Hoà Bình Rồi Chị Đâu..?[Lyhansara]
lần đầu gió chạm nhau
Buổi chiều hôm đó, rừng im ắng lạ thường.
Thảo Linh đứng dưới tán cây lớn, bộ quân phục còn vương bụi đường. Cô vừa hoàn thành nhiệm vụ chuyển tin, trên trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt vẫn giữ sự tỉnh táo của một chiến sĩ quen đối mặt với nguy hiểm.
hansara
Trạm y tế ở bên trong.
Giọng ai đó vang lên, không lớn, nhưng đủ khiến Linh khựng lại.
Cô mặc áo y tá màu trắng đã hơi ngả, tay ôm hộp thuốc, mái tóc đen buộc thấp sau gáy. Ánh nắng chiều rọi qua tán lá, phủ lên gương mặt Sara một lớp sáng dịu đến lạ. Đôi mắt cô trong veo, vừa nghiêm túc vừa hiền.
Sara nói, nhìn thẳng vào Linh, như thể đã quen từ rất lâu.
Thảo Linh cúi xuống nhìn vết xước nhỏ trên tay mình — thứ mà bình thường cô sẽ bỏ qua. Nhưng không hiểu sao, lần này lại gật đầu.
Trong trạm y tế, mùi thuốc thoang thoảng. Sara nhẹ nhàng cầm tay Linh, từng động tác cẩn thận đến mức Linh cảm giác như cả thế giới ngoài kia đã tạm dừng.
hansara
Chị làm nhiệm vụ nguy hiểm lắm hả?
trần thảo linh
Cũng… quen rồi.
Sara không nói gì thêm, chỉ khẽ siết tay Linh hơn một chút khi băng lại vết thương. Khoảnh khắc đó, Thảo Linh chợt nhận ra tim mình đập nhanh hơn thường ngày — không phải vì đau, mà vì người đang ngồi trước mặt.
Khi băng bó xong, Sara ngẩng lên, mỉm cười rất khẽ
hansara
Xong rồi. Lần sau nhớ cẩn thận hơn nha.
Thảo Linh đứng dậy, nhưng lại do dự
trần thảo linh
Ừ… cảm ơn em.
Hai ánh mắt chạm nhau trong một giây ngắn ngủi. Không ai nói thêm gì. Nhưng từ giây phút ấy, cả hai đều hiểu:
Có những cuộc gặp không cần báo trước, nhưng sẽ ở lại rất lâu trong tim.
Thảo Linh rời trạm y tế khi mặt trời đã ngả hẳn về phía rừng sâu.
Con đường đất quen thuộc bỗng trở nên dài hơn thường ngày. Mỗi bước chân của Linh đều đều, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh đôi tay nhỏ nhắn ấy, giọng nói dịu nhẹ ấy.
Chỉ là một vết trầy thôi mà…
Vậy tại sao tim lại chưa chịu bình tĩnh?
Linh đưa tay lên nhìn lớp băng trắng. Băng quấn rất gọn, rất cẩn thận — giống như cách Sara nhìn cô lúc ấy. Không tò mò, không sợ hãi. Chỉ có sự quan tâm lặng lẽ
“Han Sara…”
Linh khẽ gọi tên, như thể sợ gió rừng nghe thấy.
Còn trong trạm y tế, Sara đứng yên rất lâu sau khi Linh rời đi.
Cô nhìn về phía cửa, nơi bóng dáng người chiến sĩ đã khuất sau những tán cây. Trên bàn vẫn còn hộp băng chưa kịp cất, tay cô vẫn giữ nguyên tư thế như lúc nãy — như thể chỉ cần với ra một chút thôi, Linh sẽ quay lại.
hansara
Chị ấy mạnh mẽ thật…
Nhưng sao ánh mắt lúc cảm ơn lại dịu đến vậy?
Sara đặt tay lên ngực mình, cảm nhận nhịp tim hơi lệch đi một nhịp. Cô không hiểu cảm giác này là gì. Chỉ biết rằng, lần đầu tiên sau rất lâu, cô mong ai đó sẽ bị thương nhẹ thêm lần nữa — chỉ để có lý do gặp lại.
Ngoài kia, gió thổi qua rừng, mang theo hai dòng suy nghĩ lặng lẽ.
Hai người đi về hai hướng khác nhau.
Không ngoảnh đầu.
Không hẹn gặp.
Nhưng trong lòng họ, cùng một ý nghĩ chậm rãi nảy mầm
Nếu còn gặp lại… thì chắc là định mệnh rồi.
Hansara ngồi bên cánh đồng oải hương ngân nga câu hát hồn nhiên
hansara
Nhận lời thơ em viết cho anh, viết cho những tháng ngày khó khăn~
trần nguyễn minh hiếu
Hát gì vậy cô nương?//bước đến//
hansara
Anh hai chưa về đơn vị hả?
trần nguyễn minh hiếu
Tí anh mày mới đi
trần nguyễn minh hiếu
Mong tao đi lắm à?
trần nguyễn minh hiếu
Hửm sao buồn v?
hansara
Anh có quen ai tên trần thảo linh trong đơn vị không ạ?
trần nguyễn minh hiếu
để tao nhớ...//suy ngẫm//
trần nguyễn minh hiếu
Tao có quen
trần nguyễn minh hiếu
Nó sắp học xong đại học thôi
hansara
thế mà bố cho vào đơn vị luôn!?
trần nguyễn minh hiếu
nghĩ bố mày dễ lắm à?
trần nguyễn minh hiếu
Thảo linh phải viết thư bằng máu thì bố mới cho vô đấy!
hansara
"hèn gì..thấy tay chị ta"
trần nguyễn minh hiếu
Sao hỏi nó có chi không?
hansara
Không em thấy chị ta còn trẻ nên hỏi thôi
trần nguyễn minh hiếu
cũng trễ rồi anh về đơn vị trước nha
những nhịp tim không gọi tên
Thảo Linh vừa về tới điểm tập kết thì thấy 52Hz ngồi trên bậc gỗ trước lán, tay xoay xoay chiếc máy liên lạc cũ.
52Hz là bạn thân của Linh — người luôn trầm lặng, nhưng ánh mắt lúc nào cũng quan sát rất kỹ mọi thứ xung quanh.
trần thị phương thảo
Về trễ.
52Hz ngẩng lên, liếc nhanh băng trắng trên tay Linh.
Linh đáp ngắn gọn, nhưng tim lại chệch một nhịp.
52Hz không hỏi thêm. Nhưng tối đó, khi Linh đã ngủ, 52Hz vẫn ngồi dựa cột, nhìn về phía trạm y tế xa xa — nơi có ánh đèn mờ hắt ra giữa rừng.
Cùng lúc ấy, ở trạm y tế, Ánh Sáng vừa đến thay ca cho Han Sara.
Ánh Sáng khác Sara. Cô nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, và mang theo một cảm giác ấm áp rất riêng. Khi thấy Sara ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa, Ánh Sáng khẽ nghiêng đầu.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Có chuyện gì à?
hansara
Không… chỉ là hôm nay có một chiến sĩ ghé qua.
Ánh Sáng mỉm cười, nhưng trong lòng lại thấy một cảm giác lạ.
Sara mà cũng có lúc như vậy sao?
Vài ngày sau, định mệnh sắp xếp cho 52Hz và Ánh Sáng gặp nhau trong một lần chuyển thuốc và thiết bị.
Ánh Sáng là người lên tiếng trước:
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Bạn là người bên đội thông tin hả?
Chỉ một câu đơn giản. Nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau, cả hai đều khựng lại một nhịp — như thể sóng âm vô hình vừa đi ngang qua.
Lạ thật…
52Hz nghĩ.
Người này… giống ánh nắng giữa rừng.
Còn Ánh Sáng thì khẽ cười, tim đập nhanh hơn bình thường.
Giống một tần số rất riêng… không ồn, nhưng rất rõ.
Từ khoảnh khắc đó, cả bốn người —
Thảo Linh, Han Sara, 52Hz và Ánh Sáng —
đều mang trong lòng một điều giống nhau:
Một rung động chưa gọi tên, nhưng đã bắt đầu tồn tại.
Thảo Linh vừa buộc lại dây giày thì 52Hz đá nhẹ vào balo cô.
trần thị phương thảo
Cái tay mày sao băng trắng vậy?
trần thảo linh
Trầy sơ sơ.
trần thị phương thảo
Trầy mà mày chịu vô trạm y tế á? Xạo lồn vừa thôi.
trần thảo linh
Địt mẹ, mày nhiều chuyện ghê.
Linh quay mặt đi, nhưng tai hơi đỏ.
trần thị phương thảo
Tao quen mày mười mấy năm rồi. Mày mà chịu cho người ta băng tay thì chắc chắn có mùi.
trần thảo linh
Câm đi con nhỏ 1m52
trần thị phương thảo
Không câm. Nói đi, y tá xinh hả?
trần thị phương thảo
Chết mẹ rồi. Thảo Linh rung động.
trần thảo linh
Rung cái đầu mày.
trần thị phương thảo
Ờ ờ, không rung. Tay mày rung trước.
Linh đá nhẹ vào chân 52Hz.
trần thảo linh
Đi lấy đồ với tao.
trần thị phương thảo
Đi đâu?
trần thị phương thảo
Đấy, tao biết ngay mà!
Ở trạm y tế, Han Sara đang sắp xếp thuốc thì nghe tiếng nói ngoài cửa.
“Ê, vô được không?”
Sara quay lại. Tim cô khẽ khựng khi thấy Thảo Linh đứng đó.
52Hz đứng phía sau, liếc một vòng rồi huých Linh
trần thị phương thảo
Ờ ha, hiền thiệt.
trần thảo linh
Ừ, bạn thân. Phiền ghê lắm!
trần thị phương thảo
Ê, mày nói ai phiền?
trần thảo linh
Nói mày đó!
Sara bật cười khẽ.
Khoảnh khắc đó, Ánh Sáng bước vào, tay cầm thùng thuốc.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Ơ, đông vui vậy?
52Hz quay sang — và đứng hình.
trần thị phương thảo
…Chào.
Ánh Sáng cũng khựng lại một nhịp.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Chào bạn.
Linh nhìn qua nhìn lại, nhíu mày.
trần thảo linh
Ủa? Hai người quen nhau à?
52Hz và Ánh Sáng nói cùng lúc.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
…Nhưng lạ ghê.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Có cảm giác như gặp rồi.
trần thị phương thảo
Ừ… tao cũng thấy vậy.
Linh khoanh tay, liếc 52Hz.
trần thảo linh
Mày mà cũng nói mấy câu sến vậy hả?
trần thị phương thảo
Im đi con.
Sara nhìn Linh, nhỏ giọng:
hansara
Vết thương… còn đau không?
trần thảo linh
Nhưng… tao quay lại vì—
trần thị phương thảo
Vì nhớ.
trần thảo linh
ĐỊT MẸ MÀY!
Sara cúi đầu, cười rất khẽ.
Còn Ánh Sáng thì nghiêng người sang 52Hz:
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Bạn này… nói chuyện thú vị ghê.
trần thị phương thảo
Ừ… mày— à không… mi cũng vậy.
Bốn người đứng chung một chỗ.
Tiếng cười, tiếng cãi, tiếng tim đập loạn nhịp.
Có những cuộc quay lại, không phải vì đau… mà vì người.
bên mé sông, một hiểu lầm
Chiều xuống chậm.
Han Sara đứng bên mé sông, hai tay ôm nhẹ chiếc túi vải. Mặt nước lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn, gió thổi làm tóc cô bay nhẹ. Cô không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy lòng mình yên hơn bình thường.
trần thảo linh
đứng đây làm gì vậy?
Giọng quen vang lên phía sau làm Sara giật mình.
Sara quay lại, hơi lúng túng.
hansara
Em ra ngắm sông chút thôi.
Thảo Linh bước tới, đứng song song, cách Sara nửa bước.
trần thảo linh
Chỗ này ít người nhỉ?
Hai người im lặng vài giây. Chỉ có tiếng nước chảy
trần thảo linh
Em hay ra đây à?
hansara
Không... Hôm nay tự nhiên muốn đi
trần thảo linh
Lần trước... Cảm ơn em
trần thảo linh
"Không nhỏ với chị"
hansara
Chị nói chuyện... Thẳng ghê.
Cùng lúc đó, phía lối mòn ven sông, 52Hz và Ánh Sáng đang đi ngang qua, tay ôm thùng thuốc.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
...ủa?
52Hz nhìn theo hướng cô chỉ — và đứng hình.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Sao vậy?
trần thị phương thảo
Bạn tao.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
...đang hẹn hò à?
Dưới ánh hoàng hôn, Linh và Sara đứng rất gần. Sara nói gì đó, Linh nghiêng đầu nghe. Từ xa nhìn lại — rất giống một buổi hẹn.
trần thị phương thảo
Đù má, mới mấy ngày mà nhanh dữ.
Ánh Sáng cười nhẹ, nhưng trong mắt có chút gì đó khó gọi tên.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Vậy là... Tụi mình đi nhầm lúc rồi.
trần thị phương thảo
Không nên phá không khí lãng mạn.
Ánh Sáng bước tiếp, nhưng quay đầu nhìn lại một lần nữa.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
...hợp ghê.
trần thị phương thảo
...ừ.
Bên mé sông, Sara đột nhiên hỏi
hansara
Nếu không có nhiệm vụ… chị có hay ra đây không?
hansara
Lần sau...em đứng đây chị ra nữa nha?
Một lời hứa không gọi tên.
Một hiểu lầm vừa kịp nảy sinh.
Và từ khoảnh khắc đó, 52Hz & Ánh Sáng đều tin rằng: hai người kia đang hẹn hò thật rồi.
trần thảo linh
Thôi trễ rồi
trần thảo linh
Chị về đơn vị không chỉ huy la
Trong lán nghỉ, Thảo Linh đang ngồi lau súng thì 52Hz quăng cái khăn xuống bàn bụp một cái.
trần thị phương thảo
Chiều nay đứng bên sông vui ha?
trần thị phương thảo
Thôi khỏi xạo. Tao với ánh sáng thấy hết rồi.
trần thảo linh
Thấy cái đéo gì?
trần thị phương thảo
Thấy mày đứng sát rạt người ta, nói chuyện nhỏ nhẹ, nhìn như phim tình cảm luôn.
trần thảo linh
Tụi tao chỉ nói chuyện.
trần thị phương thảo
Nói chuyện mà ra mé sông, đứng đúng khung hoàng hôn.
trần thị phương thảo
Thảo Linh ơi là Thảo Linh, mày yêu rồi.
trần thảo linh
Yêu cái đầu mày.
Linh đá nhẹ vào ống chân 52Hz.
trần thảo linh
Còn mày thì sao? Đi với Ánh Sáng làm gì?
trần thị phương thảo
…Đi giao thuốc.
trần thảo linh
Giao mà mặt mày đỏ vậy hả?
Cùng lúc đó, bên trạm y tế, Han Sara đang xếp bông băng thì Ánh Sáng chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Chiều nay em ra sông hả?
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Thấy chứ sao.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Đi với… chiến sĩ Thảo Linh?
hansara
“…Chỉ tình cờ gặp thôi.”
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Tình cờ mà đứng lâu dữ.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Chị nói chơi.
Ánh Sáng nhìn Sara một lúc, rồi chọc:
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Nhưng mà hai người hợp ghê.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Có hay không, em tự biết.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Chị thấy ánh mắt em lúc nhìn chị ấy… khác lắm.
Sara cúi đầu, tay siết chặt mép áo.
hansara
…Em cũng không hiểu.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Không hiểu thì từ từ hiểu.
Ánh Sáng vỗ nhẹ vai Sara.
nguyễn lê ngọc ánh sáng
Yêu có gì đâu mà sợ.
Sara không trả lời. Nhưng tim đập loạn.
Tối đó, mỗi người một góc.
Hai cuộc khịa.
Hai lần chối.
Bốn nhịp tim đều lệch đi một chút.
Hiểu lầm vẫn chưa được nói ra — nhưng cảm xúc thì rõ dần rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play