Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hai Kẻ Vũ Trụ Khác Nhau Adminvirus — 1xshed

_________________________
Shedletsky
Shedletsky
Ê bây. //Lau kiếm//
Shedletsky
Shedletsky
Còn bao nhiêu giây nữa rứa. //Nhìn mn//
Two time
Two time
Còn 30 giây thôi.
Two time
Two time
Không biết killer trận này là ai nhỉ? //Tò mò//
Builderman
Builderman
Bột mì hoặc c00lkid.
Noob
Noob
Ủa bột mì là ai?
Elliot
Elliot
Thằng béo béo hông đi nổi qua gai ấy, cưg=))
Noob
Noob
À à.
Guest 1337
Guest 1337
Mọi người chuẩn bị sẵn sàng chưa? //Nhìn mn//
Mọi Người: Sẵn Sàng.
_________________________
This round's killer is...
2x2.
Survive: What???
Taph
Taph
🤷🫵🧑🔪🆕?
007n7
007n7
Chắc vậy.
_________________________
Shedletsky
Shedletsky
//Khựng lại// Vừa rồi- cái bảng nó vừa nãy...
Builderman
Builderman
Hai tụi mình nên đi tìm killer kiểm chứng thì tốt hơn là suy nghĩ. //Liếc cậu đầy ẩn ý//
Shedletsky
Shedletsky
Ừm. //Đi tìm//
_________________________
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
//Cây que nghịch đất//
Chance
Chance
"Nhìn thk nhỏ vậy, đâu có giống killer ta?" //Nói nhỏ với guest 1337//
Guest 1337
Guest 1337
"Mà một chuyện nữa thấy lạ."
Guest 1337
Guest 1337
"Bảng thông báo killer là 2x2 nhưng giao diện thấy hiền hiền không giống mấy thk killer khác."
Elliot
Elliot
"Không lẽ bị lỗi chắc?"
Chance
Chance
"Ê?" //quay sang nhìn Elliot ngạc nhiên//
Chance
Chance
"Sao mày ở đây hồi nào vậy"
Elliot
Elliot
"Tao sửa máy xong là thấy 2 bây ở đây nên tao qua hóng."
Cả 2: Ồ?
Guest 1337
Guest 1337
"Ủa đằng kia là..."
Chance
Chance
"Ủa?"
Chance
Chance
"Dusekkar, builderman và shedletsky!?"
Chance
Chance
"Tam thái tử admin qua chỗ killer làm gì vậy???"
Elliot
Elliot
"Sao tao biết đc???"
_________________________
Ba người từng làm admin trong quá khứ đã từng gặp 1x1x1x1 ở forsaken. Giờ đây lại gặp nhưng một phiên bản khác.
Shedletsky
Shedletsky
//Không biết nên nói gì//
Builderman
Builderman
"Nói gì cho thk nhỏ đi, shedletsky."
Dusekkar
Dusekkar
//Nhìn cậu đầy phức tạp//
Shedletsky
Shedletsky
//nhìn 2 người và gật đầu//
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
//Nhìn thấy 3 người trc rồi đứng dậy//
Shedletsky
Shedletsky
Chào con... 2x2?
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
... Chào ngài telamon. //cúi đầu//
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Thần xin thất lễ, cho thần xin hỏi. //Chấp tay//
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Nơi đây là nơi nào vậy ạ?
Shedletsky
Shedletsky
//Khựng lại về cách nói của 2x2//
Shedletsky Pov: Không đúng! 2x2 (còn gọi là 1x1x1x1 mik nghe ngta ns thế mik ko bt) là một đứa hoạt bát, vui vẻ và tìm hiểu thế giới. Cậu là người chăm sóc cho 2x2 rất hiểu tính cách đó không giống 2x2 hiện tại.
Nhưng lại một đứa trầm tính, tôn sùng và cách xưng hô khác.
Shedletsky
Shedletsky
Ờm... //Khó xử//
Builderman
Builderman
//Giải thích// Đây là "Forsaken" nơi đây những người bị lãnh quên hoặc bị bỏ rơi, cô đơn ừm...
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
//Nhìn 3 ng hỉu ý// Thần hiểu rồi.
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Lẽ ra thần bị tráo đổi với ai đó qua đây.
Dusekkar
Dusekkar
Haiz- //Thở dài//
Dusekkar
Dusekkar
Hết giờ trận này bọn ta sẽ tra hỏi thông tin con.
Dusekkar
Dusekkar
Con nhớ qua khu survive, nếu không biết nhờ khu killer chỉ đường đi.
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Vâng, thưa chú dusekkar.
_________________________
T/G
T/G
:3

// //: Hành động * *: Suy nghĩ 📲: Nhắn tin " ": Thì thầm hoặc nói nhỏ ( ): Ghi chú ~: Tiếng rên rỉ —: Cắt ngang
_________________________
Căn phòng chìm trong bóng tối, tĩnh lặng đến mực nghe thấy tiếng nhịp thở.
Mùi hương thơm dịu nhẹ lan toả khắp phòng ấm áp khiến mọi thứ trở nên yên bình lạ thường.
Khi cánh cửa khẽ mở ra, một người đàn ông với mái tóc màu nâu sẫm bước vào.
Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, lướt qua khuôn mặt bình thản của Anh ta, làm dịu đi trong phòng tối.
Người đó nhẹ nhàng bước tới giường trước mặt, đứa con trùm kín mền từ đầu đến chân, hơi thở đều đều.
Anh ta ngồi xuống trên giường, đặt bàn tay lên đầu xoa nhẹ.
Giọng nói trầm dịu dàng vang lên khẽ, sợ phá vỡ giấc mơ của đứa con đang dang dở.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
"Dậy thôi con."
Không thấy động tĩnh gì.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Haiz. //Thở dài//
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
*Chắc thức khuya đây mà.*
Anh ta định dỡ tấm mềm lên thì bất ngờ một bàn tay từ bên trong vươn ra, đè xuống mặt giường.
Động tác dứt khoát không gây ồn ào, như thể đã chờ sẵn khoảng khắc này.
Trong làn ánh sáng mờ nhạt, bốn ánh mắt chạm nhau.
Anh ta khựng lại, hơi thở cũng chững lại trong giây lát. Khuôn mặt lộ rẽ vẻ bối rối, tim đập mạnh khi nhận ra không thể tin.
Người nằm trên giường từ từ hạ tấm mềm xuống.
Hắn có mái tóc trắng dài, khuôn mặt bị che bởi một chiếc mặt nạ kỳ dị với dấu thập đỏ sẫm ở giữa.
Xung quanh là những sợi xích đen chằng chịt, đan xen với các mảng màu xanh lục và đen như không gian bị bóp méo, tạo cảm giác ngột ngạt và đáng sợ.
Người đang đè anh ta chính là 1x1x1x1 (Forsaken).
Một thực thể bí ẩn, toát ra cảm giác lạnh lẽo và áp đảo. Sự hiện diện của hắn khiến khung cảnh trở nên căng thẳng, như thể mọi thứ xung quanh đều bị kiểm soát bởi sức mạnh vô hình và đáng sợ ấy.
Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ u tối và áp đảo của hắn, anh ta không hề tỏ ra sợ hãi. Ánh mắt anh bình tĩnh, vững vàng, như thể lớp vỏ đáng sợ kia không thể chạm tới được điều gì bên trong anh.
Anh ta chậm rãi giơ hai bàn tay lên, đặt vào khung mặt của hắn. Động tác nhẹ và chắc, không do dự, cũng không run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, những sợi xích quanh họ dường như lắng lại, không gian im phăng phắc.
Ánh mắt anh ta tập trung, mang theo sự cương quyết và một cảm giác quen thuộc khó gọi tên, như thể anh đang nhìn thẳng vào bản chất thật sự phía sau chiếc mặt nạ kia, chứ không phải hình hài đáng sợ đang hiện diện trước mặt.
Anh ta nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng ấy, không một chút dè chừng hay thù địch.
Chính ánh nhìn đó khiến hắn khựng lại trong giây lát, như thể chưa từng quen với sự bình thản và ấm áp đến vậy.
Sự áp đảo ban đầu tan đi. Hắn chậm rãi buông lực, rồi ngồi dậy, tách khỏi anh ta. Những sợi xích quanh không gian dường như lỏng ra, không còn căng thẳng như trước.
Giữa căn phòng tối, cả hai im lặng đối diện nhau. Không còn là nỗi sợ hay sự đe dọa, chỉ còn lại một khoảng lặng kỳ lạ, nơi ánh mắt dịu dàng của anh ta vẫn ở đó, âm thầm làm điều gì đó sâu bên trong hắn.
Căn phòng im lặng đến lạ thường, như thể mọi âm thanh khác đều đã bị nuốt chửng.
Trong khoảng không tĩnh mịch ấy, có thể nghe rõ tiếng tim đập của cả hai người trầm, chậm, hòa lẫn vào nhau một cách mong manh.
Không ai lên tiếng.
Không cần lời nói.
Mỗi nhịp tim vang lên như khẳng định sự hiện diện của đối phương, vừa gần gũi vừa dè dặt. Bóng tối quanh họ không còn nặng nề như trước, mà trở nên lắng sâu, giữ chặt khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa ấy.
Sự im lặng ấy không kéo dài lâu. Anh ta khẽ thở ra, rồi cất tiếng, giọng đã trở lại bình thường nhưng vẫn trầm và chắc.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Thôi, chuyện đó tính sau. Lên công ty Roblox, ta sẽ tra hỏi về con.
Nói xong, anh ta đứng dậy. Không ngoảnh lại, không giải thích thêm, chỉ lặng lẽ bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, tiếng bản lề vang lên khẽ nhưng đủ để cắt đứt khoảnh khắc vừa rồi.
1x1x1x1
1x1x1x1
...
Hắn bị bỏ lại trong căn phòng tối. Sự tĩnh lặng quay trở lại, dày hơn trước. Chỉ còn mùi hương dịu nhẹ lơ lửng trong không khí và tiếng tim đập chậm rãi của chính hắn, vang vọng giữa bốn bức tường, như nhắc rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
_________________________
Quay lại với nhân vật 2x2 của chúng ta.
Sau khi một trận đấu vừa kết thúc, không gian xung quanh em chợt méo đi trong thoáng chốc.
Ánh sáng tắt phụt, rồi bật lên lần nữa.
2x2 đã được dịch chuyển đến khu Killer, nơi được xem là khu sinh sống của những kẻ săn mồi đáng sợ.
Nơi này u ám và lạnh lẽo. Những công trình cao lớn, méo mó đứng san sát nhau, phủ đầy vết nứt và dấu vết của vô số trận chiến đã qua.
Không khí nặng nề, im ắng đến bất thường, như thể mọi thứ đều đang theo dõi từng bước chân.
Xa xa, những con đường tối dẫn sâu vào bóng đêm, thỉnh thoảng vang lên tiếng kim loại va chạm hoặc tiếng bước chân mơ hồ không rõ nguồn gốc.
2x2 đứng yên trong giây lát, cảm nhận rõ ràng đây không phải nơi dành cho người yếu tim.
Đây là lãnh địa của các Killer, nơi luật lệ khác biệt và chỉ những kẻ đủ bình tĩnh mới có thể tồn tại.
Em bước chậm rãi đến trước cánh cửa lớn.
Bề mặt cửa sẫm màu, lạnh lẽo, như đã chứng kiến quá nhiều kẻ ra vào mà không phải ai cũng quay trở lại.
2x2 dừng lại. Em hít một hơi thật sâu, để không khí lạnh tràn vào lồng ngực, rồi thở ra chậm rãi.
Nhịp tim dần ổn định. Ánh mắt trở nên sắc lạnh, tỉnh táo, mọi cảm xúc thừa thãi đều bị đẩy lùi.
Trong khoảnh khắc ấy, em không còn là kẻ vừa bước ra từ một trận đấu nữa, mà là người đã sẵn sàng đối mặt với lãnh địa của Killer.
Bàn tay em đưa lên, đặt trước cánh cửa, chuẩn bị mở ra biết rõ rằng phía sau nó, mọi thứ sẽ không còn đơn giản như trước.
Em đẩy cánh cửa ra. Bản lề kêu lên một tiếng khẽ, đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ đang ở bên trong phòng khách.
Ánh sáng lờ mờ soi rõ khung cảnh trước mắt. Trong căn phòng rộng, có đủ loại người hiện diện.
Một số kẻ mang dáng vẻ kì quái, thân thể méo mó, khuôn mặt biến dạng như không còn giữ được hình hài ban đầu.
Có kẻ đứng tựa vào tường, có kẻ ngồi im lặng, ánh mắt vô hồn dõi theo từng chuyển động.
Giữa họ vẫn có những người trông hoàn toàn bình thường, gương mặt không khác gì con người, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo và sắc bén, toát lên cảm giác nguy hiểm khó gọi tên.
Sự đối lập ấy khiến không khí trong phòng càng thêm nặng nề.
Em đứng ở ngưỡng cửa trong giây lát, lặng lẽ quan sát.
Tất cả đều quay sang nhìn em. Không nói một lời như thể sự xuất hiện của em đã phá vỡ trật tự vốn có của khu Killer này.
John Doe
John Doe
Trận đấu như thế nào rồi? 1x1x1x1.. à không, phải gọi 2x2 mới đúng chứ.
Người đàn có mái tóc vàng nhạt hơi rối, gương mặt nghiêng nhẹ với nụ cười cong lên đầy ẩn ý.
Một nửa khuôn mặt bị bao phủ bởi mảng tối đen như bóng hoặc dấu ấn kỳ lạ, tạo nên sự đối lập rõ rệt giữa vẻ ngoài hiền hòa và cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn.
Chính gã là người đã phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng.
Giữa những ánh mắt lạnh lẽo và im lặng căng thẳng, gã khẽ bật cười, nụ cười giống hệt như trong hình nhẹ, tự nhiên, nhưng đủ khiến mọi kẻ xung quanh phải chú ý.
Chỉ một cử động nhỏ, một biểu cảm thoáng qua, cũng đủ làm không gian thay đổi.
Sự im lặng nặng nề bị xé rách, và tất cả đều hiểu rằng.
Gã này không hề tầm thường, và sự xuất hiện của gã chính là dấu hiệu cho một diễn biến mới sắp bắt đầu.
2x2 khẽ lên tiếng, giọng không lớn nhưng đủ rõ giữa căn phòng vừa được giải tỏa khỏi sự ngột ngạt.
Em thừa nhận trận đấu mà gã vừa nhắc tới, không vòng vo hay né tránh.
Rồi em nói thật, rất thẳng thắn.
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Tôi không thích chiến đấu cho lắm.
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác đó chưa bao giờ là thứ tôi tìm kiếm.
Ánh mắt em bình tĩnh, không thách thức cũng không phòng thủ, chỉ đơn giản là thành thật với gã.
Lời nói ấy khiến không khí chững lại một nhịp.
Một vài kẻ trong phòng liếc nhìn nhau, có kẻ nhếch mép, có kẻ im lặng quan sát.
Còn gã, người vừa phá vỡ bầu không khí ban đầu dường như chú ý hơn hẳn, như thể sự thẳng thắn đó khiến gã thấy hứng thú.
Giữa khu Killer, nơi sức mạnh thường được đặt lên hàng đầu, lời thú nhận của 2x2 vang lên khác thường và chính điều đó khiến em trở nên nổi bật.
Kẻ có mái tóc đen rối che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra phần miệng và cằm với biểu cảm mệt mỏi, hơi cau có.
Trên đầu là một chiếc vương miện kỳ dị gắn những chiếc mặt nạ cảm xúc khác nhau cười, buồn như tượng trưng cho sự thất thường và hỗn loạn trong tâm trí.
Ở giữa ngực, một viên tinh thể tím phát sáng yếu ớt, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến toàn bộ thân hình trông vừa quyền lực vừa rệu rã.
Giữa lúc bầu không khí căng thẳng giữa 2x2 và John Doe vẫn còn lơ lửng, một kẻ khác bất ngờ chen vào.
Gã bước ra từ góc tối, giọng than vãn kéo dài, hoàn toàn phá vỡ sự nghiêm túc vừa hình thành.
Noli
Noli
Đ0'i qu4'…
Lời than nghe chẳng hề phù hợp với khung cảnh nặng nề này, nhưng chính sự vô tư đó lại khiến không khí chệch hẳn đi.
Một vài ánh mắt quay sang nhìn gã, có kẻ khó chịu, có kẻ bật cười khẽ.
Sự xuất hiện của kẻ ấy với dáng vẻ mệt mỏi và chiếc vương miện kỳ quái đã vô tình làm tan bớt sự căng thẳng giữa 2x2 và John Doe, kéo cuộc đối thoại khỏi ranh giới nguy hiểm sang một khoảng lặng… kỳ lạ hơn, đời thường hơn, nhưng cũng không kém phần bất ổn.
Nghe vậy, 2x2 khẽ thở dài, cảm giác bất lực hiện rõ trên nét mặt. Em liếc sang “ông bạn” kia một cái, ánh mắt như muốn nói không đúng lúc chút nào, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu chịu thua.
Không nói thêm lời nào, 2x2 quay người, sắn hai ống tay áo lên gọn gàng rồi bước thẳng vào bếp. Ánh đèn trong bếp sáng hơn phòng khách, xua bớt cảm giác u ám bên ngoài.
Em bắt đầu lục tìm nguyên liệu, tiếng kim loại khẽ chạm nhau vang lên đều đều, tạo nên một nhịp điệu đời thường lạ lẫm giữa khu Killer.
Phía ngoài, vài kẻ vẫn đứng nhìn theo, có kẻ ngạc nhiên, có kẻ tỏ vẻ khó tin.
Giữa nơi mà sức mạnh và bạo lực thường lên tiếng trước tiên, hình ảnh 2x2 lặng lẽ nấu ăn lại trở nên khác thường đến mức… khó hiểu.
Nhưng cũng chính khoảnh khắc đó, bầu không khí căng thẳng dần dịu xuống, như thể một bữa ăn giản đơn sắp tới có thể tạm thời giữ cho mọi thứ yên ổn, cũng ít nhất là trong lúc này.
Chỉ có một mình trong bếp, 2x2 nhanh chóng nhận ra việc xoay xở cho từng ấy người là không hề dễ.
Nồi cà ri bày ra nhiều hơn dự tính, không gian chật chội dần lên, mọi thứ trở nên quá tải.
Đúng lúc đó, có một người bước vào. Không nói nhiều, chỉ lặng lẽ xắn tay áo, đứng sang bên cạnh 2x2.
Người ấy giúp nhặt nguyên liệu, nhóm bếp, sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng hơn.
Những động tác tuy đơn giản nhưng thuần thục, như thể đã quen với cảnh này từ lâu.
Sự có mặt của người đó khiến căn bếp bớt lộn xộn hẳn.
Em cảm thấy biết ơn nên quay qua nhìn người đó nói.
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Cảm ơn anh đã giúp em nhé!
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
ờm.... //Nhớ tên trg killer//
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Sl... Slasher?
Slasher
Slasher
Ki ki ma ma ki ki. [Không sao, chỉ chuyện nhỏ thôi mà]
2x2 『Blocktales』
2x2 『Blocktales』
Ờm... //Bối rối//
Em hơi bối rối trước cách nói chuyện của Slasher.
Giọng anh ấy trầm, nhịp câu lạ, đôi khi dùng những từ khó hiểu khiến em phải khựng lại vài giây mới theo kịp.
Em quay sang nhìn, cố đoán ý qua ánh mắt và cử chỉ, nhưng vẫn có lúc không chắc mình hiểu đúng.
Dù vậy, em vẫn lắng nghe chăm chú. Khi chưa rõ, em chỉ khẽ gật đầu, làm theo những gì anh ấy chỉ bằng hành động.
Sự im lặng giữa hai người không hề khó chịu nó giống như một thỏa thuận ngầm. Không cần nói nhiều, chỉ cần cùng nhau hoàn thành việc đang làm.
Trong căn bếp nhỏ, giữa tiếng dao chạm thớt và mùi thức ăn lan ra, sự bối rối dần nhường chỗ cho cảm giác phối hợp nhịp nhàng.
Em có thể chưa hiểu hết lời anh ấy nói, nhưng em hiểu rằng anh ấy đang giúp và thế là đủ.
_________________________
Hiện tại, hắn đang ngồi trong văn phòng của Telamon tại công ty Roblox.
Căn phòng rộng nhưng lạnh, ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống bàn làm việc, khiến không khí càng thêm nghiêm túc.
Cuộc tra hỏi diễn ra căng thẳng. Telamon liên tục đặt câu hỏi về chuyện xảy ra vào buổi sáng, về việc hắn xuất hiện ở đó như thế nào. Nhưng hắn thật sự không biết.
Hắn không nhớ mình đã xuyên vào nơi ấy từ khi nào, càng không hiểu vì sao lại liên quan đến anh ta. Mọi ký ức đều rời rạc, mơ hồ, như bị cắt khúc.
Còn anh ta, đứng ở một khoảng cách vừa đủ, vẫn giữ sự cảnh giác.
Chuyện buổi sáng, khoảnh khắc bị hắn đè xuống khiến anh không thể hoàn toàn thả lỏng.
Ánh mắt anh theo dõi từng cử động nhỏ, từng phản ứng của hắn, như đang chờ một dấu hiệu bất thường.
Giữa những câu hỏi dồn dập và sự im lặng nặng nề, rõ ràng có một điều.
Không ai trong căn phòng này thật sự hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Và chính sự mơ hồ đó mới là thứ khiến mọi người đề phòng nhất.
Anh ta im lặng, ánh mắt trầm xuống khi bắt đầu ngẫm nghĩ sâu hơn.
Những chi tiết rời rạc từ buổi sáng chợt xâu chuỗi lại trong đầu anh, sự xuất hiện bất ngờ của hắn, ký ức mơ hồ, cảm giác không thuộc về nơi đó của cả hai.
Một ý nghĩ thoáng qua rồi dần rõ ràng hơn, liệu có khả năng cả hai đã bị tráo đổi, vô tình xuyên sang hai vũ trụ khác nhau?
Nếu đúng như vậy, thì sự lạc lõng của hắn, phản xạ cảnh giác của anh, và cả những điều “không khớp” trong hành vi, ký ức… đều có thể được giải thích.
Anh ta khẽ siết tay, nhận ra giả thuyết này tuy khó tin nhưng lại hợp lý đến đáng ngờ.
Trong văn phòng yên tĩnh, ý nghĩ ấy treo lơ lửng giữa không gian. Nó không chỉ là một giả thuyết mà có thể là chìa khóa cho mọi chuyện đang diễn ra.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì một nỗi lo khác lập tức kéo tới, nặng nề hơn cả. Dù đang đứng ở đây, dù trước mặt là hắn, anh ta vẫn không thể ngừng nghĩ về đứa con của mình ở vũ trụ kia.
Dẫu tin rằng hắn không cố ý, dẫu hiểu rằng có thể cả hai đều là nạn nhân của sự tráo đổi ấy… thì đứa trẻ đó vẫn là con của anh.
dù khác máu mủ của anh. Một đứa trẻ đang ở trong một thế giới xa lạ, bên cạnh một người cũng bối rối và lạc lõng chẳng kém.
Anh ta khẽ nhắm mắt trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Lý trí bảo anh phải tiếp tục tra hỏi, phải giữ cảnh giác.
Nhưng trái tim người cha lại không ngừng nhắc nhở dù ở vũ trụ nào, trách nhiệm của anh vẫn còn đó.
Sự tin tưởng dành cho hắn và nỗi lo cho con mình đan xen, khiến anh ta hiểu rằng… chuyện này không còn đơn thuần là một sự cố nữa.
Nó là một sợi dây ràng buộc cả hai lại với nhau dù họ có muốn hay không.
_________________________

// //: Hành động * *: Suy nghĩ 📲: Nhắn tin " ": Thì thầm hoặc nói nhỏ ( ): Ghi chú ~: Tiếng rên rỉ —: Cắt ngang
_________________________
Sau một hồi tra hỏi mà vẫn không thu được gì rõ ràng, anh ta cuối cùng cũng dừng lại.
Những câu hỏi lặp đi lặp lại chỉ dẫn đến cùng một kết quả.
Hắn thật sự không biết gì hơn những gì đã nói.
Anh ta im lặng một lúc lâu, rồi khẽ thở ra, như buông xuống một gánh nặng tạm thời.
Cuối cùng, anh nói ngắn gọn, giọng trầm và dứt khoát coi như khép lại mọi chuyện.
Với hắn, chuyện buổi sáng ấy được bỏ qua, xem như chưa từng xảy ra.
Không còn ánh mắt dò xét gay gắt, không còn sự căng thẳng hiện rõ.
Dù sự cảnh giác trong lòng anh chưa hoàn toàn biến mất, anh vẫn chọn cách tạm thời tin vào sự im lặng này.
Ít nhất là vào lúc này.
Cuộc tra hỏi kết thúc trong sự lửng lơ. Không có kết luận, không có lời xin lỗi hay buộc tội chỉ có một thỏa thuận ngầm.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Con coi như mọi chuyện tạm thời ở đây.
Mọi chuyện coi như đã xong xuôi. Không còn ai nhắc lại, không còn ánh mắt dò xét hay câu hỏi dồn dập.
Thời gian cứ thế trôi đi nhanh hơn cả dự đoán, mặt trời lặn lúc nào không hay.
Đến tối, ánh đèn trong nhà bật lên dịu nhẹ.
Hắn ngồi ở phòng khách, tựa lưng vào ghế sofa, dáng vẻ ung dung hiếm thấy.
Trước mặt là màn hình đang chiếu phim, ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên khuôn mặt, làm dịu đi những nét căng thẳng thường trực.
Âm thanh bộ phim vang đều đều, lấp đầy không gian.
Hắn thả lỏng, để tâm trí trôi theo từng khung hình, như thể những rắc rối ban ngày chỉ là chuyện xa xôi.
Trong khoảnh khắc yên bình ấy, căn nhà không còn cảm giác bất ổn nữa, chỉ còn lại một buổi tối bình thường, lặng lẽ và tạm thời an yên.
Cạch.
Tiếng cửa phòng tắm khẽ vang lên, phá vỡ nhịp phim đang chiếu đều đều trong phòng khách.
Người kia bước ra, dáng vẻ thư thái.
Mái tóc nâu sẫm đã được lau khô, hơi rối tự nhiên, còn vương chút hơi ẩm.
Anh ta mặc chiếc áo trắng dáng dài đơn giản, kết hợp với quần đùi màu xanh dương, trông rất đời thường khác hẳn vẻ nghiêm túc ban sáng.
Khuôn mặt sảng khoái, các đường nét thả lỏng, như thể vừa trút bỏ hết mệt mỏi sau một ngày dài.
Ánh đèn phòng khách hắt lên, bắt gặp hình ảnh hắn đang ngồi xem phim.
Không khí giữa hai người lúc này yên ả lạ thường.
Không lời chất vấn, không cảnh giác căng thẳng chỉ còn lại một buổi tối bình thường, nơi cả hai cùng tồn tại trong cùng một không gian, im lặng nhưng không còn nặng nề như trước.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
...
1x1x1x1
1x1x1x1
...
Cả hai chạm ánh mắt trong vài giây ngắn ngủi, không ai lên tiếng.
Sự im lặng kéo dài, nhưng không còn căng thẳng chỉ là một khoảng lặng quen thuộc, như thể cả hai đều hiểu rằng lúc này không cần nói gì cả.
Anh ta quay đi trước, bước thẳng vào bếp. Ánh đèn bếp bật sáng, soi rõ dáng người đang lặng lẽ chuẩn bị bữa ăn cho cả hai.
Tiếng dao chạm thớt vang lên đều đều, tiếng bếp khẽ reo, mùi thức ăn bắt đầu lan ra, ấm áp và dễ chịu.
Ngoài phòng khách, hắn vẫn ngồi đó, bộ phim tiếp tục chạy, nhưng sự chú ý thỉnh thoảng lại hướng về phía bếp.
Không cần lời mời hay giải thích chỉ bằng hành động, anh ta đã chọn sự bình thường, chọn một bữa ăn chung để khép lại ngày dài đầy biến động.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng, một sự im lặng lạnh lẽo đến rõ ràng.
Hai người ngồi đối diện nhau, ánh đèn bàn hắt xuống món ăn còn bốc hơi, nhưng hơi ấm ấy không lan được vào khoảng không giữa họ.
Chỉ mới hôm qua thôi, 2x2 và Telamon còn trò chuyện rôm rả, chia sẻ những câu chuyện nhẹ nhàng, thỉnh thoảng bật cười như chưa từng có ranh giới nào tồn tại.
Vậy mà giờ đây, mỗi người cúi xuống phần ăn của mình, tiếng muỗng chạm đĩa vang lên khẽ khàng, đều đặn, nghe trống trải lạ thường.
Không ai mở lời.
Không phải vì giận dữ, mà vì có quá nhiều điều chưa thể nói ra.
Không khí nặng nề bao trùm bàn ăn, như một lời nhắc rằng mọi thứ đã thay đổi dù bề ngoài vẫn cố giữ vẻ bình thường.
Bữa ăn vẫn tiếp tục, nhưng sự vui vẻ của ngày hôm qua dường như đã ở rất xa.
_________________________
8 giờ 30 tối.
Hắn vẫn ngồi trên sofa xem phim.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt, nhấp nhô theo từng khung hình.
Khác với lúc trước, lần này Telamon đã ngồi xuống bên cạnh.
Không nói chuyện, chỉ cùng nhìn về màn hình, khoảng cách đủ gần để cảm nhận sự hiện diện của nhau, nhưng vẫn xa lạ một cách khó chịu.
Trong lúc bộ phim tiếp tục chạy, Telamon nghiêng người sang chiếc tủ nhỏ cạnh sofa, lục lọi thứ gì đó.
Tiếng ngăn kéo mở ra rồi đóng lại vang lên khẽ, kéo dài hơn mức cần thiết. Một lúc sau, anh ta rút ra một cây bông ngoáy tai.
Telamon cầm nó trong tay, chậm rãi quay đầu nhìn sang hắn.
Trên môi anh ta hiện lên một nụ cười rất nguy hiểm không lớn, không dữ dằn, nhưng sắc lạnh và khó đoán, như thể ẩn sau đó là một ý nghĩ chẳng mấy tốt lành.
Khoảnh khắc ấy, tim hắn khẽ khựng lại.
Chỉ một nụ cười thôi, nhưng đủ khiến sống lưng hắn lạnh toát, cảm giác ớn lạnh chạy dọc xuống vai.
Bộ phim vẫn chiếu, âm thanh vẫn vang lên đều đều… nhưng trong đầu hắn, mọi cảnh phim đều trở nên mờ nhạt trước nụ cười kia.
Telamon nói, giọng nhẹ đến mức tưởng như đùa cợt.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Đưa cái đầu của con qua đây. //vỗ đùi//
Lời nói rơi vào không khí yên tĩnh nghe rõ đến đáng sợ.
Hắn cứng người trong giây lát, ánh mắt dán chặt vào cây bông ngoáy tai trên tay Telamon.
Nụ cười kia không hề biến mất vẫn cong nhẹ, bình thản, nhưng đủ khiến tim hắn đập mạnh hơn một nhịp.
Hắn nuốt khan.
Bản năng mách bảo có gì đó không ổn, nhưng cũng chẳng thấy ác ý rõ ràng nào ngoài kiểu trêu chọc quá mức cần thiết.
Bộ phim vẫn chạy, âm thanh vang đều đều như hoàn toàn không hay biết tình huống kỳ lạ đang diễn ra ngay trên sofa.
Telamon nghiêng đầu một chút, ánh mắt không rời khỏi hắn, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản đó, như thể đang yêu cầu một chuyện rất đỗi bình thường.
Khoảnh khắc ấy, căn phòng lại chìm vào im lặng thứ im lặng khiến người ta không biết đây là một trò đùa, hay là ranh giới mong manh trước một điều gì đó khó đoán.
_________________________
Hắn lúc này đã nằm nghiêng, đầu tựa trên đùi Telamon.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến khi nhận ra thì đã… không còn đường lui nữa.
Cây bông ngoáy tai khẽ chạm vào, cảm giác vừa buồn buồn vừa khiến người ta nổi da gà, khiến hắn cứng người, chẳng dám cử động mạnh.
Một thời gian lúc sau.
Telamon làm xong, rút tay lại rất chậm, như cố tình kéo dài khoảnh khắc ấy.
Anh ta cúi nhìn xuống, khóe môi cong lên thành một nụ cười trêu chọc, ánh mắt lấp lánh ý xấu rất rõ.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Đã quá quên lối về chứ gì? //chọc//
Giọng nói nhẹ tênh, mang theo ý cười rõ ràng.
Hắn nghe vậy chỉ thấy mặt nóng lên, tim đập lệch nhịp, vừa bực vừa bất lực.
Muốn phản ứng thì muộn rồi, mà phản ứng cũng chẳng biết phải làm sao.
Căn phòng vẫn sáng bởi ánh phim, không khí vừa kỳ lạ vừa… đời thường.
Telamon thì rõ ràng đang rất hài lòng, còn hắn thì nhận ra một sự thật khó chối cãi.
Lần này, hắn thật sự bị dắt mũi một cách hoàn toàn rồi!!!
Trong đầu hắn thoáng hiện lên một ý nghĩ đầy bực bội.
Đường đường chính chính là 1x1x1x1, kẻ vốn rất ghét Shedletsky (Telamon) vậy mà chỉ vì một cây bông ngoáy tai lại để mình rơi vào thế bị động đến thế này.
Nghĩ lại thì đúng là khó chấp nhận thật.
Hắn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng phản ứng thì phản bội hoàn toàn.
Cảm giác dễ chịu ấy đến quá tự nhiên, khiến mọi sự cảnh giác trước đó tan đi lúc nào không hay.
Telamon liếc xuống, vừa nhìn đã hiểu hết.
Khóe môi anh ta cong lên, giọng trêu chọc rất tỉnh.
Telamon『Blocktales』
Telamon『Blocktales』
Sướng thì nói đại đi, ngại gì.
Câu nói nhẹ tênh mà như chọc đúng chỗ.
1x1x1x1
1x1x1x1
Ngươi!—
Hắn khựng lại, quay mặt đi chỗ khác, im lặng không đáp nhưng chính sự im lặng ấy lại càng khiến Telamon biết mình đã nói trúng.
Bộ phim vẫn chiếu, ánh sáng nhấp nháy đều đều. Giữa sự đối đầu vốn có và những mâu thuẫn chưa giải quyết, khoảnh khắc nhỏ này lại lộ ra một điều trớ trêu.
Có những thứ rất đơn giản… cũng đủ làm người ta mất thế chủ động.
Hắn cuối cùng cũng thành thật với chính mình.
Không cần nói ra thành lời, cảm giác đã nói thay tất cả.
Đùi của Telamon (shedletsky) thật sự…
Mềm và ấm vãi lồn ra😭🥵.
Chỉ mới tựa đầu xuống thôi mà cả người hắn đã thả lỏng hẳn, đầu óc nhẹ đi rõ rệt, như thể mọi căng thẳng tích tụ cả ngày bị rút cạn trong chốc lát.
Không phải kiểu dễ chịu quá đà, mà là cảm giác an toàn rất lạ thứ mà hắn hiếm khi cho phép bản thân cảm nhận.
Telamon nhìn phản ứng đó thì thừa hiểu.
Anh ta không nói thêm gì, chỉ khẽ nhếch môi, rõ ràng là đang biết hết nhưng vẫn cố tình để đó, đủ để trêu mà không cần chọc thẳng.
Còn hắn thì nằm yên, không phản bác, cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi hiềm khích, ghét bỏ hay đối đầu dường như tạm lùi lại phía sau chỉ còn lại một sự thư giãn rất đời thường, rất… không giống 1x1x1x1 chút nào.
Telamon liếc nhìn đồng hồ 8 giờ 45 phút.
Anh ta quay sang nhìn hắn, ánh mắt dừng lại nơi tai rồi gương mặt của hắn, quan sát khá lâu, như đang cân nhắc điều gì đó.
Cuối cùng, Telamon cúi xuống chạm nhẹ một nụ hôn rất khẽ lên má hắn nhanh đến mức gần như chỉ là một cử chỉ thoáng qua.
Ngay sau đó, anh ta nhìn hắn.
POV: OI ANH ƠI 😭😭😭! NGTA Ở VŨ TRỤ KHÁC ĐẤY ĐỪNG HÔN TỰ TIỆN NHƯ THẾ!!!!
Hắn khựng lại trong giây lát.
Căn phòng vẫn yên tĩnh, bộ phim vẫn tiếp tục, nhưng khoảnh khắc nhỏ ấy để lại một cảm giác lạ lùng không ồn ào, không phô trương, chỉ là một cử chỉ ngắn ngủi đủ khiến bầu không khí thay đổi theo cách khó gọi tên.
Hắn khẽ ngước lên nhìn Telamon, biểu cảm vẫn còn sững sờ vì khoảnh khắc vừa rồi.
Trong đầu hắn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy Telamon khựng lại.
Telamon quay sang, trông có phần ngơ ngác, rồi chợt nhận ra phản ứng của hắn.
Anh ta vội dừng lại, nét mặt thoáng bối rối.
Với Telamon, đó chỉ là một thói quen rất đời thường cử chỉ quen thuộc anh vẫn làm hằng ngày với con mình, hoàn toàn vô thức, không mang ý nghĩa gì khác.
Sự im lặng kéo dài vài giây.
Không khí không còn nguy hiểm hay căng thẳng, mà chuyển sang một kiểu lúng túng nhẹ.
Telamon tránh ánh mắt hắn, ho khẽ một tiếng như để che đi sự ngại ngùng, còn hắn thì dần hiểu ra, đó chỉ là một hiểu lầm do thói quen quá quen tay của một người cha.
Bộ phim vẫn chạy, đồng hồ vẫn tích tắc.
Khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh, để lại cảm giác hơi ngượng nhưng cũng rất… chill.
_________________________
T/G
T/G
Lười quá, ghi chừng này thôi.
T/G
T/G
Mai lm tiếp.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play