[Tokyo Revengers] Ý Tưởng Viết Truyện Chat
Cá vàng nhỏ [Ep1]
|Có những sinh vật bước vào đời ta không phải để được cứu rỗi, mà để nhắc ta nhớ rằng mọi tồn tại đều bị gọi tên bởi một thứ nào đó ngoài ý muốn|
Câu chuyện nói về một bé cá vàng nhỏ và chủ nhân của nó — Izana
Nó vốn chỉ là một con cá vàng bé xíu, được dùng làm trò chơi vớt cá trong một hội chợ đầu năm. Giữa những tiếng cười nói ồn ào, tiếng reo hò lẫn trong âm thanh náo nhiệt của đám đông, những chiếc vợt giấy mỏng manh lần lượt rách nát khi vừa chạm mặt nước
Mặt bể liên tục dậy sóng, ánh Đèn hắt xuống vỡ vụn thành những mảng sáng chập chờn, khiến thế giới nhỏ bé của nó rung lên không ngừng
Trong hỗn loạn ấy, con cá bị vớt lên một cách tình cờ. Không phải vì nổi bật, cũng chẳng vì khác biệt như thể số phận đã tiện tay nhặt nó ra khỏi dòng nước chật chội kia, đưa đi mà không cần một lý do rõ ràng
Izana không thật sự có hứng thú với hội chợ. Ánh đèn, âm thanh, những thứ vui vẻ đó luôn khiến hắn cảm thấy lạc lõng. Nhưng bằng một lý do nào đó có thể là ánh mắt ngơ ngác của con cá, hoặc đơn giản chỉ là sự bốc đồng hiếm hoi.... Izana mang nó về
Chiếc bể cá nhỏ đặt trong phòng hắn, nước trong veo, vài viên sỏi rải dưới đáy. Con cá vàng bắt đầu bơi vòng quanh, chậm rãi, vô tư, như thể nó không biết rằng thế giới của mình đã bị thu hẹp lại chỉ trong vài gang tay thủy tinh
Izana thỉnh thoảng ngồi nhìn nó rất lâu. Không chạm vào, không nói chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát. Con cá không biết gì về chủ nhân của nó về quá khứ đầy mất mát, về những cơn trống rỗng không tên trong lồng ngực Izana
Nó chỉ biết rằng mỗi ngày vẫn có người thay nước, rắc thức ăn đúng giờ, và đôi khi để ánh mắt dừng lại trên nó lâu hơn bình thường
Có những lúc Izana nghĩ, có lẽ con cá này giống hắn hơn hắn tưởng. Bị mang đi khỏi nơi vốn thuộc về mình, sống trong một không gian nhỏ hẹp, phụ thuộc vào sự thương hại hoặc chăm sóc của kẻ khác. Chỉ khác là con cá vẫn bơi, vẫn sống một cách đơn giản còn Izana thì không
Một buổi tối nọ, Izana bỗng dưng nổi hứng. Không phải vì tâm trạng tốt hơn, cũng không phải vì có điều gì thay đổi. Chỉ là hắn đứng trước bể cá lâu hơn thường lệ, nhìn con cá vàng nhỏ bơi những vòng tròn vô nghĩa, ánh đèn phản chiếu trên lớp vảy mỏng khiến nó trông như đang phát sáng yếu ớt
Izana chống tay lên thành bàn, cúi xuống ngang tầm mắt với bể cá
Từ góc nhìn hắn con cá trông không hiểu. Nó vẫn bơi, cái đuôi khẽ lắc, đôi mắt tròn đen vô hồn
Izana nhếch môi, nụ cười không mang ý cười
Kurokawa Izana
Mày cũng chẳng biết mình đang ở đâu, đúng không?
Hắn đưa một ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính. 'Cộc'. Con cá giật mình, bơi nhanh hơn một chút rồi lại chậm dần
Izana im lặng vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó rất vô nghĩa. Rồi hắn thở ra một hơi khẽ, giọng trầm xuống
Hắn nói tên ấy như thể đang thử âm thanh của nó trong miệng
Kurokawa Izana
Nghĩa là...Thiên mệnh
Izana nghiêng đầu, ánh mắt tối lại
Kurokawa Izana
Bị vớt lên, bị mang đi, bị nhốt trong cái hộp nhỏ xíu này… Nghe giống mày nhỉ
Con cá vàng bơi lại gần thành bể, chóp mũi nhỏ chạm nhẹ vào lớp kính trong suốt. Izana không rời mắt khỏi nó
Kurokawa Izana
Hay là giống tao?
Hắn bật cười khẽ, một tiếng cười ngắn, khô và lạnh
Kurokawa Izana
Không, mày may mắn hơn... Ít nhất mày không biết mình đang bị định đoạt
Izana đứng thẳng dậy, với tay lấy hộp thức ăn đặt trên kệ, mở nắp và rắc xuống bể vài hạt nhỏ. Những hạt thức ăn rơi xuyên qua làn nước trong, chậm rãi chìm xuống, kéo theo những vòng sóng lăn tăn lan ra khắp mặt bể
Tenmei lập tức bơi tới, cái đuôi nhỏ khẽ quẫy mạnh hơn thường lệ, đớp lấy từng hạt một cách thành thạo và vô tư, như thể thế giới của nó chỉ gói gọn trong khoảnh khắc được cho ăn ấy sự vô tư đơn giản đến mức, nếu có ai khác nhìn vào, hẳn sẽ thấy khó chịu
Izana nhìn cảnh đó một lúc lâu, ánh mắt dừng lại trên những chuyển động nhỏ bé lặp đi lặp lại trong bể cá. Hắn không biểu lộ cảm xúc, chỉ đứng yên như vậy, để mặc thời gian trôi qua trong im lặng, như thể đang quan sát một thứ gì đó xa lạ mà quen thuộc cùng lúc
Đôi mắt nhạt màu khẽ nheo lại, phản chiếu ánh nước lay động, và trong khoảnh khắc ấy, Izana không rời đi chỉ tiếp tục nhìn, lâu hơn mức cần thiết
Kurokawa Izana
…Cứ sống như vậy đi//Dừng một nhịp ngắn rồi hắn nói tiếp//
Kurokawa Izana
Chừng nào tao còn nhớ cho mày ăn
Giọng hắn không mang ý hứa hẹn, cũng không dịu dàng. Không có sự bảo đảm, không có cảm xúc được đặt Vào từng chữ. Đó chỉ là một sự thật được nói ra rất thản nhiên, như thể hắn đơn thuần đang nêu ra một điều hiển nhiên, thứ có thể tồn tại hoặc biến mất bất cứ lúc nào
Ánh đèn trong phòng tắt đi, không gian chìm dần vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bể cá đặt ở một góc phòng. Làn nước phản chiếu những vệt sáng nhạt nhòa lên tường, lay động theo từng chuyển động chậm rãi bên trong
Trong bóng tối ấy, Tenmei vẫn bơi những vòng tròn đều đều, lặng lẽ và không vội vã, như thể không hề nhận ra sự thay đổi xung quanh
Còn Izana thì quay lưng đi, bước ra khỏi vùng sáng mờ nhạt đó, mang theo một cảm giác kỳ lạ khó gọi tên như thể hắn vừa đặt tên cho một thứ đã thuộc về mình từ lâu, hoặc vừa vô tình thừa nhận một phần nào đó của chính bản thân.
Tenmei - cá vàng nhỏ
"Tenmei...là tên mình sao?"//khẽ chớp mắt//
Người ta thường nói cá vàng chỉ có trí nhớ vỏn vẹn bảy giây. Một quan niệm cũ kỹ, tiện miệng, và dễ tin
Nhưng thực tế thì khác, cá vàng nhớ được nhiều hơn thế: nhớ ánh sáng báo hiệu giờ ăn, nhớ đường bơi quen thuộc, nhớ những chuyển động lặp lại, và cả gương mặt thường xuyên xuất hiện phía bên kia lớp kính
Con cá vàng nhỏ cũng vậy. Nó đã quen với Izana từ rất lâu rồi, quen với cái bóng đứng yên trước bể. Quen với đôi mắt màu nhạt luôn nhìn nó không chớp. Quen với nhịp điệu của căn phòng, với tiếng bước chân trầm và thưa. Izana là một phần trong môi trường sống của nó như nước, như ánh đèn, như những hạt thức ăn rơi xuống đúng lúc
Nhưng hôm đó thì khác. Âm thanh ấy vang lên, không giống những tiếng động thường ngày. Không phải tiếng gõ kính, không phải tiếng bước chân. Một chuỗi âm trầm, ngắn, được phát ra với ý định rõ ràng....'Tenmei'
Trong cái đầu nhỏ bé, đơn giản và không lời của nó, thứ âm thanh đó không trôi đi. Nó mắc lại. Len lỏi trong màn xương đục mờ, bám lấy một vị trí không tên
Tenmei - cá vàng nhỏ
"Tenmei..."
Con cá bơi chậm lại. Rồi nó bắt đầu bơi vòng quanh tại chỗ, một vòng, rồi thêm một vòng nữa không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì đói. Chỉ là một phản xạ lạ lẫm, như thể cơ thể đang cố xử lý điều gì đó chưa từng có
Tenmei - cá vàng nhỏ
"Tenmei… Là Tenmei…"
Nó không hiểu 'tên' là gì. Không hiểu ý nghĩa của việc được gọi. Nhưng nó nhớ âm thanh đó gắn liền với khoảnh khắc Izana nhìn xuống, với ánh mắt dừng lại lâu hơn thường lệ
Tenmei - cá vàng nhỏ
"Tenmei... mình là Tenmei"
Trong nhiều ngày sau đó, mỗi khi Izana xuất hiện, mỗi khi cái bóng quen thuộc đứng trước bể cá, thứ cảm giác mơ hồ ấy lại trỗi dậy. Không thành lời, không thành suy nghĩ chỉ là một sự nhận biết mờ nhạt rằng âm thanh kia có liên quan đến mình
Con cá vàng nhỏ tiếp tục bơi trong thế giới bằng thủy tinh của nó. Nhưng từ giây phút ấy, vòng tròn nó bơi dường như không còn hoàn toàn vô nghĩa nữa. Như thể giữa nước và ánh sáng, giữa những chuyển động lặp đi lặp lại, có một thứ đã được khắc xuống
Một cái tên...và một sự tồn tại được gọi ra
Cá vàng nhỏ [Ep2]
Izana nhận ra có gì đó đã thay đổi vào một buổi sáng rất 'bình thường', một thứ nhỏ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua
Hắn gọi tên con cá không vì lý do gì đặc biệt. Chỉ là một thói quen mới hình thành, hoặc một sự bốc đồng thoáng qua
Âm thanh vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Không lớn, không nhấn mạnh
Cá nhỏ đang bơi ở góc bể chợt khựng lại. Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi nó quay đầu, bơi về phía thành kính nơi Izana đang đứng
Tenmei - cá vàng nhỏ
*gọi tui cho ăn hửm...?*
Izana dừng tay, động tác vốn đang dang dở bỗng khựng lại giữa chừng, như thể hắn vừa nhận ra một điều gì đó không nằm trong dự tính. Ánh mắt hắn dừng trên bể cá lâu hơn thường lệ, im lặng quan sát phản ứng nhỏ bé vừa diễn ra, không nói gì nhưng cũng không vội vàng tiếp tục
Hắn không tin vào những thứ như trùng hợp. Với Izana, mọi phản ứng đều có nguyên nhân, mọi khoảnh khắc đều để lộ một quy luật nào đó dù nhỏ, dù vô nghĩa, cũng không phải ngẫu nhiên
Tenmei áp sát mặt bể, cái đuôi nhỏ quẫy nhẹ, đôi mắt đen vô tri phản chiếu hình ảnh mờ nhạt của hắn. Từ góc nhìn hắn thì nó trông không có biểu cảm, không có ý thức nhưng phản ứng ấy quá đúng lúc
Kurokawa Izana
Mày nghe được àh?//hắn hơi nheo mắt//
Kurokawa Izana
//hắn thử giọng trầm hơn//Tenmei...
Lần này, cá nhỏ bơi nhanh hơn. Không phải hoảng loạn, mà giống như đang tìm đúng hướng. Nó dừng lại ngay trước mặt hắn, lơ lửng trong nước, như thể đang chờ đợi điều gì đó tiếp theo
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Chưa thấy hạt rơi... không phải gọi Tenmei là có thức ăn sao??? Rồi thức ăn tui đâu*(゚д゚;))
Izana bật cười khẽ, một tiếng cười thấp và ngắn, không mang theo niềm vui cũng chẳng chứa sự ngạc nhiên. Nó vang lên như một phản xạ vô thức, rồi tan đi rất nhanh trong không gian yên tĩnh của căn phòng
Kurokawa Izana
Cá vàng mà cũng nhớ được sao?
Tenmei - cá vàng nhỏ
*...cá không 'nhớ' chẳng lẽ cá không có não? Xúc phạm, có não đàng hoàng. Mi mới không có não*
Người ta thường bảo cá vàng không có trí nhớ. Rằng chúng sống trong hiện tại ngắn ngủi, quên sạch mọi thứ chỉ sau vài giây. Một sinh vật hoàn hảo để giam cầm vì nó không biết mình đã từng thuộc về nơi nào khác
Izana từng tin điều đó. Nhưng Tenmei thì không quên: Nó nhớ giờ ăn, nhớ ánh đèn bật lên vào mỗi buổi tối, nhớ cái bóng đứng yên trước bể. Và nó nhớ âm thanh đã được gọi ra dành cho riêng mình
Âm thanh ấy không có ý nghĩa, nhưng lại gắn liền với sự tồn tại của nó. Mỗi lần được gọi, nước xung quanh dường như trở nên rõ ràng hơn, chuyển động của nó có mục đích hơn dù chính nó cũng không hiểu mục đích đó là gì
Lúc ấy khi tiếng gọi một lần nữa vang lên. Cá nhỏ nhìn hắn đôi mắt to tròn long lanh lóng lánh chỉ nhìn hắn như thể hắn là cả thế giới qua mặt kính trong mắt nó
Izana bắt đầu gọi tên nó thường xuyên hơn. Không phải vì thích thú cũng không phải vì cô đơn. Chỉ là hắn muốn xác nhận một điều và mỗi lần như vậy, Tenmei đều phản ứng
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Thần kinh…*
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Lúc lại gọi, lúc lại gọi. Có khác gì gọi vong không?*//bơi chậm qua lại//
Izana đứng trước bể cá rất lâu, ánh mắt dần trầm xuống, không rõ đang nhìn con cá nhỏ bên trong hay nhìn vào suy nghĩ của chính mình phản chiếu qua lớp kính trong suốt. Thời gian lặng lẽ trôi qua, còn hắn thì vẫn đứng yên, như thể không có ý định rời đi ngay lúc đó
Kurokawa Izana
Vậy là mày nhớ//Hắn nói như tự kết luận//
Kurokawa Izana
Nhớ thì sao?
Hắn không cho cá thêm thức ăn. Không chạm vào mặt kính. Chỉ quay lưng đi, như thể vừa xác nhận xong một sự thật không mấy dễ chịu
Bởi vì nếu cá vàng có thể nhớ… Thì việc bị giữ lại trong một chiếc bể nhỏ không còn là chuyện vô tư nữa. Và Izana hiểu rõ cảm giác đó hơn bất kỳ ai
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Ủa... Cho ăn có cái quy luật tối thiểu đi chứ, nuôi kiểu hứng lên thì nuôi hả?*
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Vãi thật, nuôi cá hay nuôi tâm trạng vậy trời…*
Những ngày sau đó trôi qua rất giống nhau
Izana thức dậy. Thay áo. Ra ngoài. Rồi trở về. Và giữa những việc không đáng nhớ ấy, Tenmei vẫn ở đó ở trong bể cá, bơi vòng tròn, tồn tại một cách vô tri đến mức khó chịu
Có hôm Izana đứng trước bể cá, khoanh tay, nhìn xuống
Kurokawa Izana
...//nhìn cá nhỏ//
Tenmei - cá vàng nhỏ
//Bơi tới//
Kurokawa Izana
Tao chưa gọi
Cá vẫn đứng yên ở đó, cái đuôi khẽ quẫy như thể đang chờ
Kurokawa Izana
//hắn im lặng vài giây rồi nói// Quay lại đi
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Cho tao ăn*//Tenmei không quay lại//
Dù cá nhỏ không nói nhưng Izana nhìn cái vẫn trơ trơ hóng ăn của nó như thể nó đang đòi ăn
Hắn thở ra một hơi, lấy hộp thức ăn rắc xuống bể vài hạt.
Tenmei đớp lấy rất nhanh, hoàn toàn không có cảm giác bị xúc phạm.
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Có thức ăn mà không đòi ăn mới là ngu, thứ gì bần tiện*
Có hôm khác, Izana thử đổi giờ cho ăn. Hắn đứng ở một góc phòng, dựa lưng vào tường, cố tình không nhìn về phía bể cá, như thể muốn tách mình ra khỏi thói quen quen thuộc ấy. Giữa căn phòng yên tĩnh, hắn gọi rất nhỏ, giọng trầm và gần như không mang ý định được đáp lại
Cá nhỏ vẫn bơi tới, chuyển động không vội vã nhưng dứt khoát, như thể đã quen với hướng đi ấy từ trước. Izana liếc sang, ánh mắt chạm vào hình ảnh đó trong thoáng chốc, đôi mày khẽ nhướng lên, phản ứng rất nhỏ nhưng đủ để lộ ra sự chú ý
Kurokawa Izana
...Tai mày thính ghê
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Tui mà lại. Khỏi khen cảm ơn, khen hoài khen mãi*
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Tui biết mình nhiều ưu điểm mà~*//Tự mãn đầy kiêu hãnh//
Tenmei áp sát mặt kính, đôi mắt tròn đen nhìn hắn chằm chằm. Izana nhìn lại. Hai bên thủy tinh, không ai chớp mắt
Kurokawa Izana
Nhìn cái gì?//quay đi trước//
Tenmei - cá vàng nhỏ
//Không biết trả lời nên cũng quay đi//
Tenmei - cá vàng nhỏ
//Nhắm mắt phụng phịu thầm nghĩ//*nhìn con mực nang*
Đôi khi hắn ngồi trên ghế, lướt điện thoại một cách hờ hững, ánh mắt dừng lại trên màn Hình nhưng tâm trí thì ở đâu đó khác
Giữa những thao tác lặp lại vô nghĩa, hắn gọi tên con cá một cách hoàn toàn vô thức, như thể đó chỉ là một âm thanh quen thuộc trượt ra khỏi môi mà không cần suy nghĩ
Kurokawa Izana
Tenmei...//Hơi khựng ra//
Đến lần thứ ba, hắn dừng lại, động tác khựng hẳn, như thể vừa chợt nhận ra mình đang lặp lại một điều hoàn toàn vô nghĩa. Izana im lặng vài giây, để sự nhận thức đó lơ lửng trong đầu
Kurokawa Izana
…Tao bị gì vậy
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Bị hâm, thứ ngớ ngẩn vô tri*//bơi vòng vòng//
Có ngày Izana về muộn. Căn phòng tối, bể cá cũng chìm trong bóng tối vì chưa kịp bật đèn. Tenmei bơi chậm ở đáy bể, gần như bất động, hòa lẫn vào làn nước tĩnh lặng như thể đang ngủ quên
Đến khi ánh sáng bất chợt bật lên, nó giật mình, thân hình nhỏ khẽ rung lên, rồi lập tức bơi vội lên trên, phản xạ nhanh nhẹn hơn vẻ ngoài vô tri thường ngày
Kurokawa Izana
//hắn đứng đó, nhìn một lúc//"...Mày ngủ hả?
Cá nhỏ không trả lời. Izana tự gật đầu như thể đã nhận được câu trả lời hợp lý như một tên tự độc thoại tự hỏi tự khẳng định giống tự kỉ
Kurokawa Izana
Ừ//nhìn Tenmei một lúc rồi quay đi//
Nhưng hắn không biết rằng con cá nhỏ ấy vẫn đang nhìn theo bóng lưng hắn. Dù không thể nói ra thành lời, trong cái đầu bé xíu kia vẫn vang lên một chuỗi suy nghĩ lộn xộn, chẳng khác nào đang lầm bầm chửi thầm một cách rất nghiêm túc
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Ừ ừ cái con khỉ, biết ngủ sao còn bật điện bất thình lình*
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Chả miếng nào gọi là tinh tế, đồ vô duyên*
Những tương tác ấy không có ý nghĩa. Không giải quyết được gì, không làm thế giới bớt trống rỗng hơn
Nhưng bằng một cách nào đó, chúng lấp đầy những khoảng thời gian thừa thãi mà Izana không biết phải đặt vào đâu
Tenmei vẫn bơi. Izana vẫn gọi tên nó và cả hai đều không hỏi vì sao
Cá vàng nhỏ [Ep3]
Con cá nhỏ đang bơi chậm rãi thì nghe thấy tiếng cửa mở
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Về rồi… hôm nay về muộn quá chừng*
Nó theo thói quen bơi lên trên, nhưng rồi chợt nhận ra phía sau Izana còn có thêm một bóng người khác. Sự hiện diện xa lạ ấy khiến Tenmei thoáng tò mò, nó lượn một vòng nhỏ rồi bơi lại gần mặt kính, đôi mắt tròn đen dừng lại ở hình ảnh phản chiếu mới xuất hiện
Kakuchou về cùng Izana vào buổi tối muộn
Cửa vừa đóng lại, mùi khói thuốc và bụi đường còn chưa tan hết. Những ngày gần đây, họ gần như không ở yên một chỗ: mở rộng địa bàn, tập hợp người, dàn xếp nội bộ Tenjiku. Izana đứng ở trung tâm của mọi quyết định, còn Kakuchou thì luôn ở ngay phía sau như một thói quen đã tồn tại từ rất lâu
Ran và Rin đã tách ra từ lúc rẽ đường. Mucho đi trước không nói lời nào. Mochi và Shion thì còn bận cãi vã chuyện vô nghĩa
Cuối cùng chỉ còn lại hai người. Kakuchou cúi đầu thay giày, ngẩng lên theo bản năng rồi khựng lại.
Hắn đang tháo găng tay, động tác chậm rãi và quen thuộc, hoàn toàn không quay đầu lại, như thể sự hiện diện phía sau không cần hắn phải bận tâm hay xác nhận
Kakuchou nhìn chằm chằm về phía góc phòng, nơi ánh đèn hắt lên một mảng sáng nhỏ
Kakuchou Hitto
…Trong phòng có thêm cái gì đó
Kurokawa Izana
//Hắn liếc theo ánh mắt cậu, rất chậm//Àh, cá...
Hắn nói như thể đó là một vật dụng chẳng đáng nhắc. Kakuchou tiến lại gần bể cá, cúi xuống quan sát. Một con cá vàng nhỏ đang bơi vòng vòng, phản chiếu ánh đèn lên thành kính
Cá nhỏ ngẩng đầu lên. Đôi mắt tròn khẽ chớp, dừng lại ở gương mặt của Kakuchou phía sau lớp kính
Tenmei - cá vàng nhỏ
*…Sẹo, vết sẹo to ghê. Mặt thẹo*//hồn nhiên đánh giá//
Nó bơi chậm hơn một chút, như đang chăm chú quan sát, hoàn toàn không ý thức được rằng suy nghĩ vô tư ấy có phần thiếu lịch
Kakuchou Hitto
Hồi hội chợ đầu năm? Cái hôm anh biến mất một lúc...
Kurokawa Izana
Vớt trúng//hơi gật đầu//
Kakuchou Hitto
//cậu im lặng vài giây// Anh nuôi… cá à?
Tenmei - cá vàng nhỏ
*òh, thằng chả nuôi tôi đó. Cậu cũng nuôi tôi luôn đi*//vừa nghĩ vừa bơi chill//
Kurokawa Izana
//Hắn nhìn Kakuchou//Có vấn đề?
Kakuchou Hitto
…Không//hơi lắc đầu//
Chỉ là Kakuchou không ngờ tới Izana sẽ nuôi những sinh vật nhỏ
Izana không phải kiểu người mang thứ gì đó về vì thích. Hắn cũng không giữ những thứ không có giá trị. Mọi thứ quanh Izana đều phải có lý do để tồn tại dù lý do ấy đôi khi chỉ là quyền sở hữu
Kakuchou Hitto
//Đưa ngón tay gõ nhẹ lên thành kính//
Tenmei - cá vàng nhỏ
//lập tức bơi tới//
Kakuchou Hitto
Nó quen người ghê//đôi chút cảm khái//
Kurokawa Izana
//Hơi cau mày//Đừng gõ...
Kakuchou Hitto
Xin lỗi...//rút tay lại, theo phản xạ//
Bước tới, đứng cạnh bể cá nhìn xuống
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Gọi gì, lại trêu ngươi bổn cá àh?*//bơi sát hơn//
Kakuchou Hitto
//hơi sững người//…Anh đặt tên cho nó?
Kurokawa Izana
Ừh...//hắn không nhìn cậu//
Kakuchou Hitto
Tên nghe nặng ghê...
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Sao lại không hợp? Tên nghe kêu quá trừng, một ngày bị thằng chả gọi gần chục lần luôn đấy*
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Tenmei~~...*//hơi bơi vòng vòng//
Kurokawa Izana
Không hợp sao?
Kakuchou Hitto
//Cậu lắc đầu//Không… Chỉ là không giống anh
Kurokawa Izana
Vậy àh?//hắn bật cười khẽ//
Izana quay sang Kakuchou, ánh mắt nhạt màu
Kurokawa Izana
Nhưng nó thuộc về tao
Kakuchou không nói gì nữa. Cậu nhìn bể cá thêm một lúc, rồi quay đi như thể đã hiểu ra điều gì đó không cần nói thành lời. Với Izana, không phải thứ gì nhỏ bé hay vô hại thì sẽ được tự do hơn
Tenmei vẫn bơi trong bể, Izana vẫn đứng đó và Kakuchou như mọi khi. Ở cạnh hắn, chứng kiến một phần rất nhỏ, rất lạ, không nằm trong bất kỳ kế hoạch nào của Tenjiku
Izana rẽ sang một bên phòng, điện thoại áp sát tai, giọng nói trầm xuống khi bắt đầu bàn chuyện gì đó mà Tenmei nghe không hiểu. Chỉ biết là mỗi lần Izana nói giọng đó, căn phòng sẽ yên lặng đi một chút
Tenmei hơi quay đầu lại. Bóng người Kakuchou còn đứng đó
Kakuchou đứng trước bể cá, cúi xuống thấp hơn một chút để nhìn cho rõ. Ánh đèn phản chiếu trên mặt kính khiến hình ảnh của cậu bị bẻ cong, trông hơi ngốc nghếch
Kurokawa Izana
…Mày nhỏ thật
Tenmei chậm lại, lượn một vòng ngay trước mặt cậu
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Nhỏ thì sao? nhỏ mà có võ đấy. Đừng khinh thường bổn cá nhỏ*
Kakuchou Hitto
Nghe được không?//hơi nghiêng đầu//
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Hỏi dư, bổn cá đây đa ngôn ngữ hiểu tiếng người nhen*//áp sát kính thêm một chút//
Kakuchou bật cười khẽ, vô thức đưa ngón tay chạm nhẹ lên mặt kính rất nhẹ, như sợ làm nó giật mình
Tenmei giật mình thật. Nó bơi lùi lại nửa vòng rồi dừng
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Đụng cái gì, muốn solo thì ngon vào đây mà chơi một một. Ai chơi ngoài võ đài???*//nhìn chằm chằm//
Kakuchou Hitto
…À, xin lỗi//lập tức rút tay lại//
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Chưa gì chịu thua bổn cá rồi sao? Biết điều vậy cũng tạm*//bơ lên trên mặt nước//
Kakuchou Hitto
…Nó nhìn mình ghê thật//khẽ nhướng mày lẩm bẩm//
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Nhìn có tí, ki bo hình ảnh cá nhân dị. Vó đánh đâu, con người mỏng manh dữ...*//tiếp tục nhìn//
Kakuchou cười, lần này rõ hơn một chút
Kakuchou Hitto
Anh Izana đặt tên cho mày hả?//hỏi vu vơ//
Tenmei khựng lại. 'Tenmei'. Âm thanh đó hiện lên rất rõ trong cái đầu bé xíu của nó nhưng lần này phát ra từ một người khác không phải người đặt tên cho nó. Có phần mới lạ hơn
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Ừh, ổng đặt... Có vấn đề gì không?*
Tenmei bơi sát kính, cái đuôi khẽ quẫy, như thể đang khẳng định sự tồn tại của mình
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Mà giọng mặt thẹo cậu hay thật. Gọi lại đi*//khẽ chớp mắt//
Kakuchou nhìn phản ứng đó, im lặng vài giây. Thoáng khó diễn tả thành lời vì không hiểu sao cảm giác nó đang đòi hỏi gì đó
Kakuchou Hitto
Lạ thật... Cảm giác như mày đang nghe hiểu
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Tất nhiên rồi, hỏi thừa quá trừng*//Tự mãn hất đuôi//
Từ phía sau. Giọng Izana vang lên, lạnh và gọn
Kurokawa Izana
Đừng nói chuyện với nó
Kakuchou Hitto
//giật mình quay lại//À… em chỉ-
Izana liếc bể cá. Tenmei lập tức bơi đi chỗ khác
Tenmei - cá vàng nhỏ
*đồ gia trưởng, nói chuyện có tí*
Kurokawa Izana
//Hắn hừ nhẹ//Nó học mấy cái thói xấu nhanh lắm...
Tenmei ở góc bể, tiếp tục bơi vòng tròn. Hoàn toàn vô tội
Tenmei - cá vàng nhỏ
*Gần mực thì đen, gần đen thì sáng thôi...*//Thầm nghĩ//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play