Himeko Aozora
Tôi quen Haru Shimizu từ rất lâu, lâu đến mức khi cố nhớ lại lần đầu gặp nhau là khi nào, tôi cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết rằng từ lúc có ký ức, Haru đã luôn ở đó.
Haru lúc nào cũng như vậy. Ít nói, trầm lặng, hay nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu. Cậu ấy không bao giờ hỏi tôi đang nghĩ gì, nhưng lại luôn biết khi nào tôi buồn.
Có những ngày tôi mệt, chẳng muốn nói chuyện với ai. Haru không ép tôi phải cười, cũng không hỏi lý do. Cậu chỉ ngồi cạnh, đưa cho tôi một hộp nước, rồi nói:
“Uống đi, đỡ mệt hơn đó.”
Chỉ một câu đơn giản như vậy thôi, nhưng tôi lại cảm thấy lòng mình dịu xuống.
Haru chưa từng nói thích tôi.
Cũng chưa từng làm gì quá đặc biệt.
Nhưng khi tôi quay đầu lại, lúc nào cũng thấy cậu ấy ở đó.
Khi tôi vấp ngã, người đỡ tôi là Haru.
Khi tôi khóc, người đưa khăn giấy là Haru.
Khi cả thế giới làm tôi mệt mỏi, người im lặng ngồi cạnh tôi cũng là Haru.
Đôi lúc tôi tự hỏi, nếu một ngày Haru không còn ở bên tôi nữa, thì tôi sẽ ra sao. Chỉ nghĩ đến thôi, tim tôi đã thấy trống rỗng.
Có lẽ Haru không phải là người khiến tôi rung động dữ dội nhất.
Nhưng Haru là người khiến tôi cảm thấy an toàn nhất.
Và tôi nghĩ, trên đời này, có những người không cần phải yêu ồn ào…
Chỉ cần tồn tại, đã là điều quan trọng rồi.