CẨM Y VỆ DƯỚI TRĂNG ÂM
giới thiệu
Trần Đăng Dương
Thân phận: Cẩm Y Vệ · Trấn âm sứ bí mật
Tuổi: 25
Tính cách:
Ít nói, điềm tĩnh, nội tâm sâu
Luôn đặt thiên điều – trật tự âm dương lên trên cảm xúc cá nhân
Không tin vào số mệnh, chỉ tin vào việc mình làm
Có lòng trắc ẩn nhưng bị kỷ luật Cẩm Y Vệ ép chặt
Năng lực – đặc điểm:
Có dương khí rất mạnh, thích hợp trấn tà
Sử dụng đao Tú Xuân khắc chú cổ
Biết bày trận trấn âm, vẽ chú bằng máu
Mang nghiệp sát rất nặng → càng yêu, nghiệp càng sâu
Điểm yếu:
Không giỏi bộc lộ cảm xúc
Một khi đã bảo vệ ai, sẽ bảo vệ đến cùng, dù phải trả giá
Về sau, vì Lê Quang Hùng mà vi phạm thiên điều
👉 Dương là kiểu người:
“Có thể đối mặt với quỷ, nhưng không biết đối diện với tình cảm của chính mình.”
Lê Quang Hùng
Thân phận: Con trai độc nhất Lê phủ · Người mang âm căn
Tuổi: 20
Tính cách:
Dịu dàng, trầm lặng, rất ít khi phản kháng
Nhạy cảm với cảm xúc của người khác
Có xu hướng cam chịu, chấp nhận số phận
Thông minh nhưng không sắc sảo, giống như nước lặng
Năng lực – đặc điểm:
Sinh ra đã có âm căn, đứng giữa ranh giới sống – chết
Có thể nhìn thấy linh hồn, nghe được tiếng oán niệm
Ban đêm hồn phách dễ rời thân xác
Tiếng đàn có khả năng an hồn – dẫn linh
Điểm yếu:
Thân thể yếu, dương khí mỏng
Dễ bị oán linh để ý
Tình cảm sâu nhưng không dám giữ
👉 Hùng là kiểu người:
“Biết mình sắp mất, nhưng vẫn dịu dàng với thế gian.”
Oán Linh Dưới Gốc Ngô Đồng
Thân phận: Linh hồn cổ xưa, gắn với Lê phủ
Vai trò: Nhân vật tâm linh then chốt
Không hại Hùng, ngược lại bảo vệ Hùng
Biết rõ bí mật về âm căn của Hùng
Là nguyên nhân khiến Dương rơi vào lựa chọn khó khăn
Tượng trưng cho nhân quả – nghiệp báo – cái giá của tình cảm
Lê Đại Nhân
Thân phận: Cha của Lê Quang Hùng · Quan văn triều đình
Không biết rõ chuyện tâm linh
Thương con nhưng bất lực
Đại diện cho người sống không hiểu người đứng giữa âm dương
Thống lĩnh Cẩm Y Vệ
Thân phận: Cấp trên trực tiếp của Trần Đăng Dương
Trung thành tuyệt đối với hoàng quyền
Không chấp nhận sai lệch thiên điều
Về sau trở thành trở lực lớn nhất giữa Dương và Hùng
suy nghĩ *ABC*
hành động //ABC//
thì thầm "ABC"
Người đời nói, âm dương vốn có ranh giới.
Người sống không nên bước sang, kẻ đã chết không nên quay về.
Nhưng có những người, ngay từ khi sinh ra, đã đứng lưng chừng giữa hai bờ.
Trong những năm cuối triều Minh, khi kinh thành tưởng chừng yên ổn nhất, âm khí lại lặng lẽ dâng lên dưới ánh trăng. Những oán niệm không tan, những linh hồn không thể siêu thoát, và những số phận bị trói chặt bởi nghiệp từ kiếp trước.
Để giữ trật tự ấy, triều đình có một lực lượng đặc biệt — Cẩm Y Vệ.
Họ không chỉ chém người.
Họ còn chém những thứ không nên tồn tại.
Trần Đăng Dương là một trong số đó.
Một Cẩm Y Vệ trấn âm, sống bằng đao, tuân theo thiên điều, chưa từng tin rằng mình sẽ vì ai mà dao động.
Cho đến khi hắn gặp Lê Quang Hùng.
Một thiếu niên mang âm căn, thân thể yếu ớt nhưng linh hồn lại quá rõ ràng. Một người đáng lẽ không nên sống lâu trong dương thế, nhưng vẫn tồn tại, dịu dàng như ánh trăng mờ giữa đêm không sao.
Giữa họ không có lời thề non hẹn biển.
Không có danh phận.
Cũng không có quyền lựa chọn.
Chỉ có những đêm trăng,
một người giữ đao,
một người giữ hồn,
và một mối tình sinh ra từ sai thời điểm.
Bởi trong thế giới này,
yêu người thuộc về âm giới
là một loại nghiệp.
Và nghiệp…
thì luôn phải trả.
Kim Vanie (tác giả)
hết rồi
Kim Vanie (tác giả)
các mom đợi chap 1 nhaa
chap 1: dưới ánh trăng không bóng
Kim Vanie (tác giả)
không nói nhiều vô truyện nha
Ánh trăng không sáng rõ như thường, mà phủ một màu bạc nhạt, lạnh lẽo, treo lơ lửng trên bầu trời kinh thành. Gió thổi qua những mái ngói cong cong, mang theo mùi ẩm mốc của rêu phong và một thứ gì đó… không thuộc về dương thế.
Trần Đăng Dương đứng trên nóc điện Thái Hòa, áo Cẩm Y Vệ đen tuyền bị gió thổi phấp phới. Thanh đao trấn âm bên hông hắn khẽ rung, phát ra tiếng ngân rất nhẹ — chỉ những người mang mệnh sát và từng đối diện với linh hồn mới nghe được.
Có thứ gì đó đang vượt ranh giới.
Trần Đăng Dương
//Hắn khẽ nhíu mày//
Trần Đăng Dương
Âm khí hướng tây nam,
Đăng Dương nói nhỏ, giọng trầm, không cảm xúc
Trần Đăng Dương
Không mạnh… nhưng rất sạch
Một Cẩm Y Vệ đứng phía sau cúi đầu:
NVP
Thuộc hạ đã kiểm tra, khu đó chỉ có một ngõ nhỏ gần miếu hoang. Không có án mạng
Trần Đăng Dương
Không cần án mạng,
Trần Đăng Dương
Có người sinh ra đã thuộc về âm giới
Hắn tung người xuống mái ngói, động tác gọn gàng như một bóng đen tan vào đêm.
Ngõ nhỏ phía tây nam yên tĩnh đến lạ.
Miếu hoang nằm khuất cuối ngõ, cửa gỗ mục nát, trên bậc đá phủ đầy lá khô. Trăng chiếu xiên qua những khe tường vỡ, soi rõ một bóng người đang quỳ trước bát hương đã tắt từ lâu.
Mặc áo trắng, đơn giản đến mức gần như hòa vào ánh trăng. Mái tóc ngắn rũ xuống, lộ gáy mảnh khảnh. Lưng cậu thẳng nhưng gầy, hơi thở nhẹ đến mức tưởng chừng chỉ cần gió mạnh hơn một chút là sẽ tan biến.
Thanh đao bên hông im lặng.
Điều đó khiến hắn cảnh giác hơn cả khi nó rung lên.
Trần Đăng Dương
Ngươi là ai?
Thiếu niên giật mình quay đầu.
Ánh trăng rơi vào đôi mắt cậu — rất trong, rất tối, như mặt nước sâu không đáy. Không có hoảng sợ, chỉ có một chút bối rối, như thể không ngờ đêm khuya lại có người đến đây.
Lê Quang Hùng
…Tôi là Lê Quang Hùng,
Lê Quang Hùng
Xin lỗi, tôi không biết đây là nơi cấm.
Cậu nói, giọng nhẹ, hơi khàn
Trần Đăng Dương
//nhìn chằm chằm vào cậu.//
Trần Đăng Dương
"Không có mùi máu.
Không có sát khí.
Nhưng âm căn cực thuần."
Trần Đăng Dương
Ngươi thấy gì khi ở đây?
Lê Quang Hùng
//khẽ lắc đầu// Không thấy gì cả. Chỉ là… ở đây yên tĩnh. Tôi ngủ được.
Ngủ được.
Một người mang âm căn lại có thể ngủ yên trong miếu hoang — nơi linh hồn vất vưởng thường tụ lại.
Điều đó không bình thường.
Trần Đăng Dương
Ngươi bao nhiêu tuổi?
Trần Đăng Dương
Mệnh ngươi không nên sống đến hai mươi,
Lê Quang Hùng
//Khẽ cười. Nụ cười rất mỏng, rất nhạt, như trăng sắp tàn.// Tôi cũng từng nghĩ vậy.
Gió thổi mạnh hơn, bát hương trên bệ đá khẽ rung. Một làn sương đen mỏng manh từ từ tràn ra, nhưng lại né thiếu niên mà đi, như thể… kính sợ.
Trần Đăng Dương
//Rút đao nửa chừng.//
Lưỡi đao lóe lên ánh lạnh, nhưng chưa kịp vung thì Quang Hùng đã khẽ nói:
Không phải cầu xin.
Chỉ là nhắc nhở.
Trần Đăng Dương
Ngươi biết ta là ai?//nheo mắt//
Lê Quang Hùng
Cẩm Y Vệ, Người trấn âm
Trần Đăng Dương
Biết mà còn dám ở đây?
Lê Quang Hùng
//Cúi đầu, hai tay đặt trên đùi// Vì tôi không làm hại ai.
Đăng Dương nhận ra, từ khi bước vào ngõ này, hắn không hề cảm thấy khó chịu. Ngược lại, âm khí quanh thiếu niên ổn định đến lạ, như mặt hồ phẳng lặng dưới trăng.
Trần Đăng Dương
ngươi sống ở đâu?
Lê Quang Hùng
gần đây. một mình
Lê Quang Hùng
... không có
Thanh đao được tra lại vỏ
Trần Đăng Dương
//Quay lưng, giọng trầm xuống//Rời khỏi miếu hoang trước canh ba. Từ nay về sau, tránh xa những nơi âm khí tụ
Lê Quang Hùng
//Quang Hùng ngẩng lên, hơi ngạc nhiên// Ngài không bắt tôi sao?
Trần Đăng Dương
//Dừng bước, không quay đầu// Ngươi chưa phạm giới
Hắn đi được vài bước, rồi nghe phía sau vang lên một câu rất khẽ
Lê Quang Hùng
Nếu một ngày tôi phạm thì sao?
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh trăng âm lạnh lẽo, hắn lần đầu tiên trong đời cảm thấy, có một sợi dây vô hình đã lặng lẽ buộc lấy mình.
Một sợi dây…
không nên tồn tại.
Kim Vanie (tác giả)
hết chap 1 mọi người thấy hay thì like cho Vanie nhaa
Kim Vanie (tác giả)
pai pai
chap 2: người không nên được giữ lại...
Kim Vanie (tác giả)
a nhon
Kim Vanie (tác giả)
tui thông báo là một ngày tui sẽ ra 2 chap trở lên nha nếu ngày đó tui không ra chap thì tui sẽ thông báo trước nha
Kim Vanie (tác giả)
thui vô nè
Từ đêm rời miếu hoang, Trần Đăng Dương liên tục mơ.
Không phải ác mộng.
Cũng không phải những giấc mơ đẫm máu quen thuộc của một kẻ đã quen chém tà trấn âm. Chỉ là những mảnh vụn rất rời rạc — ánh trăng mờ, một góc áo trắng, và đôi mắt tối như mặt nước tĩnh lặng.
Điều đó khiến hắn khó chịu.
Cẩm Y Vệ không được phép để tâm trí dao động. Nhất là vì một người mang âm căn.
Canh ba đêm thứ ba sau hôm đó, đao trấn âm lại rung.
Lần này không phải rung nhẹ.
Là rung dữ dội.
Đăng Dương mở mắt trong nháy mắt, bàn tay đã đặt lên chuôi đao. Ngoài cửa sổ, mây đen kéo thấp, che khuất trăng. Âm khí dâng lên nhanh và đột ngột — như thể có kẻ nào đó đang cố tình kéo thứ không thuộc về dương thế lên mặt đất.
Hắn khoác áo, rời doanh trại không gây tiếng động.
Hướng âm khí… lại là phía tây nam.
Miếu hoang.
Quang Hùng đang sốt.
Căn nhà nhỏ của cậu nằm nép mình ở cuối ngõ, cũ kỹ nhưng gọn gàng. Trên bàn là một chén nước lạnh đã nguội từ lâu, bên cạnh là bùa trấn âm vẽ dở — nét mực run rẩy, chứng tỏ người vẽ đã không còn đủ sức.
Cậu biết tối nay không ổn.
Từ lúc chiều, cậu đã nghe thấy những tiếng thì thầm rất khẽ bên tai — không rõ là gió hay tiếng gọi từ phía bên kia ranh giới. Những linh hồn lang thang luôn bị hấp dẫn bởi âm căn, và khi thân thể người mang âm căn suy yếu, họ sẽ tìm đến.
Quang Hùng cố chịu.
Cậu đã quen với việc tự mình vượt qua.
Cho đến khi cửa gỗ bật mở.
Một luồng khí lạnh tràn vào phòng, mang theo mùi kim loại quen thuộc. Quang Hùng mở mắt, trong cơn mơ màng nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng giữa cửa, áo đen thẫm, ánh mắt lạnh như đêm không sao.
Quang Hùng định ngồi dậy, nhưng cơn choáng khiến cậu lảo đảo.
Trần Đăng Dương
//Đăng Dương đã đến bên giường từ lúc nào, một tay giữ vai cậu lại.// đừng cử động
Bàn tay ấy rất vững, rất lạnh — nhưng không hề thô bạo.
Trần Đăng Dương
ngươi vẽ bùa? //hắn nhìn tờ giấy trên bàn giọng trầm xuống//
Lê Quang Hùng
…Tôi không muốn làm phiền, Chỉ là đêm nay… họ đông quá.
"Họ" là ai cả hai đều hiểu
Trần Đăng Dương
//Rút đao.//
Lưỡi đao trấn âm vạch một đường sáng trong không khí, chém thẳng vào khoảng không trước giường. Một tiếng rú rất nhỏ vang lên, rồi tan biến như sương gặp nắng.
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh.
Quang Hùng thở ra một hơi rất nhẹ, như thể vừa thoát khỏi đáy nước.
Trần Đăng Dương
Ngươi không nên ở một mình
Lê Quang Hùng
Vậy tôi nên ở đâu?
Lê Quang Hùng
Ở đâu thì họ cũng tìm được tôi.
Câu nói đó không mang oán trách. Chỉ là một sự thật đã được chấp nhận từ rất lâu.
Trần Đăng Dương
//im lặng//
Cẩm Y Vệ không được phép mang người có âm căn về doanh trại. Đó là cấm kỵ. Nhưng để người này tiếp tục sống một mình, trong thân thể ngày càng yếu, giữa một kinh thành đầy oán khí…
Hắn không thích cảm giác này.
Cảm giác phải lựa chọn.
Trần Đăng Dương
Ta sẽ cho người gia cố bùa quanh nhà, tạm thời
Một câu cảm ơn nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Đăng Dương quay đi, tránh ánh mắt ấy.
Những ngày sau đó, Cẩm Y Vệ thường xuyên xuất hiện ở ngõ nhỏ phía tây nam.
Không phải lúc nào cũng trực tiếp gặp Quang Hùng. Đôi khi chỉ là để kiểm tra bùa, trấn áp những linh hồn lảng vảng. Nhưng mỗi lần đao trấn âm yên lặng một cách bất thường, hắn lại biết — người kia vẫn còn sống, vẫn còn thở, vẫn còn ở đó.
Và điều đó… khiến hắn yên tâm.
Một buổi chiều, khi trời chưa tối hẳn, Đăng Dương bắt gặp Quang Hùng ngồi trước hiên nhà, tay cầm một quyển sách cũ.
Trần Đăng Dương
Ngươi đọc gì?
Lê Quang Hùng
Ghi chép về âm dương,Không chính thống. Chỉ là những gì người xưa để lại.
Trần Đăng Dương
Vì sao muốn biết?
Lê Quang Hùng
Vì tôi muốn biết… mình sẽ đi về đâu.
Câu nói rất bình thản.
Nhưng trong lòng Đăng Dương, có thứ gì đó khẽ lệch nhịp.
Trần Đăng Dương
Ngươi không nên nghĩ nhiều
hắn nói giọng cứng hơn bình thường
Lê Quang Hùng
// Cười nhạt.// Ngài là người giữ đao. Tôi là người giữ hồn. Có những chuyện… dù không nghĩ, nó vẫn đến
Ánh sáng cuối ngày phủ lên người thiếu niên áo trắng, khiến cậu trông mờ nhạt đến mức như sắp hòa vào không khí.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Đăng Dương chợt nhận ra một điều khiến hắn lạnh sống lưng:
Hắn đang muốn giữ người này lại.
Không phải vì nhiệm vụ.
Không phải vì trấn âm.
Mà vì… nếu một ngày không còn thấy bóng dáng ấy dưới ánh trăng, hắn biết mình sẽ nhớ.
Và đối với một Cẩm Y Vệ,
đó là khởi đầu của sai lầm.
Kim Vanie (tác giả)
hết òi
Kim Vanie (tác giả)
bai bai
Download MangaToon APP on App Store and Google Play