Rhycap | • Hai Đường Âm Dương Giữa Phố Đèn!
Chương Phần Đầu Của Giới Thiệu!
✦ NGUYỄN QUANG ANH (RHYDER) — Top
Quang Anh là người gánh nghiệp.
Anh có khả năng cảm nhận những thứ người khác không thấy
Mùi ký ức còn sót lại trong căn phòng trống,
tiếng thì thầm ở những góc phố cũ lúc nửa đêm,
Và đặc biệt — những linh hồn chưa thể rời đi.
Anh mạnh mẽ, tỉnh táo, luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng.
Nhưng càng cố kiểm soát, anh càng bị kéo sâu vào một sợi dây vô hình nối với Đức Duy
“Nếu yêu cậu ấy đến cùng, mình sẽ mất tất cả.”
Nhưng anh vẫn yêu.
Vì có những người… dù biết là sai, vẫn không thể buông.
✦ HOÀNG ĐỨC DUY (CAPTAIN) — Bot
Đức Duy là người không thuộc trọn về dương thế.
Cậu không nhớ rõ từ khi nào mình bắt đầu “lạc nhịp” với thế giới:
thời gian trôi chậm hơn,
ký ức bị khuyết,
và những giấc mơ luôn kết thúc ở cùng một gương mặt — Quang Anh.
Đức Duy mang trong mình một sự dịu dàng rất buồn,
như thể cậu đã quen với việc bị bỏ lại.
Cậu yêu Quang Anh bằng bản năng của linh hồn,
nhưng càng ở gần anh,
cậu càng mờ dần — như một linh ảnh sắp tan.
“Nếu mình ở lại, anh ấy sẽ bị kéo xuống cùng.”
Và đó là lý do…
cậu chọn biến mất trước khi tình yêu kịp giết chết người còn sống.
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Yêu nhưng không thể giữ
Định mệnh – nghiệp duyên – luân hồi
Người ở lại sống tiếp với nỗi nhớ
Người rời đi tan vào cõi vô hình
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Hì tớ cho mn biết trc luôn nè
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Nhưng kết thì để tới Chương nào đó tớ sẽ bật mí
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Ngủ ngon mơ đẹp nha🌷💗
CHƯƠNG 1 - Người Xuất Hiện Trong Giấc Mơ
Quang Anh mơ thấy cậu ấy trước khi gặp ngoài đời.
Trong mơ, đó là một hành lang dài, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt. Không có cửa sổ. Không có lối ra. Chỉ có tiếng bước chân vang lên chậm rãi, như thể ai đó đang đi ngược thời gian.
Không rõ mặt, chỉ thấy dáng người gầy, áo hoodie xám, cổ tay đeo sợi dây đỏ đã sờn. Cậu đứng cách Quang Anh đúng ba bước — khoảng cách của người không thể chạm.
Hoàng Đức Duy |
“Anh nhìn thấy em rồi à?”//Giọng nói vang lên, rất khẽ//
Nguyễn Quang Anh |
//giật mình tỉnh giấc//
03:17 sáng.
Không khí trong phòng lạnh bất thường.
Nguyễn Quang Anh |
//ngồi dậy, tim đập nhanh, lòng bàn tay ướt mồ hôi//
Trên cổ tay trái — nơi anh chưa từng đeo gì — xuất hiện một vết hằn mờ như dấu nắm tay
Quang Anh hiểu rất rõ điều đó có nghĩa là gì.
Một linh hồn vừa chủ động tìm đến.
Họ gặp nhau ngoài đời một tuần sau.
Quán cà phê nằm dưới chân cầu vượt, mở 24/7. Đức Duy ngồi ở góc khuất, tai đeo headphone nhưng không bật nhạc. Ánh đèn vàng chiếu xuyên qua người cậu — không rõ rệt, nhưng sai sai theo cách chỉ Quang Anh mới nhận ra.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Quang Anh nghe thấy tiếng ù trong tai.
Không phải âm thanh.
Mà là ký ức không thuộc về mình.
Một buổi chiều mưa rất cũ.
Một lời hứa chưa kịp nói xong.
Một cái nắm tay… bị buông ra.
Hoàng Đức Duy |
//quay mặt đi trước//
Hoàng Đức Duy |
Anh đừng nhìn em như vậy
Nguyễn Quang Anh |
//ngồi xuống đối diện, giọng trầm hẳn đi//
Nguyễn Quang Anh |
Cậu là người trong giấc mơ của tôi
Hoàng Đức Duy |
//bật cười, nhưng mắt không có ý cười//
Hoàng Đức Duy |
Vậy chắc anh cũng biết rồi
Hoàng Đức Duy |
Em không nên xuất hiện ở đây
Hoàng Đức Duy |
_______________________
Từ hôm đó, Đức Duy luôn xuất hiện vào những thời điểm không ai chú ý:
lúc phố đông nhất,
lúc ánh sáng chập chờn,
lúc ranh giới giữa ngày và đêm mỏng nhất.
Nguyễn Quang Anh |
//càng ở gần, càng nhận ra một sự thật đáng sợ//
Không phải vì ánh đèn.
Không phải vì góc đứng.
Mà vì cậu không còn hoàn toàn tồn tại.
Một đêm, Quang Anh hỏi thẳng
Nguyễn Quang Anh |
Cậu là người sống… hay người mắc kẹt?
Hoàng Đức Duy |
//im lặng rất lâu//
Hoàng Đức Duy |
//đưa tay chạm nhẹ vào ngực Quang Anh — tay xuyên qua da thịt, lạnh buốt//
Hoàng Đức Duy |
Em từng sống
Hoàng Đức Duy |
Và anh… là người duy nhất còn nhìn thấy em
Khoảnh khắc đó, Quang Anh biết
mình đã bước vào một mối tình không có lối thoát.
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Chào các Buttin của Sa nha
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Vì sao lại gọi là Buttin á
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Tại bì đó là tên của một con tướng mà tớ rất thích!
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Hoi giờ cũng trễ r bai nhoaa
CHƯƠNG 2 - Giữ Một Người Không Thuộc Về Thế Giới Này
Sau đêm đó, Quang Anh không còn mơ nữa.
Không phải vì Đức Duy biến mất —
mà vì cậu đã ở đó, bên cạnh anh, ngay cả khi anh tỉnh.
Đức Duy xuất hiện trong căn hộ của Quang Anh như thể nơi này vốn dành cho cậu. Không tiếng mở cửa. Không dấu hiệu xâm nhập. Chỉ là… có mặt. Ngồi trên mép sofa, dựa lưng vào tường, ánh mắt luôn dõi theo Quang Anh bằng một sự dịu dàng rất cẩn trọng.
Hoàng Đức Duy |
Anh không sợ à?//hỏi//
Nguyễn Quang Anh |
//đang pha cà phê, tay khựng lại một nhịp//
Nguyễn Quang Anh |
Nhưng không phải sợ cậu
Câu trả lời khiến Đức Duy quay đi.
Cậu sợ nhất chính là điều đó.
Quang Anh bắt đầu che giấu sự tồn tại của Đức Duy.
Anh kéo rèm kín hơn.
Không bật đèn vào những khung giờ âm khí dâng.
Không cho ai ở lại qua đêm.
Không để bất kỳ ai thấy mình nói chuyện một mình.
Bởi vì mỗi lần có người thứ ba bước vào không gian ấy, Đức Duy sẽ mờ đi một chút — như khói bị gió thổi tan.
Hoàng Đức Duy |
Em không muốn anh vì em mà lệch khỏi cuộc sống của mình
Hoàng Đức Duy |
“Em vốn không nên được giữ lại.”
Nguyễn Quang Anh |
//nhìn cậu, ánh mắt tối đi//
Nguyễn Quang Anh |
Quyết định đó không phải của cậu
Anh biết mình đang làm điều cấm kỵ
Giữ một linh hồn ở lại dương thế là tạo nghiệp.
Mỗi ngày trôi qua, sợi dây giữa họ không phải gắn kết — mà là trói buộc.
Có những đêm, Đức Duy ngồi nghe Quang Anh kể chuyện đời sống
những buổi diễn,
những chuyến đi,
những con người đến rồi đi.
Cậu lắng nghe rất chăm chú, như một người đã lâu không còn quyền được sống.
Hoàng Đức Duy |
Anh nhớ em lúc nào nhất?//hỏi khẽ//
Nguyễn Quang Anh |
//đáp ngay, không do dự//Lúc cậu im lặng
Nụ cười buồn đến mức căn phòng lạnh hẳn đi.
Dấu hiệu bắt đầu xuất hiện.
Cây xanh trong nhà héo nhanh bất thường.
Đồng hồ đứng kim lúc 3:17 mỗi đêm.
Gương trong phòng tắm phản chiếu chỉ một mình Quang Anh, dù Đức Duy đang đứng cạnh.
Quang Anh biết rõ — thời gian của họ không còn nhiều.
Một lần, khi Quang Anh nắm tay Đức Duy quá lâu, anh choáng váng, tim đau nhói, như thể có thứ gì đó đang bị rút ra khỏi cơ thể.
Hoàng Đức Duy |
//hoảng hốt, rụt tay lại//Anh đừng như vậy
Hoàng Đức Duy |
Anh đang cho em mượn sự sống của anh
Nguyễn Quang Anh |
//nhìn cậu, giọng khàn đi//
Nguyễn Quang Anh |
Nếu không cho, cậu sẽ biến mất, đúng không?
Hoàng Đức Duy |
//không trả lời//
Đêm đó, Đức Duy lần đầu chủ động ôm Quang Anh.
Không chạm hoàn toàn.
Chỉ là cảm giác lạnh buốt bao quanh lồng ngực.
Hoàng Đức Duy |
Nếu có kiếp sau…
Hoàng Đức Duy |
Em không muốn gặp anh nữa
Nguyễn Quang Anh |
//siết chặt lấy khoảng không trước mặt, cổ họng nghẹn lại//
Nguyễn Quang Anh |
Nói dối
Hoàng Đức Duy |
Ừ//thì thầm//
Hoàng Đức Duy |
Nhưng nói dối để anh sống tiếp
Ngoài kia, mưa rơi rất nhẹ.
Và đâu đó trong không gian, một lời gọi đang đến gần Đức Duy hơn bao giờ hết.
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Chào các con dân Buttin của Sa nha
-ʚYoenʚɞᝰ.ᐟ
Ê mà kể nghe nè
Download MangaToon APP on App Store and Google Play