Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thanh Xuân Của Anh Là Khi Có Em

Chương 1: Ký túc xá nam

Trong một căn phòng nhỏ, một người phụ nữ và một người con gái nhỏ đang thu xếp đồ đạc, cho những bộ quần áo vào trong vali.

Bên cạnh là có một chiếc đã được thu xếp xong.

“Mai này con phải tự lập rồi, không có ba mẹ ở bên, con phải biết tự chăm mình”. Mẹ cô bé giúp cô xếp lại đồ đạc.

“Vâng ạ”.

“Tại sao con không học ở đại học K? Ba con dạy ở đó không tốt sao? Con đi đến phía nam làm gì?”. Nghi An không nhịn được phàn nàn con gái mình.

“Con muốn tự lập mà mẹ, được rồi, con chuẩn bị đi đây ạ”. Tiểu Nghi Niệm đã thu xếp xong vali nên hiện tại muốn đến trường đại học mà mình mong chờ.

Hai đứa con đã trưởng thành, không lúc nào làm cho cô phải bớt lo cả.

Một đứa thì suốt ngày đi đóng phim, mười ngày nửa tháng thì không hề thấy mặt ở nhà.

Một đứa thì giờ phải đi học xa.

Thật lòng mà nói Nghi An thật sự không muốn chút nào? Nhưng vẫn không có cách nào cả. Cô cũng không thể ích kỷ mà ngăn cản mong muốn của các con được.

“Mẹ không đưa em trai đi nhập học à”. Tiểu Nghi Niệm nhắc nhở, dưới cô còn có hai em trai.

Một người sinh đôi và một người mới được bảy tuổi, năm nay vào lớp một rồi.

Tiểu Nghi Niệm cảm thấy, em trai Từ An của mình y như hệt ba vậy đó.

Nghiêm túc lại chững chạc. Mới có bảy tuổi mà như ông cụ non. Nhìn mà nản. Giờ chị đi học rồi, sẽ không nhìn thấy em trai mỗi ngày nữa, thiệt là thoải mái mà.

“Con đó”. Nghi An cũng hết cách với con gái, mắng thì không nỡ nhưng lại không thể mắng. “Mẹ đưa em trai đi, ba đưa con đến trường nhé”.

“Vâng”.

Cộc cộc.

“Xong chưa vậy hai mẹ con”. Từ Khiêm gõ cửa.

“Xong rồi anh, anh đưa con đến trường đại học Nam Lục đi, lái xa cẩn thận đó”.

“Ừm”. Từ Khiêm giúp con gái mình xách vali, sau đó tay xách nách mang khuân vác hai vali bự xuống nhà.

Cậu con trai út đang ngồi nghiêm túc khoanh tay trên sô pha đợi ba mẹ mình xuống.

“Ba trễ hai phút rồi”. Tiểu An nhìn đồng hồ đeo tay nhắc nhở.

“Đi thôi”. Từ Khiêm liếc con trai mình. Dám dạy cả ba mày luôn cơ đấy à!!

Hai chiếc xe xuất phát ở hai hướng khác nhau.

Từ phía bắc mà đến phía nam mất gần ba tiếng đồng hồ hơn. Nên anh phụ trách việc đưa tiểu Nghi Niệm đến trường thay vì để vợ mình đưa đi đầy mệt mỏi.

Hai cha con ở trong xe không nói lời nào cả, Nghi Niệm cũng không phải là người hay nói, nên những việc giao tiếp thì luôn nói đơn giản.

....

Trên đường đến đại học Nam Lục.

Ngày mười ba tháng tám là ngày nhập học của một vài nơi, có nơi học sớm và có nơi học trễ.

Ngày mười hai thì Từ Khiêm đưa con mình đi làm thủ tục nhập học và lưu lại số điện thoại của gia đình có gì thì nhà trường sẽ liên lạc và thông báo.

“Ba là người từng trải, quãng thời sinh viên và cuộc sống hôn nhân ba đi trước con hơn hai mươi năm”. Từ Khiêm vừa lái xe vừa nói với con gái mình. “Có một số việc tương lai của con ba sẽ không xen vào, nhưng nên nhớ, chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ thì hoá không”.

“Có những thứ con nghĩ mình làm đúng thì nên làm, nhưng khi do dự thì đừng nên”.

“Vâng ạ”. Tiểu Nghi Niệm nghiêm túc ngồi nghe ba mình dạy bảo. “Vậy nếu con nhịn nhưng họ lại liên tiếp gây chuyện thì sao ạ”.

“Bạo lực không phải là cách tuyệt đối, nhưng bạo lực lại là cách khiến cho đối phương phải nể sợ và kiêng dè mình”. Từ Khiêm chỉ nhắc nhở.

“Vâng, con biết rồi ạ”.

“Nếu con biết thì tốt”. Anh mở học xe lấy ra mộ hộp đồ nhỏ, đưa nó cho cô con gái của mình.

Bao cao su??? Tiểu Nghi Niệm mở to hai mắt nhìn thứ ở trong tay mình. Sao ba lại đưa cho mình? Ba lấy nhầm rồi hả ta??

“Khôn một chút, đừng để bản thân con phải hối hận. Giáo dục giới tính ba đã dạy con từ khi con dạy thì, ba sẽ không nói lại. Cái này ba đưa nó cho con đương nhiên không mong con sử dụng nó quá sớm, nhưng nếu như có phát sinh quan hệ ba mong con sử dụng nó, một là tránh một số bệnh ở nam nữ, hai là mang thai ngoài ý muốn”. Tuy anh khá cởi mở trong việc này, nhưng lại không mong con gái mình buông thả bản thân.

“Con hiểu rồi ạ”. Nghi Niệm cất vào trong túi xách của mình. “Con cũng sẽ không làm cho ba mẹ thất vọng về mình đâu ạ”.

“Con hiểu như vậy thì tốt”. Từ Khiêm xoa đầu con gái.

Chiếc xe vẫn tiếp tục được chạy về phía nam.

...

Đến trường học.

Từ Khiêm tìm nơi để đậu xe, sau đó thì đưa con gái làm thủ tục nhập học, lấy thẻ sinh viên và nhận phòng ký túc xá.

Như bao trường học khác, sinh viên năm nhất ở đại học Nam Lục cũng phải bắt buộc ở trong ký túc xá, qua năm hai nếu thích thì mới có thể dời đi.

Có điều…

“Tại sao lại là ký túc xá nam??”. Từ Khiêm nhìn chìa khoá mà nam sinh viên đưa cho mình. “Ký túc nữ đâu?”. Con gái anh là nữ chứ không phải là nam!! Đám học sinh này, không làm việc nghiêm túc gì cả, như vậy mà cũng đưa nhầm.

“Thưa chú, do năm nay sinh viên nữ vào khá đông, nên trường chưa phân bổ được ký túc, thêm vào đó có một số khu ký túc nữ đang sửa chữa, nên khoảng một tuần nữa là xong rồi ạ, khi đó các bạn học nữ sẽ chuyển vào lại ký túc nữ ạ”. Cô gái đứng bên cạnh thấy Từ Khiên phong độ lại đẹp trai, nên liền đứng dậy niềm nở đón tiếp và giải thích.

Sửa chữa??

Ký túc xá nam??

Từ Khiêm nhìn chìa khoá và nơi cô gái sinh viên kia chỉ thì liền muốn đưa con gái mình về nhà ngay!!

Không học nữa!!!

Nghèo nàn!

Sắc mặt anh không được tốt, nhưng người vui nhất lại là Nghi Niệm, ở ký túc nam cũng tốt!

Được gặp anh rồi!!!

“Ba đưa con về nhà, tuần sau lại học”. Sửa chữa chưa xong thì ở lại làm gì? Ở ký túc nam biết bao nguy hiểm, con gái anh lại xinh đẹp biết bao nhiêu đứa nhòm ngó.

Bảo bối của anh! Đứa nào dám nhìn anh sẽ diệt hết bọn nhãi con này.

“…”. Nghi Niệm! “Ba à! Có một tuần thôi mà, ba quá lo rồi ạ, mình đi thôi”.

Nghi Niệm hớn hở kéo tay ba mình đi.

Nhưng sao???

Con gái anh lại vui vẻ như vậy chứ??

Không biết anh để con gái mình đi học ở nơi này là hợp lý hay không nữa, hay là giao trứng cho ác rồi?

Tức chết đi được.

Đáng lý anh nên tìm hiểu kỹ hơn nữa mới đúng chứ, bây giờ…

Haizzz.

Lo quá. Cải trắng anh chăm bao năm, xong rồi? Nay xong rồi!!! Sắp bị lấy trộm mất rồi.

Tức chết mà!!!

Chương 2: Chị em nhà họ Hoàng

Tại ký túc xá nam.

“Chị ba à, em lớn rồi tự đi được mà, ba mẹ không đi được thì thôi, chị ở nhà đi chứ”. Cậu thanh niên phàn nàn.

“Thì đã làm sao? Khó lắm chị mới đưa em và Hàm Duyên đi học thì bây giờ em không thích hả???”. Tuyết Thanh trừng mắt nhìn em trai Nhất Dương của mình.

“Vâng vâng. Chị nói cái gì cũng đúng cả”. Nhất Dương bị anh rể nhìn dữ quá nên đành im lặng, ngoan ngoãn đi theo lên ký túc.

Chẳng qua, cậu và Hàm Duyên bằng tuổi với nhau, chỉ sinh cách nhau có hai tháng mà thôi, bây giờ đã đi học đại học nhưng vẫn được anh rể và chị gái đưa đi học.

Còn ba mẹ thì đã đi du lịch tận năm nào tháng nào, chắc quên đứa con trai út là cậu luôn rồi đó chứ?

“Cậu nhỏ à, cậu nên quen đi chứ”. Hàm Duyên đi bên cạnh trêu chọc. “Mẹ cháu hiếm khi được đưa hai cậu cháu mình đi đó”.

“…”. Vâng vâng.

Mẹ là bảo bối của ông bà ngoại và là của ba, ba không dám lên tiếng thì mình lên tiếng làm gì,

Hàm Duyên rất biết thời thế đó chứ.

Mẹ không vui thì ba cũng không vui, mà không vui thì người chịu thiệt chỉ có cậu và Nhất Dương mà thôi.

“Em đi cẩn thận thôi”. Minh Hoàng Lễ sợ vợ mình đi mệt. “Hay anh đầu tư xây cho bọn nó một cái thang máy mới nhé”.

Ký túc nam nhiều hơn nữ, nam ở tận lầu ba đi đi lên lên cũng mệt.

Anh thì không sao, nhưng vợ anh.

“Em không sao đâu, con và em trai đi học nếu không xem em không yên tâm được đâu”. Lần đầu con trai xa nhà, Tuyết Thanh không lo làm sao được.

Leo một chút cầu thang thì có là gì??

“A”. Cô đang leo thì được anh nhắc bổng lên. “Làm… làm cái gì đó??”.

“Anh bế em đi”. Lời ít hành động nhiều. Leo ba bậc cầu thang, cũng đủ mệt sức rồi.

Tuyết Thanh vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt khẽ chớp. “Con với Nhất Dương nhìn”.

“Kệ bọn nó”.

“….”. Nhất Dương

“…”. Hàm Duyên.

Khi đi nghe mẹ nói là mẹ sẽ mang đồ lên cho cậu mà? Sao cuối cùng lại là cậu ăn cơm tró thế này chứ?

Ở nhà cũng vậy? Cứ tưởng đến đây nhưng tại sao?

Cuối cùng vẫn ăn cơm tró thế này chứ!

Thật bất công mà.

Năm nay vào năm học, sinh viên đến rất nhiều? Có người đi với gia đình cũng có bạn đi một mình.

Khi họ càng lên đến lầu ba, có nhiều sinh viên nhìn lấy.

“Anh bỏ bé xuống đi”. Ngại chết được.

“Được”. Về nhà lại sẽ yêu vợ mình.

Bốn người đi lại phòng 305, hai người đến sớm nhất, hiện tại chưa có ai ở trong phòng cả.

“Sao này hai đứa ở nơi này, phải biết hoà đồng với mọi người đó”. Tuyết Thanh đứng nghiêm túc dạy dỗ hai bạn nhỏ.

“Vâng ạ”. Nhất Dương và Hàm Duyên gật đầu nghiêm túc.

Thật ra thì nghe là một chuyện, nhưng làm hay không lại là chuyện khác.

Bây giờ mà họ phản đối đương nhiên…Nhất Dương bề ngoài ngoan ngoãn nhìn như thư sinh, áo sơ mi cũng cài tận nút ở trên.

Hàm Duyên thì có chút ương bướng, không như cậu nhỏ của mình, nhưng trước mặt mẹ hay chị gái thì họ luôn ngoan cả.

Vì sau lưng mẹ/chị gái có ba/anh rể đó!!

Không nghe thì chỉ có chết! Con đường sống đúng là không có nhiều đâu.

“Mẹ mà nghe hiệu trưởng mắng vốn hai đứa quậy phá thì biết tay mẹ đó”. Tuyết Thanh vốn không tin hai đứa nhỏ này lắm.

“Mình đi thôi em”. Minh Hoàng Lễ thấy nhiệm vụ đã xong thì chỉ muốn đi ngay. “Cái này cho hai đứa”. Anh đưa ra hai chiếc thẻ.

“Cảm ơn anh rể”.

“Cảm ơn ba mẹ”.

Sau đó anh lại lấy từ trong túi ra hai hộp bao cao su. “Đừng làm khổ con gái người ta”.

“…”. Sinh viên năm tốt Nhất Dương. Đỏ mặt khi thấy hộp bao cao su mà anh rể đưa cho mình.

“Vâng ạ”. Hàm Duyên không đỏ mặt, cũng không sợ hãi nhận lấy rồi cho vào túi quần mình. “Nhiêu đây con sợ không đủ?”.

“Vậy…con lấy của cậu đi”. Nhất Dương nhét vào tay cháu trai mình. Anh rể cũng thật là… sao lại đưa nó cho cậu chứ??

Cậu vốn không có ý gì chuyện nam nữ đâu nha!!!

Trời ạ!!

Gia đình này dạy cháu trai như thế nào vậy chứ?

“Vậy cháu không khách sáo đâu”. Hàm Duyên vui vẻ nhận lấy. “Khi nào cậu cần thì nói với cháu nhé”.

“….”. Nhất Dương! Còn lâu ông mới cần nó! Đồ không biết liêm sỉ!

Vô sỉ như nhau!!

Vô sỉ!!

“Mẹ không muốn nghe tin con chơi qua đường con gái nhà người ta đâu đó”. Tuyết Thanh hừ một tiếng. “Mẹ mà nghe mắng vốn, mẹ đánh gãy chân hai cậu cháu con”.

“Tại sao lại liên quan đến em??”. Nhất Dương không phục.

“Em lớn nhưng không biết dạy bảo cháu mình, không đánh em thì đánh ai? Đánh nó một thì chị sẽ đánh em hai”. Tuyết Thanh se se lỗ tai Nhất Dương. “Em mà làm cho chị thất vọng, mai này chị sẽ không cho em tiền nữa!!”.

“…”. Nhất Dương. Cảm ơn chị. Chị để dành lại đi ạ. “Để em đưa lại cho chị thì hay hơn”.

Chị của cậu đuối lý rồi, nên không nói lại, với lại bình thường bà chị này không có gì ngoài tiền, nên chỉ cho cậu tiền mà thôi.

“Chỉ biết bắt nạt chị gái em thôi, hai đứa cẩn thận đó cho anh”.

“Được rồi, anh chị về đi”. Nhất Dương xua tay. “Chị không về đi chơi đi”.

“Cái thằng nhóc thối này”. Tuyết Thanh lại giơ nắm đấm lên. “Con trông cậu con đi”.

“Vâng thưa mẹ”.

“Ngoan lắm”. Cô nhón chân xoa đầu Hàm Duyên, con trai nay đã cao hơn cô cả cái đầu, Hàm Duyên cũng rất biết điều khom người một chút để cho mẹ xoa đầu mình.

Nói gì thì nói, mẹ vẫn là người mà cậu yêu nhất.

Tuy mẹ có ba yêu thương, nhưng cậu và mấy đứa em cũng rất yêu mẹ.

Mẹ mềm mại như vậy cơ mà, không yêu làm sao được.

Mà cậu tin ai nhìn mẹ cậu một chút không yêu mới lạ đó.

“Ủa chị ba? Còn em đâu?”. Ủa bình thường chị ba vẫn hay xoa đầu cậu mà? Sao hiện tại lại muốn đi rồi?

“Hứ! Chị không thương em nữa!”. Tuyết Thanh chuẩn bị rời đi.

“…chị ba!!”. Người ta nói chị gái như mẹ, từ bé đến lớn cậu đã được gần như chị gái này chăm sóc.

Ba mẹ cậu dường như sinh cậu ra thì ném một gốc không quan tâm nữa, ngày ngày đi du lịch thế giới.

Ngày thường chị gái xoa đầu con trai con gái thì đương nhiên sẽ không thiếu phần của cậu.

Nhưng bây giờ…

Cậu bị bỏ rơi!!

“Em không chịu!!!”. Nhất Dươnh cọ đầu vào vai chị gái mình. “Chị hết thương em rồi hả??”.

Hu hu. Hai anh trai đã không yêu cậu.

Bây giờ chị gái cũng bỏ mặc!!

Tương lai cậu sao tăm tối thế này chứ! Thử hỏi nếu không được chị gái yêu thương thì mấy chục năm sao cậu sống thế nào đây.

Không được!!

Tuyệt đối không được!

“Tránh ra!”. Lớn rồi! Dám làm vậy với vợ anh hả?? Minh Hoàng Lễ kéo Nhất Dương đi ra khỏi vợ mình. “Cút cho anh!!”.

“Không!! Chị ba! Chị không được bỏ rơi em!! Chị ba”. Nhất Dương gào lên thiếu điều quỳ xuống mà thôi.

“….”. Tuyết Thanh.

“….”. Minh Hoàng Lễ đen mặt.

“….”. Hàm Duyên quyết tâm không quan tâm đến ông cậu nhỏ này nữa!

Cậu nhỏ bị mẹ nuông chiều quá rồi! Riết rồi cậu nhỏ như Hàm Đông luôn rồi, ngang bướng vô pháp vô thiên hết cả rồi!

Cô bỏ rơi em trai lúc nào? Tuyết Thanh tự nhiên bị đặt chuyện?

Hết nói được luôn rồi.

“Đó! Con mà không nghe lời thì sẽ như cậu thanh niên đó, bị ba mẹ mắng đó”. Tiếng người đi lại, chỉ chỉ chê bai.

“….”. Nhất Dương! “Đây là chị gái của ông!! Chị gái đó có hiểu không?”.

“Đi thôi em”. Chịu hết nổi luôn rồi, Minh Hoàng Lễ nắm tay đưa vợ mình đi.

Không ngờ gặp phải người quen.

“Anh Từ”.

“Anh Minh, Minh phu nhân”.

Chương 3: Là người quen của nhau

“Anh Từ”. Tuyết Thanh vui vẻ gọi. “Ủa bé Nghi Niệm, sao con lại ở đây”. Đây là ký túc xá nam mà!? Anh Từ đi lộn rồi hả ta?

“Dạ cháu chào cô chú ạ, chào anh Nhất Dương, anh Hàm Duyên ạ”. Tiểu Nghi Niệm lễ phép chào hỏi người quen.

“Vào phòng nói chuyện đã nào”. Tuyết Thanh kéo tay Nghi Niệm. “Con ở phòng nào?”.

“Dạ, 306 ạ”. Là phòng đối diện.

“Ký túc xá nữ của bọn con hiện tại đang sửa chữa, nên trường xếp con ở ký túc nam đỡ ạ”. Nghi Niệm giải thích.

À à. Tuyết Thanh gật đầu. “Đều là người quen cả, con ở đây tạm thời bị ai bắt nạt thì cứ nói lại với Hàm Duyên hay Nhất Dương nhé con”.

“Dạ vâng ạ”.

“Không cần đâu”. Từ Khiêm liền từ chối.

Nhìn hai đứa nhóc con kia! Anh yên tâm à?

Một đứa thì ngây thơ nghiêm túc, một đứa thì hung dữ! Để con gái yêu, con gái bảo bối của anh cho họ, anh mà yên tâm mới là lạ đó!

Hờ hờ.

Thì ra anh Từ cũng biết con trai và em trai của cô không đáng tin luôn cơ đấy. Hai đứa thối tha này!!

Lớn rồi mà vẫn để cho cô lo lắng đủ điều!

Vô dụng!

Vô dụng!

Không như cha nó, khi cô mới mười sáu mười bảy tuổi đã biết yêu còn có bạn trai sớm.

Hừ.

Đúng là trên đời này chắc có mỗi mình ông chồng mình không có tý liêm sỉ!

Hứ!

Dạy con như vậy đó!

Hư đốn y như nhau.

“Điều là người quen cả mà”. Tuyết Thanh cười trừ cũng thấy rất bình thường.

Anh Từ bảo vệ con gái cẩn thận quá đó chứ. Mà bé Nghi Niệm này xinh đẹp đáng yêu thật đó chứ.

Tuyết Thanh nhìn lại hai người con trai thanh niên đứng cạnh mình, sau đó lại nhìn lấy Nghi Niệm thêm mấy lần.

Đúng là không so sánh thì không có đau thương.

Biết vậy khi xưa cô sinh toàn con gái không mới được, chỉ tiếc, hai đứa con gái hiện tại còn đang học cấp hai không cần ở lại ký túc xá như anh trai nó.

“Xin phép”. Sau đó Từ Khiêm đưa con gái mình vào phòng ký túc.

“Vâng”. Tuyêt Thanh ỉu xìu, đứng yên nhìn bé Nghi Niệm thu dọn đồ đạc. “Hừ, mẹ về đây”.

“Vâng, ba mẹ về ạ”.

“Hai đứa ở lại nhớ chăm bé Nghi Niệm đó, đừng để con bé bị bắt nạt”.

“Vâng thưa mẹ”.

“Vâng thưa chị ba”.

“….”. Từ Khiêm! Anh không cần! Đừng tưởng anh không nghe thấy đó! Anh đây nghe hết.

Sau đó Tuyết Thanh luyến tiếc rời đi, Minh Hoàng Lễ nhìn đứa con trai cả khoé môi nhếch lên rồi đi theo vợ mình.

Chuyện của nó thì tự nó giải quyết vậy.

Anh sẽ không xen vào làm gì cho mệt.

“Vợ, anh đưa em đi ăn nhé”.

“Vâng ạ”. Hai người họ cười nói vui vẻ đi khuất.

“Cháu nghĩ ba cháu biết cháu thích cô bé đó không?”. Nhất Dương cúi người nói với Hàm Duyên.

“Cháu…cháu thì thích ai??”. Hàm Duyên thôi nhìn vào phòng 306.

“Cậu cháu mình lớn lên từ nhỏ? Cậu mà không nhìn ra thì có lỗi với ông bà ngoại sinh cậu ra trễ rồi”. Nhất Dương khinh bỉ một tiếng. “Cô bé đó càng lớn càng xinh xắn, cháu mà không theo đuổi, mai này bị thằng khác cướp đó”.

Nhất Dương vỗ lên vai Hàm Duyên mấy cái, rồi huýt sáo đi vào phòng, bỏ lại cậu một mình bên ngoài.

Hàm Duyên đứng nhìn phòng chưa khép hờ lại, thấy Nghi Niệm đang lắng nghe ba mình dạy bảo, bên cạnh còn có người bạn lắng nghe.

Bạn cùng phòng của Nghi Niệm vào hết rồi.

Hàm Duyên muốn đi vào giúp nhưng ngặt nỗi lại không biết lý do gì cả.

Nên cứ đứng như vậy một lúc lâu, nhưng vì bạn học vào càng nhiều nên cậu đành đi vào phòng mình.

...

Tại phòng 306.

Từ Khiêm quan sát phòng một hồi, thấy mọi thứ điều ổn nên mới không nói gì thêm.

“Thật ra thì…hai đứa nhóc con kia cũng rất tốt, nếu con gặp uất ức chuyện gì thì cứ nói với hai đứa bên kia”. Từ Khiêm cũng nhìn bọn nhỏ lớn lên bên nhau, nên hiểu rất rõ.

Hiện tại học chung với nhau, lại ở cùng một ký túc xá. Con bé lại là con gái, nếu nói không yên tâm thì anh thật sự không yên tâm được.

Huống chi….

“Không được yêu sớm”. Từ Khiêm dặn điều quan trọng nhất.

“…ba à”. Nghi Niệm hết nói với ba mình luôn rồi. “Em trai đang yêu sớm đó ạ”.

“Kệ nó, An Nghiêm ba lo làm gì? Con mới đáng để ba lo”. Con trai thì quan tâm làm chi!

“…mẹ mà biết ba thiên vị như vậy. Giận ba đó”. Nghi Niệm vốn đã quen rồi.

“Con mà nói! Ba cắt thẻ!!”.

Xì.

Ba cắt thì mẹ cho! Không thì ông bà nội ngoại, cậu nữa. Không đói đâu.

Thu dọn một hồi thì đến lúc Từ Khiêm phải ra về.

“Chào chú ạ”. Nhất Dương cùng với Hàm Duyên đi ra ngoài thì gặp Từ Khiêm cũng vừa bước ra. “Chú về ạ”.

“Ừm. Hai đứa đi đâu à”.

“Vâng, bọn con định đi ăn, bé Nghi Niệm đi cùng bọn anh luôn không? Đi tham quan trường luôn em”. Nhất Dương muốn hợp tác cho đôi trẻ, nên viện cớ, nhưng hiện tại thì cậu phải tách được ông chú khó tính này vậy.

Trách nhiệm của cậu cao cả lắm đó chứ.

“Con có muốn đi ăn không?”. Anh có việc nên phải về trước, nên vẫn hỏi ý con gái đã.

“Dạ”. Cô bé đỏ mặt lén lút nhìn Hàm Duyên một cái.

“Vậy mấy đứa đi đi”.

Anh cùng với ba người đi xuống khỏi ký túc, giữa đường có nhiều thanh niên cứ nhìn con gái của anh mãi.

Từ Khiêm và Hàm Duyên đương nhiên không vui rồi.

“Xinh quá”. Đợi họ đi xa rồi đám thanh niên mới dám bàn tán.

“Không biết ở phòng nào nữa”. Năm nay ký túc nữ đang sửa chữa, nên giờ đây ký túc nam có rất nhiều nữ ở.

Bọn con trai ế đã lâu, gặp gái như cá gặp nước, vui mừng vô cùng.

Từ Khiêm đi về nhà, trước khi đi không quên hẹn hai đứa nhóc con kia lại mà dặn dò một hồi lâu.

Làm cho Nghi Niệm đứng ở một bên lo lắng lại hồi hộp, không biết ba mình nói với hai người họ cái gì nữa, nói gì mà lâu vậy chứ.

Hàm Duyên và Nhất Dương lại nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu nữa.

Nghi Niệm sốt ruột muốn chết luôn.

A! Xong rồi kìa!

“Ba em nói gì với hai anh vậy ạ”. Thấy ba mình rời đi thì Nghi Niệm chạy lại hỏi ngay.

“Không cho em yêu sớm”. Nhất Dương nói thẳng! “Ba em nói em mà yêu sớm nhăng nhít thì báo lại cho chú biết”.

“Xì! Em lớn rồi còn gì”. Nghi Niệm chu môi.

“Đi thôi”. Hàm Duyên mỉm cười. “Em muốn ăn gì”.

Lâu rồi mới gặp lại cô bé này, tính ra cũng đã năm năm rồi, thời gian trôi qua mau thật, mới ngày nào còn là một cô bé con chơi cùng bây giờ đã ra dáng thiếu nữ rồi đó.

“Em cũng chưa biết, đến căn tin xem đã nào”. Cô bé đi bên cạnh Hàm Duyên, Hàm Duyên đi bên Nhất Dương.

Ba chiếc nhan sắc gộp lại thành một bức tranh đẹp tuyệt đối. Khiến cho mọi người cứ nhìn mãi.

Nhất Dương cũng biết mình làm bóng đèn cản trở, nên đi được mấy bước thì viện cớ có điện thoại rồi nói đi gặp bạn ngay.

Để lại đôi nam nữ đi với nhau dưới ánh nắng êm đẹp của bầu trời thanh xuân.

Nhất Dương khá hài lòng với việc mình làm, hiếm khi tâm tình cậu vui. Hợp tác được một cặp đôi mới.

Đừng tưởng cậu không biết, hai đứa điều có ý với nhau, nhưng không ai dám nói lời yêu trước.

Được rồi! Thân làm cậu út! Cậu sẽ tác thành cho hai người họ vậy.

He he.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play