Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[NgocVu]Một Chút Không Tên

Chap 1:Nắm lại

Chiểu muộn
Tại quán ăn nhỏ nằm trong con hẻm cũ, mùi dầu nóng và tiếng xì xèo từ bếp vọng ra
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh ngồi sát quá rồi đó
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ghế hẹp
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Hay là anh cố tình?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//cười// Em đoán xem
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Đúng là không chịu thua...*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh không sợ người ta nhìn à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Sợ gì chớ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Sợ bị nói
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh quen rồi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//đặt đũa xuống// Quen bị nói...vì em sao?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Quen chọn em
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//khựng lại//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh nói mấy câu này ở chỗ đông người làm gì...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vì anh không muốn giấu
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em thì khác
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Khác thế nào?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em hay sợ
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Sợ mất anh à? //cười//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Sao anh biết...*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ừm
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//nghiên người// "Vậy thì nắm tay anh đi"
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ở đây--
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Không ai quan tâm đâu
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//do dự rồi nắm lấy tay Ngọc//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đúng là...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Là gì?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Là người làm em liều
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//siết tay nhẹ, mỉm cười// Liều với anh là được
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ngọc này
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hả?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nếu sau này không còn mấy buổi chiều bình yên thế này thì sao?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thì mình tự tạo ra
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tự tạo bằng cách nào?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ở cạnh nhau
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*Anh ấy nói chuyện đơn giản quá...*
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh không sợ tương lai à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Sợ chứ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vậy–
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Nhưng anh sợ mất em hơn
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//cúi đầu// Anh cứ nói vậy hoài...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vì anh muốn em tin anh
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em tin rồi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tin tới mức nào?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Ngọc//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tới mức nếu anh buông tay...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh sẽ không–
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
...thì em sẽ nắm lại
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//cười khẽ// Vũ
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Sao?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh thích em như thế này
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Như thế nào?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Bước chậm về phía anh nhưng lần này không ngoảnh đầu lại
Ngoài hẻm, xe cộ chạy ngang, quán ăn vẫn ồn ào
Nhưng giữa hai người, chỉ còn lại nhịp tim chạm nhau rất chậm
___END___
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
chào mn ạ
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
thì t là tg
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
điều ai cũng bt ha:))
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
mik cũng mới bắt đầu vt thôi, cs j mn cứ góp ý ạ, mik sẽ sửa chữa
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
R h thì tạm biệt ạ, t ngủ tiếp đây

Chap 2 :Cả hai kiếp người(1)

‼️TIN NÓNG: Thế giới chấn động trước tuyên bố của nhà khoa học Bùi Duy Ngọc về việc chế tạo thành công người máy sở hữu hệ thống chân thật như con người‼️
Phát minh đột phá này không chỉ xóa nhòa ranh giới giữa máy móc và sự sống mà còn mở ra một kỷ nguyên mới cho trí tuệ nhân tạo toàn cầu
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Nói về thành tựu lần này
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Người tôi muốn cảm ơn nhiều nhất là người yêu của tôi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em ấy luôn ở bên cạnh tôi những lúc khó khăn nhất
_____
Tại một chung cư
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đang làm gì đấy
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em đang ăn bánh của anh làm cho em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ngon không
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tuy hơi ngọt hơn lần trước một chút
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nhưng mà em vẫn thích
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vậy hôn anh một cái đi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đừng có được nước làm tới nha
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Lưu manh
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ơ, anh tổn thương đó
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Kệ anh
_____
Tại một buổi tiệc
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cục vàng của anh nè
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thật không đó? //quay sang mỉm cười//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em không tin à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em là cục vàng cục nợ đời anh đó
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//cười hì hì//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chỉ được cái dẻo miệng
_____
Thực tại
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đau đớn ôm di ảnh của em//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
hức...hức...//khóc//
_____
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Mẹ nó
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Mày nhìn kĩ đi
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Đây là giấy chứng tử đó
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
//giơ tờ giấy ra//
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Thằng Vũ nó chết rồi
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Nó chết trong vụ tai nạn đó rồi
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Nó chết được 4 năm rồi
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Mày tỉnh táo lại giùm tao có được không?
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Hả?
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Thứ mà mày tạo ra
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Cho dù nó có cảm xúc như thế nào
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
Thì đó cũng không phải Vũ, nó không phải con người
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Mày thì biết cái đéo gì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vũ còn sống
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em ấy vẫn còn sống
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ngày nào em ấy cũng ở bên cạnh tao
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đừng xen vào chuyện của tao
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đẩy Ngân//
Phạm Đình Thái Ngân
Phạm Đình Thái Ngân
//loạn choảng vì bị đẩy//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em ấy là tất cả của tao
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Là thế giới của tao
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Mày có hiểu không?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Nếu cả tao cũng thừa nhận em ấy đi rồi...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thì thế giới của tao...sẽ còn lại gì?
_____
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đọc thư//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em đi rồi...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh phải sống thật tốt đấy
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Cấm anh được đến tìm em
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nghe rõ chưa?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh mà đến tìm em thì biết tay
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
hức...hức...//khóc//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em đi rồi...em bảo tôi phải sống làm sao chứ...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em bỏ tôi lại...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Làm sao tôi sống tốt được hả...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em ác với tôi lắm...
___END___
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Ây dô quát súp
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
truyện dzui dẻ ghê hem
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
hehee
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Ngược ông ba mik vui tht sự
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
M nói gì đấy hả?//lườm//
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
ầy coan nói giề đâuu
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Liệu hồn
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Vâng vâng
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Ùi uôi tch tch, ta nói già mà còn dữ
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Bởi ông già thấy ghéc, vẫn ghim ông vụ bán Bột Ngọt chúng toi cho Pillow😒
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Nupakachi ông già

Chap 3: Cả hai kiếp người(2)

Tại một bữa tiệc
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Một đêm tiệc đặc biệt luôn cần những hương vị đặc biệt
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//nhấp một ngụm rượu//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Nên ngay lúc này, tại quầy bar trung tâm
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chúng tôi vô cùng vinh dự khi được chào đón Mixologist Duy Ngọc
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Không chỉ là một nhà pha chế
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Anh ấy là một nghệ sĩ thực thụ với những bản phối hương vị đầy mê hoặc
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//chăm chú nhìn Ngọc//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Và đêm nay, chính Duy Ngọc sẽ đứng quầy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cứ ở đây nhìn lén người ta hoài như thế không thấy chán à?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Để mang đến cho quý vị những ly cocktail độc bản
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Sao có thể đến gần anh ấy?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Xin mời quý vị cùng hướng mắt về quầy bar
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh ấy không nên dính vào một đứa như tao
_____
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//tập trung pha chế//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Có khách tặng quà cho anh
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Em để đây nhé //đặt hộp quà một góc bên quầy//
_____
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy nếu cả đời này anh ta không biết đến mày
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mày cũng cam tâm à?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//nhấp một ngụm rượu//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//tập trung pha chế//
_____
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Boss //nghiêm trang cuối đầu//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//bước xuống xe//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//lấy một điếu thuốc ra hút//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tối nay vẫn theo kế hoạch cũ
_____
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thằng ngu!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hắn ta thật sự muốn lấy mạng một thái tử gia như mày đó!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tao biết anh ấy rất nhiều năm rồi
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh ấy không phải là kẻ thù
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Càng không phải người trong giới tụi mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mày thật sự sẽ bị hắn ta giết chết đấy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không còn gia tộc của mày nữa
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hắn ta sẽ xưng bá ở cái Đông Nam Á này
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//phì cười//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mày nghĩ tao muốn sống như thế này hả?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Muốn cái địa vị này sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Là thật sự mày không cần? Hay mày chỉ đang né tránh sự thật?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tao biết mày không thích làm những việc này
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng mày không thể chết mà không rõ lí do
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//thở dài không nói gì//
_____
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đẩy kính//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cho em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//Rít một hơi thuốc//
_____
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh thật sự đến đây để giết tôi à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh đã đợi em rất lâu
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//nghiên đầu khó hiểu//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh đã từng dùng những linh kiện tinh vi nhất để tái tạo lại nụ cười của em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Dùng những dòng code phức tạp nhất để mô tả lại giọng nói của em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Dù là kiếp trước
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hay kiếp này
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh vẫn yêu em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vẫn mãi mãi yêu em
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vẫn mong cầu một hơi ấm mà ông trời đã nhẫn tâm cướp đoạt
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cho nên hãy nắm lấy tay anh
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//đưa tay ra//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Sống lại bên anh thêm một lần nữa
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Có được không? //chân thành nhìn Vũ//
Đột nhiên có một viên đạn bay đến, Ngọc không chần chừ lập tức ôm Vũ vào lòng. Một tay rút súng nã đạn về phía kẻ đã bắn ra viên đạn.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//ôm Vũ trong lòng//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh...bỏ ra được rồi đấy... //ngại đỏ mặt//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
À...à...anh xin lỗi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Chỉ là phản xạ thôi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//ngượng ngùng thả Vũ ra//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Mà...ừm...câu hỏi lúc nãy... //lúng túng nhìn Vũ, ánh mắt mong chờ//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em...đồng ý...//lí nhí nói//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Hả?...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Em nói...Em đồng ý!!
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tốt-tốt quá rồi
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
hahah//cười tươi//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh...cười cái gì chứ, hứ //ngại ngùng nhìn hướng khác//
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Rồi rồi anh không cười nữa
___END___
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
Rồi xong hết try, ầy hnay ngọt qus r😔
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
gòi bye he
Ngủ r đừng gọi
Ngủ r đừng gọi
ngủ đây

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play