Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

“Tiếp Nối Con Đường Năm Ấy”

“Lời Ước Giữa Cánh Đồng Lúa” 🪁

Giữa cánh đồng lúa vàng rực rỡ,
4 đứa trẻ tung tăng vui đùa,
Hòa mình vào làn gió thu dịu nhẹ.
Tiếng cười trong veo vang khắp không gian,
Len lỏi qua từng bông lúa chín,
Kim Tuyền nắm chặt tay Minh Khánh,
Rồi bất chợt hét to giữa cánh đồng lúa mênh mông,
Như muốn gửi lời hứa ấy theo gió bay thật xa:
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
“Sau này tớ muốn trở thành vợ của Minh Khánh.”
Giọng nói non nớt nhưng đầy chắc chắn,
Không phải là lời hẹn ước của người lớn,
Chỉ là một giấc mơ trẻ con trong veo,
Được nói ra giữa đất trời rộng lớn,
Để mai này khi khôn lớn rồi,
Nhớ lại vẫn thấy tim mình mỉm cười. 🌾✨
Minh Khánh chỉ khẽ mỉm cười,
Nụ cười ngại ngùng nhưng ấm áp như nắng cuối chiều.
Quốc Khánh đứng bên cạnh,
Xoa nhẹ đầu cô em gái nhỏ,
Giọng nói hiền và trêu yêu:
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
“Em muốn giống ba mẹ em à?”
Kim Tuyền không đáp ngay,
Chỉ ôm chặt tay Minh Khánh hơn một chút,
Giữa cánh đồng lúa gió vẫn thổi,
Tuổi thơ của chúng cứ thế trôi đi,
Bình yên và trong trẻo,
Như một lời hứa chưa cần hiểu hết ý nghĩa của tương lai. 🌾🍂
Bích Trâm 🪁 nghiêng đầu,
Giọng nói hồn nhiên vang lên giữa đồng lúa:
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
“Vậy tớ cũng muốn trở thành vợ của cậu,
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Được không?”
Quốc Khánh hơi sững lại,
Rồi nhẹ nhàng đáp,
Không trêu đùa cũng không né tránh:
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
“Cậu cứ ước đi.
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Còn tương lai thì… tớ không thể hứa trước được.”
Trâm bật cười,
Gật đầu thật khẽ,
Không buồn,
Cũng chẳng trách.
Bởi hơn ai hết,
Trâm hiểu đó chỉ là chuyện của một ngày rất xa,
Còn bây giờ,
Chúng chỉ là những đứa trẻ đang thả ước mơ bay cao như cánh diều 🪁 giữa cánh đồng lúa vàng và gió thu dịu dàng.
Võ Thị Kim Tuyền 🧩 – 6 tuổi
Một cô bé nhỏ với ánh mắt trong veo,
Nắm tay bạn giữa cánh đồng lúa vàng,
Dám nói ra ước mơ của mình bằng giọng nói trẻ con nhưng đầy chân thành,
Ngây thơ như chính tuổi lên 6 của em.
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
NovelToon
Phan Trần Minh Khánh 🎻 – 7 tuổi
Một cậu bé hơn tuổi Kim Tuyền một chút,
Biết mỉm cười lặng lẽ trước những lời nói hồn nhiên,
Chưa hiểu hết hai chữ tương lai
Nhưng trong ánh mắt đã có sự dịu dàng,
Như tiếng đàn 🎻 khẽ vang lên giữa cánh đồng tuổi thơ.
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
NovelToon
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 – 8 tuổi
Cậu bé lớn nhất trong nhóm,
Trầm hơn so với tuổi của mình,
Biết xoa đầu em nhỏ và nói những lời chừng mực,
Hiểu rằng ước mơ thì có thể nói ra,
Còn tương lai… cần thời gian để trả lời.
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
NovelToon
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 – 8 tuổi
Một cô bé hay cười,
Hồn nhiên như cánh diều giữa gió,
Dám nói ra mong ước của mình thật thẳng thắn,
Biết lắng nghe câu trả lời không hứa hẹn,
Và mỉm cười chấp nhận,
Vì Trâm hiểu rằng đó là chuyện của tương lai rất xa.
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
NovelToon

" Những Câu Hỏi Rất Nhỏ "

Ngày rằm Trung Thu.
4 đứa trẻ ngồi thành một vòng tròn trên bãi cỏ quen thuộc.
Trước mặt chúng là những chiếc bánh ngọt, kẹo đủ màu được bày ra dài trên tấm khăn nhỏ.
Dưới ánh trăng tròn vằng vặc và những vì sao lấp lánh,
Chúng vừa ăn vừa cười,
Chia nhau từng miếng bánh như thể sợ niềm vui ấy sẽ tan biến nếu giữ cho riêng mình.
Gió đêm khẽ lay,
Mang theo mùi cỏ non và tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian yên bình của một đêm Trung Thu trọn vẹn.
Ba mẹ sẽ không la mắng đâu.
Bởi vì họ cũng từng có một tuổi thơ như thế,
Thậm chí còn hồn nhiên và nghịch ngợm hơn rất nhiều.
Những ký ức cũ khiến họ chỉ mỉm cười nhìn theo,
Thay vì trách móc.
Đương nhiên,
Điều đó đang nói về ba mẹ của Tuyền và Minh Khánh — những người lớn đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu rằng,
Có những khoảnh khắc trẻ con nên được giữ lại nguyên vẹn,
Không cần uốn nắn bằng lời la mắng.
Tuyền 🧩 ngây thơ hỏi rằng:
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
“Lớp 2 và lớp 3 có khó không ạ?”
Câu hỏi ấy vang lên rất khẽ,
Nhẹ như gió thoảng qua bãi cỏ.
Nó không mang theo nỗi sợ hãi hay áp lực nào cả,
Cũng chẳng phải là sự lo lắng về tương lai xa xôi.
Đó chỉ đơn giản là một thắc mắc rất bình thường,
Rất đúng với một đứa trẻ vừa mới vào lớp 1 — nơi mọi thứ còn lạ lẫm nhưng cũng đầy háo hức.
Trong ánh mắt trong veo của Tuyền 🧩 là sự tò mò về những năm học phía trước,
Về những cuốn sách dày hơn,
Những con chữ nhiều hơn,
Và những ngày đến trường dài hơn một chút.
Một câu hỏi nhỏ thôi,
Nhưng lại chứa đựng cả sự hồn nhiên của tuổi thơ,
Khi việc lớn nhất trên đời đôi khi chỉ là tự hỏi:
“Ngày mai có khác hôm nay nhiều không?”
Bích Trâm dịu dàng nói rằng:
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
“Cũng không khó lắm đâu em.
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Lê Ngọc Bích Trâm 🪁 hơn 2 tuổi
Nhưng cũng không hẳn là dễ đâu.”
Anh 2 cũng mỉm cười tiếp lời:
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
“Đặt mình vào vị trí lúc mới bắt đầu,
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Lần đầu gặp những bài học mới trong sách thì sẽ thấy khó thật.
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nhưng sau vài tuần làm quen,
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Nguyễn Đoàn Quốc Khánh 📖 anh trai
Hiểu dần rồi thì cũng không còn khó lắm đâu.”
Những lời nói ấy không mang dáng vẻ của người dạy dỗ,
Mà giống như sự an ủi nhẹ nhàng,
Chậm rãi.
Với Tuyền 🧩,
Đó không chỉ là câu trả lời cho một thắc mắc nhỏ,
Mà còn là cảm giác yên tâm — rằng phía trước có thể có khó khăn,
Nhưng luôn có thời gian và những người đi bên cạnh giúp mọi thứ trở nên dễ thở hơn.
Minh Khánh cũng nhẹ nhàng lên tiếng,
Giọng nói chậm rãi và chân thành.
Không hề mang ý so sánh hay khoe khoang gì cả,
Cậu chỉ kể lại trải nghiệm của chính mình:
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
“Lúc đầu anh cũng thấy mấy bài trong sách giáo khoa lớp 2 khó lắm.
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Nhưng dần dần làm quen,
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Phan Trần Minh Khánh 🎻 hơn 1 tuổi
Lại được thầy cô hướng dẫn thêm nên cũng không còn thấy khó nữa.”
Lời nói ấy đơn giản,
Mộc mạc như chính Minh Khánh.
Nó không nhằm trấn an bằng những lời hứa hẹn lớn lao,
Mà chỉ cho Tuyền 🧩 thấy rằng ai rồi cũng từng bỡ ngỡ như em,
Và chỉ cần thời gian cùng sự chỉ dẫn kiên nhẫn,
Những điều tưởng chừng khó khăn rồi cũng sẽ trở nên quen thuộc.

“Câu Hỏi Thay Lời Chưa Nói”

Buổi tối.
Tuyền ngồi vào bàn tập viết những nét chữ còn non nớt,
Có khi lại dừng bút để đánh vần từng câu thơ trong sách.
Ánh đèn vàng hắt xuống trang vở,
Làm những con chữ nghiêng nghiêng như đang học cách đứng thẳng.
Mẹ bước đến,
Khẽ xoa đầu Tuyền rồi đặt xuống bàn một ly sữa nóng.
Hơi sữa bốc lên,
Mang theo mùi thơm quen thuộc của những buổi tối bình yên.
đa nhân vật
đa nhân vật
“Uống xong rồi viết tiếp nhé con,”
Mẹ nói nhỏ,
Giọng dịu như gió.
Tuyền ngước lên,
Mỉm cười gật đầu.
Em cầm ly sữa bằng hai tay,
Nhấp từng ngụm nhỏ.
Trong khoảnh khắc ấy,
Tiếng bút sột soạt,
Tiếng mẹ khẽ bước đi,
Và ánh đèn lặng lẽ hòa vào nhau — tạo thành một buổi tối rất đỗi giản đơn,
Nhưng đủ ấm để theo Tuyền đi cùng năm tháng.
Sáng ngày thứ bảy.
Ba mẹ chở Tuyền về nhà ngoại chơi.
Con đường quen thuộc hiện ra trước mắt,
Hàng cây hai bên khẽ lay trong gió sớm.
Tuyền ngồi sau xe,
Tay ôm chặt ba,
Lòng háo hức vì sắp được gặp anh Hai.
Về đến nơi,
Tuyền chạy ùa vào nhà,
Ríu rít gọi anh Hai rồi cùng anh chơi đùa khắp sân.
Ba mẹ thì sang thăm cậu Hai,
Hỏi han vài câu chuyện đời thường,
Giản dị mà ấm áp.
Sau đó,
Nhà cùng nhau thắp nhang cho ông ngoại và ông bà cố.
Khói nhang tỏa nhẹ,
Quyện vào không gian yên tĩnh của buổi sáng.
Tuyền đứng nép bên mẹ,
Chắp tay khẽ cúi đầu,
Dù còn nhỏ nhưng cũng cảm nhận được sự trang nghiêm và lòng kính nhớ.
Một buổi sáng thứ bảy trôi qua chậm rãi — không ồn ào,
Không vội vã — chỉ có gia đình,
Ký ức và sự gắn bó lặng thầm nối tiếp qua từng thế hệ.
Rồi Tuyền chợt ngước nhìn lên bàn thờ,
Đôi mắt ngây thơ khẽ chớp,
Em hỏi cậu Hai:
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
Võ Thị Kim Tuyền 🧩
“Cậu ơi… sao con không thấy di ảnh của bà ngoại ạ?”
Câu hỏi ấy khiến cậu Hai lặng người.
Nụ cười đang thoáng trên môi chợt khựng lại,
Ánh mắt chùng xuống như chạm vào một miền ký ức rất xa.
Từ lúc mẹ Ly được sinh ra,
Trong căn nhà này đã không còn bóng dáng của mẹ — của bà ngoại.
Không một tấm hình,
Không một kỷ vật rõ ràng để nhắc nhớ,
Chỉ còn những khoảng trống âm thầm nằm lại theo năm tháng.
Cậu Hai im lặng một lúc lâu,
Như đang tìm cách gom góp những điều chưa từng được nói ra.
Khói nhang vẫn bay lên đều đều,
Mỏng manh mà cay nơi khóe mắt.
Câu hỏi của Tuyền — đơn giản,
Trong veo — lại như thay phần cho mẹ Ly lúc còn nhỏ,
Hỏi điều mà ngày ấy chưa từng dám hỏi,
Hoặc có lẽ… chưa từng có cơ hội để hỏi.
Trong khoảnh khắc ấy,
Quá khứ và hiện tại chạm vào nhau,
Nhẹ thôi,
Nhưng đủ để làm lòng người khẽ rung lên.
Cậu Hai khẽ thở ra một hơi thật nhẹ,
Rồi cúi xuống ngang tầm mắt Tuyền.
Giọng cậu trầm lại,
Chậm rãi,
Như sợ làm vỡ đi sự trong veo của đứa trẻ trước mặt.
đa nhân vật
đa nhân vật
“Bà ngoại của con… đã rời bỏ cậu từ khi cậu chỉ mới 6 tuổi thôi,”
Cậu nói.
đa nhân vật
đa nhân vật
“Lúc đó,
đa nhân vật
đa nhân vật
Mẹ của con vừa mới sinh ra được tròn 3 ngày.
đa nhân vật
đa nhân vật
Và cũng chính vào thời điểm ấy,
đa nhân vật
đa nhân vật
Ông bà ngoại của con đã chính thức ly hôn — không còn là vợ chồng nữa.”
Không gian bỗng lặng đi.
Không ai nói thêm lời nào. Những câu chữ giản dị ấy không chỉ để Tuyền và con trai cậu hiểu,
Mà còn như gửi đến người em gái — người đã lớn lên mà chưa từng biết mặt mẹ mình.
Có những điều được giấu kín suốt nhiều năm,
Không phải vì oán trách,
Mà vì quá đau để nhắc lại.
Hôm nay,
Nhờ một câu hỏi ngây thơ của Tuyền,
Sự thật ấy được nói ra — nhẹ nhàng,
Không trách móc,
Chỉ là một mảnh đời đã từng như thế.
Khói nhang vẫn bay lên,
Chậm rãi và bền bỉ,
Như cách ký ức tồn tại trong lòng những người ở lại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play