vẫn bình thản.
Phan Nhật Đức Hoàng
Không.
Hoàng bước lại gần hơn một bước. Không xâm phạm, nhưng đủ để An cảm nhận rõ sự hiện diện.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi chỉ ghi nhớ.
Đặng Thành An
Ghi nhớ cái gì?
Hoàng cúi đầu, giọng thấp đi.
Phan Nhật Đức Hoàng
Ghi nhớ việc cậu bỏ đi khi tôi đã bắt đầu nghiêm túc.
Không trách móc.
Không lớn tiếng.
Chỉ là một câu nói được đặt đúng chỗ.
An thấy cổ họng mình khô lại.
Hoàng lùi ra sau, nhường lại khoảng cách.
Phan Nhật Đức Hoàng
Ngủ ngon, An.
Hoàng quay đi, để lại An đứng bên xe, lòng bàn tay lạnh ngắt.
Đêm đó, An không ngủ được.
Lần đầu tiên sau rất lâu, An nhận ra một điều khiến cậu không thoải mái chút nào.
Hoàng không còn là người bị chơi đùa nữa.
Và An…
không còn chắc mình là người nắm quyền kiểm soát.
Anh An đâu òi
xoá 2 tập trước viết lại từ đầu òi
Anh An đâu òi
Nhận xét giùm tui nha
Khi Con Sói Dần Lộ Diện
An bắt đầu nhận ra sự thay đổi không phải trong một khoảnh khắc cụ thể.
Nó đến từ những chi tiết rất nhỏ.
Tin nhắn của Hoàng không nhiều hơn trước. Nhưng mỗi lần xuất hiện, đều đúng lúc. Đúng đến mức An không thể coi đó là trùng hợp.
Hoàng không hỏi An đang làm gì.
Không hỏi đang ở đâu.
Không dò xét.
Chỉ là những câu rất ngắn, rất bình thường.
Phan Nhật Đức Hoàng
📲💬:Tối nay đừng uống nhiều.
An nhìn màn hình điện thoại, nhíu mày.
Đặng Thành An
📲💬:Anh đang nhắc nhở tôi à?
Phan Nhật Đức Hoàng
📲💬:Không. Tôi chỉ nói vậy thôi.
Không giải thích.
Không ép buộc.
An cười nhạt, tắt màn hình. Nhưng ly rượu trong tay cậu… vẫn được đặt xuống.
An không nhận ra —
đó là lần đầu tiên Hoàng tác động đến hành vi của cậu mà không cần yêu cầu.
Những lần gặp sau đó, Hoàng bắt đầu ngồi gần hơn.
Không chạm.
Không lấn.
Chỉ là ở trong vùng không gian khiến An không thể phớt lờ.
Ở quán cà phê, Hoàng chọn ghế đối diện.
Ở nhà hàng, Hoàng ngồi bên cạnh, vai chạm vai rất khẽ.
An thấy điều đó.
Và thấy mình không tránh ra.
Đặng Thành An
Anh có biết anh đang làm gì không?
Hoàng đặt ly xuống, quay đầu nhìn An.
Phan Nhật Đức Hoàng
Còn cậu thì sao?
Đặng Thành An
Tôi là người bắt đầu.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi biết.
Câu trả lời khiến An khựng lại.
Phan Nhật Đức Hoàng
Và cậu cũng là người bỏ đi.
Hoàng không nói thêm. Nhưng ánh mắt thì giữ chặt An, không cho cậu lẩn tránh.
An lần đầu tiên thấy khó thở trong một cuộc đối thoại mà mình không kiểm soát được.
Đặng Thành An
Anh muốn gì?
Phan Nhật Đức Hoàng
Cậu nghĩ tôi muốn gì?
Hoàng không ép An trả lời. Anh chỉ dựa lưng vào ghế, dáng vẻ thư thả, nhưng ánh mắt vẫn không rời.
Phan Nhật Đức Hoàng
An, cậu quen với việc người khác phản ứng theo cậu.
Phan Nhật Đức Hoàng
Nhưng cậu không quen với việc… bị đọc vị.
An bật cười, cố lấy lại thế chủ động.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi không cần hiểu hết.
Hoàng cúi người lại gần hơn một chút. Khoảng cách đủ để An cảm nhận hơi thở.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi chỉ cần biết lúc nào cậu bắt đầu do dự.
An thấy tim mình đập mạnh hơn.
Không phải vì thích.
Mà vì bị nhìn thấu.
Những buổi gặp sau đó, Hoàng bắt đầu quyết định thay An.
Không hỏi ý kiến.
Không tranh luận.
Phan Nhật Đức Hoàng
Ngồi đây.
Phan Nhật Đức Hoàng
Uống cái này
Phan Nhật Đức Hoàng
Hôm nay cậu về sớm
Lạ là An luôn có thể phản bác.
Nhưng cậu không làm.
Mỗi lần như vậy, Hoàng chỉ nhìn cậu, chờ đợi. Không thúc giục.
Và chính sự chờ đợi đó khiến An thấy mình đang tự bước tới.
Một tối muộn, khi họ đứng trong thang máy, không gian kín bưng, chỉ còn tiếng động cơ đều đều.
Hoàng đứng rất gần. Không chạm.
Phan Nhật Đức Hoàng
Cậu có nhận ra không?
Đặng Thành An
Nhận ra cái gì?
Phan Nhật Đức Hoàng
Từ lúc nào cậu thôi việc thử tôi
Đặng Thành An
Tôi chưa từng sợ.
Phan Nhật Đức Hoàng
Tôi biết.
Phan Nhật Đức Hoàng
Cậu không sợ.
Hoàng tiến thêm nửa bước. Thang máy rung nhẹ khi dừng tầng.
Phan Nhật Đức Hoàng
Nhưng cậu đang cảnh giác.
Hoàng bước ra trước, để lại An đứng yên trong thang máy thêm một giây — lần đầu tiên trong đời, An không biết nên theo hay nên tránh.
Và điều đó khiến cậu lạnh sống lưng.
Đêm đó, An đứng trước gương rất lâu.
Cậu nhìn chính mình, rồi nhận ra một sự thật mà cậu không muốn thừa nhận.
Cậu không còn đi săn nữa.
Và kẻ đứng sau tất cả những bước lùi rất chậm đó…
đang kiên nhẫn chờ con mồi tự mắc bẫy.
Anh An đâu òi
Oi cái ✋ của tôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play