Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|Hồng Sắc Dưới Quyền Lực Hắc Bang|—•Linhrio•וBùi Trường Linh X Rio•

|CHƯƠNG 1|×Giới thiệu nhân vật×

_______×××_______
Tên thật:Bùi Trường Linh Tuổi:27 Chiều cao:1m85 Nghề nghiệp:ᴏ̂ɴɢ ᴛʀᴜ̀ᴍ ᴍᴀғɪᴀ—ʟᴀ̃ᴏ đᴀ̣ɪ Hắc Giang Hội.
Bùi Trường Linh là cái tên khiến giới hắc đạo phải ᴅᴇ̀ ᴄʜᴜ̛̀ɴɢ. Ở tuổi 27, anh đã đứng trên đỉnh quyền lực của Hắc Giang Hội — ᴛᴏ̂̉ ᴄʜᴜ̛́ᴄ ᴍᴀғɪᴀ ngầm ᴋʜᴇ́ᴛ ᴛɪᴇ̂́ɴɢ, ᴛʜᴀᴏ ᴛᴜ́ɴɢ các ᴛᴜʏᴇ̂́ɴ ʙᴜᴏ̂ɴ ʟᴀ̣̂ᴜ, tài chính ɴɢᴀ̂̀ᴍ và ᴛʜᴇ̂́ ʟᴜ̛̣ᴄ ɴɢᴀ̂̀ᴍ trải dài từ phương Bắc đến vùng duyên hải.
Sở hữu chiều cao 1m85 cùng vóc dáng ʀᴀ̆́ɴ ʀᴏ̉ɪ, Bùi Trường Linh mang khí chất lạnh lùng, ánh mắt sᴀ̆́ᴄ ʙᴇ́ɴ như có thể nhìn ᴛʜᴀ̂́ᴜ ʟᴏ̀ɴɢ người. Anh ít nói, hành sự ǫᴜʏᴇ̂́ᴛ đᴏᴀ́ɴ, ra tay ᴛᴀ̀ɴ ɴʜᴀ̂̃ɴ với ᴋᴇ̉ ᴛʜᴜ̀ nhưng ᴛᴜʏᴇ̣̂ᴛ đᴏ̂́ɪ ᴛʀᴜɴɢ ᴛʜᴀ̀ɴʜ với người của mình. Trong thế giới ɴᴏ̛ɪ ᴍᴀ̣ɴɢ sᴏ̂́ɴɢ được định giá bằng lợi ích, Bùi Trường Linh chính là ʟᴜᴀ̣̂ᴛ ʟᴇ̣̂.
Đối với các cảnh sát và các bang phái đối địch, anh là "ʙᴏ́ɴɢ ᴍᴀ Hắc Giang" không dễ chạm tới. Còn với người trong hội, anh là vị ʟᴀ̃ᴏ đᴀ̣ɪ trẻ tuổi nhưng đầy ᴜʏ ǫᴜʏᴇ̂̀ɴ, một ᴋᴇ̉ sɪɴʜ ra để ᴛʜᴏ̂́ɴɢ ᴛʀɪ̣ ʙᴏ́ɴɢ ᴛᴏ̂́ɪ.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
°°°
NovelToon
_______∆_______
Tên thật:Đỗ Việt Tiến Tuổi:27 Chiều cao:1m78 Nghề nghiệp:Pháp y chuyên nghiệp.
Đỗ Việt Tiến là một pháp y có tư duy sᴀ̆́ᴄ ʙᴇ́ɴ và tác phong cực kỳ chuẩn mực. Ở tuổi 27, cậu đã quen với việc đứng trước ᴛʜɪ ᴛʜᴇ̂̉ như đối diện với một đối tượng cần phân tích, không hơn không kém. Cảm xúc không xen vào phán đoán, thói quen này khiến Việt Tiến trở nên đặc biệt đáng tin cậy trong những ᴄᴀ ᴋʜᴀ́ᴍ ɴɢʜɪᴇ̣̂ᴍ phức tạp.
Chỉ cần liếc mắt qua, cậu đã có thể nhanh chóng xác định tình trạng ᴛʜɪ ᴛʜᴇ̂̉: thời gian ᴛᴜ̛̉ ᴠᴏɴɢ ước đoán, dấu hiệu ᴛᴏ̂̉ɴ ᴛʜᴜ̛ᴏ̛ɴɢ chính, và liệu ᴄᴀ́ɪ ᴄʜᴇ̂́ᴛ đó mang tính tự nhiên, ᴛᴀɪ ɴᴀ̣ɴ hay có tác động từ bên ngoài. Những chi tiết mà người khác cần thời gian mới nhận ra, Việt Tiến nắm bắt gần như theo phản xạ, nhờ vào kinh nghiệm và khả năng quan sát chính xác.
Trong phòng ᴋʜᴀ́ᴍ ɴɢʜɪᴇ̣̂ᴍ, mọi hành động của cậu đều gọn gàng, đúng quy trình, không thừa không thiếu. Giọng nói bình tĩnh, cách dùng từ rõ ràng, kết luận đưa ra ngắn gọn nhưng đủ trọng lượng. Đỗ Việt Tiến không cần thể hiện — năng lực chuyên nghiệp của cậu tự nó đã nói lên tất cả.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
°°°
NovelToon
______πππ______

|CHƯƠNG 2|×Ranh Giới Đᴏ̉ Đᴇɴ×

________!?!? _______
​[ʜɪᴇ̣̂ɴ trường ᴠᴜ̣ ᴀ́ɴ - Bến cảng phía Tây thành phố - 2:00 AM]
Đêm nay, gió biển mang theo hơi lạnh ᴛʜᴀ̂́ᴜ xᴜ̛ᴏ̛ɴɢ và mùi ᴛᴀɴʜ ɴᴏ̂̀ɴɢ của ᴍᴀ́ᴜ. Ánh đèn còi cảnh sát xanh đỏ nhấp nháy, ᴄᴀ̆́ᴛ ɴᴀ́ᴛ màn đêm tĩnh mịch, soi rõ một góc bến cảng ʜᴏ̂̃ɴ ʟᴏᴀ̣ɴ. Dây phong tỏa vàng rực được ᴋᴇ́ᴏ ᴄᴀ̆ɴɢ, ɴɢᴀ̆ɴ ᴄᴀ̉ɴ những ᴀ́ɴʜ ᴍᴀ̆́ᴛ tò mò của đám phóng viên và người dân ʜɪᴇ̂́ᴜ ᴋʏ̀.
Đỗ Việt Tiến bước xuống từ xe chuyên dụng, gương mặt thanh tú ʟᴀ̣ɴʜ ᴛᴀɴʜ không ᴄᴀ̉ᴍ xᴜ́ᴄ. Anh khoác lên mình bộ đồ bảo hộ trắng toát, đeo găng tay cao su, động tác ᴅᴜ̛́ᴛ ᴋʜᴏᴀ́ᴛ và chuyên nghiệp. Đối với anh, nơi đây không phải là hiện trường ᴀ́ɴ ᴍᴀ̣ɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏᴀ̀ɴɢ, mà chỉ là một bài toán ɢɪᴀ̉ɪ ᴘʜᴀ̂̃ᴜ cần tìm đáp án.
•Nhân vật•
•Nhân vật•
​"Pháp y Đỗ, anh đến rồi."
— Vị đội trưởng cảnh sát hình sự vội vàng chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh.
Tiến chỉ gật đầu nhẹ, không nói một lời, xách hộp dụng cụ đi thẳng về phía ᴛʜɪ ᴛʜᴇ̂̉ đang ɴᴀ̆̀ᴍ sᴀ̂́ᴘ giữa ᴠᴜ̃ɴɢ ᴍᴀ́ᴜ ʟᴏᴀɴɢ ʟᴏ̂̉. Anh ngồi xổm xuống, bắt đầu công việc của mình. Thế giới xung quanh dường như lu mờ, chỉ còn lại anh và ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ đᴀ̃ ᴋʜᴜᴀ̂́ᴛ.
Đột nhiên, không khí xung quanh dường như đᴏ̂ɴɢ ᴄᴜ̛́ɴɢ lại. Tiếng xì xào bàn tán im bặt. Đội trưởng cảnh sát đang đứng cạnh Tiến cũng vô thức lùi lại một bước, sᴏ̂́ɴɢ ʟᴜ̛ɴɢ ʟᴀ̣ɴʜ ᴛᴏᴀ́ᴛ.
Việt Tiến không cần ngẩng đầu lên cũng biết ai đang đến. Cái loại ᴀ́ᴘ ʙᴜ̛́ᴄ ᴄᴜ̛̣ᴄ đᴏ̣̂, cái mùi hương bạc hà ʟᴀ̣ɴʜ ʟᴇ̃ᴏ pha lẫn ᴍᴜ̀ɪ ᴛʜᴜᴏ̂́ᴄ ʟᴀ́ đắt tiền này... chỉ có thể là hắn.
Bùi Trường Linh.
Lão đại của Hắc Bang nắm ᴛʀᴜ̀ᴍ khu vực này xuất hiện như một ᴠɪ̣ ᴛʜᴀ̂̀ɴ ᴄʜᴇ̂́ᴛ dạo chơi. Hắn mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài, tay đút túi quần, bước đi thong thả nhưng lại khiến đám đông tự động rẽ lối. Đôi mắt phượng ʜᴇ̣ᴘ dài sᴀ̆́ᴄ ʙᴇ́ɴ ǫᴜᴇ́ᴛ qua hiện trường, dừng lại một giây trên ᴄᴀ́ɪ xᴀ́ᴄ, rồi ᴅᴀ́ɴ ᴄʜᴀ̣̆ᴛ vào bóng lưng màu trắng đang lúi húi kia.
Hắn đến đây với tư cách là "người có liên quan đến đɪ̣ᴀ ʙᴀ̀ɴ", nhưng ai cũng hiểu, hắn đến để xem ᴀɪ ᴅᴀ́ᴍ ʟᴏ̣̂ɴɢ ʜᴀ̀ɴʜ trên đất của hắn.
•Nhân vật•
•Nhân vật•
​"Bùi... Bùi lão đại, ngọn gió nào đưa ngài đến đây giữa đêm hôm thế này?"
— Đội trưởng cảnh sát lắp bắp.
Trường Linh không ᴛʜᴇ̀ᴍ ʟɪᴇ̂́ᴄ ɴʜɪ̀ɴ viên cảnh sát, hắn đi thẳng đến bên cạnh Việt Tiến, cúi người xuống, chống một tay lên đầu gối, giọng nói trầm thấp vang lên ngay trên đɪ̉ɴʜ đᴀ̂̀ᴜ bác sĩ pháp y.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
​"Sao rồi? xᴀ́ᴄ ᴄʜᴇ̂́ᴛ này có gì thú vị không, pháp y Đỗ?"
Giọng điệu hắn nghe thì có vẻ xã giao, nhưng chỉ có Việt Tiến mới nghe ra sự trêu chọc và ᴄʜɪᴇ̂́ᴍ ʜᴜ̛̃ᴜ ɴɢᴀ̂̀ᴍ trong đó.
Tiến dừng động tác tay, ngẩng đầu lên. Đôi mắt sau cặp kính trong veo đối diện trực tiếp với đôi mắt đᴇɴ ᴛʜᴀ̆̉ᴍ của Linh. Trước mặt bao nhiêu cảnh sát, anh vẫn giữ thái độ lạnh lùng, công tư phân minh.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
​"Bùi tiên sinh, mời anh lùi lại. Đây là ʜɪᴇ̣̂ɴ trường ᴠᴜ̣ ᴀ́ɴ, người không phận sự miễn lại gần."
Trường Linh nhếch mép cười, một nụ cười khiến mấy cô cảnh sát tập sự đứng xa xa sᴜʏ́ᴛ ɴɢᴀ̂́ᴛ. Hắn không những không lùi lại mà còn cúi thấp hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc.
Người ngoài nhìn vào thì tưởng hắn đang quan sát ᴄᴀ́ɪ xᴀ́ᴄ, nhưng thực chất, hắn đang dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho Tiến khỏi những cơn gió lạnh từ biển thổi vào.
ʟᴏ̛̣ɪ ᴅᴜ̣ɴɢ góc khuất, bàn tay đeo nhẫn ngọc bích của Linh lướt nhanh qua ᴇᴏ Việt Tiến, ɴʜᴇ́ᴏ ɴʜᴇ̣ một cái đầy ᴀ́ᴍ ᴍᴜᴏ̣̂ɪ vào lớp áo bảo hộ dày cộm.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
​"Em cứ làm việc của em đi, bác sĩ."
— Hắn thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ cho hai người nghe, hơi thở ɴᴏ́ɴɢ ʀᴜ̛̣ᴄ ᴘʜᴀ̉ vào ᴠᴀ̀ɴʜ ᴛᴀɪ nhạy cảm của Tiến.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
"Làm xong sớm rồi về. Tôi hâm nóng sữa đợi em ở nhà. Đừng để 'chồng' em đợi lâu quá đấy."
Nói xong, Bùi Trường Linh đứng thẳng dậy, khôi phục vẻ mặt ᴛᴀ̀ɴ ᴋʜᴏ̂́ᴄ lạnh lùng, quay lưng bước đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để lại một Đỗ Việt Tiến với ᴠᴀ̀ɴʜ ᴛᴀɪ hơi ửng đᴏ̉ dưới ánh đèn pha cảnh sát.
ᴄᴏɴ ᴅᴀᴏ ᴍᴏ̂̉ trên tay Tiến khẽ ʀᴜɴ lên một nhịp. ᴄᴀ́ɪ ᴛᴇ̂ɴ đɪᴇ̂ɴ này... ᴅᴀ́ᴍ ɢɪᴏ̛̉ ᴛʀᴏ̀ ngay tại đây!
Anh hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại sự tập trung, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh ly sữa nóng và vòng tay ấm áp đang chờ mình ở nhà.
ᴄʜᴇ̂́ᴛ ᴛɪᴇ̣̂ᴛ thật, làm sao mà tập trung ᴋʜᴀ́ᴍ ɴɢʜɪᴇ̣̂ᴍ được nữa đây!
______&&&_______

|CHƯƠNG 3|×Mùi Bạc Hà Và Sự Dịu Dàng Muộn Màng×

_____///_____
​[4:30 AM - Biệt thự ngoại ô]
Thành phố lúc này vẫn còn chìm trong giấc ngủ say, chỉ có những ánh đèn đường vàng vọt đổ bóng xuống mặt đường nhựa vắng lặng.
Đỗ Việt Tiến lái xe trên con đường mòn dẫn về phía ngoại ô, đôi mắt đã ᴍᴏ̉ɪ nhừ sau hàng giờ đồng hồ ᴄᴀ̆ɴɢ ɴᴀ̃ᴏ bên ʙᴀ̀ɴ ᴍᴏ̂̉. Sương sớm mờ ảo bao phủ lấy những rặng cây, khiến căn biệt thự đơn độc phía xa trông như một tòa lâu đài bí ẩn tách biệt với thế giới xô bồ.
Chiếc xe thể thao màu đen sang trọng từ từ giảm tốc khi tiến gần đến cổng chính. Hai gã đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn, gương mặt lầm lì đứng canh gác như hai bức tượng đá. Thấy biển số xe quen thuộc, họ lập tức đứng thẳng người, cúi đầu cung kính.
Việt Tiến hạ kính xe, không ᴛʜᴇ̀ᴍ nhìn lấy một cái, chỉ đưa tay tung chùm chìa khóa ra ngoài. Một gã bảo vệ nhanh nhẹn bắt gọn lấy, cung kính mở cửa xe cho anh.
•Nhân vật•
•Nhân vật•
"Chào buổi sáng, bác sĩ Đỗ. Ngài đã vất vả rồi."
Tiến chỉ "ừm" nhẹ một tiếng trong cổ họng, bước xuống xe với dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên khí chất thanh cao, kiêu kỳ. Anh chẳng lạ gì sự cung phụng này, vì ở căn nhà này, vị thế của anh còn cao hơn cả những ʟᴜᴀ̣̂ᴛ ʟᴇ̣̂ sᴀ̆́ᴛ đᴀ́ của Hắc Bang.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào sảnh chính, hơi ấm từ hệ thống sưởi lập tức bao bọc lấy cơ thể đang ʀᴜɴ lên vì lạnh của Tiến. Nhưng thứ sưởi ấm anh nhanh nhất không phải là nhiệt độ phòng, mà là một vòng tay ʀᴀ̆́ɴ ʀᴏ̉ɪ, ᴍᴀ̣ɴʜ ᴍᴇ̃ đột ngột từ trong ʙᴏ́ɴɢ ᴛᴏ̂́ɪ ᴠᴜ̛ᴏ̛ɴ ʀᴀ, ôm chầm lấy anh từ phía sau.
Mùi hương bạc hà quen thuộc – thứ mùi hương vừa thanh mát, vừa nam tính lại có chút ɴɢᴜʏ ʜɪᴇ̂̉ᴍ – xᴏ̣̂ᴄ ᴛʜᴀ̆̉ɴɢ vào ᴄᴀ́ɴʜ ᴍᴜ̃ɪ, len lỏi vào từng ᴛᴇ̂́ ʙᴀ̀ᴏ của Việt Tiến. Không cần quay đầu lại, anh cũng biết người đang "đᴀ́ɴʜ ᴜ́ᴘ" mình là ai.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
"Về muộn quá đấy, bác sĩ của tôi."
Giọng nói của Bùi Trường Linh trầm thấp, khàn khàn vì ngái ngủ, hắn ᴠᴜ̀ɪ đᴀ̂̀ᴜ vào ʜᴏ̃ᴍ ᴄᴏ̂̉ anh, ʜɪ́ᴛ ʜᴀ̀ mùi hương trà hoa hồng cùng mùi ʜᴏ́ᴀ ᴄʜᴀ̂́ᴛ sᴀ́ᴛ ᴛʀᴜ̀ɴɢ vẫn còn vương lại, như thể muốn dùng mùi của mình để đᴇ̀ ʙᴇ̣ᴘ ɴᴏ́.
Vẻ mặt lạnh lùng, xa cách của "Bác sĩ pháp y Đỗ" khi ở ʜɪᴇ̣̂ɴ trường hoàn toàn tan biến. Tiến khẽ thở dài, đôi vai mảnh mai thả lỏng, anh xoay người lại trong vòng tay hắn, chủ động vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của Lão đại Hắc Bang.
Anh áp mặt vào ʟᴏ̂̀ɴɢ ɴɢᴜ̛̣ᴄ vững chãi kia, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn của hắn.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Tại ai mà em phải về muộn hả? Đồ trùm Hắc Bang đáng ghét này..."
— Tiến lầm bầm, giọng nói có chút đanh đá nhưng lại mang theo sự nũng nịu không thể giấu giếm.
Trường Linh bật cười thấp, vòng tay sɪᴇ̂́ᴛ ᴄʜᴀ̣̆ᴛ hơn như muốn ᴋʜᴀ̉ᴍ anh vào cơ thể mình. Ở ngoài kia, hắn có thể là một ᴋᴇ̉ ᴛᴀ̀ɴ ɴʜᴀ̂̃ɴ, ᴛᴀʏ ɴʜᴜᴏ̂́ᴍ đᴀ̂̀ʏ ᴍᴀ́ᴜ, khiến ai nấy đều phải ᴋʜɪᴇ̂́ᴘ sᴏ̛̣. Nhưng chỉ có Tiến mới biết, ᴄᴏɴ ǫᴜᴀ́ɪ ᴠᴀ̣̂ᴛ ᴀ̂́ʏ khi ở trước mặt anh lại dịu dàng đến nhường nào.
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
•Bùi Trường Linh•π|Buitruonglinh|
"Được rồi, là lỗi của tôi. Để em đợi lâu, tôi đền bù cho em cả đời nhé?"
— Linh hôn nhẹ lên trán anh, hơi thở ɴᴏ́ɴɢ ʜᴏ̂̉ɪ vương trên làn da mịn màng.
Cảm giác mệt mỏi sau một đêm dài dường như tan biến hết theo mùi hương bạc hà ấy. Giữa căn biệt thự vắng vẻ này, chỉ có hai tâm hồn nương tựa vào nhau, bỏ mặc ngoài kia là quyền lực hay ᴍᴀ́ᴜ ᴛᴀɴʜ.
______---______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play