Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bạch Nguyệt Quang Nhầm Lối , Người Tôi Yêu Là Em

CHƯƠNG 1: ĐỨA CON KHÔNG ĐƯỢC THỪA NHẬN

Cơn mưa đầu hạ rơi đều trước cổng Lục gia, lạnh và dai dẳng. Lục Thanh Thúy đứng dưới mái hiên phụ, vai áo ướt sũng, đôi tay ôm chặt chiếc balo cũ kỹ. Ánh đèn trong nhà sáng rực, nhưng không dành cho cô. Trong phòng khách, không khí căng cứng. Tần Mạn Tuyết đặt mạnh tách trà xuống bàn.
Tần mạn tuyết
Tần mạn tuyết
“Anh còn để con bé đó sống trong nhà này đến bao giờ? Nó là vết nhơ của anh.”
Lục Trấn Minh nhíu mày.
Lục trấn minh
Lục trấn minh
“Dù thế nào, nó cũng mang họ Lục.”
Liễu Như Lợn khẽ nhếch môi, giọng lạnh nhạt.
Liễu Như Lợn
Liễu Như Lợn
“Ba, con không muốn người ngoài nhìn thấy con đứng chung với nó.”
Cánh cửa khẽ mở. Thanh Thúy đứng đó, lặng lẽ. Lục Trấn Minh tránh ánh mắt con gái.
Lục trấn minh
Lục trấn minh
“Tối nay con ra ngoài ở tạm đi.”
Thanh Thúy cúi đầu.
Lục Thanh Thúy
Lục Thanh Thúy
“Vâng.”
Chỉ một từ ngắn ngủi, như thể cô chưa từng mong chờ điều gì khác. Cô bước ra cổng trong mưa. Đúng lúc ấy, một chiếc ô đen che xuống đầu cô. An Tony đứng bên cạnh, ánh mắt trầm xuống.
An tony
An tony
“Lại thế nữa à?”
Lục Thanh Thúy
Lục Thanh Thúy
“Ừ.”
Tony siết chặt cán ô.
An tony
An tony
“Đi thôi. Trời lạnh.”
Bên kia đường, một chiếc xe đen sang trọng dừng lại vì đèn đỏ. Trong xe, Thẩm Quốc Việt vô tình nhìn ra ngoài. Ánh mắt anh chợt khựng lại khi thấy cô gái đứng dưới mưa — gầy gò, im lặng, nhưng lưng thẳng đến cứng cỏi. Tim anh nhói lên. Ký ức năm đó ùa về. Đêm mưa, mùi máu tanh, một giọng nói run rẩy bên tai. “Đừng ngủ… tỉnh lại đi…” Quốc Việt siết chặt tay.
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Điều tra cô gái vừa rồi.”
Tài xế thoáng ngạc nhiên.
Tài xế
Tài xế
“Thẩm tổng, chỉ là một học sinh bình thường.”
Ánh mắt Quốc Việt tối lại.
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Không có ai bình thường khiến tôi nhớ đến quá khứ.”
Ở phía xa, Thanh Thúy không hề biết rằng -- từ khoảnh khắc này, vòng xoáy yêu hận đã bắt đầu khép lại quanh cô, kéo theo mười năm hiểu lầm không lối thoát.

CHƯƠNG 2: ĐÊM MƯA NĂM ẤY – NGƯỜI CỨU BỊ ĐÁNH TRÁO

Năm đó, cơn mưa đổ xuống thành phố như muốn nuốt chửng mọi thứ. Con hẻm nhỏ tối om, chỉ có ánh đèn đường chập chờn. Thẩm Quốc Việt bị ép lùi dần về phía tường, hơi thở gấp gáp, máu chảy dọc theo thái dương. Một giọng nói hoảng hốt vang lên giữa màn mưa.
Lục Thanh Thúy
Lục Thanh Thúy
“Đừng động vào anh ấy!”
Cô lao tới gần như không suy nghĩ. Tay run rẩy nhưng vẫn cố kéo Quốc Việt ra khỏi đám người đang hỗn loạn. Mưa che khuất gương mặt cô, tóc ướt dính vào má. Thẩm Quốc Việt nửa tỉnh nửa mê, chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt ấy — trong trẻo, kiên quyết.
Lục Thanh Thúy
Lục Thanh Thúy
“Nghe tôi nói, anh không được ngủ.”
Cô dùng hết sức đỡ anh tựa vào tường, run rẩy gọi xe cấp cứu. Khi tiếng còi xa xa vang lên, Thanh Thúy lùi lại, lẫn vào màn mưa. Cô không để lại tên. Cũng không quay đầu lại. Sáng hôm sau, tại bệnh viện. Thẩm Quốc Việt mở mắt, đầu đau như búa bổ. Bên giường, một cô gái váy trắng đứng đó, gương mặt lo lắng.
Liễu Như Lợn
Liễu Như Lợn
“Anh tỉnh rồi sao? Tối qua em lo lắm.”
Quốc Việt nhìn cô, đầu óc mơ hồ. Gương mặt này… váy trắng… giọng nói run run — tất cả trùng khớp một cách đáng sợ với ký ức mờ nhạt của anh.
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Là em… đã cứu tôi?”
Liễu Như Lợn thoáng sững lại, rồi gật đầu không do dự.
Liễu Như Lợn
Liễu Như Lợn
“Ừ… là em.”
Khoảnh khắc ấy, một hiểu lầm được định hình. Nhiều năm sau, trong ký ức của Thẩm Quốc Việt, “người cứu anh trong đêm mưa” mang tên Liễu Như Lợn. Cô trở thành bạch nguyệt quang, là người anh luôn nhớ, luôn tìm kiếm. Còn Lục Thanh Thúy — người thực sự đứng giữa mưa, dùng cả can đảm để cứu anh — bị thời gian xóa sạch khỏi câu chuyện đó. Ở một góc khác của thành phố, Thanh Thúy lau khô chiếc áo mưa cũ, không hề biết rằng một lời nhận nhầm đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của bốn con người. Và mười năm sau, khi Thẩm Quốc Việt quay lại tìm “người năm ấy”, anh sẽ đi nhầm con đường dài nhất đời mình.

CHƯƠNG 3: BẠCH NGUYỆT QUANG ĐƯỢC GỌI TÊN

Mười năm sau. Thành phố rực sáng dưới ánh đèn cao ốc. Trên tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Quốc Việt đứng trước cửa kính sát trần, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống dòng xe bên dưới. Trong tay anh là một tấm ảnh cũ — đã được phục dựng từ hồ sơ bệnh viện năm ấy. Một cô gái mặc váy trắng, đứng cạnh giường bệnh.
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Cuối cùng cũng tìm được em.”
Anh quay người, giọng trầm xuống:
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Chuẩn bị học bổng danh dự. Gửi đến Liễu Như Lợn.”
Trợ lý hơi sững lại.
Trợ lý trần
Trợ lý trần
“Thẩm tổng, cô Liễu hiện đang du học, thành tích không quá nổi bật.”
Quốc Việt cười nhạt.
Thẩm Quốc Việt
Thẩm Quốc Việt
“Không sao. Chỉ cần là cô ấy.”
Ở một giảng đường cũ kỹ phía nam thành phố, Lục Thanh Thúy ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú ghi chép. Điện thoại rung lên liên tục. Thông báo học bổng toàn phần — thời hạn mười năm. Thanh Thúy sững người.
Hạ Vãn Tình ghé sát lại.
Hạ vãn tình
Hạ vãn tình
“Thúy, cậu trúng học bổng kiểu gì vậy? Nhà tài trợ… Thẩm thị?”
Thanh Thúy lắc đầu, giọng mơ hồ.
Lục Thanh Thúy
Lục Thanh Thúy
“Mình không biết.”
Cùng lúc đó, tại Lục gia, Liễu Như Lợn nhìn email mời danh dự, khóe môi cong lên đầy tự mãn.
Liễu Như Lợn
Liễu Như Lợn
“Cuối cùng anh cũng nhớ đến tôi.”
Tần Mạn Tuyết mỉm cười hài lòng.
Tần mạn tuyết
Tần mạn tuyết
“Con nên nắm chắc cơ hội này. Thẩm Quốc Việt không phải người dễ có được.”
Ở phía bên kia thành phố, An Tony đứng dưới tán cây trước ký túc xá, nhìn Thanh Thúy cầm giấy báo học bổng, ánh mắt phức tạp.
An tony
An tony
“Cậu có biết người đứng sau là ai không?”
Thanh Thúy im lặng. Tony hạ giọng:
An tony
An tony
“Nếu là Thẩm Quốc Việt… cậu phải cẩn thận.”
Thanh Thúy siết chặt tờ giấy trong tay. Cô không biết rằng — học bổng mười năm ấy không phải là ân huệ, mà là hệ quả của một hiểu lầm đã ăn sâu vào xương máu của một người đàn ông. Và từ đây, vận mệnh của cô bắt đầu bị ràng buộc bởi cái tên Thẩm Quốc Việt — theo cách không thể thoát ra.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play