Tim Anh Đau
Buộc thôi học.
Lớn lên từ những năm tháng gian lao, năm mười bảy tuổi, cô ngày càng trầm lặng hơn.
Cô và Trình Ánh học trung một trường. Vốn dĩ bố đã không cho cô học tiếp nhưng cô đã quỳ ngoài sân suốt cả đêm.
Tiếng thét chói tai vang lên ngoài sân nhà làm kinh động mọi người.
Mẹ Kế
//liên tục đá vào người cô// con nhỏ này, đã quỳ còn ngủ quên à?
Vân Tịnh Kỳ
"lại là giấc mơ đó"
Vân Tịnh Kỳ
//lau nước mắt trên má//
Mẹ Kế
Này, còn đơ người ra làm gì mau vào thái rau cho lợn ăn nhanh lên.
Vân Tịnh Kỳ
//vẫn quỳ// xin hãy cho con đi học.
Trình Khiêm
//ánh mắt phức tạp// trước kia con rất hiểu chuyện mà Tịnh Kỳ.
Trình Khiêm
Gia đình bây giờ quá khó khăn.
Trình Khiêm
Em trai con cuối tuần còn đi học thêm nên cần phải đóng tiền.
Vân Tịnh Kỳ
//cắn môi kìm nước mắt//
Trình Khiêm
Giờ con đã lớn rồi, dì muốn con ra ngoài kiếm tiền giúp đỡ gia đình.
Ánh sáng dọi khắp nơi, dù không có đèn đường vẫn có thể nhìn rõ con đường phía trước. Cô quỳ trên mặt đất, lần đầu tiên nhìn bố với ánh mắt tức giận như vậy.
Vân Tịnh Kỳ
//chất vấn// Con chỉ lớn hơn Trình Ánh năm tháng mà thôi, điều này không công bằng với con.
Vân Tịnh Kỳ
Em ấy có thể đi học, con cũng có thể đi học.
Vân Tịnh Kỳ
Con không cần tiền đóng học phí của bố và dì, con sẽ tự mình lo liệu //kiên quyết//
Bố cô im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới gật đầu. Nhưng mẹ kế cô thì không hài lòng, bà đã làm mặt lạnh với cô cả tuần.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ngột ngạt. Bàn ăn cũ kĩ, thức ăn đạm bạc, nhưng sắc mặt mỗi người còn nặng nề hơn cả. Trình Ánh biết tin cô học cùng trường thì đã nổi giận.
Trình Ánh
//bật dậy// cái gì?
Trình Ánh
Chị ta vẫn sẽ tiếp tục học cùng trường với con ư?
Trình Ánh
//chỉ tay// con không đồng ý, con không muốn học cùng trường với chị ta
Trình Ánh
//ngồi bịch xuống ghế// xấu hổ lắm.
Trình Ánh
Mọi người mà biết con có một chị gái nhặt ve chai thì sẽ nghĩ gì về con?
Mẹ Kế
//gắp cho cô ta một cái đùi gà//
Mẹ Kế
Ánh Ánh con đừng nóng giận, con lớn rồi sao mà còn trẻ con như vậy?
Mẹ Kế
//nhỏ nhẹ// ở trường cứ giả vờ như không quen biết nó là được, dù sao hai con đâu có cùng họ.
Trình Ánh
//đẩy bát ra, khó chịu nhìn cô// con không quan tâm, con không muốn học cùng trường với chị ta.
Trình Ánh
Nếu không thì con không đi học nữa.
Nói xong, cô ta bật dậy, quay người chạy thẳng về phòng, rầm một tiếng đóng cửa thật mạnh.
Cãi Vã.
Mẹ Kế
//nói với theo dỗ dành// con nói linh tinh cái gì vậy?
Mẹ Kế
Con còn nhỏ, không học thì làm gì?
Bà ta bực tức quay sang trút giận lên người cô.
Mẹ Kế
//liếc cô từ trên xuống dưới//
Mẹ Kế
//Giọng đầy châm chọc// sao mày cứ phải cố chấp học cùng trường với Trình Ánh vậy?
Mẹ Kế
Trường đó đâu phải dành cho loại người như mày.
Mẹ Kế
Đúng là đồ nhỏ mọn, chỉ biết ghen tị.
Mẹ Kế
Thấy người ta có gì thì cũng muốn có, đã ăn ở miễn phí rồi còn không biết ơn //liếc xéo//
Vân Tịnh Kỳ
//bỏ bánh mì vào túi//
Trình Khiêm
//đặt đũa xuống//
Trình Khiêm
//lông mày nhíu lại rất chặt// hay là con chuyển sang trường nhỏ hơn đi cho đỡ phiền phức.
Vân Tịnh Kỳ
//ngẩng đầu// bố nói vậy là sao?
Trình Khiêm
Trường nào cũng như nhau thôi mà, đều là trường học.
Vân Tịnh Kỳ
//im lặng lấy bánh mì//
Trình Khiêm
//mất kiên nhẫn// tại sao con cứ nhất quyết phải học cùng trường với em gái con?
Trình Khiêm
Không thể đổi sang trường khác được sao?
Vân Tịnh Kỳ
//dừng tay, nhìn thẳng vào mắt ông//
Vân Tịnh Kỳ
Có lẽ bố nên dành chút thời gian quý báu của mình để tìm hiểu về thành tích học tập của con đi.
Vân Tịnh Kỳ
Con được trường giữ lại và miễn học phí hoàn toàn.
Vân Tịnh Kỳ
Còn Trình Ánh là do bố và dì đã bỏ ra hàng chục triệu đóng tiền học phí để gửi chị vào trường đó.
Mẹ Kế
Nhưng mày đi nhặt rác như thế người ta sẽ cười vào mặt em mày như thế nào? //lớn tiếng//
Vân Tịnh Kỳ
Con không ăn cắp, không lừa dối, không dựa vào ai thì có gì để xấu hổ //dừng một chút//
Vân Tịnh Kỳ
Với cả người khiến con phải đi nhặt rác mỗi ngày không phải là dì sao?
Trình Khiêm
//đập bàn// Hỗn xược! Ai cho con nói chuyện với người lớn bằng thái độ đó
Vân Tịnh Kỳ
//cúi đầu// con xin lỗi.
Vân Tịnh Kỳ
//đi thẳng ra cửa//
Trình Khiêm
//gằn giọng// ai cho con đi?!
Vân Tịnh Kỳ
//không dừng bước//
Cô mở cửa, để lại phía sau những tiếng quát tháo tức giận, những lời mắng nhiếc chồng chéo vang lên trong căn nhà chật hẹp.
Sân Bóng.
Buổi chiều, nắng đổ xuống ngoài trời gay gắt.
Cô kéo chiếc bao tải sờn rách sau lưng, chậm rãi đi dọc con đường lớn, ánh mắt tìm kiếm những chai nhựa, lon nước bị bỏ quên ven lề.
Hôm nay khu chợ ít rác hơn mọi ngày, cô đành phải đi xa hơn.
Bước chân dần dừng lại trước một sân bóng rổ rộng lớn.
Tiếng bóng đập xuống nền xi măng vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng hò reo, cười nói của đám con trai đang chơi bóng.
Mồ hôi lấp lánh dưới ánh nắng, áo đấu ướt đẫm, cả sân tràn ngập sức sống tuổi trẻ.
Vân Tịnh Kỳ
//cúi người nhặt từng chai nước rỗng//
Vân Tịnh Kỳ
một, hai, ba..
Vân Tịnh Kỳ
"nhiều thật đó"
Cô nhặt rất khẽ nhưng động tác ấy vẫn lọt vào tầm mắt của anh.
Anh vừa ném bóng ghi điểm, quay người lại liền nhìn thấy bóng dáng gầy gò đứng nép bên ngoài.
Giang Phóng
//khựng lại// tao ra đây chút.
Vân Tịnh Kỳ
//nói khẽ// nắng quá
Đúng lúc ấy, ánh nắng trước mắt cô bỗng khuyết đi một khoảng.
Vân Tịnh Kỳ
//chậm rãi ngẩng đầu//
Anh đứng ngay trước mặt, dáng người cao lớn, vai áo nhuộm nắng, cả thân hình như chắn lại cái oi ả gay gắt của nắng. Ánh sáng bị cắt vụn sau lưng cậu, đổ thành một vệt râm mát yên lặng bao trùm lấy cô.
Vân Tịnh Kỳ
"mình đang mơ sao, đẹp trai thật đó"
Giang Phóng
//cầm cổ tay cô// cậu đứng vững được chứ.
Vân Tịnh Kỳ
//loạng choạng, rút tay lại// à được, cảm ơn.
Giang Phóng
//xoa nhẹ bàn tay// này bạn học, cậu cần những chai nhựa này không, chỗ tôi có rất nhiều.
Giang Phóng
//nghiêng đầu tới gần//
Vân Tịnh Kỳ
//ngơ ngác gật đầu// có thể..sao?
Giang Phóng
//ném bóng cho người khác// có thể, được rồi.
Vân Tịnh Kỳ
//ngơ ngác// được rồi..?
Giang Phóng
//gọi lớn// Hằng Vũ tới đây cho tao.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: //chạy tới// chuyện gì vậy anh Giang.
Giang Phóng
//đưa bao tải cho cậu// nhặt hết tất cả các chai nhựa rỗng vào đây cho tao.
Giang Phóng
Đứa nào chưa uống hết thì kêu chúng nó uống nhanh đi.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: sao lại phải làm vậy chứ //ỉu xìu//
Giang Phóng
Đi nhanh đi, chẳng phải mày rất thích chiếc motor kia của tao sao, lát nữa cho mày mượn.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: anh Giang cứ để em //hào hứng chạy đi//
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: //hét to// tụi mày uống hết nước nhanh đi rồi đưa đây cho tao.
Nhân Vật Nam
Cao Nhất: mẹ nó, Hằng Vũ mày phải từ từ chứ tao uống ba chai rồi đấy.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: uống nhiều lên, lát anh Giang cho lái motor.
Nhân Vật Nam
Nhất Bác: sao phải nhặt mấy cái này làm gì chứ.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: //hếch đầu// không nhìn ra sao.
Cả đám lúc này mới vỡ lẽ mà cùng "ồ" lên.
"À, hóa ra là lấy lòng mỹ nhân"
Giang Phóng
//đứng che nắng cho cô// bạn học này, cậu cứ đợi chút nha.
Khi cô đang ngơ ngác thì Hằng Vũ cũng đã xách tới một bao tải đầy chai nhựa rỗng.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: //đưa bao tải ra// đây anh Giang, toàn bộ chai nhựa đều trong đây cả.
Giang Phóng
//lấy// lề mề.
Nhân Vật Nam
Hằng Vũ: hì hì //gãi đầu//
Giang Phóng
//buộc bao tải// để tôi xách giúp cậu nha.
Vân Tịnh Kỳ
//vội xua tay// không cần đâu, cậu đã giúp tôi rất nhiều rồi.
Giang Phóng
//cười khẽ// vậy cậu cẩn thận chút.
Vân Tịnh Kỳ
//nhận lấy// tôi cảm ơn.
Vân Tịnh Kỳ
//lúng túng định quay người rời đi//
Giang Phóng
//gọi theo// đợi đã.
Vân Tịnh Kỳ
//ngoảnh lại phía sau//
Giang Phóng
//hai tay đút trong túi quần// ngày mai cậu có thể tiếp tục tới đây, sẽ có rất nhiều chai rỗng.
Vân Tịnh Kỳ
//cười nhẹ// cảm ơn nhé.
Giang Phóng
//ho nhẹ// khụ khụ, được rồi.
Giang Phóng
//đỏ mặt quay đi//
Vân Tịnh Kỳ
"hôm nay thật là may mắn"
Vân Tịnh Kỳ
//từ từ đi về nhà//
Tưởng chừng sẽ an ổn nhưng khi cô đi đến một góc khuất bỗng có tiếng đanh thép gọi lại, ánh sáng nhỏ chiếu lên một khuôn mặt dữ tợn của cô gái.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play