| Drop | Vungoc - So Far
p;
phamkhoivu x buiduyngoc
[ khoivu x bùi duy ngọc ]
Tiếng sóng vỗ mạn thuyền không đều, lúc dồn dập cuống quýt, lúc lười biếng buông trôi, như hơi thở thầm thì của đại dương.
Khôi Vũ ngồi trên mỏm đá quen thuộc,
Nơi những rạn san hô chết trắng hếu phơi mình dưới ánh trăng nhàn nhạt.
Anh không biết bản thân đang đợi gì ở nơi biển xa mênh mông này nữa.
Lý do thì có thể sẽ là một chuyến hàng muộn.
Hay...đợi một "phước lành" mà thế gian này hiếm ai tin là có thật.
Hắn hiện ra giữa những bọt sóng trắng xóa.
Hắn ta không có đôi chân để bước đi trên cát mịn,
Nhưng lại có một cái đuôi mang màu vảy bạc lấp lánh như hàng triệu viên kim cương vụn bị bỏ quên dưới đáy vực sâu.
Duy Ngọc tựa cằm lên phiến đá, mái tóc ướt sũng xõa tung,
Đôi mắt trong vắt nhìn Khôi Vũ---
Gã trai loài người cứng đầu đêm nào cũng ra đây chỉ để đổi lấy vài câu chuyện không đầu không đuôi.
bui duy ngoc
Em lại đến nữa hả?
Giọng Duy Ngọc trong trẻo, có chút gì đó vang vọng như tiếng chuông gió treo dưới nước.
Khôi Vũ cúi xuống, khoảng cách giữa họ chỉ còn gang tấc.
Mùi muối biển nồng nàn quyện với mùi trầm hương từ chiếc áo khoác của anh.
Nụ cười hiền mà theo hắn, nó còn ấm áp hơn cả dòng hải lưu chạy dọc xích đạo.
pham khoi vu
Anh chính là phước lành của em kia mà,
pham khoi vu
Không đến để anh dỗ dành thì biết đi đâu được giờ?
Duy Ngọc khoái chí bật cười,
Những ngón tay thon dài, giữa các kẽ tay có màng mỏng xanh nhạt,
Khẽ chạm vào mu bàn tay của Vũ.
Cái chạm lạnh lẽo nhưng lại khiến tim Khôi Vũ nhảy dựng lên một nhịp.
Ngược lại, anh lật tay, đan chặt lấy những ngón tay ấy.
Khôi Vũ là một thợ đóng tàu,
Cuộc đời anh gắn liền với gỗ, đinh và những bản vẽ khô khan.
Còn Duy Ngọc lại là hiện thân của sự tự do tuyệt đối,
Của những rặng san hô rực rỡ và những hang động tối tăm dưới lòng biển.
Hai thế giới cách nhau bởi một mặt nước mỏng manh nhưng lại xa xôi đến vạn dặm.
pham khoi vu
Anh sao lại thích em thế?
Khôi Vũ bất chợt hỏi, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt thanh tú của người kia.
Duy Ngọc nghiêng đầu, bọt nước từ tóc nhỏ xuống vai Vũ.
Hắn nghĩ ngợi một hồi lâu, rồi khẽ thầm thì:
bui duy ngoc
Thích em như cách loài cá tìm về dòng nước ngọt khi mỏi mệt.
bui duy ngoc
Thích cách em nhìn biển không phải để khai thác, mà để lắng nghe.
bui duy ngoc
Nhưng mà Khôi Vũ này, anh là nhân ngư.
bui duy ngoc
Em có biết mình đang làm gì không?
Khôi Vũ nhún vai, nhưng lại không trả lời.
Thay đó lại cúi thấp hơn, để trán mình chạm nhẹ vào trán hắn.
pham khoi vu
Dù sao em vẫn sẽ lao vào mà...anh biết tính em đấy?
Vũ lẩm bẩm, hơi thở nóng hổi vương trên môi Duy Ngọc.
Giữa họ không cần âm nhạc, chỉ cần tiếng gió luồn qua các hốc đá cũng đủ tạo nên một bản tình ca không lời.
Hắn cảm nhận được nhịp tim của Vũ đang đập liên hồi sau lớp áo thun mỏng.
Đó là thứ nhịp điệu sống động, nóng bỏng mà đại dương lạnh lẽo không bao giờ có được.
Hắn khẽ đưa tay lên, chạm vào ngực trái của Vũ.
bui duy ngoc
Chỗ này... nó đang gọi tên anh à?
pham khoi vu
Nó đang gào thét vì anh đấy chứ.
Vũ cười khổ, nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, ấn mạnh hơn.
pham khoi vu
Cứ thế chạm đi, đừng buông ra. Nha anh?
Đêm ấy, biển tĩnh lặng lạ thường.
Duy Ngọc không lặn đi ngay như mọi khi.
Hắn rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ như sương khói lên chóp mũi Khôi Vũ.
bui duy ngoc
Anh sẽ đổi đôi vảy này để lấy một ngày được bước đi bên em trên cát,
bui duy ngoc
Em có tin không?
Nhìn sang đôi mắt hắn thì không có vẻ gì là vẻ đùa giỡn.
Đó là một sự đánh đổi, một lời hồi đáp cho sự đơn phương bướng bỉnh của anh suốt bao tháng qua.
pham khoi vu
Em không cần anh phải đánh đổi gì cả.
Vũ thì thầm, ôm lấy gương mặt của hắn.
pham khoi vu
Chỉ cần mỗi đêm, khi em ra đây, anh vẫn ở đó.
pham khoi vu
Chỉ cần anh cho em được chạm vào anh,
pham khoi vu
Thế là đủ cho một kiếp người rồi.
Duy Ngọc bật cười lớn, vẻ đẹp của hân lúc này càng rực rỡ hơn cả trăng sao.
Hắn nhận ra, mình không cần phải hóa thành người để yêu anh,
Và anh cũng không cần phải xuống nước để theo hắn.
Họ gặp nhau ở điểm giao thoa giữa sóng và bờ – nơi mà tình yêu không cần định nghĩa,
Chỉ cần cảm nhận qua từng cái chạm.
Sóng vẫn vỗ, trăng vẫn sáng.
Trên mỏm đá, hai bóng hình một cao lớn, một mảnh mai tựa vào nhau.
Không có lời thề thốt chấn động, cũng chẳng có phép màu biến hình nào ngay lập tức.
Chỉ có hai trái tim đang học cách hòa chung một nhịp điệu giữa sự bao la của đất trời.
••Fanfic.
• id. Chạm - vương bình, gill, đỗ nam sơn, otis, nhâm phương nam.
h;
Tiếng nhạc EDM trong quán bar nện từng nhịp chát chúa vào màng nhĩ,
Nó chỉ như tiếng vo ve của một loài côn trùng khó chịu.
Gã gục đầu xuống mặt bàn gỗ bóng loáng,
Cảm giác cái lạnh của đá tan trong ly whiskey thấm vào da thịt
Cũng chẳng buốt bằng lời chia tay vừa nhận được cách đây hai tiếng.
Một kỷ lục buồn bã mới cho sưu tập tình trường ngắn ngủi của gã.
Duy Ngọc không hiểu mình sai ở đâu.
Gã yêu chân thành, gã chiều chuộng, gã nâng niu đối phương như báu vật.
Dường như định mệnh chỉ cho gã nếm chút mật ngọt đầu môi---
Rồi ngay lập tức dội gáo nước lạnh vào sự kỳ vọng phù phiếm đó.
Thèm cái cảm giác có một người để thuộc về đến phát điên,
Nhưng hiện thực cứ như một gã hề,
Luôn chực chờ lúc gã hạnh phúc nhất để đẩy gã xuống hố sâu của sự hụt hẫng.
pham khoi vu
Lại một ly nữa sao, anh Ngọc?
Giọng nói trầm thấp, ấm áp vang lên át cả tiếng ồn vãnh lót xung quanh.
Duy Ngọc ngước đôi mắt lờ đờ, đỏ quạch vì men rượu lên.
Qua làn khói thuốc mờ ảo và ánh đèn neon xanh đỏ giật liên hồi,
Khuôn mặt thanh tú của Khôi Vũ hiện ra.
Cậu em sinh viên này luôn xuất hiện như một bóng ma hiền lành mỗi khi gã thảm hại nhất.
Chẳng biết là trùng hợp hay Khôi Vũ có gắn định vị trên người gã không,
Mà cứ hễ Duy Ngọc chuẩn bị gục ngã vì thất tình,
Tay cầm khay rót rượu hoặc đơn giản là đứng tựa lưng vào quầy bar,
Nhìn gã bằng ánh mắt vừa bao dung vừa có chút... toan tính mà gã chưa bao giờ đủ tỉnh táo để nhận ra.
bui duy ngoc
Vũ à... Em xem... anh lại bị đá rồi.
Duy Ngọc cười khì khì, giọng vì men say mà có chút nhừa nhựa.
bui duy ngoc
Anh tệ lắm sao? Anh xấu lắm sao?
Khôi Vũ lắng nghe, nhưng không đáp lại.
Em đặt một ly nước lọc xuống trước mặt gã, thay thế cho ly rượu đã cạn đáy.
Đôi bàn tay gầy, thon dài của cậu sinh viên nhẹ nhàng gạt lọn tóc mái bết mồ hôi trên trán Duy Ngọc.
pham khoi vu
Anh không tệ.
pham khoi vu
Chỉ là anh chưa tìm được đúng người thôi.
bui duy ngoc
Thế ai mới là người đúng?
Duy Ngọc lẩm bẩm, gục mặt xuống đôi bàn tay mình.
bui duy ngoc
Chắc anh cô độc đến già thôi...
Ánh mắt em không phải là sự thương hại, mà là một thứ cảm xúc đặc quánh,
Duy Ngọc còn e dè Khôi Vũ lắm,
Gã sợ cậu nhóc này là hạng ăn chơi lêu lổng vì cứ thấy em quanh quẩn ở chốn xô bồ này.
Em đi làm thêm, em vất vả mưu sinh, và em luôn dành cho gã một sự kiên nhẫn lạ kỳ.
Những lời khuyên của em không đao to búa lớn, chỉ là vài câu an ủi nhẹ nhàng,
Hay đơn giản là một cái vỗ vai khi gã nôn thốc nôn tháo sau một trận say mướt mải.
Vì thế, gã có chút hào cảm khá lớn với cậu nhóc này.
Rượu bắt đầu ngấm sâu, đẩy Duy Ngọc vào vùng không gian chập chờn.
Gã cảm nhận được có người dìu mình đứng dậy,
Mùi hương xà phòng thanh khiết từ áo sơ mi của Khôi Vũ bao bọc lấy gã,
Tách biệt hẳn với mùi thuốc lá và rượu nồng nặc của quán bar.
bui duy ngoc
Em vẫn... chưa tan ca à?
Duy Ngọc lí nhí, đầu dựa hẳn vào vai em.
pham khoi vu
Sắp rồi anh. Giờ em đưa anh về nhé?
bui duy ngoc
Thế phiền em quá... Lần nào cũng làm phiền em...
Duy Ngọc cố gắng đẩy nhẹ em ra, chút tự trọng cuối cùng của một người đàn anh trỗi dậy.
Nhưng Khôi Vũ giữ chặt lấy eo gã, lực cánh tay mạnh mẽ không cho phép gã thoái lui.
Khôi Vũ cúi xuống, hơi thở ấm nóng phả sát bên tai gã,
Giọng nói bình thản nhưng lại như chứa đựng một sức nặng đè nén giữ chặt gã lại.
pham khoi vu
Anh không cần phải ngại.
pham khoi vu
Dù sao thì em hiện là bạn trai anh rồi mà.
Thế giới của Duy Ngọc như ngừng quay trong tích tắc.
Gã chớp mắt liên tục, cố vắt kiệt chút tỉnh táo còn sót lại để tiêu hóa câu nói vừa rồi.
Gã ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt điềm tĩnh và non choẹt của Khôi Vũ.
Em không cười, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào gã,
Như thể việc em vừa tuyên bố quyền sở hữu đối với một gã đàn ông hay say xỉn,
Thất tình liên miên là điều hiển nhiên nhất trên đời.
bui duy ngoc
Em... em nói gì cơ? Bạn trai? Từ bao giờ?
pham khoi vu
Từ lúc anh đồng ý để em đưa về nhà lần thứ mười lăm.
pham khoi vu
Từ lúc anh khóc lóc đòi em không được bỏ rơi anh.
Khôi Vũ dừng lại, khẽ siết chặt vòng tay.
pham khoi vu
Từ lúc em quyết định sẽ không để bất cứ ai làm anh khóc thêm một lần nào nữa.
Gã không nhớ mình đã nói những gì trong những cơn say trước đó,
Nhưng gã nhớ cảm giác an toàn mỗi khi ở bên Khôi Vũ.
Trong khi gã mải mê đuổi theo những bóng hồng xa lạ chỉ gặp vài ngày,
Thì có một người vẫn luôn lặng lẽ đứng sau,
Dọn dẹp những mảnh vỡ của gã và chờ đợi thời cơ để "chiếm hữu" lấy gã.
bui duy ngoc
Nhưng... chúng ta... anh hơn tuổi em...
pham khoi vu
Anh chỉ cần làm người yêu của em thôi.
pham khoi vu
Tuổi tác hay mấy cô nàng kia, anh cứ quên hết đi.
Khôi Vũ dứt khoát dìu gã ra cửa.
pham khoi vu
Về nhà thôi. Bạn trai của em.
Cơn gió đêm lồng lộng thổi qua khiến Duy Ngọc rùng mình,
Nhưng cái nắm tay của Khôi Vũ lại rất ấm.
Gã không bài xích, cũng chẳng muốn đẩy ra nữa.
Có lẽ, sau bao nhiêu lần tan vỡ, gã đã thực sự "vấp" phải một bến đỗ,
Chỉ có điều bến đỗ này có chút... ngang ngược và trực tiếp quá mức.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng của hai người đổ dài trên mặt đất,
Lồng vào nhau, chẳng thể tách rời.
Duy Ngọc mơ màng nghĩ, có lẽ lần thất tình này là lần cuối cùng rồi.
Khôi Vũ sẽ chẳng bao giờ cho gã cơ hội để tìm đến quán bar này vì một người nào khác nữa.
a;
Ánh đèn neon từ biển hiệu bên kia đường hắt vào căn phòng studio chật hẹp,
Tạo thành những dải màu xanh tím loang lổ trên vách tường cách âm.
Mùi của gỗ, mùi cà phê và mùi hương cơ thể đặc trưng của Duy Ngọc hòa quyện lại,
Tạo thành một thứ dưỡng khí vừa gây nghiện vừa khiến người ta ngộp thở.
Duy Ngọc ngồi trên ghế xoay,
Đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính với những cột sóng âm nhảy múa.
Nhưng tâm trí anh lại đặt hết vào hơi thở nóng hổi đang phả sát sau gáy mình.
---đứa trẻ mà cả thế giới nhìn vào chỉ thấy sự nhẹ nhàng và tài năng---
Lúc này lại đang thu mình, ôm lấy anh từ phía bên cạnh như một loài thú nhỏ tìm về tổ.
Đôi tay thon dài luồn vào trong vạt áo phông của anh,
Mơn trớn những thớ thịt săn chắc bằng một sự chiếm hữu lặng lẽ.
Khôi Vũ thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ hoặc là vì một cơn khao khát khác đang hiện hữu.
Duy Ngọc khẽ thở dài, xoay ghế sang.
Anh đối diện với đôi mắt sâu hoắm,
Chứa đựng cả một bầu trời tâm tư hỗn loạn của cậu em nhỏ hơn mình nhiều tuổi.
Anh đưa tay vuốt lại lọn tóc rủ trước trán Khôi Vũ, giọng đầy dịu dàng:
bui duy ngoc
Vũ à, chúng ta đã thỏa thuận rồi.
bui duy ngoc
Chúng ta cứ lén lút mà yêu.
bui duy ngoc
Như vậy sẽ tốt cho cả hai, tốt cho cả những gì em đang xây dựng.
Cậu áp mặt vào lòng bàn tay Duy Ngọc, tham lam ôm lấy hơi ấm đó.
Những nụ hôn vụn vặt bắt đầu rơi xuống cổ tay,
Rồi tiến dần lên khuỷu tay, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt lửa âm ỉ.
Cậu đứng lên, đẩy anh lùi dần,
Cho đến khi lưng Duy Ngọc chạm vào mặt bàn điều khiển.
Tiếng lách tách của các thiết bị điện tử bị gạt sang một bên hòa cùng tiếng vải sột soạt.
Khôi Vũ quỳ xuống giữa hai chân anh, một tư thế phục tùng nhưng đầy áp chế.
Cậu ngước nhìn anh, ánh mắt dại đi vì tình và cả vì sự ức chế bị kìm nén bấy lâu.
Khôi Vũ lẩm bẩm, môi cậu chạm vào làn da nhạy cảm nơi thắt lưng anh.
pham khoi vu
Tại sao phải giấu họ,
pham khoi vu
Trong khi em chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng anh là của em?
Duy Ngọc rùng mình, những ngón tay anh bấu chặt vào vai áo cậu.
Cảm giác lén lút này giống như một loại chất kích thích,
Nó khiến mỗi cái chạm trở nên nhạy cảm gấp bội, khiến nhịp tim đập nhanh đến mức đau đớn.
Một tình yêu nồng cháy đến mức đôi khi anh thấy mình tan chảy trong sự nồng nhiệt của đứa trẻ này
Anh ép mình phải tỉnh táo giữa những cơn sóng tình, bởi anh biết chỉ cần một giây buông lơi, cả hai sẽ cùng tan nát trong thứ ánh sáng rực rỡ ngoài kia.
bui duy ngoc
Chẳng phải bí mật làm nên sự quyến rũ, không phải sao?
Duy Ngọc cố giữ giọng mình không run rẩy khi bàn tay Khôi Vũ bắt đầu chạm vào ngực anh.
Căn phòng không có ánh đèn,
Chỉ có những đốm sáng lẻ loi từ dàn loa cao cấp.
Trong bóng tối ấy, tình và tình đan xen vào nhau.
Duy Ngọc cảm nhận được sự khao khát của Khôi Vũ qua từng hơi thở gấp,
Qua cái cách cậu áp sát lồng ngực mình vào anh, mong muốn xóa tan mọi khoảng cách.
Những nụ hôn trở nên sâu hơn, nồng đậm vị chiếm đo hữu và sự tuyệt vọng ngọt ngào.
Khôi Vũ dừng lại một nhịp, đôi mắt cậu bắt gặp ánh nhìn của anh.
Trong khoảnh khắc đó, không còn là "ann" và "em", không còn là tiền bối và hậu bối,
Chỉ còn hai linh hồn đang tự thiêu rụi nhau trong một mối quan hệ không danh phận.
Cậu ghé sát tai anh, hơi thở nóng rực khiến Duy Ngọc run rẩy.
pham khoi vu
Aber ich möchte es öffentlich machen."
pham khoi vu
(Nhưng em muốn công khai nó.)
Câu nói vang lên giữa không gian tĩnh lặng như một lời tuyên ngôn,
Một sự phản kháng âm thầm chống lại cái thực tế mà Duy Ngọc đang cố duy trì.
Nó chứa đựng sự ấm ức của một đứa trẻ không được khoe món quà quý giá nhất của mình,
Và cả sự kiên định của một người đàn ông muốn bảo vệ người mình yêu bằng tất cả danh dự.
Anh nhìn thấy trong mắt Khôi Vũ không chỉ là dục vọng,
Mà là một sự chân thành đến đau lòng.
Không sợ sự nghiệp sụp đổ, cậu chỉ sợ mỗi khi bước ra khỏi cánh cửa studio này,
Anh lại trở thành một người anh đồng nghiệp xa cách,
Giữa họ lại là một vực thẳm của sự xã giao.
Anh cố kéo Khôi Vũ vào một nụ hôn sâu, như muốn dùng sự cuồng nhiệt này để xoa dịu nỗi lòng của cậu.
Môi lưỡi quấn quýt, vị mặn của mồ hôi và vị ngọt của tình yêu lan tỏa.
Cái lén lút này rồi cũng sẽ đến lúc không còn chứa nổi ngọn lửa của Khôi Vũ nữa.
bui duy ngoc
Đợi một chút nữa thôi, bé con...
Duy Ngọc thì thầm giữa những nụ hôn vụng về.
bui duy ngoc
Chỉ một chút nữa thôi.
Nhưng Khôi Vũ không muốn đợi.
Cậu siết chặt vòng tay, ép Duy Ngọc vào một cuộc hoan lạc không lối thoát,
Nơi mà mọi bí mật đều bị phơi bày dưới sự dẫn dắt của bản năng.
Trong căn phòng studio tối huỳnh quang đó,
Họ yêu nhau như thể ngày mai không bao giờ tới, như thể thế giới ngoài kia chỉ là một giấc mơ xa lạ,
Và sự thực duy nhất chính là hơi ấm của đối phương đang hiện hữu trong từng tế bào.
Lén lút hay công khai, rốt cuộc cũng chỉ là một cái nhãn dán.
Thứ duy nhất tồn tại giữa họ lúc này là "tình"-
Một thứ tình đặc quánh, gợi tình đến nghẹt thở và đầy rẫy những khát khao không thể thốt nên lời.
" chỉ một chút nữa thôi là end "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play