Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cao Hơn Em Cái Đầu, Thấp Hơn Em Cái Tôi [Đình Bắc]

giới thiệu nv + chương 1

- Nguyễn Tri Hạ: * Sinh ngày 05/08/2001. * Người con gái Hà thành, em gái tiền vệ Hoàng Đức. * Du học Anh, hiện đang là bác sĩ vật lý trị liệu tại Trung tâm hồi phục chấn thương tại Hà Nôi. Cô là con gái út trong nhà, điều kiện khá giả * Tính cách: trầm lắng, hướng nội, quan tâm người khác - Nguyễn Đình Bắc: tiền đạo đội tuyển U23 VN, sinh năm 2004 * Tính cách: vui vẻ, hòa đồng, điển trai
Hơn 18 giờ tối, cô chuẩn bị xuống siêu thị dưới chung cư mua đồ thì điện thoại hiện lên một loạt thông báo: "Mới đây dàn cầu thủ đội tuyển U23 Việt Nam đã có mặt tại sân bay Nội Bài" "Các cầu thủ xuất hiện với gương mặt rạng rỡ và hạnh phúc khi rất đông người hâm mộ đã có mặt tại sân bay" Sau khi đọc xong loạt tin tức, trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh của anh, điển trai, nụ cười làm tan chảy lòng người. Tính toán trong đầu, cô chợt nhận phải hơn 1 tháng từ lần gặp cuối cùng của cả hai. Thoáng nghĩ, cô mở đoạn chat lên:
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Anh xuống máy bay rồi à, đến nhà thì nhắn em nha
Cô nhìn dòng tin đã gửi, màn hình vẫn im lặng. Lại là một lần chờ. Nhưng lần này, cô không buồn bởi lẽ cô đã gặp đúng người để mình chấp nhận chờ đợi. Lần đầu tiên, người cô chờ không chỉ là của riêng mình.
Lướt lên một chút, từng dòng nhắn nhủ, yêu thương của cả hai hiện lên. Gác lại những suy nghĩ ngổn ngang, cô cầm túi xách trên sô pha rồi ra khỏi cửa.
Phía sân bay
Cậu xuống máy bay thì mắc kẹt bởi dòng người hâm mộ ồ ạt xô đến. Cậu nhìn dòng người trước mặt, lần đầu tiên thấy sân bay dài đến vậy. Chợt điện thoại trong tay hiện lên tin nhắn mới từ "Cô ấy". Tâm trạng mong muốn về nhà vừa mới đè nén xuống vì dòng tin ấy lại bật chợt cuộn trào trong lòng. Vừa muốn gọi điện thông báo bản thân sắp về, cậu lại chợt muốn tạo bất ngờ cho công chúa nhà mình. Vì thế cậu lại lặng lẽ đặt điện thoại xuống, nhấc máy gọi tài xế rồi tìm cách thoát thân khỏi tình yêu nồng nhiệt của mọi người. Nhờ sự giúp đỡ của bảo an, cuối cùng cậu cũng ra khỏi được nơi đó. Chợt nhận ra bản thân chưa chia tay ban huấn luyện cùng đồng đội, cậu lại chạy lên xe lớn, bắt tay từng người một bao gồm cả người thầy thân yêu
Thầy kim
Thầy kim
Trở về rồi thì tranh thủ nghỉ ngơi nhé, nhớ đến gặp bác sĩ xem chấn thương đã ổn chưa
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vâng ạ
Cậu cùng các đồng đội chia tay rồi lập tức xuống xe, vội leo lên xe của mình rồi rời khỏi sân bay. Vai áo vẫn còn mùi khoang máy bay, cậu tựa lưng vào ghế, nhắm mắt một giây ngắn. Mệt, nhưng lòng lại nhẹ đi. Có lẽ vì bởi cậu sắp gặp lại hình bóng người con gái ấy.
Ting ting. Tiếng tin nhắn chợt phá vỡ không gian yên tĩnh:
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Xuống sân bay rồi à con
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vâng, con đang trên đường về chung cư ạ
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Về nghỉ ngơi rồi từ từ về nhà cũng được. Không vội con ạ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Trưa mai con về luôn mẹ ạ. Tranh thủ về với mọi người, vài ngày nữa con lại lên cùng CLB rồi ạ
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Ừ thế thì mai mẹ lại làm vài mâm cơm, cả nhà đợi con lắm. À mà gọi cả con bé về luôn nhé, ai cũng nhắc nó cả
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không chắc mẹ ạ, nếu mai cô ấy không đến viện thì bọn con cùng về
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Ừ mẹ đợi hai đứa đấy. Yêu con gái người ta thì phải trưởng thành lên con ạ, không trẻ con mãi được"
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vâng. Mẹ ngủ ngon ạ
Nhắn tin xong với mẹ cậu chợt nghĩ tới hình bóng người con gái đó, mỏng manh, trầm lắng nhưng lại khiến người ta nhớ mãi không quên. Cũng chính người con gái ấy cuốn cậu vào mối tình mà ở đó, cậu cao hơn cô cái đầu, nhưng lại đang học cách thấp hơn cô cái tôi.

chương hai

Đi xe gần nửa tiếng, cuối cùng cậu cũng về đến khu chung cư. Vừa bước xuống xe, cảm giác mệt mỏi vì chuyến bay dài chợt tan đi đâu mất, thay vào đó là một sự háo hức rất lạ — thứ cảm giác chỉ xuất hiện khi người ta sắp gặp đúng người mình muốn gặp. Cậu kéo vali vào sảnh, bất giác ngẩng đầu nhìn sang căn hộ đối diện. Trong đầu hiện lên hình ảnh cô gái với nụ cười rất nhẹ, không ồn ào, nhưng lại khiến người khác nhớ mãi. Một khoảnh khắc thôi, cậu đã muốn bấm số gọi cho cô. Nhưng rồi cậu dừng lại. Muốn gặp cô trong trạng thái tốt nhất. Muốn tạo bất ngờ. Cậu quay về căn hộ, tắm rửa, thay đồ, để mặc chiếc điện thoại nằm yên trên bàn
Gần 19 giờ, Tri Hạ trở về sau chuyến mua đồ. Thang máy dừng ở tầng quen thuộc, cửa mở ra. Cô bước ra hành lang, tay xách túi, đầu còn đang nghĩ đến bữa tối đơn giản cho một mình. Cho đến khi cô nhìn thấy anh. Bóng dáng cao lớn đứng dựa vào cửa căn hộ đối diện. Áo thun đơn giản, tay cầm điện thoại, dáng vẻ rất quen, rất thật — đến mức cô còn tưởng mình nhìn nhầm. Cô bước chậm lại. Chỉ khi dừng hẳn trước mặt anh, cô mới dám tin.
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Anh…
Giọng cô khẽ đến mức chính mình cũng không nghe rõ. Anh ngẩng lên. Ánh mắt chạm vào cô, niềm vui hiện rõ đến mức không cần che giấu. Gần như ngay lập tức, anh dang rộng vòng tay, nụ cười nở ra quen thuộc.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh về rồi
Bất giác, Tri Hạ bước lên trước một bước. Cô không lao vào vòng tay anh, chỉ nghiêng người, để trán chạm nhẹ vào ngực anh. Anh khựng lại một nhịp, rồi vòng tay khép lại rất nhanh, ôm lấy cô như thể sợ nếu chậm thêm một giây, cô sẽ biến mất.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh về rồi
Anh lặp lại, giọng thấp hơn. Cô không đáp. Chỉ khẽ gật đầu trong vòng tay ấy. Cái ôm không dài, nhưng đủ để cả hai cùng thở chậm lại. Mùi quen thuộc khiến lòng người dịu xuống. Khi buông ra, cô là người lùi lại trước.
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Vào nhà đi anh. Ngoài hàng lang lạnh
Cô khẽ nói
Căn hộ của cô vẫn gọn gàng như mọi khi. Tri Hạ đặt túi đồ xuống bếp, rót cho anh một cốc nước ấm. Anh ngồi xuống ghế sô pha, ngả lưng ra sau, nhìn quanh căn phòng quen mà lại lạ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Căn phòng vẫn vậy. Em chẳng thay đổi gì cả
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Dù sao em cũng có đi đâu đâu
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh thì đi nhiều quá
Câu nói buột miệng, nhưng khiến không khí khựng lại một nhịp. Tri Hạ đưa cốc nước cho anh.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mai....Anh qua viện nhé
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Uhmm, em có lên lịch rồi
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Bác sĩ riêng à
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Nếu anh chịu nghe lời thì em luôn sẵn sàng
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em biết mà, anh không giỏi nghe lời lắm
Cô chỉ cười không nói thêm
Anh đặt cốc nước xuống, khẽ xoay người nhìn thẳng vào cô
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em có giận anh không?
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Em không
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy tại sao lại ít nói hơn?
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Vì em quen việc chờ đợi một người. Còn anh thì quen để người khác chờ đợi
Anh đứng dậy, xoay người ôm cô vào lòng. Ôm rất chặt như thể muốn đem tất cả nói nhớ trong nhiều tháng vào cái ôm này vậy
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh xin lỗi vì đã để em đợi lâu thế
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Anh về là tốt rồi
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn. Căn hộ nhỏ ấm lên bởi sự hiện diện của hai người. Nhưng đâu đó trong cái ấm ấy, vẫn còn một khoảng lặng rất mỏng — nơi cả hai đều chưa biết phải lấp bằng cách nào. Yêu nhau rồi, nhưng học cách yêu cho đúng nhịp, có lẽ vẫn còn là một hành trình dài.

Chương 3

Sau khi anh ra về, căn hộ trở lại yên tĩnh. Tri Hạ đứng một lúc trước cửa sổ, nhìn ánh đèn xe dưới đường kéo thành những vệt sáng dài. Cô chợt nhận ra, mỗi lần anh xuất hiện rồi rời đi, không gian quanh mình đều thay đổi rất khẽ. Cô thu dọn căn bếp, rửa nốt chiếc cốc anh vừa dùng. Khi nước chảy qua tay, cảm giác mát lạnh khiến một ký ức cũ bất chợt trồi lên. Lần đầu tiên họ gặp nhau cũng là một buổi chiều muộn như thế.
Ngày đó, Trung tâm hồi phục chấn thương chưa đông như bây giờ. Tri Hạ khi ấy mới trở về sau thời gian du học, vẫn còn giữ thói quen cẩn thận đến mức hơi xa cách. Cô đứng trước bảng danh sách bệnh nhân, rà soát từng cái tên theo lịch trực. Một cái tên khiến cô dừng lại lâu hơn bình thường. Nguyễn Đình Bắc - cầu thủ bóng đá Không có thêm chú thích nào. Chỉ là một bệnh nhân như bao người khác. Nhưng lại vô tình khiến cô chú ý bởi bệnh nhân này lại cùng nghề với anh trai cô.
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Bệnh nhân tiếp theo
Cô gọi, giọng vẫn đều đều
Cánh cửa phòng mở ra. Người con trai bước vào cao hơn cô một cái đầu. Áo thể thao đơn giản, dáng người gọn gàng, nhưng bước đi có phần chậm lại.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chào bác sĩ
Giọng anh chàng xứ Nghệ vang lên, không khó nghe nhưng để lại cho người khác ấn tượng khó quên. Anh bước vào với nụ cười trên môi
Tri Hạ gật đầu, ra hiệu anh ngồi xuống. Cô hỏi những câu quen thuộc, ghi chép cẩn thận, ánh mắt không rời khỏi hồ sơ. Anh trả lời đầy đủ, thỉnh thoảng dừng lại như muốn nói thêm điều gì đó, rồi lại thôi.
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Đau từ khi nào?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Khoảng hơn một tuần
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Có vận động mạnh không?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
...Có. Đó là yêu cầu nghề nghiệp
Cô ngẩng lên nhìn anh
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Anh thường bỏ qua cơn đau à
Anh hơi sững lại rồi lại cười
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chắc vậy
Cô không nói thêm. Cô đeo găng, kiểm tra vùng chấn thương. Khi tay cô chạm vào, anh vô thức nín thở.
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Đau không?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Có chút
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Nói thật, đừng tỏ ra mạnh mẽ với bác sĩ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Rất đau
Sau khi kiểm tra, cô ghi chú vào hồ sơ bệnh án
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Anh cần nghỉ ngơi, nếu không vết thương sẽ nặng hơn
Anh cười nhún vai
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Bác sĩ nào cũng bảo thể
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chàng cầu thủ điển trai
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Nhưng không phải bác sĩ nào cũng muốn anh quay lại sân. Nghe tôi đi, nếu không việc nghỉ thi đấu dài hạn sẽ là điều không tránh khỏi
Anh nhìn cô lâu hơn. Lần đầu tiên, nụ cười trên môi chậm lại. Buổi khám kết thúc. Cô hướng dẫn bài tập, dặn lịch tái khám. Khi anh đứng dậy, tay đặt lên tay nắm cửa, anh quay lại.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cảm ơn bác sĩ
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
Không có gì. Nhớ tái khám đúng lịch
Cánh cửa khép lại. Cô đứng yên một lúc lâu hơn thường lệ, không rõ vì sao. Chỉ biết rằng, trong đầu còn vương lại nụ cười vừa rồi — không quá rạng rỡ, nhưng đủ khiến người ta nhớ.
Tiếng điện thoại đặt trên bàn kéo Tri Hạ về hiện tại. Một tin nhắn mới hiện lên.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
📲Mai anh đến viện nhé
Cô đặt điện thoại xuống bàn, không trả lời ngay. Cô hiểu cảm giác này — không phải do bận, cũng chẳng phải vì muốn giữ khoảng cách. Chỉ là, mỗi lần anh chủ động tiến lên một bước, cô lại cần thêm một nhịp để kịp điều chỉnh lòng mình. Cô từng nghĩ, những mối quan hệ bắt đầu từ sự tình cờ thì cũng sẽ trôi qua rất nhanh. Nhưng với anh, sự tình cờ ấy lại bền bỉ đến lạ. Như một cơn đau âm ỉ, không quá rõ ràng, nhưng mỗi lần chạm vào đều nhắc người ta nhớ nó vẫn còn đó.
Tri Hạ quay lại bên cửa sổ. Ngoài kia, dòng xe vẫn chảy không ngừng. Thành phố chưa bao giờ vì một người mà chậm lại. Chỉ có lòng cô là khẽ khựng. Cô mở điện thoại, gõ vài chữ, rồi xóa. Gõ lại, rồi lại dừng. Cuối cùng, cô chỉ nhắn một câu rất ngắn:
Nguyễn Tri Hạ
Nguyễn Tri Hạ
📲Ừm, anh nhớ nghỉ ngơi sớm
Tin nhắn được gửi đi. Cô biết, ở đầu bên kia, anh sẽ cười. Cô khẽ tựa trán vào khung cửa kính mát lạnh. Cô không biết mình đang sợ điều gì — là sợ yêu nhanh hơn lý trí, hay sợ một ngày nào đó, chính mình lại là người đi chậm hơn cảm xúc của anh. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc này, câu chuyện giữa họ đã không còn là chuyện của một buổi gặp gỡ tình cờ nữa. Mà là một hành trình. Nơi có người bước nhanh, và có người cần thêm thời gian để kịp yêu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play