" Bên này,bên này,mau chuyền bóng đi "
* Huýt *(tiếng còi dừng trận đấu)
" Dừng...tốt lắm,trận đấu kế tiếp các em cứ phát huy tốt như hôm nay,bây giờ các em có thể ra về "
" Dạ "
" hôm nay vui thiệt á,có ai muốn đi chơi không nè"
" ê, Mạn sao bữa nào anh cũng thấy mày ngồi giữa sân bóng vậy,thích cô nàng nào ở dưới hả " người trước mặt có vẻ ngoài khá ưu tú,đối phương chỉ nâng mắt cũng có thể hút hồn người khác.
Thái Châu hơi bối rối vì bị liếc không thương tiếc,hai tay lặng lẽ tháo tai nghe trên người đối phương,cười một cách miễn cưỡng " giỡn thôi mà...ấy,giận rồi hả,ê chờ anh với "
Cậu chẳng quan tâm đối phương đang đuổi theo,đi một mạch về phía trước,Thái Châu ôm theo trái bóng vẫn cố bắt chuyện với cậu " tiểu Vân Mạn đừng giận mà,anh mua kẹo cho nha "
Vân Mạn châu mày " em lớn rồi (không cần anh dỗ bằng kẹo) "
Thái Châu hí hởn nói :
" Đúng là lớn rồi,không khóc nhè như lúc trước nữa "
Ánh mắt cậu có chút chùng xuống
" hôm nay anh không có tiết sao ? "
Lưu Thái Châu : " không có,vậy nên anh mới theo em về nhà (nghĩ lại thì cũng hơn mười năm rồi còn gì) "
Cái ngày định mệnh đó...đã đưa chúng tôi gặp nhau
Lưu Thái Châu " con về rồi đây,mẹ đang nấu gì vậy "
" Cái thằng nhóc háo ăn này,sao lại thọc tay vào chảo dầu vậy " bà khó chịu đánh tay Thái Châu
" Ây da,nóng,tại mẹ nấu ăn ngon quá đó, phù phù "
" Được rồi,vì cái miệng khéo ăn khéo nói của con nên mẹ tha một lần,hôm nay có hàng xóm mới đến,con qua xem có giúp gì được cho người ta không " bà tắt bếp ga,đem hộp gỗ dúi vào tay Thái Châu
" Đem bánh ngọt này tặng cho hàng xóm mới,sẵn tiện làm quen với họ,con còn nhìn cái gì,không đi ? "
Thái Châu chu môi " con biết rồi,thiệt tình sao con của mẹ,mẹ không thương, mà đi thương người ta không biết "
___ cốc cốc
" cho hỏi,có ai ở nhà không " Thái Châu cau mày,lẽ nào họ đi vắng hả,đợi một lúc lại có một đứa trẻ tầm năm,sáu tuổi mở cửa,hai tay dụi mắt,giọng non nớt hỏi " anh tìm ai ?"
Nhìn là biết,đứa trẻ này bị đánh thức khi đang ngủ rồi,Thái Châu ngồi xuống, nhìn nó một lúc.
" xin lỗi em nha,anh không biết là em đang ngủ,bị gọi dậy chắc em khó chịu lắm "
" không khó chịu,lúc nãy em mơ thấy những thứ rất đáng sợ,nhờ anh nên chúng đều bị đuổi đi hết rồi "
Thái Châu ngơ người " à (trẻ con cũng gặp ác mộng hả) anh là hàng xóm của em,đây là bánh ngọt,ba mẹ em không có nhà hả "
Vân Mạn lắc đầu " ba mẹ đi làm rồi,sẽ không về nữa "
" Ai đi làm mà không về chứ,buổi chiều họ sẽ về thôi mà (thằng nhóc này nó cứ dị dị sao ấy,cảm giác nổi hết cả da gà) anh về trước nha "
Vân Mạn cười cười,hai má phúng phính trong rất dễ thương " ưm "
Thái Châu lúc đi còn không quên ngoái đầu nhìn lại,Vân Mạn vẫy tay với anh ta,mãi khi thấy người khuất bóng mới đóng cửa vào nhà.
" Ba mẹ ơi,anh ấy đem bánh tới nè,có phải con nói đúng lắm không ? " Vân Mạn cười hít mắt,mở hộp gỗ đặt trước mặt,chẳng thấy họ đáp lại tiếng nào,ánh mắt trắng dã nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mắt,thân thể đầy máu đứng sau cái ghế sofa,người mẹ còn nghiên đầu cười một cách quái dị,gương mặt mất đi sinh khí trông rất bất thường.
" Sau,qua gặp hàng xóm mới mà cái mặt như đưa đám vậy hả,đừng nói là con làm phật lòng người ta rồi đó nha " Thái Hoa đặt mì sào trên bàn ăn,lia mắt nhìn con trai.
Anh cũng chẳng quan tâm dựa người ngồi trên ghế " không phải đâu mà mẹ,nhà mới đến chỉ có một đứa con nít, nói chuyện âm dương quái khí,xung quanh nó cứ như có khói đen bao trùm, làm con nổi hết da gà."
Bà nhéo tai Thái Châu " học cách ăn nói đó từ đâu ra vậy,sao con có thể nói trẻ con quái gỡ,có tinh mẹ hôm nay bỏ con nhịn đói không,đúng là...."
" Aaa mẹ đau đau "
__ ren ren ren (chuyên điện thoại)
" tôi nghe đây....anh nói cái gì...tôi biết rồi,tôi tới đó ngay " điện thoại vừa cúp, Lý Thái Hoa hai tay run rẩy.
" Châu ơi,người ta nói ba con bị tai nạn họ đưa ba con vào bệnh viện rồi,nói là đang nguy lắm,đi chở mẹ vô bệnh viện "
Thái Châu đỡ lấy bà ấy,vội lấy xe mấy từ trong nhà,sít thì quên khóa cửa
" mẹ bình tĩnh chút đi "
" lẹ lên Châu ơi "
___Tít tít tít tít (tiếng máy thở)
Bác sĩ : " chồng của bà không sao,bây giờ đã ổn hơn rồi "
Y tá : " người nhà bệnh nhân Tiêu Quốc Bình,Lạc Vân Anh có ở đây không ? "
Tiêu Vân Mạn : " em ở đây,họ là ba mẹ của em
Y tá : em có người thân nào lớn hơn không,vậy mới có thể kí tên nhận xác "
Cậu bé lắc đầu " ba mẹ em mới chuyển đến đây sống,nội ngoại ở xa lắm "
Cô y tá hơi ngẩn người " em không còn cô cậu chú bác nào ở gần đây sao "
Cậu vẫn lắc đầu làm cô y tá không biết nói gì,cô ấy khó xử nhìn vị bác sĩ kế bên,anh ta im lặng một chút rồi nói " tôi sẽ kí tên giúp em ấy,cô theo tôi "
" Dạ bác sĩ"
Thái Châu nhỏ giọng nói " mẹ em ấy là hàng xóm hôm nay mới chuyển đến " bà ấy,vẻ mặt ngạc nhiên,nhỏ giọng thì thầm với con trai mình.
" sao lại trùng hợp như vậy...đứa trẻ này còn nhỏ mà đã mất cha mẹ rồi, đáng thương quá"
Nhìn đứa trẻ trước mặt,bà bước lại gần "cháu đến đây lúc nào vậy,lúc nãy bác không thấy cháu "
Vân Mạn chớp mắt
" Cháu đi bộ,nên đến bệnh viện hơi trễ "
Bà ấy không nói gì,như muốn xác nhận gì đó,đưa tay gọi Thái Châu " con ở đây trong chừng thằng bé " câu cuối Thái Hoa hạ thấp giọng
" mẹ đến nhà xác một chút "
Lưu Thái Châu không vui,nhưng vẫn ngon ngoãn gật đầu "dạ (chắc mẹ không định nhận nuôi nó đâu ha,dù đúng là nhìn nó đáng thương thiệt đó) "
Vân Mạn như hiểu được anh đang nghĩ gì,chỉ nhìn một cái đã làm anh thót tim, quay mặt đi chỗ khác " (đúng là quái dị, vẫn là đưa nó vào cô nhi viện sẽ tốt hơn, nếu mẹ thật sự muốn nhận nuôi nó mình phải cản lại, nếu không chắc sẽ có họa mắt) "
" Anh đang nghĩ cái gì vậy " Vân Mạn đi trước bất chợt lên tiếng,cắt đứt mạch suy nghĩ của anh
Thái Châu nhìn con đường trước mặt, cũng đã sắp tới nhà.
" đang nghĩ tại sao lúc trước anh lại không có thiện cảm với em, lúc ba mẹ muốn nhận nuôi em,anh đã rất khó chịu (còn dọa họ nói là mình sẽ dọn đi chỗ khác nếu em ấy bước chân vào nhà) "
Tiêu Vân Mạn " Cũng phải, lần đầu chúng ta gặp nhau vốn chẳng phải chuyện tốt lành gì "
Thái Châu im lặng, sống chung nhiều năm như vậy ít nhiều cũng biết được tính cách của em ấy.
" Dạo này em có thấy mình hay quên không? "
Vân Mạn " Em chẳng quên gì cả "
___
Thái Châu "...bọn con về rồi "
Họ vừa vào nhà đã nghe mùi thơm thoang thoảng,Thái Hoa vừa hay dọn đồ ăn lên bàn
cười vui vẻ nhìn bọn họ " hai đứa về đúng lúc ghê, phụ mẹ bưng đồ cúng... lên bàn thờ đi " vẻ mặt bà ấy thoáng sựng lại.
Vân Mạn im lặng nhìn hai bức ảnh trên bàn thờ " (thì ra hôm nay là ngày cúng của ba mẹ mình) "
nếu hỏi cậu có buồn không? Có lẽ là từng buồn. Nhưng nỗi buồn đã bị mài mòn bởi những gương mặt thối rữa.Với cái gương mặt gớm ghiếc đó, ngày nào cũng bám theo sau lưng cậu.
Đã nói không ra tiếng thì thôi còn cố phát ra máy cái âm thanh dị hợm,làm cậu phải đeo tai nghe cả ngày, Thái Hoa đặt một đĩa bánh dẻo trước mặt Vân Mạn " ừm,hôm nay mẹ làm bánh dẻo cho con,còn có trà mãn cầu, hai đứa ăn cơm xong, thì ở nhà chơi, mẹ đến công ty của bố con một chút "
Cậu nhìn dĩa bánh dẻo trên bàn,tay bất chợt nắm lấy áo của Thái Hoa.
" Hửm... Vân Mạn con có chuyện gì sao ? "
Ánh mắt chùng xuống,vẫn là không biết nên nói gì " mẹ đi đường cẩn thận... "
"... ừm mẹ biết rồi (Vân Mạn sao vậy nhỉ thằng bé có vẻ buồn, cũng phải thôi hôm nay là ngày giỗ của họ mà) mẹ sẽ về sớm mà "
___
Cậu hướng mắt ra cửa sổ, Thái Châu cũng bất chợt nhìn theo, ở đó chẳng có gì cả, ngoài một cái cây đại thụ " hình như mỗi ngày em đều nhìn ra cửa sổ, ở đó có gì hả ?"
" Có một cô gái (tại sao cô ấy có thể trở thành một cây đại thụ một cách vui vẻ được nhỉ) "
Thái Châu ngồi xuống " (không phải là thích ai rồi đó chứ) hừm, chắc là mẹ anh sẽ có cháu bồng rồi sớm thôi "
Vân Mạn chỉ cười cho qua chuyện,sao đó đi lên
lầu
__Ren ren ren(tiếng chuông điện thoại)
Thái Châu " tôi biết rồi,tôi sẽ đến đó (hôm nay gió lớn thiệt đó, hình như sắp mưa rồi) Vân Mạn anh đến trường học một lúc, em ở nhà nhớ đóng của cẩn thận đó "
Vân Mạn : em biết rồi
Thái Châu : ...
Cậu ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn Thái Châu rời đi,lại nhìn gương mặt người mẹ đã chết đưa gần sát mặt mình.
" ba mẹ không thể đi đầu thai dùm con sao, đừng suốt ngày bám theo con nữa "
Họ giống như chẳng hiểu gì, phát ra những tiếng kêu dị hợm,cậu cũng lười để ý đưa mắt nhìn cái câu đại thụ lớn trước sân nhà, ánh mắt rủ xuống.
" tệ thật, không biết có nên giúp họ không "
Theo ánh mắt Vân Mạn cái cây phía dưới cũng theo gió đun đưa, như đang trả lời cậu.
Đất dưới gốc cây luôn ẩm dù không mưa.
Có một mảnh vải bị lộ ra.
Con chó hàng xóm thỉnh thoảng cứ sủa về phía đó.
Vân Mạn nhắm mắt,đem lại tai nghe.
Mơ hồ nhớ lại quá khứ, thật trùng hợp làm sao, lúc xảy ra tai nạn của ba mẹ cậu,tên giết người cũng có mặt ở đó, hắn chứng kiến vụ tai nạn đã xảy ra,còn không quên liếc nhìn bản số xe, hẳn là một kẻ thông minh và cẩn thận,cảnh sát muốn bắt hắn cũng khó.
___
" Đây là gì vậy,ông mới bị tai nạn mà, đừng có làm mấy việc quá sức " Thái Hoa nhìn cái thẻ nhớ nhỏ trước mặt nguy hoặc
" không phải cấp trên lại giao việc cho ông đó chứ, sao mà quá đáng vậy, không biết ông cần nghỉ ngơi sao"
Thái Châu ngồi trên sofa chống cầm " không phải đâu mẹ à, là thẻ nhớ camera ở gần nơi ba con xảy ra tai nạn, cảnh sát đưa tới để, hỏi xem chúng ta có cần bồi thường hay không, họ cũng đã bắt được tên tài xế phóng ẩu đó "
Bà ấy quay mặt đi " bồi thường gì chứ, người cần được bồi thường là Vân Mạn, dù gì ba mẹ thằng bé cũng đã chết trong vụ tai nạn đó "
Lưu Vương Đình thở dài " lỗi cũng một phần do tôi,nếu không phải vì tránh cái xe tải đó cũng không hại hai người họ chết thảm "
Thái Hoa cũng chẳng biết nói gì" được rồi đó là bản năng sợ hãi cái chết tự nhiên của con người,tôi không bao che việc ông đã phạm sai lầm... tôi đã tìm được giấy khai sinh,bảo hiểm y tế, sổ gia đình, có vẻ họ đã làm thủ tục nhập học cho Vân Mạn "
Vương Đình nhìn vợ mình " bà thật sự muốn nhận thằng bé làm con nuôi ? "
Thái Hoa khoanh tay nhìn ông ta
" Sao vậy ông có ý kiến ?"
" Ấy không phải, dù gì tôi cũng có lỗi nên việc nhận nuôi thằng bé là đương nhiên (cũng đâu thể vứt thằng bé vào cô nhi viện) " Vương Đình xua tay phủ nhận
Thái Châu đưa tay lên " con có ý kiến, Vân Mạn thằng nhóc đó quá kì lạ, nó không thể ở nhà của con, con không thích nó, nếu mẹ nhận nó làm con nuôi, thì con ruột của mẹ,sẽ ra khỏi nhà "
Thái Hoa cau mày " con muốn làm phản, được vậy bây giờ mau cuốn gói ra khỏi nhà, dù gì con cũng lớn rồi, đi mà tự lập đi "
Vương Đình vội vàng ngăn cản.
" Chờ đã,hai người cứ bình tĩnh, chuyện này chúng ta từ từ giải quyết, không cần nổi nóng"
Thái Hoa chau mày " Vân Mạn thằng bé sắp vào lớp 1 rồi "
" Phải,Thái Châu cũng sắp lên lớp 10 rồi còn gì,bọn trẻ ở tuổi này đương nhiên không muốn chia sẻ tình thương của cha mẹ với người khác,trước cứ tổ chức tang lễ cho vợ chồng nhà họ,mình cứ chờ thêm vài ngày nữa để bọn trẻ thân với nhau hơn đã "
Dưới sự khuyên nhủ của chồng,Thái Hoa dần mền lòng,nhưng vẫn cứng miệng vứt lại một câu rồi bỏ lên lầu
" Tôi không biết,tôi muốn ba ngày nữa phải có tên thằng bé trong hộ khẩu gia đình "
Vương Đình nhún vai với Thái Châu
" Bố định giấu mẹ đến lúc nào nữa " anh ngồi xuống ghế, vẻ mặt không vui.
"Được rồi con trai,có thêm em út không phải gia đình chút ta sẽ vui hơn sao, hơn nữa ba cũng có lỗi trong tai nạn này,con là người tiếp nối công việc của ba, con cũng phải hiểu cho ba"
Vương Đình là một cảnh sát mật,trong một lần chuyển công tác đã gặp Thái Hoa, hai người nhanh chóng kết hôn và sinh con,nhưng ông ấy luôn giấu vợ về công việc của mình.
Chỉ là Thái Châu bản tính nhanh nhạy nên sớm phát hiện chuyện này, vài ngày trước vì có tin tức về tội phạm, nên ông nhanh chóng bám theo kẻ tình nguy, không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn
Từ ngày đó trở đi đã hơn 10 năm,tên tội phạm kia cũng đã bị mất dấu.
" đừng có xem trộm kí ức của người khác,huệ lụy của nó cũng rất lớn "
Vân Mạn nghiên mặt nhìn người con gái trước mặt " lâu rồi không gặp,trong cô vẫn khỏe lắm "
Chẳng liên quan gì nhau cả,chị thấy mệnh của em sắp rơi xuống đấy hồ rồi, vì em rất dễ thương nên chị chẳng nở để em chết đâu...haiz làm sao đây, nếu em trở thành một kẻ vất vưởng như chị...trời ơi chỉ mới nghĩ thôi mà chị đã thấy nhói tim rồi " cậu lia mắt sang chỗ khác
" Cô còn tim để đau à ?"
Quý Lang chống cầm,cười cợt nhã " tim của chị nó không phải đang đập trong lòng ngực của em sao,đôi mắt này,máu đang chảy trong người em cũng là của chị,chúng ta đều từng là một thể "
Vân Mạn tránh bàn tay đang chạm đến mặt mình.
" Chị vừa làm tim tôi đập lệch một nhịp đó."
Quý Lang nũng nịu đưa tay chạm vào má mình " ô, Vân Mạn thật là. "
Đúng là từ nhỏ cậu từng được hiến tim,(đôi)mắt và máu,nhưng không phải vì bản thân cậu có khuyết tật từ nhỏ,mà là một tai nạn ở trường mẫu giáo.
Rò rỉ khí ga nên xảy ra hỏa hoạn,lúc đó cậu là người cuối cùng ở trong lớp, không hiểu sao cửa lúc đó mãi không mở được,làm Vân Mạn suýt thì bị ngạt chết,thanh gỗ xà ngang trên nhà bị lửa đốt cháy,đập vào người cậu.
Thật sự ăn hai quả này mà vẫn chưa chết,đúng là chẳng thể hiểu theo logic thông thường,sống được cũng xem như may mắn,nhưng vẫn có di chứng để lại...một chút ám ảnh tâm lý và một vết sẹo dài trên ngực.
Quý Lang ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ cảm thán " lúc đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau,em ở trường mẫu giáo bị hỏa hoạn,chị thì bị tội phạm đang chạy trốn bắt làm con tin,lúc gặp nhau ở bệnh viện,chị đã nói với bác sĩ,nếu chị chết,chị sẽ hiến tim,mắt và máu cho em...ôi trời,ai ngờ là chị chết thật mới đau chứ."
Cậu cảm thấy cô nàng này thật ngốc
" chị có thể tiên đoán trước tương lai còn gì "
Phải,nhưng chị không muốn em chết chút nào,đây gọi là thích từ cái nhìn đầu tiên,nếu bây giờ còn sống chị đã 18 tuổi còn gì,em có muốn thử hẹn hò với chị không ?
" xin phép được từ chối " cậu lại quay mặt sang chỗ khác,tránh mấy chuyện phiền phức,Quý Lang vừa chớt mắt đã biến đi từ lúc nào
" Sao vậy,có phải thiếu chị em thấy khó chịu lắm đúng không " lát sau cậu lại có cảm giác trên vai thoáng chút lạnh lẽo Vân Mạn biết cô nàng này luôn bày mấy trò tinh nghịch nên cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm.
Lúc nãy chị nói em sắp chết
Quý Lang đảo mắt " cũng không hẳn,em sẽ thoát chết nếu như làm theo những lời chị nói "
" Được "
" (Đừng có đồng ý nhanh vậy chứ,không biết em có bị ai đó lừa mất xác không) từ xưa,người ta truyền miệng người sinh giờ âm tháng âm năm âm ngày âm,có thể chất đặc biệt trên ma ghẹo quỷ, nhưng nó chỉ đúng một nửa,nếu họ chết bất đắc kì tử,thân thể sẽ như một cái vỏ rỗng,có thể bị ác linh chiếm ngụ "
Vân Mạn khó hiểu " ý của chị là em sắp bị chiếm thân xác "
Quý Lang lắc đầu,không phải người gặp nguy hiểm là anh của em,Thái Châu sắp đem một người như vậy về đây,em cẩn thận một chút.
*Tạch tạch *(tiếng máy ảnh)
Nạn nhân là một người phụ nữ 34 tuổi, hiện làm thuê ở công trường gần đây,vết cắt trên cổ cũng quá ngọt rồi
"là từ sau lưng có phải không ?"
Thái Châu quan sát xung quanh một lược,đột nhiên,nghe thấy tiếng động gì đó,anh lại gần cái tủ trước mặt,tay còn chưa chạm vào cánh tủ đã bị đồng nghiệp gọi lại.
Người phụ nữ đeo găng tay trắng nhắc nhở anh" anh kia,cũng làm cảnh sát được ba năm rồi còn gì,không biết đem găng tay khi kiểm tra xung quanh à,đừng có mà động chạm linh tinh "
" Thôi được rồi,cô pháp y của tôi ơi, thích người ta thì nói là thích đi,còn bầy đặt bắt lỗi."
Minh Như đỏ mặt hét lớn :
" ai thích chứ,tôi chỉ nhắc nhở cậu ta thôi"
Đám người được một phen cười khúc khích,Minh Như xấu hổ quay mặt đi chỗ khác,tiếp tục việc của mình.
Một lúc sao bọn họ lại đổi địa điểm,ra sân sau nhà bàn luận kết quả,Trương Minh Như vẻ mặt khó hiểu nói :
"trên người nạn nhân ngoài vết cắt ở cổ,thì không còn vết thương hở nào khác,nếu thật sự xảy ra xô xát cũng phải có vết bầm tím chứ ?"
" Lúc nãy em đã kiểm tra xung quanh nhà,cửa sổ bị khóa bên trong,em còn hỏi thăm hàng xóm biết được,nạn nhân còn có một con gái,tên là Lý Man,chắc là tần bảy,tám tuổi " Thước Ninh đưa cho họ xem con dao bén được bộc trong túi và ảnh chụp gia đình.
Chồng của nạn nhân vừa chết không lâu,nghe hàng xóm nói là tai nạn trong công việc,nạn nhân cũng được bồi thường một khoảng lớn,Trình Cảnh xoa xoa tay " Vậy thì con gái của nạn nhân đâu rồi, nếu có đi học,giờ đáng lẽ cũng phải đi về rồi chứ ? " Bọn họ thoáng nghi hoặc nhìn nhau
Thước Ninh chớp mắt :
" mọi người à,anh Thái Châu đi đâu mất rồi ?"
Lão Từ dập tắt điếu thuốc trên tay " cậu ta nói là làm rơi chìa khóa xe,nên đi tìm rồi "
Mọi người đưa mắt nhìn nhau,Trình Cảnh cười gượng " chú Từ à,anh Châu cẩn thận như vậy sao có thể làm rơi chìa lóa trên xe được,cái lí do này đem ra lừa mọi người cũng quá vô dụng đi "
Lão Từ hít mắt,cười nhẹ,quay người đi thẳng vào trong " đi thôi,xem thằng nhóc đó tìm được thứ gì thú vị cho chúng ta xem "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play