Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[SonDillan] Dây Dưa Không Dứt

1

Thành phố *** vào giờ cao điểm là một cơn ác mộng đối với bất kỳ ai, nhưng với Nhật Hoàng, nó là một cuộc chiến sinh tồn. Dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt của buổi trưa hè, Hoàng gồng mình trên chiếc xe máy cũ kỹ, chiếc thùng hàng shipper to tướng phía sau dường như muốn kéo sụp cả bờ vai gầy gò của cậu. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo đồng phục sờn cũ, chảy dài trên gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt vì thiếu ngủ
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Cố lên Hoàng ơi, còn ba đơn nữa là xong ca sáng rồi...
Cậu tự nhủ, đôi tay gân guốc siết chặt tay ga
Hoàng cần tiền. Cậu cần tiền hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Cha cậu mất đi để lại một khoản nợ khổng lồ từ những lần bài bạc, cùng với đó là một bà mẹ kế nát rượu và đứa em trai cùng cha khác mẹ tên Thành suốt ngày chỉ biết phá gia chi tử
Mỗi tháng, chỉ cần Hoàng gửi tiền về trễ một ngày, điện thoại cậu sẽ cháy máy bởi những lời nhục mạ, chửi rủa cay nghiệt
Ở một thế giới hoàn toàn khác, cách đó chỉ vài lớp kính xe, Nam Sơn đang tận hưởng sự mát lạnh từ hệ thống điều hòa của chiếc Rolls-Royce Cullinan. Sơn – người thừa kế duy nhất của đế chế Đỗ gia giàu có bậc nhất thế giới – đang lướt ngón tay thon dài trên màn hình máy tính bảng, xem xét những con số tăng trưởng nghìn tỷ. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, toát lên vẻ cao ngạo của một kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp
Điện thoại Sơn rung lên, là bà nội. Anh nhíu mày, chán ghét nhấn nút nghe
Bà Sơn
Bà Sơn
📲Sơn, tối nay con nhất định phải về nhà ăn cơm. Bà đã mời con gái tập đoàn Trịnh gia đến. Con đã 28 tuổi rồi, đừng có suốt ngày ăn chơi lêu lổng với đám bạn công tử đó nữa!
Sơn nhếch môi, giọng điệu đầy sự bất cần
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
📲Bà nội, con đã nói rồi, con không có ý định kết hôn. Nếu bà thích cô ta, bà cứ giữ lại mà nuôi. Con đang bận
Nói xong, Sơn cúp máy ngay lập tức. Anh đang bực bội vì sự ép buộc của gia đình. Anh thích cuộc sống tự do, thích những đêm thác loạn ở bar, thích cảm giác những cô nàng người mẫu vây quanh mình chỉ để đổi lấy một cái túi hiệu. Kết hôn đối với Sơn chẳng khác nào một chiếc gông xiềng
KÉT... RẦM!
Một chiếc xe tải phía trước đột ngột phanh gấp để tránh một con chó chạy rông. Tài xế của Sơn phản ứng cực nhanh, đánh lái sang phải. Nhưng đúng lúc đó, Hoàng từ làn đường bên cạnh lao tới. Do chở hàng quá nặng, chiếc xe máy của cậu không thể dừng lại kịp thời.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên giữa đại lộ. Chiếc xe máy cũ kỹ của Hoàng trượt dài trên mặt đường, đâm sầm vào phần hông trái của chiếc Rolls-Royce. Thùng hàng tung ra, hàng chục hộp cơm và bưu kiện văng tung tóe, nước sốt thức ăn bắn lên lớp sơn bóng loáng của siêu xe đắt giá
Hoàng ngã nhào, đầu gối đập xuống đường rướm máu. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi kinh hoàng khi cậu nhìn thấy biểu tượng 'Thiếu nữ bay' trên đầu chiếc xe mà mình vừa đụng phải
Cửa kính xe hạ xuống. Sơn nhìn xuống vết móp dài trên hông xe, rồi đưa mắt nhìn chàng trai đang lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát. Ánh mắt anh lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như đóng băng
Hoàng run rẩy, cậu không màng đến vết thương, vội vàng chạy lại gõ cửa kính
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi... tôi xin lỗi! Anh ơi, tôi thực sự không cố ý! Tôi sẽ đền, tôi nhất định sẽ trả tiền cho anh...
Sơn bước xuống xe. Đôi giày da bóng lộn của anh dẫm lên một hộp cơm nát bét trên đường. Anh nhìn Hoàng – một kẻ nghèo hèn với bộ quần áo bẩn thỉu, mồ hôi nhễ nhại và gương mặt đang tái mét vì sợ hãi. Sự tương phản giữa họ rõ rệt đến mức tàn nhẫn
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Đền?
Sơn cười khẩy, nụ cười đầy sự khinh miệt
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Cậu có biết cái vết xước này bằng thu nhập mười năm của cậu không? Cậu lấy cái gì mà đền?
Hoàng cúi gầm mặt, nấc nghẹn
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi sẽ làm thêm... tôi sẽ trả góp hàng tháng...
Sơn tiến lại gần, dùng đầu ngón tay nâng cằm Hoàng lên. Nhìn thấy đôi mắt to tròn đang ngập nước và vẻ ngoài tội nghiệp này, trong đầu Sơn bỗng nảy ra một ý nghĩ quái ác. Bà nội muốn anh kết hôn sao? Vậy thì anh sẽ chọn kẻ trông thảm hại nhất này để chọc tức bà. Một kẻ bần cùng vào làm dâu nhà họ Đỗ, đó chắc chắn sẽ là một cú tát vào danh giá của gia tộc
Sơn rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp mạ vàng, lạnh lùng ném vào ngực Hoàng
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Tên là gì?
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan... Phan Đức Nhật Hoàng ạ
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Được rồi, Nhật Hoàng. Tôi không có thời gian đứng đây xem cậu khóc lóc. Sáng mai, 9 giờ, đến trụ sở tập đoàn Đỗ gia. Nếu cậu trốn, tôi sẽ khiến cái gia đình mà cậu đang cố bảo vệ phải ra đường đi ăn mày. Nhớ lấy
Sơn quay vào xe, chiếc siêu xe gầm vang rồi lướt đi, để lại Hoàng đứng giữa đường với tấm danh thiếp lạnh lẽo trên tay. Cậu không biết rằng, cái chạm tay định mệnh này sẽ mở ra một chương tăm tối và đầy đau đớn nhất trong cuộc đời mình
_
t/g
t/g
Viết lại
t/g
t/g
Tại thấy cái cốt truyện cũ k hay
t/g
t/g
chịu khó đọc lại nha

2

Hoàng lết đôi chân rướm máu về đến căn phòng trọ nằm sâu trong con hẻm nhỏ nghèo nàn. Vừa đẩy cửa bước vào, mùi rượu nồng nặc và tiếng la hét của bà Liễu – mẹ kế của cậu – đã ập tới như một cơn bão
Liễu
Liễu
Thằng chết tiệt! Mày đi đâu giờ này mới về? Tiền hôm nay giao hàng đâu? Đưa đây mau!
Bà Liễu nhào tới, lục lọi túi quần của Hoàng một cách thô bạo. Thấy chẳng có đồng nào ngoài tấm danh thiếp mạ vàng, bà ta điên tiết tát Hoàng một cái cháy má
Liễu
Liễu
Cái gì đây? Danh thiếp của đại gia à? Mày lại định dùng cái mặt này để đi quyến rũ đàn ông rồi giấu tiền cho riêng mình hả?
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Không phải đâu dì... con đụng trúng xe người ta, tiền hôm nay con phải đền bù hết rồi...
Hoàng ôm mặt, giọng nói lạc đi vì uất ức
Phía trong nhà, Thành – đứa em trai cùng cha khác mẹ – đang nằm ngửa ra ghế sofa chơi game, hất hàm nói vọng ra
Thành
Thành
Anh Hoàng ơi, chủ nợ vừa đến đấy. Họ bảo nếu ngày mai không có 50 triệu trả bớt nợ cũ của ông già, họ sẽ đến chặt chân tôi. Anh liệu mà lo đi, anh làm anh kiểu gì mà để em mình bị đe dọa thế?
Hoàng nhìn hai con người được gọi là 'gia đình' trước mặt, cảm giác tuyệt vọng dâng lên đến tận cổ họng. Một bên là số nợ khổng lồ của cha, một bên là số tiền sửa siêu xe lên đến hàng tỷ đồng. Cậu nhìn tấm danh thiếp trong tay, cái tên Đỗ Nam Sơn như một tia sáng cuối cùng nhưng cũng đầy rẫy hiểm họa
9 giờ sáng hôm sau, Hoàng đứng trước tòa tháp Đỗ Gia đồ sộ. Bộ quần áo shipper đã cũ được cậu giặt sạch nhưng vẫn không giấu nổi vẻ bần hàn giữa không gian sang trọng của tập đoàn tài chính bậc nhất thế giới
Cánh cửa phòng chủ tịch mở ra, Sơn đang ngồi thư thả bên tách cà phê, ánh mắt lười biếng quét qua gương mặt tái nhợt của Hoàng
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Đến đúng giờ đấy. Cứ tưởng cậu sẽ bỏ trốn chứ?
Sơn mỉa mai, tay ném một tập tài liệu lên bàn
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Ký vào đây đi
Hoàng run rẩy cầm lên đọc. Đó là một bản hợp đồng hôn nhân kéo dài 2 năm
* Khoản 1: Bên B (Hoàng) phải kết hôn hợp pháp với bên A (Sơn). * Khoản 2: Bên B phải tuyệt đối phục tùng mọi yêu cầu của bên A trước mặt gia đình. * Khoản 3: Sau 2 năm, bên B sẽ nhận được một khoản tiền đủ để trả nợ và mua một căn nhà nhỏ, đổi lại bên B phải biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời bên A.
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tại sao lại là tôi? Anh có thiếu gì những tiểu thư giàu có muốn gả cho anh?
Hoàng lắp bắp hỏi
Sơn đứng dậy, bước lại gần Hoàng. Anh dùng bàn tay thon dài của mình bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Sơn tràn đầy sự khinh miệt
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Vì cậu nghèo. Và vì cậu... trông rất dễ bắt nạt. Những cô tiểu thư kia quá phiền phức, họ muốn tình yêu, muốn danh phận thực sự. Còn cậu? Cậu chỉ cần tiền để nuôi cái gia đình nát rượu kia thôi, đúng không? Một kẻ bán thân vì tiền như cậu chắc chắn sẽ biết điều hơn
Hoàng cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Cậu muốn ném bản hợp đồng này vào mặt anh ta rồi bỏ chạy, nhưng tiếng đe dọa của đám chủ nợ đêm qua lại vang lên bên tai. Cậu không còn đường lui nữa
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi... tôi ký. Nhưng anh phải hứa sẽ trả nợ cho tôi ngay lập tức
Sơn cười khẩy, nụ cười không chút ấm áp
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Yên tâm, tôi không thiếu tiền. Thứ tôi thiếu là một con bù nhìn để đối phó với bà nội. Ký đi, rồi chiều nay dọn đến biệt thự. Nhớ lấy, chỉ được mang theo những thứ cần thiết, tôi không muốn đống rác rưởi của cậu làm bẩn nhà tôi
_
Hoàng dọn đến biệt thự họ Đỗ chỉ với một chiếc túi xách nhỏ sờn cũ. Căn biệt thự lộng lẫy đến choáng ngợp, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo như hầm băng
Đêm đó, Sơn không về nhà. Anh dắt theo một cô người mẫu nổi tiếng đi bar, thản nhiên để lại người vợ mới cưới của mình trong căn phòng xa lạ.
Hoàng ngồi trên giường, nhìn căn phòng rộng lớn đầy đủ tiện nghi mà lòng nặng trĩu. Cậu vừa nhận được tin nhắn từ ngân hàng báo tài khoản đã nhận được tiền trả nợ. Cậu đã bán đi sự tự do, bán đi danh dự, và có lẽ là bán cả phần đời còn lại của mình cho một ác quỷ đội lốt thiên thần
3 giờ sáng
Tiếng động cơ xe gầm rú ngoài sân. Sơn trở về trong tình trạng say khướt, trên người vẫn còn vương mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc. Anh đạp cửa bước vào phòng, thấy Hoàng đang ngồi co ro trên ghế sofa
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Lên giường nằm đi
Sơn ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì rượu
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi... tôi ngủ ở sofa được rồi /Lí nhí/
Sơn tiến lại gần, túm lấy cổ áo Hoàng lôi dậy, ném cậu lên chiếc giường lớn. Anh đổ ập người xuống bên cạnh, hơi thở nồng nặc mùi cồn phả vào mặt cậu
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Đừng có tỏ vẻ thanh cao. Cậu đã ký hợp đồng bán mình rồi thì đừng có làm bộ làm tịch. Ngủ đi, ngày mai còn phải diễn kịch cho bà nội tôi xem. Nếu cậu để lộ ra bất kỳ sơ hở nào, tôi sẽ khiến cậu hối hận vì đã sinh ra trên đời này
Sơn quay lưng đi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Hoàng nằm đó, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Cậu biết, chuỗi ngày địa ngục của mình chỉ mới bắt đầu. Sự 'dây dưa' này sẽ không bao giờ kết thúc một cách êm đẹp.
_
t/g
t/g
Ựa
t/g
t/g
Vt theo linh cảm
t/g
t/g
Nên sẽ k hay=)))
t/g
t/g
Truyện k quá dài đâu ạ
t/g
t/g
Tầm trên dưới 20 chap thui

3

Ánh nắng buổi sớm rọi qua khung cửa sổ sát đất của căn biệt thự họ Đỗ, nhưng nó không đủ sức làm ấm căn phòng rộng lớn đang bao trùm bởi sự im lặng đến đáng sợ. Nhật Hoàng thức dậy từ rất sớm, cậu ngồi co ro ở góc giường, nhìn Nam Sơn vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Khi không mở miệng buông những lời độc địa, trông anh ta thực sự giống một vị thần, nhưng Hoàng biết rõ phía sau gương mặt kia là một trái tim băng giá
Sơn tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là liếc nhìn đồng hồ, sau đó nhìn sang Hoàng bằng ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một món đồ vật đặt sai chỗ
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Thay đồ đi. 30 phút nữa bà nội tôi sẽ đến. Nhớ cho kỹ, nếu cậu dám làm sai một chi tiết nào trong thỏa thuận, tôi sẽ đòi lại toàn bộ số tiền đã trả nợ cho cậu ngay lập tức
Sơn ném một bộ quần áo đắt tiền sang cho Hoàng. Đó là một bộ vest trắng ngà, nhưng đối với Hoàng, nó nặng nề như một bộ xích sắt
Đúng 9 giờ sáng, Đỗ Lão phu nhân bước vào nhà. Bà là người đàn bà quyền lực nhất gia tộc, đôi mắt sắc sảo dường như có thể thấu thị mọi lời nói dối. Sơn bước lại gần, vòng tay ôm lấy eo Hoàng, kéo cậu sát vào lòng. Một cái ôm đầy gượng ép nhưng lại rất tình tứ trong mắt người ngoài
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Bà nội, đây là Nhật Hoàng, người con đã chọn
Sơn nói, tông giọng trầm ấm giả tạo đến mức khiến Hoàng rùng mình
Bà nội nhìn Hoàng từ đầu đến chân. Bà không phải là người trọng môn đăng hộ đối, nhưng bà trọng khí chất. Thấy Hoàng rụt rè, tay chân luống cuống, bà nheo mắt hỏi
Bà Sơn
Bà Sơn
Nghe nói trước đây cháu làm nghề giao hàng? Tại sao thằng Sơn lại gặp được cháu?
Hoàng cứng họng, mồ hôi rịn ra trên trán. Sơn siết chặt eo Hoàng, móng tay anh ấn mạnh vào da thịt cậu như một lời cảnh báo. Hoàng lắp bắp theo kịch bản đã học thuộc
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Dạ... con tình cờ giao hàng đến công ty anh Sơn... chúng con cảm mến nhau từ cái nhìn đầu tiên ạ
Sơn đột ngột bồi thêm một câu đầy mỉa mai
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Phải đó bà, con thích sự 'thành thật' của cậu ấy. Một người chỉ cần tiền là có thể làm tất cả, chẳng phải rất dễ kiểm soát sao?
Câu nói nửa đùa nửa thật của Sơn khiến không khí đông cứng lại. Bà nội khẽ nhíu mày, còn Hoàng thì cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào lòng tự trọng. Anh ta đang sỉ nhục cậu ngay trước mặt người lớn, coi cậu như một món hàng rẻ tiền mua được bằng tiền
Bữa trưa diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Sơn không hề gắp thức ăn cho Hoàng, trái lại, anh liên tục nghe điện thoại và nhắn tin với những bóng hồng bên ngoài ngay tại bàn ăn. Khi bà nội phàn nàn, Sơn thản nhiên đáp
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Hoàng là người hiểu chuyện, cậu ấy sẽ không để tâm đâu. Đúng không, 'vợ yêu'?
Hoàng cúi gầm mặt, chỉ biết gật đầu như một con rối. Nhưng sự hành hạ của Sơn chưa dừng lại ở đó. Buổi chiều, khi bà nội đã đi nghỉ, Sơn nhận được một cuộc điện thoại rồi quay sang ra lệnh cho Hoàng
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Chuẩn bị đi, tối nay tôi có tiệc với hội bạn. Cậu cũng phải đi theo
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi có thể không đi được không? Tôi không quen với những nơi đó...
Hoàng khẩn khoản
Sơn tiến lại gần, ghé sát tai cậu, giọng nói lạnh lùng
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Cậu không có quyền từ chối. Tôi bỏ tiền ra mua cậu không phải để cậu ngồi đây làm tượng. Cậu phải cho đám bạn tôi thấy, vị hôn phu của Đỗ Nam Sơn là một kẻ... thú vị đến mức nào
Buổi tiệc diễn ra tại một câu lạc bộ kín dành cho giới siêu giàu. Tiếng nhạc xập xình và mùi rượu mạnh khiến Hoàng choáng váng. Sơn dắt Hoàng vào phòng VIP, nơi có khoảng mười gã công tử bột đang ôm ấp những cô gái ăn mặc hở hang
nvp
nvp
?: Vừa lòng chưa Sơn? Đây là gã shipper mà mày bảo sao?
Một gã bạn của Sơn cười lớn, ánh mắt quét qua Hoàng đầy thèm khát và khinh bỉ
Sơn thản nhiên ngồi xuống ghế chủ tọa, kéo một cô gái xinh đẹp vào lòng, để mặc Hoàng đứng bơ vơ giữa phòng
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Ừ, món đồ mới của tao đấy. Trông cũng được chứ?
Sơn vừa nói vừa rót rượu, không hề nhìn Hoàng lấy một lần
Một gã khác lên tiếng
nvp
nvp
?: Nghe nói cậu ta giao hàng giỏi lắm. Này, ở đây đang thiếu rượu, hay là cậu trổ tài 'nghề cũ', xuống sảnh lấy rượu lên đây cho bọn tôi xem thử? Nếu làm tốt, tôi sẽ boa cho cậu bằng một tháng lương shipper
Cả phòng cười ồ lên. Hoàng đứng sững lại, nước mắt chực trào. Cậu nhìn sang Sơn, hy vọng anh ta sẽ nói một lời nào đó để bảo vệ danh dự cho người mang danh nghĩa là 'vợ' mình. Nhưng không, Sơn chỉ thản nhiên lắc ly rượu, nhếch môi cười
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Nghe thấy chưa Nhật Hoàng? Bạn tôi muốn xem tài năng của cậu kìa. Đi đi, đừng làm tôi mất mặt
Hoàng bàng hoàng nhìn Sơn. Anh ta thực sự coi cậu là một trò tiêu khiển không hơn không kém. Dưới những ánh mắt chế giễu và tiếng cười cợt, Hoàng cắn chặt môi đến bật máu, xoay người bước ra ngoài
Cậu chạy thẳng vào nhà vệ sinh, đóng chặt cửa và khóc nức nở. Cậu đã bán mình cho ác quỷ, và cái giá phải trả chính là sự chà đạp lên linh hồn mỗi ngày. Trong khi đó, ở bên ngoài, Sơn nhìn theo bóng lưng của Hoàng, nụ cười trên môi chợt tắt hẳn. Anh cảm thấy một sự khó chịu khó gọi tên trong lồng ngực khi thấy cậu run rẩy, nhưng sự kiêu hãnh của một kẻ thắng cuộc không cho phép anh mềm lòng
Sơn không biết rằng, lúc này ở bên ngoài câu lạc bộ, bà mẹ kế của Hoàng đã theo dõi và chụp lại được những bức ảnh Sơn đang ôm ấp người phụ nữ khác. Một kế hoạch tống tiền mới lại bắt đầu nhen nhóm
_
t/g
t/g
Tội ẻm vll

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play