Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[NgocVu] Điều Khoản Tình Yêu

Điều Khoản 1 : KHÔNG LÒNG TIN

-Điều Khoản 1-
Dưới cơn mưa đêm đổ dày, lạnh và nặng mùi kim loại. Trong làn sương, không phải khói bếp của một căn nhà gần đó, mà là khói súng loang trong không khí ẩm ướt
Có vẻ như đang có một cuộc giao dịch giữa hai người
Trao đổi đã kết thúc trước khi lời hứa kịp nguội. Một cái bắt tay, một nụ cười rồi tiếng nổ ngắn gọn xé màn mưa. Kẻ đối diện gục xuống như một con bài bị lật
*Đoàng*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//tháo giảm thanh//
Vũ đứng đấy, thu lại súng rồi rút lui. Em hiểu rằng máu dưới mưa không bao giờ ấm và phản bội chính là thứ để tồn tại ở luật ngầm
Mưa che tiếng bước chân khi Vũ quay lưng. Em không bao giờ nhìn lại, như thể mọi thứ phía sau đã tự động rơi vào đúng vị trí của nó
*tút tút*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
📲 Anh hai ạ?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
📲Vâng em về nhà ăn tối liền đây
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
📲Vũ nhớ anh lắm rồii
Điện thoại chốc tắt, Vũ tung tăng nhảy chân sáo dưới cái ô trong màn mưa bao trùm, bộ đồ lúc nãy cũng đã tiêu hủy bởi những cái bóng quen thuộc tách ra khỏi bóng tối, tổ chức luôn biết lúc nào nên xuất hiện, và lúc nào nên xóa dấu vết
...
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn cái gì mà nhìn?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lo làm việc đi
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Bố ngắm bồ bố, không được à?
Nam xoay cái ghế hướng qua Thịnh trở lại bàn họp nhưng lâu lâu vẫn quay qua nhìn tí
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Ai bồ anh mà anh nhìn em?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Giỡn tí làm gì căng hả con vợ
thôi kệ đi, Thịnh quen rồi
Thành Công là thư kí cấp cao của tổ chức, đều tham gia các hoạt động tối quan trọng trong luật ngầm, cậu cầm một tệp hồ sơ còn khá mới và dày, dán nhãn đỏ chót(kv), mặt trông nhẹ lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu ấy vẫn vượt chuẩn nhỉ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ý tớ là cấp trên của chúng ta(kv)
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng, so với chỉ tiêu thì khá tốt so với tháng trước
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chúng mình còn chẳng phải làm gì
Trên màn hình, một sơ đồ hiện lên, các mối quan hệ chằng chịt, quyền lực đan xen, những mũi tên hướng về một điểm trung tâm chưa được đánh dấu. Không ai nói ra tên, nhưng ai cũng biết điểm đó đại diện cho mục tiêu dài hạn, đó là thứ mà tổ chức đang âm thầm chuẩn bị
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Kế hoạch của nhóc Vũ trông khá thành công chứ?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//Gật//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hãy nhớ mục đích của chúng ta là hoàn thành được mục tiêu chung này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nên nhớ trong đây không phải ai cũng đáng tin cậy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ý cậu là sao? //Nghiêm nghị//
Có một bí mật ngầm nói rằng các thành viên tham gia vào tổ chức đều phải thông qua người đứng đầu, qua những bài kiểm tra khắc nghiệt và khó nhằn. Sau đó là con chip thần kinh được mắc ở gáy để không ai có thể phản bội. Hễ bất cứ ai bị đánh mất lòng tin đều sẽ phải chết
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ơ tớ đề phòng thôi mà
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhỡ đâu đến cả những người phản bội cũng có thể nắm giữ cái hệ thống chip này thì sao nhỉ?
Đúng thế thật, không ai biết hệ thống này là của ai. Đến cả danh tính của ông trùm còn không được hay biết...
...
...
Nhiệm vụ: Điểm Trắng
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mọi người sẵn sàng chứ?
All //Gật đầu//
Nam, Vũ, Thịnh, Bách, Công
Nhiệm vụ hôm nay là ở căn biệt thự nằm tách khỏi thành phố, bao quanh bởi hàng cây cao và cổng sắt kín. Đèn không sáng rực, chỉ đủ để người bên trong nhìn thấy lối đi
Và lấy trộm cuốn sổ tay của ông trùm ngành Luật, chủ biệt thự
Trong bình thường, phải không?
Nhưng chính phi vụ này là khởi đầu cho tất cả
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Hãy ghi nhớ những điều mà tôi đã nói
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Đình Nam đột nhập phòng giám sát
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thành Công giả làm khách để đánh lạc hướng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xuân Bách, người giám hộ của Công, đồng thời theo dõi nhất cử nhất động của người hầu và bảo vệ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Khôi Vũ đi tìm cuốn sổ theo hướng dẫn của Đình Nam
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Phước Thịnh hỗ trợ toàn bộ và theo dõi từ trước
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ok cả đám thuộc bài
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
...
...
Đình Nam né cổng chính, nhảy vào hành rào phía sau biệt thự, mấy trò con nít kiểu này bố chấp hết
Ơ lạ vậy nhở? Phòng camera an ninh mà lại không có ai thế này à? Quá tiện là rõ
Nam khóa trái cửa rồi nhập mật khẩu, xời, trai IT là phải có trình. Bấm bấm mấy cái là trúng ngay từ lần nhập đầu iên
Cắn miếng táo rồi nhai nhai
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
💬Phòng giám sát ngon rồi nhé anh em//ăn//
Bên đây, Vì biệt tài giả hộ khẩu xuất sắc đã thành công lừa được cả ông chủ tập đoàn Luật
Không phải dễ, Công đã phải mất nửa năm để làm được hồ sơ thật đến mức khó phân biệt
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh ơi mình tới chưa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đi thôi Công ơi, đến rồi
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chào?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ồ có phải hai vị là Mason Nguyễn và CongB ghi trên thơ mời chứ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng, tôi và em ấy đến để thảo luận về tính công bằng của việc này với ông chủ//gõ vào thư mời//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Vâng mời hai vị theo lối này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//nháy mắt với người đứng trên đỉnh tòa nhà//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//gật//
...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//quan sát//...
Ông Chủ
Ông Chủ
Ôi, tôi rất lấy làm tiếc cho sai lầm của mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//chỉ vào văn bản// ông nhìn xem, chỗ này...
Ông Chủ
Ông Chủ
//nhìn chăm chú//Có lẽ nhân viên của tôi...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ahh..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
CÔ LÀM GÌ VẬY HẢ??
Có vẻ như là cố tình, Xuân Bách nghiêng người khiến tách trà trên khay của người hầu đột nhiên đổ hết lên người cậu
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ơ..tôi không làm gì cả...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Này nhá cô định chối à? Chỗ này làm ăn kiểu gì kì cục vậy?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Rõ ràng là...cậu tự làm...
Ông Chủ
Ông Chủ
THÔI ĐƯỢC RỒI
Ông Chủ
Ông Chủ
Tôi xin phép gửi lời về sự cố
Ông Chủ
Ông Chủ
Còn cô còn không mau dẫn cậu Mason vào phòng thay?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
//chật lưỡi// Mời cậu theo...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//phất áo đứng dậy// khó chịu vô cùng
...hành lang...
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Này tôi đã bảo là hướng này cơ mà???...
*phập*
Đa nhân vật
Đa nhân vật
//gục xuống//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
lè nhà lè nhè...//phán xét//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
câm mẹ đi
Bách đá hẳn cái xác đó vào trong kho gần nhất, mượn tạm bộ đồ cải trang rồi đi lùa người thôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬ổn cả
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
💬bên khu A cũng ổn
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Vũ vào văn phòng đê
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
💬😼👍
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chết tiệt...
Bây giờ mối đe dọa cũng đã ít hơn, Vũ tạm bỏ tìm kiếm ở những nơi an toàn mà đi vào thư viện, văn phòng, lễ tân,... nhưng không có
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬ông ta không mang nó bên mình
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
💬chắc chắn là phải ở trong căn biệt thự này, rõ ràng lúc sáng em theo dõi thấy ông ấy còn lấy nó ra ở trước cổng
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
💬A phòng hội nghị khu B, tới đó đi tất cả mọi người, camera lia tới chỗ đó rồi, ông ấy cầm rồi đi vào lúc sáng
Nhận được tin, Vũ lao thẳng tới khu B, leo trèo qua các lan can và phá khóa để vào phòng hội nghị, nhưng mà...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*ức...* //ngất//
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Ơ sao lại tất cả mọi người tới?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Anh quên kế hoạch à Nam?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
💬Khoan đã mày có thật sự là Nam không?
...
Điều Khoản 1 : Không Tin Ai Cả

1.1 Hào Quang

1 khoảng trời trắng..
Vũ không biết mình ngã xuống từ lúc nào. Em chỉ là đang đứng giữa khoảng không im lặng của biệt thự, và rồi, mọi âm thanh rút đi như bị ai đó kéo ngược sợi chỉ
Mẹ Khôi Vũ
Mẹ Khôi Vũ
Timeo ơi?
Mẹ Khôi Vũ
Mẹ Khôi Vũ
Dậy nào
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mẹ...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Dụi mắt//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Hức...mẹ ơi
Vũ lao tới như một đứa trẻ quên mất cách phòng bị để ôm chặt lấy vòng tay quen thuộc ấy. Tim cậu dịu xuống, lần đầu tiên sau rất lâu...
Em dang tay ra, cả người nghiêng về phía đó, khao khát một cái ôm đến mức quên mất mọi thứ khác. Nhưng ngay khoảnh khắc tưởng chừng sẽ chạm được, chân Vũ hụt xuống
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ơ... //ngã nhào//
*RẦM*
Âm thanh kim loại va vào nhau chát chúa. Tiếp đó là lưng Vũ đập mạnh vào đống thùng xếp chồng bên cạnh, đau buốt lan khắp sống lưng, kéo cậu bật khỏi giấc mơ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Má nó...//ráng đứng dậy//
Sát khí bao trùm xung quanh, nó lạnh, đặc, và sắc như dao. Không cần nhìn rõ, em cũng dư sức biết nguy hiểm vẫn còn đó
Phòng hội trường trống trơn, Vũ phải tranh thủ phá khóa phòng hội trường rồi chạy ra ngoài nhanh. Điện thoại cũng đã bị lấy đi, em phải nhanh chóng tìm đồng minh của mình
...
Đầu Vũ còn choáng, nhưng khi ánh mắt vô tình lia ra hành lang, nó khựng lại một nhịp
1 gã đàn ông xăm người bậm trợp bước đi trong hành lang, trên tay gã là cây sắt dài dính đầy máu đỏ
Vũ sờ lên tóc, máu trên đầu đã chảy ra lúc nào không hay. Nhìn gã, Vũ bật mode var
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Má...chúng mày biết tay tao//bẻ khớp tay//
Vũ lảo đảo đứng, chân chưa vững đã cố lao về phía cửa hành lang. Nhưng chưa kịp chạy đã bị 1 cách tay kéo vào
Người đó lấy tay bịt miệng Vũ lại. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Trong trạng thái hoảng loạn, bản năng phòng vệ bật lên dữ dội, lấn át lý trí
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//vung tay lật người đó lại//
Cú đánh chuẩn và đủ bất ngờ, nhưng không mạnh như khi tỉnh táo. Nắm tay sượt qua vai rồi trúng vào cổ, khiến người đó loạng choạng rồi lùi lại một bước
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Ặc
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Vũ ơi...mày báo tao rồi...
Tiếng Nam vang lên, nhưng Vũ gần như không nghe thấy. Tai em ù đi, từng thớ cơ tay căng cứng như dây đàn sắp đứt. Đến khi nhìn thấy ánh mắt Nam, Vũ mới sững lại
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Vũ?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//giật mình// Ơ...?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ơ...ơ xin lỗi anh Nam
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Này, mày sao vậy?
Vũ thì thầm, mày khẽ cau lại, đảo mắt xung quanh
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh...anh Nam, Anh có thấy lạ không?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Lạ chỗ nào cơ?
Cái cảm giác như có ai đang quan sát mình vậy. Em quay đầu về phía cuối hành lang, nơi chỉ có bóng đèn chớp tắt và những cánh cửa đóng im lìm
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Đầu mày chảy nhiều máu quá rồi đó, mau đi cầm lại thôi
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thế lúc nãy anh gọi đến phòng hội nghị làm gì vậy?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em đến nhưng đâu có gì đâu
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Ơ tao bảo đến lúc nào? Có đâu
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Ặc...
Bất ngờ, Vũ tiến lên một bước, nắm chặt cổ áo Nam, kéo mạnh lại gần. Ánh mắt cậu tối sầm, cơn giận bị đè nén từ nãy giờ cuối cùng cũng trồi lên, dữ dội và mất kiểm soát
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đưa điện thoại đây
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ngay bây giờ
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Ơ lúc nãy...tao
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
ĐIỆN THOẠI?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
nhanh
Tay Vũ siết chặt hơn, khớp tay trắng bệch, làm Nam run lên rồi lấm bấp
...Kể lại...
Ngay vừa lúc nãy, Nam còn ăn táo trong phòng an ninh, lúc đó camera lia tới cảnh Xuân Bách đang xử lí cô người hầu ở ngoài
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
ùi ui như phim hành động//cắn//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Này! Cậu là ai?
Nam phì cười, bỏ chân đang gác lên bàn xuống
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Nhào vô? Đang nóng tay đấy
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ơ khoan đã...
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//Vung//
Người kia ngã nằm xuống, sau đó là hành loạt người bảo vệ khác, nhưng vẫn không làm khó được Nam
Nam đứng trên một biển người, bỏ miếng táo cuối cùng vào miệng rồi móc điện thoại ra thông tin cho anh e...
*Pằng*
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Hả?
Viên đạn xuyên qua màn hình an ninh trung tâm, sau đó chưa để Nam kịp định hình thì...
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//ngã xuống// Ayya...
...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//Nhặt điện thoại Đình Nam//
...Thực tại...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chết tiệc...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Có nhìn thấy mặt người đó không?
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Tao chẳng thấy gì cả, mau đi tìm mọi người càng nhanh càng tốt
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//gật//
...
Bên này, Thịnh đi vào phòng an ninh
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Điện thoại của Nam?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Thế Nam đâu?
Lúc này Bách với hơi thở gấp gáp chạy lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hộc hộc...mọi chuyện kết thúc rồi...
...
...
Sau khi chia hướng, Vũ đi một mình về phía dãy phòng học cũ. Bước chân em chậm nhưng chắc, tai căng ra bắt từng tiếng động nhỏ nhất. Hành lang bên này tối hơn, đèn chỉ sáng lưa thưa, bóng em đổ dài méo mó trên sàn
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
khiếp...biệt thự mà như nhà ma vậy trời...
Cảm giác bị theo dõi vẫn bám riết, nhưng lần này Vũ không hoảng. Em cố tình đi chậm lại, như đang cho phép kẻ nào đó bám theo
Vũ đang đi thì đột ngột khựng lại
Một bước
Hai bước
Tay em lặng lẽ trượt vào túi áo, nắm chặt cán con dao phòng vệ. Kim loại lạnh ngắt áp vào lòng bàn tay, kéo lý trí trở về đúng vị trí. Em hít sâu một hơi, xoay người thật nhanh
Dao bật ra, chĩa thẳng về phía thứ đang theo dõi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mau lộ diện đi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tất cả việc này là do ngươi gây ra cả đúng không?
Không có tiếng chân bỏ chạy Không có hơi thở con người
Ly
Ly
Meo~
Một con mèo trắng xám từ đâu bước ra khỏi bóng tối, lông xù lên vì giật mình. Nó đứng khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm lưỡi dao trước mặt, đuôi khẽ quẫy
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Hả...
Vũ sững người
...
Vũ do dự một nhịp, rồi vẫn bước lại gần. Chỉ là một con mèo vô hại thôi mà?
Em thích mèo đến ám ảnh, từ nhỏ đã vậy. Dù đầu óc còn căng thẳng ra sau, nhưng khi nhìn bộ lông trắng kia, sự phòng bị trong người em tự động hạ xuống một chút, rất khẽ, rất nguy hiểm
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ơ… đứng yên nào
Giọng Vũ thấp lại, mềm hơn lúc nãy. Cậu khom người xuống, đưa tay ra chậm rãi, lòng bàn tay mở một cử chỉ quen thuộc và gần như theo bản năng
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Hắt—!*
Ly
Ly
Méooo
Cậu quay mặt sang bên, hắt hơi mạnh. Mũi nóng rát, mũi đỏ ửng lên thấy rõ. Vũ đưa tay chạm mũi, nhăn mặt
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
chết thật...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ứng vẫn chưa hết à…
Con mèo giật mình, chỉ trong tích tắc, thái độ bình thản biến mất. Nó lùi lại nửa bước, tai cụp xuống rồi đột ngột quay đầu bỏ chạy
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Này...khoan đã...
Vũ bật dậy theo phản xạ
Con mèo lao đi dọc hành lang, nhẹ và nhanh, như một vệt trắng trượt qua bóng tối. Không kịp suy nghĩ, Vũ đuổi theo. Tiếng bước chân cậu vang lên gấp gáp, hơi thở dồn dập, mũi vẫn đỏ nhưng ánh mắt thì khóa chặt mục tiêu phía trước
Có vẻ Vũ lại quên nhiệm vụ mất rồi...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mày chạy cái gì chứ…!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đợi...đợi tớ với
Con mèo chui qua một cánh cửa thường ngày hiếm khi mở. Vũ không chần chừ, đẩy mạnh cửa lao ra ngoài
Khu vườn mở ra trước mắt Vũ như một mảnh mơ bị bỏ quên giữa hiện thực
Đèn vàng treo thấp, ánh sáng loang loáng qua tán lá, rơi xuống mặt đất thành những mảnh sáng vỡ vụn
Không khí mang mùi cỏ ẩm và hoa đêm, dịu đến mức khiến người ta quên mất tiếng ồn phía trong tòa nhà, chỉ còn gió và nhịp tim của chính mình
Con mèo trắng từ đâu nhảy lên, gọn gàng đáp vào lòng bàn tay của một người con trai
Một chàng trai ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ đặt nép dưới giàn cây leo. Mái tóc trắng rũ xuống, che lấp nửa đôi mắt, phản chiếu ánh đèn thành sắc bạc mờ ảo. Áo trắng rộng, thùng thình, nhẹ đến mức lay động theo từng cơn gió
Anh không cử động, chỉ ngồi đó yên lặng, tĩnh tại. Giữa khu vườn nửa sáng nửa tối ấy, anh như đang phát sáng, 1 luồn hào quang dịu dàng, lặng lẽ, giống ánh trăng rơi xuống mặt nước
Anh cúi đầu, đưa tay đón lấy con mèo, động tác tự nhiên như thể đã quen nhau từ kiếp nào. Bộ lông trắng hòa vào sắc áo, vào mái tóc, khiến ranh giới giữa người và cảnh vật mờ đi đến mức khó phân biệt
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
...
Vũ nhìn chằm chằm. Hay chỉ là thứ còn sót lại của một giấc mơ chưa tỉnh hẳn?
Con mèo kêu khẽ một tiếng, dụi đầu vào tay chàng trai, anh ngẩng lên
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hở...?
Gió thổi mạnh hơn một chút. Lá cây xào xạc. Con mèo ngoan ngoãn nằm yên trong tay anh, đuôi khẽ quẫy một nhịp
Ngọc ngẩng đầu lên hẳn, mái tóc trắng như tản ra, để lộ một ánh mắt bình thản và ngạc nhiên
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em là ai?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Khu vườn này không mở cho người lạ
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Và anh… chưa từng thấy em ở đây
Sự bình tĩnh của Ngọc như mặt hồ phẳng lặng, càng khiến cậu lúng túng đến vụng về
Vũ chưa từng như thế, có lẽ là do những mảnh kí ức của cậu?
Vũ mở miệng rồi lại dừng, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo. Ánh mắt cậu đảo nhanh quanh khu vườn, như tìm một lối thoát vô hình
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em...
Ngọc nhìn cậu, rất lâu
Ánh mắt anh vẫn bình thản, sâu và yên, như đã hiểu rõ những điều không được nói ra. Rồi đứng dậy, thả mèo xuống
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thôi được
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Có gì lần sau... hẹn gặp lại em nhé
Ly
Ly
Meo~
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Hả...? Lần sau...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nhưng mà...
Em định nói thêm điều gì đó, Ngọc đã quay lưng. Bóng áo trắng hòa dần vào ánh đèn và tán lá, để lại khu vườn yên tĩnh như chưa từng có cuộc gặp gỡ nào xảy ra
...

1.2 Giấc Mộng Vỡ

Chiếc điện thoại của em, tại sao lại ở đây? Rõ ràng nó mất ở phòng hội trường cơ mà?
Vũ vừa quay lưng rời khỏi khu vườn thì ánh đèn pin quét qua lối đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bà mẹ mày Vũ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có biết tôi tìm cậu lâu lắm rồi không?
Vũ khựng lại, quay đầu, Nam thở phào khi thấy cậu còn đứng vững
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
May thật đấy, tưởng lạc mất mày rồi
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Về thôi, Thằng Thịnh đợi ngoài xe kìa
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ơ thế còn cuốn sổ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Khỏi lo, xong hết rồi
...
...Nhớ lại... Sau khi Nam và Vũ chia thành 2 hướng để tìm các anh em trong nhóm
phòng an ninh
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Điện thoại của Nam?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Thế Nam đâu?
Lúc này, Xuân Bách với hơi thở gấp gáp chạy lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hộc hộc... Mọi chuyện kết thúc rồi...
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Ý anh là sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Má ơi mệt quá...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cuốn sổ đây//thở hổn hển//
...
Trong lúc Bách đang var với mấy tên bảo vệ. Cậu đang quẩy sung thì ngay lúc đó...
Ông Chủ
Ông Chủ
Có chuyện gì vậy?
Trước mặt ông là khung cảnh bảo vệ nằm la liệt và một vài người thì đang quây quanh Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ông đây rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn lại xem coi có nhục nhã không?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công ty lớn như thế mà đột nhiên lại lao vào đấm khách hàng à?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi mà không tự vệ là chết từ lâu rồi đấy
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Này? Cậu đừng có mà ngụy biện
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
THẾ ÔNG BẢO TÔI SAI À?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
TÔI ĐƯỢC CÁI GÌ KHI MÀ ĐÁNH MẤY NGƯỜI?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
CÓ MÀ VÌ KHÔNG ƯA TÔI NÊN MỚI NHÀO VÔ ĐÁNH CHỨ NHỈ?
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xong lúc đó Công chỉ cần lục văn phòng rồi kiếm thôi hẹ hẹ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
À thật ra trong văn phòng cũng không đúng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Là có người khác đưa cho tớ cơ
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Ủa có vụ đó nữa hả? Ai vậy?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ cũng không rõ mặt cơ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thôi kệ mẹ đi tao mệt quá rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Kiếm hai đứa kia rồi về
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
NGHỈ
...kết thúc hồi tưởng...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ơ thế là ai đưa cuốn sổ này cho chúng ta nhỉ
...
...
Vũ về đến nhà khi trời đã khuya, căn hộ nhỏ yên tĩnh, đèn phòng khách vẫn để một bóng vàng mờ. Anh hai luôn để vậy mỗi khi đi làm về muộn. Vũ khép cửa thật nhẹ, tháo giày, cả người như xẹp xuống sau một ngày căng thẳng
Ngoài kia là thế giới máu me, luật ngầm và những thứ không thể gọi tên. Nhưng ở đây thì không. Ở đây chỉ có nhà
Vũ nằm xuống sofa, kéo tạm cái chăn mỏng lên người. Mùi quen thuộc của bột giặt và cà phê vương trong không khí khiến tim em dịu lại
Trong khoảnh khắc đó, Vũ không phải kẻ mang dao trong túi áo, không phải người phải đề phòng từng ánh nhìn mà chỉ là một đứa em nhỏ đang đợi anh hai về
Khoảng gần nửa đêm, tiếng khóa cửa vang lên khe khẽ, Vũ mở mắt ngay lập tức
Hoàng Khoa bước vào, áo khoác còn vương mùi gió đêm, gương mặt mệt nhưng quen thuộc đến mức chỉ cần nhìn thấy thôi là mọi thứ trong Vũ tự động hạ xuống. Cậu anh dừng lại khi thấy Vũ nằm trên sofa
Phạm Hoàng Khoa
Phạm Hoàng Khoa
Không vô phòng ngủ à?
Vũ lắc đầu, kéo chăn lên cao hơn. Khoa thở ra một hơi nhẹ, đặt túi xuống, tiến lại gần. Anh kéo chăn chỉnh lại cho ngay ngắn hơn
Phạm Hoàng Khoa
Phạm Hoàng Khoa
Lớn rồi còn bám thế nhở
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh về trễ :<
Phạm Hoàng Khoa
Phạm Hoàng Khoa
Ừ. Công việc thôi //xoa đầu cậu một cái//
Phạm Hoàng Khoa
Phạm Hoàng Khoa
Ngủ nhá Timeo
Vũ gật đầu, nhưng không buông tay. Em vùi mặt vào sofa, giấu đi đôi mắt đã dịu lại rất nhiều
Khoa không biết gì cả. Không biết rằng em trai mình,mới 2007, đã đứng ở ranh giới mà người lớn cũng không muốn chạm tới. Không biết những vết bầm được che kỹ, hay con dao phòng vệ giấu sâu trong balo
Và Vũ muốn giữ nguyên điều đó
Bởi với cả thế giới đầy máu và bóng tối ngoài kia, Khoa là người thân duy nhất của em. Là nơi duy nhất Vũ cho phép mình yếu đi, cho phép mình bám lấy, cho phép mình chỉ là một đứa em đang nằm ngủ trên sofa chờ anh về
Khoa đứng thêm một lúc, nhìn Vũ đã dần chìm vào giấc ngủ thật sự, rồi khẽ rút tay ra
Đèn phòng khách cũng tắt bớt một nấc
...
...vài ngày sau đó...
...
Là khu vườn đó. Vẫn ánh đèn vàng dịu, vẫn tán lá lay nhẹ trong gió đêm, mọi thứ vẫn yên tĩnh
Con mèo trắng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Vũ, đôi mắt đen sâu thẳm
Ly
Ly
meo~~
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngắm nghía//
2 con mèo nhìn nhau, như thời gian dừng lại, cho đến khi có 1 người lại xuất hiện
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Này anh...kia!
Vũ ngồi bật dậy khi Duy Ngọc lướt qua, rốt cuộc người này là ai? Những lời nói cũng rất lạ
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Lại là em à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh biết chúng ta sẽ gặp lại nhau mà
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//chạy lại//
Vũ không tiếp tục tò mò được nữa, lần này phải làm cho ra lẽ. Vũ chụp lấy cổ áo của Ngọc rồi nhấc lên đối diện mình
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Rốt cuộc...anh...là...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Hắc...x-*
Vũ giật mình tỉnh giấc
Trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh đèn phòng khách hắt lên mờ mờ. Đồng hồ trên tường chỉ 1:17 sáng. Căn nhà rơi vào im lặng, quá im
Vũ ngồi bật dậy trên sofa, đưa tay lên ngực, cảm giác lạnh vẫn còn vương lạnh như thể giấc mơ chưa chịu buông tha. Em quay đầu nhìn quanh, nửa mong nửa sợ sẽ thấy ánh trắng mờ ảo nào đó trong bóng tối
Đây đã là lần thứ 9 em mơ như vậy rồi
Không có gì cả
Nhưng khi Vũ đưa tay lên mũi, một cảm giác ngứa và nóng nhẹ quen thuộc thoáng qua
“…Không phải mơ hoàn toàn..."
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Hắc...xì*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
?
...
...
Lại một ngày mới, dài và bận rộn, màn đêm xuống rất nhanh và hôm nay chính là ngày trùng vào lịch hành động của Vũ
Vũ và Thịnh đứng trước tòa báo cáo của ông chủ Luật để tiếp tục bàn về chuyện đang dan dở, khoác lên mình vẻ ngoài quen thuộc, áo rộng, mũ kéo thấp, ánh mắt ngây ngô đến mức dễ bị xem thường. Nhìn vào, chẳng ai nghĩ cậu là mối nguy
Mọi thứ diễn ra gọn gàng. Vũ tiến lên trước, thu hút sự chú ý. Giọng nói lễ phép, động tác chậm rãi, thậm chí còn hơi vụng về và đủ để người ta lơ là
Và khi khoảnh khắc đến, không do dự, không cảm xúc, chỉ là làm cho xong việc. Không ai kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hành lang đã im lặng trở lại
Trong lúc đó, Thịnh đột nhập. Hồ sơ được lấy ra nhanh chóng, tín hiệu báo thành công truyền về tai nghe
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
🎧Ok xong rồi
Vũ xoay người định rút lui thì có một cú lướt dao xẹt qua sau lưng, nhanh và bất ngờ. Vết đâm khá sâu đến dư sức để cơ thể khựng lại một nhịp
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
🎧hả...gì thế?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
🎧Chuyện gì vậy Vũ?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
🎧cái..gì//né//
Lại 1 gã đàn ông nhào đến, và lần này hắn cầm 1 con dao nhọn hoắt và cắm thẳng vào 1 bên ngực em
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
🎧Đụ má thằng hèn, chơi cầm dao
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//tắt mic liên lạc ném sang 1 bên//
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
🎧Này Vũ, Vũ
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
🎧Nghe rõ trả lời, Vũ
*mất kết nối*
Hắn dường như không nghe thấy, tiếp tục lao thẳng lưỡi dao vào
Với một thân hình mảnh khảnh như em, việc luồn lách với gã là quá dễ dàng, em chấp cả dao, cả vết thương đang dần rỉ máu mà liên tục né các đòn dao
Đa nhân vật
Đa nhân vật
//phi dao xẹt qua tròng kính đến da mặt//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ây...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
BÀ MẸ MÀY THẰNG CHÓ, TAO BIẾT NÓI SAO VỚI ANH KHOA BÂY GIỜ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//luồn qua giật dao đâm thẳng vào mắt hắn//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//lảo đảo rồi ngã gục xuống//
...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Khiếp thật...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//mếu// hức...cái tròng kính này đắt lắm ấy
có vẻ Timeo lại quên thay cặp kính chuyên dụng rồi, nhưng không sao, phải lo cho thứ đang chờ sắp tới kia kìa
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ức...sao mình không đứng dậy được...?
Máu từ lưng thấm qua lớp áo đen, lan ra chậm rãi, ấm rồi lạnh, như một lời nhắc nhở cay nghiệt rằng em vẫn đang sống và chuẩn bị...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//cắn răng//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không...không được, mình phải...
Mắt em nhòe đi, nhưng ý thức vẫn bám trụ một cách cứng đầu
Bàn tay run rẩy chống xuống sàn, để lại một vệt mờ mỏng manh. Âm thanh xa xa dội lại, tiếng bước chân lẫn trong tiếng kim loại va chạm, tất cả trôi qua như một giấc mơ xấu đang chậm rãi khép lại
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tỉnh lại...Timeo...mày sống dai lắm cơ mà...
*đã kết nối*
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
🎧Vũ à? Mày đang ở đâu?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cứu...với
meo~~
Chết tiệt Vũ à, lại ngủ rồi mơ à, hay là chết thật rồi nhỉ?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Sao trong mơ vẫn đau thế này cơ chứ
Vũ đã lỡ trôi lơ lửng trong một cơn mơ méo mó
meo~
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cơ mà...dễ thương...quá//ráng phì cười//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cho tớ sờ lông một chút được không...?
Con mèo kêu lên một tiếng rất nhỏ, nó tiến lại gần, móng cào nhẹ lên tay áo Vũ, lực yếu ớt đến đáng thương
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//xụt xịt mũi// tiếc thật đó
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
biết vậy lúc nãy tớ...không ra oai rồi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
nhớ anh Khoa chết mất
Cơn đau khiến Vũ không nhúc nhích nổi. Đừng khóc, mơ mà cũng ồn quá đó Vũ à
Con mèo khựng lại, nó ngẩng đầu nhìn em, đôi mắt xanh nhạt ướt sũng, phản chiếu gương mặt tái nhợt của Vũ, nó không hiểu lời em nói
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ly à, sao lại ở đây?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//xụt xịt// hì hì... có lẽ đã đỡ dị ứng hơn rồi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
chết mà được chứng kiến sự dễ thương này chắc cũng tạm...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hả, gì cơ...?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
lại là anh à...//khẽ cười//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
tạm biệt nhé...
Anh khựng lại khi thấy em nằm co rút dưới đất, máu thấm đẫm sau lưng, hơi thở đứt quãng như sợi chỉ sắp đứt. Con mèo Ly lập tức nhảy lùi về phía anh, kêu lên một tiếng ngắn
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Này...
Anh chỉ đến đây theo hướng dẫn của ông chủ thôi, hóa ra lại trong tình cảnh này à(chắc không?)
Ngọc không chần chừ, anh quỳ xuống, vòng tay đỡ lấy em, cẩn thận và dứt khoát như thể chỉ cần chậm thêm một giây thôi là sẽ muộn
Cơ thể Vũ nhẹ hơn anh tưởng, nhưng Vũ không nhận ra điều đó, em bật cười khẽ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ha…đúng là mơ rồi…
Đầu em tựa vào ngực Ngọc, nhưng tay lại vô thức co lại như muốn né tránh, giọng nói thì rời rạc, đứt đoạn
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mơ thấy… chết cũng phiền ghê…
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Này, không phải là mơ đâu, tỉnh lại đi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
hì hì...Vũ mà gặp anh thì chắc chắn là mơ rồi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đừng nói cho Khoa biết...anh ấy chắc sẽ...buồn...lắm...//ngất lịm//
...
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play