Đêm đã buông xuống, những ngọn đèn đường đang thưa dần cùng với các tòa nhà lần lượt tắt sáng, nhịp sống ồn ào ban ngày cũng dần chìm vào yên lặng.
Giữa khoảng tối ấy, trong khu ký túc xá nam của một trường đại học tầm trung, hầu hết các phòng đều đã chìm trong giấc ngủ. Chỉ còn sót lại một điểm sáng yếu ớt, ánh sáng le lói ấy phát ra từ màn hình máy tính trong một căn phòng tối. Một thiếu niên đang ngồi đó trước một khuôn bàn chật hẹp, mắt dán chặt vào những dòng lệnh không ngừng trôi trên màn hình.
Tôi đang ngồi ở đó..
Tôi tên là Lục Vân Nam, hiện tại vẫn còn là sinh viên. À thì ít nhất thì trên giấy tờ là vậy, ban ngày tôi đi học, còn ban đêm lại ngồi viết những dòng lệnh dài ngoằng đang chạy trên màn hình máy tính kia.
Tôi sống khá tiết kiệm nên thường chỉ sử dụng cà phê và mỳ gói giá rẻ để sống qua ngày, cứ ngày qua ngày như thế cùng những lần thức trắng trước màn hình. Nên trông tôi giống như những tên nghiện cặn bã ngoài xã hội vậy, nhưng mà tôi đâu biết được vì cuộc sống sinh viên nó vốn cực khổ thế cơ mà. Từ nhỏ tôi vốn là cô nhi không có cha mẹ nuôi dưỡng, nhờ có công ơn của ông bà ngoại trao cho nên tôi mới có thể được ăn học và thi vào một trường đại học tầm trung này đây.
Sau khi lên thành phố để học tập, trong năm đầu tiên tôi đã nhận rất được rất nhiều khoảng tiền trợ cấp từ ông bà ngoại dưới quê gửi lên. Tôi khi nhận được số tiền đó thì vẻ mặt chẳng hào hứng nổi một chút nào, vì tôi biết ông bà dưới quê phải làm lụng vất vả ra sao mới có thể kiếm được một khoảng tiền như này để gửi lên.
Chính vì biết được sự vất vả đó nên tôi cũng tiêu sài rất tiết kiệm, không phung phí dù chỉ một đồng lẻ nào. Cho đến khi lên năm hai, tôi đã ngừng nhận mọi sự trợ cấp từ ông bà dưới quê gửi lên và nói dối là tôi đã có một công việc làm thêm ổn định. Đơn giản là vì tôi không muốn họ phải cực khổ vì tôi nữa, tôi muốn tự mình phát triển bản thân, tự kiếm ra tiền, đến lúc đó tôi mới có thể an tâm mà sống.
Nhưng khổ nổi cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa kiếm được một công việc làm thêm ngoài giờ học nào cả. Vì chẳng có một tên quản lý nào ngu ngốc đến nổi đi thuê một kẻ có ngoại hình nghiện ngập, gầy gò như tôi về làm nhân viên cả.
Lý do tôi có thể sống và tồn tại trên đời này được đến ngày hôm nay chính là dựa vào khoảng tiền lúc trước đã tiết kiệm được. Hơn nữa là cũng nhờ có mấy thằng bạn cùng phòng cũng rất tốt với tôi, thấy gia cảnh của tôi như vậy nên tuần nào cũng dành ra một ít tiền sinh hoạt mà chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng của tôi.
À thì đương nhiên rồi, trên đời này làm gì có bữa ăn nào mà miễn phí chứ. Bọn họ tốt với tôi như thế tất nhiên cũng là vì muốn tôi làm bài thuyết trình thay cho họ mà thôi, ai bảo tôi là sinh viên nghèo vượt khó cơ chứ, phải đành chấp nhận thôi.
Nếu mọi người thắc mắc vì sao bài thuyết trình gì mà ngày nào, đêm nào cũng có để cho tôi ngồi cắm mặt vào màn hình thì tôi không ngại che dấu đâu. Ngoài làm những bài thuyết trình thay cho ba tên tiểu tử đó ra, thì tôi còn mắc viết những dòng lệnh dài như núi. Những dòng lệnh đó là dành cho một trò chơi nhập vai huyền huyễn, thứ đã chiếm trọn hai năm tuổi trẻ ở đại học của tôi.
Tôi là người duy nhất phát triển nó, là người tạo ra toàn bộ từ phần lõi cho đến hệ thống. Từ cơ chế chiến đấu, tỉ lệ rơi đồ, cho đến những con số nhỏ nhặt mà chẳng mấy ai để ý. Tôi quen với việc ngồi một mình và gõ từng dòng lệnh, sửa từng lỗi phát sinh, rồi tiếp tục thêm những thứ mới vào một thế giới ảo chưa từng thật sự tồn tại.
Cho đến hôm nay, cái thế giới ảo chết tiệt đó cuối cùng cũng đi tới bước mà tôi từng nghĩ sẽ còn rất xa. Bản xây dựng cuối đã hoàn tất từ ba ngày trước, tôi đã không ngủ suốt hai đêm liền chỉ để chắc chắn rằng mọi thứ vận hành đúng như những gì bản thân mình đã viết.
Không phải vì cầu toàn gì đâu, đơn giản thôi là vì tôi đã không còn sức để sửa thêm lần nào nữa. Hai năm trôi qua, từng dòng lệnh chạy chồng lên nhau, từng cơ chế đè chết chính những cơ chế cũ hơn. Có những đoạn mã đến cả tôi cũng phải dừng lại rất lâu mới nhớ ra vì sao mình từng viết như vậy.
A chết tiệt, không biết tại sao tôi lại hy vọng và tốn thời gian vào cái thứ này nữa. Nhưng thôi phóng lao thì phải theo lao, đêm hôm đó tôi ngồi trước màn hình và mở bảng điều khiển quen thuộc.
Một cái giao diện đơn giản với quả nền tối mờ nhạt và những dòng chữ trắng không một chút màu mè hay hiệu ứng hoa mỹ nào cả. Mẹ kiếp, tôi thật sự đã bỏ ra một số tiền bằng ba tháng sinh hoạt của tôi để mua một cục nhựa cổ lỗ sĩ này về sao. Nhưng thôi vậy, may mà nó vẫn còn chạy được, mong lát nữa nó đừng dở chứng khi tôi khởi động thử trò chơi là được.
Con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng lệnh đầu tiên, tôi không vội gõ vào nó ngay đâu. Chỉ khẽ dựa lưng vào ghế rồi nhìn cái màn hình mờ nhạt ấy một lúc lâu rồi thở một hơi thật dài.
"Tách!"
Tôi đã nhấn vào nó để kích hoạt trò chơi này, thật sự mà nói trong suốt hai mươi năm tôi sống trên cõi đời này, tôi chưa từng đau tim và hồi hợp nhiều như lúc này. Tôi âm thầm ngồi chờ đợi nó nạp dữ liệu cho trò chơi từ một phần trăm rồi hai phần trăm.
Mẹ kiếp, lúc ấy tôi xém thì đã ngủ quên luôn cơ, phải mất đến hai giờ đồng hồ để việc nạp dữ liệu hoàn tất một trăm phần trăm. Khi cái khoảnh khắc mà giao diện trò chơi được tải lên thành công, mọi hiệu ứng và âm thanh đều chạy một cách hoàn hảo, tôi đã vui mừng đến mức muốn hét lên một cái thật to cơ.
May mà tôi đã kịp chặn họng chính bản thân mình lại, vì tôi chợt nhận ra giờ này đã là ba giờ sáng rồi. Vì đang ở trong ký túc xá, tôi mà hét lên một cái thì khác nào tự mình kiếm một cái bảng kỷ luật cho mình cơ chứ.
Nhưng mà trong khoảnh khắc ấy, tôi đã thật sự vui đến phát khóc, vì tôi biết bản thân mình đã thành công rồi.
...
Ha, thành công rồi.. Tuyệt vời!!
Giữa căn phòng ký túc xá lúc hai giờ sáng ấy, mọi người đều đã chìm sâu vào trong giấc ngủ, chỉ còn lại mỗi tôi và cái màn hình máy tính đang bật sáng. Giờ mà có vui mừng đến cách mấy thì vẫn phải cố chặn họng chính bản thân lại thôi, thật sự mà nói thì cái sự phấn khích ấy nó cứ như đã ghi rõ lên mặt tôi rồi.
Thôi thì cũng đã khuya lắm rồi, giờ này mà kéo tụi kia dậy chắc nó cạo đầu tôi mất thôi... Ừm! khả năng cao là vậy đấy. Khoảng thời gian ba mươi phút sau đó tôi đã giành ra để tự mình lướt qua toàn bộ trò chơi bằng chế độ "sáng thế", đúng như thứ mà tôi hằng mong muốn, mọi thứ trong thế giới này đều đã hoàn hảo rồi.
Hai năm của tôi.. ôi.. Tuyệt quá, cuối cùng công sức bỏ ra cũng đã được đền đáp rồi. Có lẽ giờ tôi cũng nên đi ngủ thôi ấy nhỉ..?
[ 2:35 AM ]
...
[ 7:23 AM ]
"Vân Nam! Vân Nam!!.."
"Dậy đi học thôi!"
"Mẹ kiếp, đừng nói là thằng này nó ôm máy tính ngủ suốt cả đêm qua đấy nhé..?"
Lúc ấy những lời nói chửi mắng có phần vội vàng vang lên liên hồi, nó khẽ kéo Lục Vân Nam đang ngồi gục ngủ say trên bàn tỉnh lại khỏi một giấc ngủ kéo dài gần năm giờ.
Hả..? Gì vậy..? Mình chỉ vừa mới ngủ được một chút thôi mà.
"Dậy thôi thằng nghiện này, mày làm cái trò khỉ gì cả đêm qua vậy hả? Có giường ngủ thì không ngủ, lại ngồi ngủ ở đây, chắc cột sống của mày khoẻ lắm nhỉ?"
Một tiếng quát lớn từ sát bên cạnh vang lên, khiến Lục Vân Nam đang mơ màng rồi chợt tỉnh giấc, cậu bất chợt ngồi thẳng dậy, vội cầm lấy chiếc điện thoại cũ xem đã mấy giờ rồi.
"Phù..! May quá, vẫn còn hơn tận nửa tiếng nữa mới vào lớp mà." Lục Vân Nam thở phào nhẹ nhõm, cậu khẽ quay đầu qua nhìn thì đã thấy những người bạn cùng phòng ký túc xá đều đã dậy cả rồi.
Người đang đứng kế bên gọi cậu dậy lúc bấy giờ tên là Lý Vũ, nói vậy thôi chứ bình thường cậu ta vô cùng tốt bụng, cũng là người đầu tiên giúp đỡ Vân Nam trong những ngày tháng khó khăn kia. Hai người còn lại là Dương Thanh Đông và Cao Trường Bạch, họ chuyển đến sau khi Vân Nam và Lý Vũ lên năm hai.
Cả bốn người bọn họ đều học cùng khoa công nghệ thông tin, chỉ có điều là bị tách ra làm hai lớp. Nhưng điều đó cũng chẳng phải vấn đề gì đó to tác lắm, dù sao thì sau giờ học bọn họ vẫn tụ lại với nhau thành một nhóm bốn người như thường ngày.
Cả nhóm ngoài Vân Nam là người từ thôn quê vượt khó ra thì ba người còn lại đều có bối cảnh xuất thân không nhỏ, nhưng cũng không vì thế mà cô lập nhau, ngược lại là rất tốt với nhau nữa chứ. Đối với Vân Nam, cuộc sống đại học như vậy đã là rất ổn thoả rồi, có ba đứa bạn cùng phòng là tiểu đại gia mà đều tốt như vậy thì ai mà không muốn cơ chứ.
Sau khi tỉnh mộng, việc đầu tiên Vân Nam làm không phải là vệ sinh cá nhân, cậu vội kéo ba người bạn cùng phòng kia về chỗ mình rồi khoe thành quả hai năm qua.
Làm gì làm, đương nhiên là phải khoe thành quả trước đã rồi tính tiếp, công sức hai năm qua của ông mà?
"Vãi đạn! Mày thật sự đã một mình làm ra cái trò chơi này á.. Bằng cái máy tính cổ lỗ sĩ này sao..?"
Tôi lúc này có thể nhìn thấy rõ, cả ba người họ lúc này đều kinh ngạc ra mặt, không một ai có thể tin được một sinh viên năm hai như tôi lại có thể tự tạo ra một trò chơi nhập vai chỉ bằng cái máy tỉnh cũ nát này cả.
Đối với họ mà nói đó là một điều bất khả thi, không thể nào làm được. Một điều mà chẳng ai làm được, một điều mà chưa một ai có thể làm ra được trong suốt một thập kỷ qua, nhưng rồi sao chứ? Tôi đã làm được, tôi đã làm được điều đó.
Chỉ bằng cái màn hình cũ sọc sệt và cái bàn phím đã gõ đến nỗi chữ cái đều phai màu này, tôi đã tạo ra một thế giới rộng lớn của riêng mình. Đó chính là ước mơ suốt hơn mười chín năm qua của tôi, giờ thì ước mơ đó đã thành hiện thực rồi, tôi sẽ khóc mất thôi..!
"Này, Vân Nam! Mày.. Mày.. Mày đỉnh thật đó!!!"
Trước sự kinh ngạc của ba đứa bạn cùng phòng kia, tôi cũng không chần chừ gì nữa mà bật ngay màn hình lên để khoe ngay cho bọn họ. Ơn trời là lần này nó đã khởi động nhanh hơn lúc khuya, chỉ mất vỏn vẹn mười lăm phút để khiến trò chơi khởi chạy thành công.
[ Loading... 1% ]
[ Loading... 36% ]
[ Loading...89% ]
[ Loading Complete ]
Dưới những ánh mắt trông chờ cùng với sự hồi hộp trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng một giao diện lớn đã thành công mở ra. Trước mặt họ giờ đây là một bảng lựa chọn chức nghiệp và thuộc tính nhân vật. Đây chính là trình tạo ra nhân vật của riêng mình, cũng là bước đầu tiên để có thể thành công bước vào trò chơi.
À hình như tôi có chút nhầm lẫn, bước đầu tiên là tạo tài khoản..!
[ Loading... ]
[ System Check: OK ]
[ World Initialization: Success ]
Sau khi tạo thành công tài khoản và nhân vật cho riêng mình, màn hình cũng bắt đầu chuyển sang một trang khác. Hiện ra trước màn hình đầu tiên là nhân vật rồi từng mái nhà cho đến từng nhân vật ảo đi qua lại. Đây chính là thôn trang tân thủ, nơi khởi đầu của mọi trò chơi nhập vai đều có.
Lướt qua vài vòng và trải nghiệm một cách chân thật, dù đã thử trước một lần nhưng sự phấn khích trên khuôn mặt tôi vẫn không thể che giấu được. À còn ba đứa kia nữa, hai con mắt bọn nó dán chặt vào cái màn hình luôn rồi, tôi cũng hiểu thôi vì chỉ riêng thứ để tôi tạo ra trò chơi này bằng cái máy này thôi là cũng quá đủ để sốc rồi.
Mà chắc gì chỉ riêng ba đứa nó thôi nhỉ? Nếu trò chơi này được phát hành thành công, được nhiều người biết đến và trải nghiệm. Sau khi nó nổi tiếng lên thu hút được nhiều người chú ý đến, thì tất nhiên họ cũng vô cùng kinh ngạc vì người làm ra nó chỉ là một sinh viên năm hai chứ.
Hớ hớ, chỉ nghĩ tới đây thôi là sướng hết cả người rồi..!~
...
"Hớ hớ hớ..!~" Tiếng cười sướng của Lục Vân Nam bỗng chốc kéo ba người kia khỏi màn hình.
"Mẹ nó.. Thằng này lại bắt đầu ảo tưởng ba cái tào lao rồi..!" Dương Thanh Đông nhìn sang Cao Trường Bạch đang đứng cạnh, khẽ cất giọng.
"À, ừm! Mấy giờ rồi?"
Nghe Vân Nam hỏi, lúc này cả đám mới bỡ ngỡ liếc nhìn sang chiếc điện thoại đang mở sáng. Không điều gì cả, từng con số rõ ràng hiện trên màn hình ấy hiện lên khiến cả bốn người họ hốt hoảng như gặp ma.
[ 8:15 AM ]
"Con mẹ nó, trễ học rồi!!!" Dương Thanh Đông gào lên một tiếng, giọng vừa hoảng vừa cáu, cả người gần như bật lên khỏi mặt sàn, tóc tai rối tung như ổ quạ.
"Mẹ kiếp, tao còn chưa rửa mặt nữa..!" Lục Vân Nam chửi thề theo bản năng, đầu óc cậu còn chưa kịp tỉnh hẳn sau một đêm thức trắng.
"Rửa mặt cái con khỉ gì nữa, xỏ cái giày vào rồi chạy đến lớp với vận tốc nhanh nhất có thể đi!!" Cao Trường Bạch vừa quát vừa với đại cái cặp trên bàn, nét mặt tỏ ra vô cùng nghiêm trọng.
"Đều tại mày đó Vân Nam, cứ phải mò mẫm mãi mới chịu thôi!" Dương Thanh Đông vừa kéo cửa vừa quay đầu mắng, giọng đầy oán khí nhưng không giấu nổi sự cuống cuồng.
"Bố ai mà biết được, cũng tại tao phấn khích quá thôi..!" Vân Nam cười khổ, vừa nói vừa luống cuống nhét sách vở vào túi, cảm giác chột dạ xen lẫn chút lâng lâng chưa tan.
"Bớt cãi hộ bố, chạy lẹ lên!!!" Lý Vũ quát lớn, giọng vô cùng dứt khoát, trực tiếp dập tắt cuộc cãi vã đang diễn ra loạn kia, cả người cậu đã lao ra hành lang trước tiên như đầu tàu kéo theo ba người kia chạy theo phía sau.
...
[ 11:33 AM ]
Mãi đến sau khi tan học, Vân Nam với gương mặt thất thần vì thiếu ngủ bước ra khỏi lớp học cùng Lý Vũ. Dương Thanh Đông và Cao Trường Bạch lúc này đã đứng đợi hai người họ ở trước cửa lớp từ lúc nào không hay.
"Hai tụi bây làm cái trò mèo gì mà lề mề thế hả? Mau đi lẹ thôi, chậm nữa là căn tin bị tụi kia chiếm hết đồ ngon mất!" Dương Thanh Đông thấy hai người họ đi ra thì vội quát lớn, hai tay theo đó đẩy vai hai người rời đi cùng Cao Trường Bạch.
Trong lúc ăn trưa, bọn họ cố gắng ăn nhanh nhất có thể rồi quay về ký túc xá. Không nói không rằng, Lục Vân Nam lao về phía giường như đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng mệt mỏi, lúc này chỉ muốn đánh một giấc thật thoải mái.
"Thằng này riết nó sống giờ mỹ luôn rồi..!" Lý Vũ thở dài, nhìn bộ dạng mệt mỏi của Lục Vân Nam mà lo lắng.
"Chịu thôi, tao cũng phải ngủ một giấc thôi. Buổi chiều này tao với lão Bạch còn có tiết nữa, kiếp nạn khác lớp đúng là khổ thân mà!" Dương Thanh Đông cũng thở dài, giọng điệu mệt mỏi không kém.
Lục Vân Nam bên này đã đi sâu vào giấc ngủ từ lâu, có lẽ là vì cơ thể này đã quá mức mệt mỏi rồi chăng. Chẳng còn một suy nghĩ nào có thể khiến cậu nghĩ ngợi gì nhiều nữa, mọi thứ giờ đây đều đã ổn thỏa cả rồi, giờ đây cậu chỉ muốn ngủ thật lâu, thật lâu.
"A..!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play