Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nước Mắt Của Quỷ —CR—

Đêm Hiến Tế

*Giới thiệu
Đức Duy là Quỷ Vương tầng sâu, nắm quyền sinh sát tuyệt đối đối với linh hồn không thể siêu thoát. Hắn đứng trên mọi phán quyết của Quỷ Giới, lời nói có thể định đoạt luân hồi hoặc vĩnh viễn xóa sổ một linh hồn. Gia cảnh kiếp trước của hắn từng rất hiển hách, sinh ra trong gia tộc quyền thế nhưng lại bị phản bội, diệt môn trong một đêm máu. Chính biến cố đó đẩy hắn rơi vào hắc ám, bước chân vào Quỷ Giới bằng thù hận. Từ ngày trở thành Quỷ Vương, hắn không còn thân nhân, không còn nơi gọi là nhà. Với hắn, quyền lực là thứ duy nhất còn sót lại
Quang Anh sinh ra trong một gia đình bình thường, cha mẹ hiền lành nhưng bạc mệnh, sớm qua đời vì tai nạn kỳ lạ. Từ nhỏ em đã phải sống nhờ họ hàng, không có chỗ dựa vững chắc. Em mang mệnh Âm Dương Song Tồn, linh hồn đặc biệt khiến cả Quỷ Giới chú ý. Chính sự tồn tại của em là chìa khóa ảnh hưởng đến quyền lực của Quỷ Vương. Dù không nắm quyền trong tay, nhưng em lại là người duy nhất có thể lay chuyển vận mệnh của Đức Duy. Một người sinh ra để thống trị, một người sinh ra để thay đổi tất cả
________
Trời đen đặc như bị ai đó phủ lên một lớp vải tang dày cộm, nuốt trọn ánh trăng cuối cùng
Ngôi miếu hoang nằm sát bìa rừng bốc mùi ẩm mốc, nến đỏ cháy lập lòe, soi rõ những lá bùa loang lổ máu khô dán kín bốn bức tường
Em bị trói quỳ giữa pháp trận. Sợi dây thừng siết chặt cổ tay đến tê dại nhưng em không giãy
Ánh mắt em trống rỗng, bình thản đến lạ, như thể đã quen với việc bị đẩy đến ranh giới sinh tử
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
kết thúc rồi sao...
Không ai trả lời
Tiếng tụng chú vang lên méo mó, đứt quãng. Gió nổi lên dữ dội, nến đồng loạt tắt phụt
Pháp trận phát sáng màu đỏ sẫm, mặt đất rung chuyển như có thứ gì đó sắp trồi lên từ địa ngục
Một giọng nói trầm thấp, lạnh đến thấu xương vang lên ngay sau lưng em
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Con người dám gọi ta?
Quang Anh khẽ rùng mình
em quay đầu lại. Trước mắt em, không phải người, cũng chẳng hoàn toàn là quỷ
Hắn đứng đó, áo choàng đen phủ kín thân hình cao lớn, đôi mắt đỏ sẫm nhìn em như nhìn một món đồ hiến tế vô tri
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Ngài là...Quỷ Vương sao
Đức Duy không đáp, hắn bước tới, mỗi bước chân khiến không khí nặng thêm một tầng áp lực
Chỉ một cái phất tay, dây thừng trên người em rơi xuống, nhưng em lại không hề được tự do, vì ánh mắt kia đã trói chặt linh hồn em
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Mệnh Âm Dương Song Tồn
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Thú vị thật
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Nếu tôi chết...có thể để họ yên không
Hắn khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn. Ngắn đến mức không ai nhận ra kể cả chính hắn
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi nghĩ mình có quyền thương lượng?
Hắn đưa tay nâng cằm em lên, động tác lạnh lẽo, không hề mang chút dịu dàng. Nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, tim hắn bỗng đau nhói, như bị ai đó bóp mạnh
Một ký ức mơ hồ lướt qua — máu, nước mắt và một người từng nhìn hắn bằng ánh mắt giống hệt thế này
Hắn buông tay
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Từ hôm nay, ngươi thuộc về Quỷ Giới
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
....
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Muốn chết
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
chưa tới lượt ngươi đâu
Em không biết rằng, đêm hiến tế này không chỉ kéo em xuống địa ngục, mà còn là khoảnh khắc Quỷ Vương bắt đầu bước vào nghiệt duyên không lối thoát

Chìa Khóa

Quỷ Giới không có ngày hay đêm
Bầu trời vĩnh viễn đỏ sẫm, mây đen cuộn xoáy như vết thương chưa bao giờ khép miệng
Cung điện của Quỷ Vương nằm giữa vực sâu, xây bằng xương trắng và đá hắc thạch, từng bậc thềm đều thấm linh khí của kẻ đã chết
Em tỉnh lại trên nền đá lạnh, cổ tay em không còn bị trói, nhưng cổ chân lại bị khóa bởi một vòng xích đen, khắc đầy chú văn đỏ sẫm
Mỗi lần em cử động, vòng xích liền tỏa ra hàn khí, đau đến tận xương tủy
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
đây là đâu?
Không có tiếng trả lời
Chỉ đến khi bóng đen phủ xuống trước mặt, áp lực quen thuộc khiến em nghẹt thở, em mới chậm rãi ngẩng đầu lên
Đức Duy đứng đó, không khoác áo choàng, không che giấu quyền lực
Ánh mắt đỏ sẫm nhìn em từ trên cao, hờ hững như nhìn một sinh vật vừa được mang về từ nhân gian
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Quỷ Giới
Em siết nhẹ tay. Giọng nói này không có ác ý rõ ràng, nhưng lại lạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Tôi còn sống không
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Còn
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Nhưng cũng không hẳn
Hắn bước tới, cúi người, hai ngón tay lạnh lẽo chạm lên vòng xích nơi cổ chân em. Chú văn lập tức sáng lên, đau đớn dâng trào khiến em khẽ run
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Ngài giam tôi để làm gì...
Hắn nhìn em thật lâu, lâu đến mức em bắt đầu nghĩ rằng mình đã hỏi một câu thừa thãi
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi là chìa khóa
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Và chìa khóa thì không được phép rời khỏi tay ta
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Nếu tôi không muốn
Ánh mắt anh tối lại, linh áp tràn ra như sóng ngầm. Những linh hồn bị giam trong tường đá rên rỉ, gào khóc khe khẽ
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ở Quỷ Giới
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ý muốn của ngươi không có giá trị
Hắn quay lưng đi, để lại một câu nói rơi xuống lạnh lẽo như bản án
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi sẽ ở đây
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Cho đến khi ta không còn cần nữa
Em cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo
Em không biết mình là cứu rỗi hay là vật hi sinh tiếp theo của Quỷ Vương
Còn hắn, lần đầu tiên trong hàng trăm năm, cảm thấy linh hồn mình không còn hoàn toàn thuộc về bóng tối

Vòng Xích Âm Hồn

Vòng xích nơi cổ chân em không phải để giam giữ thân thể
Nó giam linh hồn
Mỗi khi em thở mạnh, chú văn trên xích lại sáng lên, hàn khí xuyên qua da thịt, len thẳng vào tận sâu trong tim
Đó là cảm giác không thể kêu đau, cũng không thể ngất đi, chỉ có thể chịu
em quỳ trên nền điện lạnh suốt bao lâu, chính em cũng không nhớ rõ
Thời gian ở Quỷ Giới không trôi theo cách của nhân gian
Một giọt máu rơi xuống nền đá, nhanh chóng bị nuốt chửng
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
nếu đây là hình phạt
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Tôi chịu được
Giọng em khàn đến mức gần như tan biến trong không khí
Một tiếng cười khẽ vang lên, không mang ác ý, cũng không hẳn là chế giễu
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi nghĩ ta đang trừng phạt ngươi?
Em ngẩng đầu
Hắn đứng ở bậc thềm cao nhất, ánh mắt đỏ sẫm lặng lẽ nhìn em, như đang quan sát phản ứng của một linh hồn chưa vỡ
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
...chẳng phải sao
Hắn bước xuống, mỗi bước chân của hắn khiến vòng xích rung lên bần bật
Chú văn chuyển sang màu sẫm hơn, đau đớn dâng trào như sóng vỡ bờ
Em cắn chặt môi, không phát ra tiếng rên nào
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Đây không phải hình phạt
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Đây là kiểm tra
Hắn đưa tay, chạm nhẹ lên sợi xích
Em lập tức gục xuống, thân thể co rút vì đau đớn
Cảm giác như có vô số linh hồn đang kéo em xuống vực sâu, thì thầm, oán hận, gào khóc ngay bên tai
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
đừng...
Hắn thu tay lại, cơn đau dừng ngay tức khắc, sự im lặng kéo dài đến đáng sợ
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi nghe thấy chúng chứ
Em thở dốc, trán ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn gật đầu
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
họ đau lắm
Ánh mắt hắn khẽ động
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Những linh hồn bị giam trong vòng xích này
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
đều từng cầu xin được sống
HẮn cúi xuống, giọng nói trầm thấp sát bên tai em
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Nhưng không ai trong số đó được tha
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
...nếu tôi ở lại
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
Xin đừng để họ đau thêm
Hắn đứng thẳng dậy, nhìn em rất lâu. Ánh mắt ấy không còn hoàn toàn là lạnh lẽo, mà pha lẫn một thứ cảm xúc hắn chưa từng cho phép tồn tại
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Ngươi cầu xin cho linh hồn khác
Đức Duy –hắn–
Đức Duy –hắn–
Mà không cầu xin cho chính mình?
Quang Anh –em–
Quang Anh –em–
tôi quen rồi...
Hắn quay đi, nhưng lần đầu tiên không lập tức rời khỏi đại điện
Vòng xích Âm Hồn vẫn siết chặt linh hồn em
Còn trong lồng ngực Quỷ Vương, một thứ gì đó vừa nứt ra

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play