[Anh Trai Say Hi Mùa 2] Tốt Hơn Khi Bên Anh | Request|
Lei Cody: Quầy thu ngân
༻Anh vẫn ổn khi ở nơi chẳng còn ai ngoái lại hỏi thăm
Mọi thứ vẫn nhạt nhẽo đến khi có em༺
Jaysonlei
"Ăn sáng chưa ấy nhờ"
Em đến nhẹ nhàng tựa thần gió khẽ khàng chạm đến nơi hình bóng lẻ loi ấy
Từ khi biết em anh tự nghĩ :" đã bao lâu mới có lại hơi ấm chẳng đến từ Thiên nhiên mà đến từ chính mỗi con người ta? đã bao lâu anh mơi cảm nhận được sự chân thành không đến từ gia đình? "
Jaysonlei
" Anh Nam ơi qua đay em mua trà đào nè"
Cody Nam Võ
" Thịnh mua lắm thế? Để tiền mà mua đồ cho em đi chứ"
Jaysonlei
" Em không cần, em cũng không tiếc tiền đâu, anh khỏi phải lo, lo cho dạ dày yếu ớt của anh thôi"
Rõ ràng em nhỏ tuổi hơn anh, nhưng lời em nói lại quan tâm đối phương như người trải đời qua hàng thế kỉ, ấm áp...
Nhìn năng lượng tuổi trẻ của em anh lại nhớ đến ngày mà anh chưa bị người đời bỏ đi, họ mang cho anh niềm đau sâu sắc, một nỗi đau khắc ngay nơi tâm trí. Còn em, em mang vẻ ánh mặt trời, ấm áp vừa phải, em tạo cảm giác cho anh tuy nhỏ nhưng đủ để anh tựa vào mỗi khi bấp bênh
Bên em không cần nói thành lời nhưng anh luôn chắc chắn một điều, em là người anh đã lựa chọn đúng
Jaysonlei
"Anh Nam ơiii, trời lạnh quá! qua đây cho em sưởi ấm tí"
Cody Nam Võ
"Ra ngoài mà không chịu mặc áo len vào à? ốm ai chăm ông nổi đây, hửm? "
Jaysonlei
"Chứ không phải anh chăm ạ? "
Cody Nam Võ
"Không thèm chăm nhớ"
Jaysonlei
" Nàii, con vợ định bỏ mặc em àaa"
Này shop nhận oder otp nhé ^^
Quý khách xin vui lòng đặt như sau:
Otp quý khách yêu thích
Thể loại (Abo,học đường,...)
Cameo( otp phụ)
Bối cảnh ( Ở trường, Tin nhắn...)
Kết(SE, HE,...)
Có thể yêu cầu thêm : Ngược xong ngọt, ngọt xong ngược hoặc ngọt/ ngược toàn bộ
Có thể tự đặt tiêu đề chap theo yêu cầu của quý khách
Quý khách nêu rõ chi tiết về câu chuyện muốn làm thì càng tốt (không yêu cầu shop sẽ làm theo khả năng của shop)
Nếu truyện không đúng ý xin nhắc nhở , góp ý để shop sửa lỗi
Không oder cho để ném gạch
Shop viết tất cả các anh trai, một số anh trai bị niêm phong không nhận oder: Bigdaddy, Vũ Cát Tường
Về Negav, otp lạ/ notp thì sẽ hơi lâu
Các nàng ghé chơi ủng hộ cái nề
Bmas: Tớ bạn
𝄞 𝗖𝗵𝗮𝗼 𝗺𝘂𝗻𝗴 𝗯𝗮𝗻 𝗱𝗮 𝗱𝗲𝗻 𝘁𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗰𝘂𝗼𝗰 𝗱𝗼𝗶 𝘁𝗼 ♪♬
Bạn đến như bản nhạc không lời
Im lặng nhưng làm cho tim tớ xao xuyến
Bạn biết không? Cho dù bạn có là rapper gang gang nhưng chiếc răng thỏ luôn phản bội hình ảnh bạn cố tạo nên bên ngoài
Tớ không nhìn bạn bằng hình ảnh bạn tạo nên bên ngoài, tớ nhìn bạn lúc bạn im lặng nghiêm túc hay trầm tư
Bạn nhẹ nhàng với tớ quá... Nhẹ nhàng trong từng câu nói nhẹ nhàng trong từng cử chỉ, nhưng thật sự bạn chỉ muốn ta dừng ở mức bạn thân sao?
Mason Nguyễn
" Công ơi, còn cà phê không? Pha cho tớ một ly"
CongB
"Bạn đến muộn thế? Bận rộn quá thì về nhà nghỉ đi sao qua đây chi cho mệt"
Mason Nguyễn
"Tớ muốn gặp bạn mà "
Nhìn vẻ bối rối của người vừa gieo thêm tương tư kìa... dịu dàng đến đau lòng
CongB
" Sao nay muốn gặp tớ ấy nhỉiii, nhớ à"
Mason Nguyễn
" Bạn trêu tớ à "
Bạn ấy lại cười rồi, bạn luôn cười trước những lời nói ẩn ý của tớ
Tại sao bạn chưa chịu thừa nhận nhỉ
Tớ đang chờ bạn mà bạn cứ khờ khờ
Không sao tớ sẽ chờ đến khi có cơ hội...
CongB
"Bỏ cà phê đi, uống nhiều không tốt đâu, uống sinh tố bơ đi nay không cho uống cà phê đâu! "
Mason Nguyễn
" Ơ, sao bạn tự tiện đổi đơn của khách thế, không sợ khách uýnh giá hả"
CongB
" Chỉ có quý khách Nguyễn Xuân Bách mới thế thôi, quý khách này đuợc ưu đãi đặc biệt nên mới được chủ quán quan tâm đấy"
Mason Nguyễn
" Quý hóa quá, vậy tiểu chủ quán làm cho tôi một sinh tố bơ nhé"
' Tiểu chủ quán ' ngôn ngữ của bạn phong phú nhỉ? đáng yêu
Thử sức với ly sữa đậu nữ ☺
VuNgoc: Mất
☁︎ 𝗡𝗴𝗮̀𝘆 𝘁𝗵𝗮̂̀𝘆 𝗮̂́𝘆 𝗺𝗮̂́𝘁 đ𝗶 𝗴𝗶𝗼̣𝗻𝗴 𝗵𝗮́𝘁 𝗰𝘂̃𝗻𝗴 𝗹𝗮̀ 𝗹𝘂́𝗰 𝗺𝗼̣𝗶 𝘁𝗵𝘂̛́ 𝘀𝘂̣𝗽 đổ☼
Khoi Vu
" Thầy ơi, giọng thầy ổn không? "
" Hôm nay giọng thầy không ổn rồi, mai chúng ta học nhé"
Dòng tin nhắn từ hôm qua tới giờ vẫn còn xuất hiện trên đoạn chat riêng của hai người. Dòng tin ấy không phải là dòng tin nhắn cuối cùng, mà là dòng tin cuối của một niềm tự hào vẫn còn rực rỡ
Người thầy thanh nhạc của cậu giờ không còn xuất hiện với nụ cười và những lời hát vang vọng, người thầy ấy không biến mất, nhưng thứ mất đi là giọng nói
Khoi Vu
" Sao thầy thành ra thế này?"
Khoi Vu
"Sao thầy không đáp em nữa, thầy vẫn ổn mà... đúng không? "
Khoảng không im lặng đến lạnh người, dù vậy Vũ cũng đã thấy câu trả lời rồi
Thầy ấy hoàn toàn không thể đáp lại từ giây phút này và đến tận sau này
Đôi vai Vũ run rẩy mạnh, có lẽ cậu đang cố chấp nhận rằng người thầy cũng như người thương của cậu mãi mãi im lặng
Cậu ngưởng mặt kìm nén nước mắt ngừng rơi, khoảng kí ức ngày trước lại ồ ạt ùa về. Thầy ấy đã từng nói, giọng hát của thầy là cả những gì thầy có, là niềm tự hào duy nhất của thầy, và giờ mọi thứ như sụp đổ, thầy mất đi niềm tin, mất đi thứ quan trọng mà ngày ngày thầy cố rèn nên
Nhìn người thầy giờ đang nằm trên chiếc giường trắng của bệnh viện, đôi mắt thẫn thờ nhìn lên trần nhà vô cảm.
Khoi Vu
" Thầy ơi... nếu mọi chuyện đã như vậy... "
Khoi Vu
" Thầy có thể đừng rời xa em được không? "
Tiếng ngắt quãng trong giọng nói cậu như một đứa trẻ òa khóc trong sợ hãi, Duy Ngọc quay chậm về phía Vũ, không cười an ủi, không rơi nước mắt, mà là đôi mắt đen láy đang đục ngầu vô vọng
Lần đầu tiên viết buồn vậy luôn á, nếu nó chưa chạm vào bạn thì trớt quớt luôn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play