Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Harry Potter] Hai Mặt Của Một Đồng Xu

Sumary

[ĐN Harry Potter] Hai mặt của một đồng xu
Pairing: Tom Marvolo Riddle x Dmitry Ivanov
oOo
Lần ly biệt đầu tiên là khi ta được sinh ra, rời xa hơi ấm từ bụng mẹ để đối mặt với cái lạnh lẽo của nhân gian bằng tiếng khóc chào đời.
Ta rời bỏ sự bao bọc tuyệt đối để bắt đầu hành trình của một cá thể đơn độc.
Lần ly biệt tiếp theo là khi ta từ giã sự ngây thơ.
Ta nhìn đứa trẻ trong gương dần trở thành một người lạ mặt, mang theo những vết sẹo của trưởng thành và bỏ lại sau lưng những giấc mơ không bao giờ chạm tới được nữa.
Lần ly biệt thứ ba là khi ta rời xa những người đồng hành.
Những người ta từng ngỡ sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường, hóa ra chỉ là những vị khách ghé ngang một trạm dừng, rồi lại rẽ lối vào những màn sương khác nhau của định mệnh.
Lần ly biệt thứ tư là khi ta đánh mất chính mình của ngày hôm qua.
Mỗi một lựa chọn, mỗi một bước đi đều là một lần ta từ bỏ một bản ngã cũ để khoác lên mình một lớp vỏ mới, xa lạ và cứng cỏi hơn.
Lần ly biệt thứ không biết là bao nhiêu… là khi ta nhìn cha mẹ từ giã cõi trần
Đó là lúc sợi dây neo đậu cuối cùng của ta với thế gian này bị cắt đứt, để lại ta chơi vơi giữa dòng thời gian, nhận ra rằng mình đã trở thành kẻ tiếp theo đứng ở rìa của bóng tối.
Và rồi, lần ly biệt cuối cùng là khi chính ta từ giã cõi trần.
Không còn những luyến lưu, không còn những danh vọng hão huyền hay những nỗi đau âm ỉ.
Ta buông tay khỏi tất cả những gì mình từng cố chấp nắm giữ, để bản thân nhẹ bẫng, tan vào vĩnh hằng hư vô.
Đời người rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu lần ly biệt? Nếu điểm đến cuối cùng là cái chết, ‘người’ sẽ chết trong vinh quang tại cõi vĩnh hằng.

Chương 1

Cái chết đối với mọi người có lẽ là một khởi đầu mới?
Người ta vẫn hay rỉ tai nhau về những cánh đồng hoa bất tận, về những người thân yêu đứng đợi ở cuối con đường rực sáng, hoặc ít nhất là một sự giải thoát nhẹ nhõm khỏi gánh nặng của thực tại.
Nhưng đối với tôi mà nói, chết đơn giản là hết. Một dấu chấm hết và không thể vãn hồi.
Ít nhất, tôi đã được chọn cách mình kết thúc.
Tôi chết trong vinh quang hoặc chí ít là cái thứ vinh quang nhuốm máu mà người ta thường ca tụng trong những cuốn sử thi.
Đứng giữa vòng vây của những gương mặt vặn vẹo và đối diện với những tia sáng xanh chết chóc từ lũ Tử thần Thực tử của Voldemort
Ài, dũng cảm thật, tôi đã không lùi bước
Kỳ thực, tôi chẳng còn đủ thời gian để cảm nhận sự đau buồn. Cha mẹ tôi đã ngã xuống chỉ vài khắc trước đó.
Trong khoảnh khắc linh hồn rời khỏi thể xác, tôi đã tự an ủi mình rằng: Có lẽ gia đình Dmitry chúng tôi sẽ sớm đoàn tụ ở phía bên kia lằn ranh sinh tử. Một cuộc đoàn tụ bình yên, không còn mùi máu hay những lời nguyền hắc ám.
Nhưng điều đầu tiên khi tôi tỉnh dậy không phải là một khung cảnh trắng xóa dẫn đến ‘thiên đường’ mà người ta vẫn hay truyền miệng
Thật hài hước khi tôi nghĩ ‘thiên đường’ thực sự tồn tại đấy
Không có cánh cổng vàng, không có người thân đứng đợi.
Cảm giác đầu tiên là cái lạnh. Không phải cái lạnh của mùa đông phương Bắc quê hương tôi, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương phát ra từ chính tâm can mình.
Điều đầu tiên tôi nhận thức được là bản thân đang lơ lửng và chỉ cách mặt đất vài inch
Tôi nhìn xuống tay mình. Chúng không còn mang màu da người mà trở nên trong suốt, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh bạc mờ ảo, hệt như hơi nước bốc lên trong một đêm đông.
Dmitry Ivanov
Dmitry Ivanov
“Lạy quần đùi Merlin, cái quái gì đây?”
Tôi đang ở trong một đại sảnh rộng lớn với những hàng nến trôi lơ lửng và trần nhà mô phỏng bầu trời đêm đầy sao.
Hogwarts
Nhưng Hogwarts này lạ lắm. Nó tĩnh lặng, cổ kính và mang một bầu không khí khác hẳn với ngôi trường tôi từng biết trong khói lửa chiến tranh
Tôi đi xuyên qua một bức tường, đúng vậy, cơ thể tôi lướt qua lớp đá rắn chắc như thể nó chỉ là một làn sương và nhận ra mình đang ở giữa những hành lang vắng lặng của quá khứ.
Không có dấu vết của Voldemort, không có sự đổ nát.
Tôi chợt tự hỏi, tại sao tôi lại ở đây?
Tôi đã hy vọng vào một sự vĩnh hằng hư vô, nhưng Merlin có vẻ đã chuẩn bị cho tôi một kịch bản khác.

Chương 2

Đây là thời đại nào nhỉ?
Tôi bắt đầu di chuyển, hay đúng hơn là lơ lửng một cách vô định qua những dãy hành lang dài dằng dặc.
Những bức tranh trên tường vẫn cãi cọ nhau, những bộ giáp vẫn đứng sừng sững, nhưng mọi thứ đều mang một vẻ mới mẻ và nguyên bản đến lạ kỳ.
Không có những vết sứt mẻ từ bùa chú, không có mùi của bụi bặm và sự chết chóc bao trùm như ký ức cuối cùng của tôi về nơi này.
Trong lòng tôi dâng lên một sự hiếu kỳ kỳ lạ: Liệu có ai có thể nhìn thấy tôi không?
Tôi đã thử lướt qua một nhóm học sinh đang cười đùa trên đường đến lớp học Phòng chống nghệ thuật hắc ám
Tôi thậm chí đã thử đứng ngay trước mặt một vị giáo sư già trông có vẻ nghiêm khắc.
Nhưng tất cả bọn họ đều đi xuyên qua tôi như xuyên qua một làn khói nhẹ. Không một ai rùng mình, không một ai ngoảnh đầu lại.
Sau đó, tôi cũng tự có câu trả lời cho chính mình.
Thậm chí là với những hồn ma
Đối với họ, tôi hoàn toàn không tồn tại.
Có lẽ tôi là một biến số đến từ một thời không khác, một kẻ thừa thãi bị vứt vào dòng chảy lịch sử mà không được cấp "tấm vé" để giao tiếp với thực tại này.
Giữa sự tĩnh lặng cô độc, tôi đột nhiên lại nghĩ: Tại sao gia đình tôi lại đến Anh Quốc nhỉ?
Gia tộc Dmitry chúng tôi vốn dĩ là một trong những dòng máu phù thủy lâu đời và hiếm hoi còn sót lại đang cư trú tại vùng đất Nga lạnh giá.
Chúng tôi có những pháo đài bằng đá giữa tuyết trắng, có những bí thuật cổ xưa của riêng mình.
Tại sao cha mẹ lại quyết định rời bỏ quê hương để đến cái đất nước sương mù đầy rẫy rắc rối này?
Nếu chúng tôi vẫn luôn ở Nga, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Cha mẹ sẽ không phải bỏ mạng dưới tay lũ Tử thần Thực tử, tôi cũng sẽ không phải chết trong vinh quang giả tạo ấy, và càng không phải kẹt lại ở đây dưới hình hài của một bóng ma vô hình.
Nỗi hối hận muộn màng như một loại thuốc độc ngấm vào linh hồn không còn tim gan của tôi.
Tại sao lại là Anh Quốc? Tại sao lại là Hogwarts? Và tại sao... lại là tôi?
Tôi cứ thế lơ lửng, cho đến khi đôi chân không chạm đất của tôi dẫn tôi đến trước cửa thư viện
Một nơi mà ngay cả khi đã chết, tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó quen thuộc.
Bên trong đó, giữa những kệ sách cao ngất ngưởng, tôi chợt thấy một bóng dáng lẻ loi đang ngồi dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi chiều tà.
Tôi đã đứng đó, ngay bên cạnh chiếc bàn gỗ sồi già nua trong góc khuất của thư viện, quan sát cậu ta suốt một giờ đồng hồ.
Cậu thiếu niên này có một sự tập trung đáng sợ. Ngón tay thon dài của cậu lướt trên những trang sách cổ, đôi mắt đen sâu thẳm như xoáy nước dường như muốn nuốt chửng từng dòng chữ.
Trên cà vạt của cậu là sắc xanh lục và bạc của nhà Slytherin. Và lấp lánh trên ngực áo là chiếc huy hiệu Huynh trưởng.
Tôi cúi xuống, ghé sát gương mặt mình vào gương mặt cậu ta, chỉ cách một hơi thở.
Nếu như bình thường, có lẽ cậu ta cũng sẽ nhận ra
Ánh mắt cậu ta đi xuyên qua khuôn mặt trong suốt của tôi, dừng lại ở một đoạn văn về “Bí thuật của sự trường tồn”.
Tôi cay đắng nhận ra
Kẻ vừa giết tôi… à không, kẻ sẽ trở thành kẻ giết tôi đang ngồi đó, trẻ trung và hoàn mỹ như một bức tượng tạc, chưa hề có dấu vết nào của một Chúa tể Hắc ám tàn bạo.
Và không mũi
Chắc chắn rồi
Phải, đó là Tom Riddle. Tôi nhận ra cái tên ấy trên bìa cuốn sổ tay đặt bên cạnh.
Một Tom Riddle bằng xương bằng thịt, chưa bị biến dạng bởi những Trường Sinh Linh Giá, chưa trở thành nỗi khiếp sợ không ai dám gọi tên.
Cậu ta trông thật hoàn mỹ, thật rực rỡ dưới ánh nắng chiều
Dmitry Ivanov
Dmitry Ivanov
Khuôn mặt đẹp thế này mà tương lai trông ghê thấy sợ
Một ý nghĩ trớ trêu lướt qua tâm trí tôi.
Gia tộc Dmitry của tôi đã rời bỏ nước Nga, đã đến Anh để rồi bị diệt vong dưới tay phiên bản tương lai của chính kẻ đang ngồi trước mặt tôi này.
Nếu bây giờ tôi có thể chạm vào cậu ta, nếu tôi có thể thì thầm vào tai cậu ta về những tro tàn và máu chảy của vài thập kỷ tới...
Nhưng tôi không thể. Tôi chỉ có thể đứng đó, một bóng ma của tương lai đang nhìn vào quá khứ của kẻ thù.
Tôi lướt tay qua mái tóc đen của Tom. Bàn tay trong suốt của tôi đi xuyên qua đầu cậu ta như đi qua không khí. Không một sợi tóc nào lay động.
Cậu ta vẫn thản nhiên lật sang trang mới, hoàn toàn không hay biết rằng có một linh hồn từ một thời đại bị hủy diệt đang đứng ngay bên cạnh, nhìn cậu ta với tất cả sự phức tạp của thù hận và tò mò.
Dmitry Ivanov
Dmitry Ivanov
Tại sao lại là lúc này nhỉ?
Nếu tôi đã bị tước đoạt mọi thứ, tước đoạt cả cái chết thanh thản để trở thành một linh hồn vô hình, thì mục đích của vĩnh hằng này là gì? Để tôi chứng kiến khởi đầu của kẻ đã tạo ra kết thúc của tôi sao?
oOo
Thời điểm này là Tom Riddle năm thứ năm
Mỗi ngày một chương Thứ bảy, CN nghỉ Đăng cố định vào khung giờ 00:00

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play