( DuongHung ) Đêm Trăng Tình Yêu.
#Episode 01.
Quán cà phê nằm ở góc phố nhỏ, nơi đèn đường không sáng hẳn và tiếng xe thưa dần sau mười một giờ đêm.
Hùng vẫn quen bật đèn vàng thay vì đèn trắng, như thể sợ ánh sáng mạnh sẽ làm những vị khách cuối ngày giật mình tỉnh giấc.
Mùi cà phê rang quyện trong không khí, trầm và ấm, đủ để giữ người ta ở lại lâu hơn một chút.
Dương đến khi kim đồng hồ đã chạm gần mười hai. Cánh cửa kính khẽ kêu một tiếng nhỏ, đủ để Hùng ngẩng đầu lên khỏi quầy pha chế. Áo khoác đen, tóc còn vương mùi gió đêm, cậu đứng đó một giây rồi mới bước hẳn vào trong.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Cho em một ly đen đá.
Hùng không hỏi lại. Cũng không cần nhìn menu. Tay cậu tự động lấy ly, cân cà phê, đổ nước sôi. Những động tác quen thuộc đến mức gần như vô thức.
Dương là kiểu khách không đến đều đặn, nhưng mỗi lần xuất hiện đều mang theo cùng một thói quen, cùng một chỗ ngồi, cùng một thức uống, cùng một sự im lặng rất riêng.
Cậu ngồi ở bàn sát cửa sổ. Ngoài kia, thành phố đã bớt ồn ào. Trăng treo lơ lửng giữa khoảng trời bị cắt ngang bởi những mái nhà thấp. Ánh trăng nhạt rơi xuống mặt bàn gỗ, loang lổ.
Hùng đặt ly cà phê xuống trước mặt Dương. Đá va nhẹ vào thành ly, kêu một tiếng khô khốc.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Cảm ơn anh.
Dương nói khẽ, tay vòng quanh chiếc ly lạnh. Cậu không uống ngay, chỉ nhìn lớp đá tan chậm rãi, như thể đang đợi một khoảnh khắc thích hợp.
Hùng quay lại quầy, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua bàn gần cửa sổ nhiều hơn mức cần thiết.
Có điều gì đó ở người khách này khiến cậu để tâm, không phải vì nói nhiều, mà vì quá ít lời. Ít đến mức mỗi câu nói đều ở lại rất lâu
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Quán anh mở khuya thế.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Có vài người quen uống cà phê muộn, anh cũng quen mở đêm như này rồi.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Vậy.. Chắc anh quen với những đêm dài.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
//Cười nhẹ// Thế còn em?
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
//Nghiêng đầu nhìn ra ngoài//
Trăng lúc này đã lên cao hơn.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Em á. Em quen với đường dài.
Không ai hỏi thêm. Nhưng cả hai đều hiểu, có những câu nói sinh ra không phải để được giải thích.
Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo cái lạnh rất khẽ. Hùng bước ra, kéo cửa lại cẩn thận hơn. Khi quay vào, cậu bắt gặp Dương đang nhìn lên bầu trời.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Trăng nay đẹp nhỉ.
Hùng nhìn theo hướng mắt cậu, rồi gật đầu.
Dương khẽ cười. Một nụ cười thoáng qua, nhưng đủ để Hùng nhận ra có những người chỉ cần một câu nói đúng lúc là đã chạm được vào lòng người khác.
Ngoài kia, trăng vẫn treo lặng lẽ trên cao. Trong quán cà phê nhỏ, hai con người xa lạ ngồi cách nhau không xa, cùng chia sẻ một khoảng đêm rất yên.
Và chẳng ai trong số họ biết rằng, từ đêm đó trở đi, mỗi lần trăng lên, người kia sẽ vô thức xuất hiện trong suy nghĩ của mình..
#Episode 02.
Dương quay lại quán vào một đêm không trăng. Thành phố hôm đó ẩm, không khí mang mùi mưa cũ còn sót lại trên mặt đường. Quán cà phê vẫn sáng đèn như mọi khi, ánh vàng hắt ra vỉa hè vắng. Dương dừng xe trước cửa, tháo găng tay, mất vài giây mới bước vào trong.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Một đen đá.
Hùng ngẩng lên. Cậu nhìn Dương lâu hơn lần trước một chút, nhưng rất nhanh lại cúi xuống máy pha cà phê. Không hỏi, không xác nhận, chỉ gật đầu.
Quán đêm nay có thêm hai vị khách nữa. Họ ngồi xa nhau, nói chuyện nhỏ, như sợ làm động đến khoảng yên trong quán. Dương chọn bàn gần cửa sổ, không phải vì thích nhìn ra ngoài, mà vì chỗ đó đủ xa để không phải giao tiếp.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
//Đặt ly cà phê xuống bàn// Ít đá như hôm trước nhỉ ?
Không ai cười. Không ai tỏ ra thân thiết. Chỉ là một chi tiết nhỏ được ghi nhớ, rồi đặt đúng chỗ.
Dương uống cà phê chậm. Cậu không dùng điện thoại. Chỉ nhìn ra ngoài, nơi mặt đường loang lổ ánh đèn. Một chiếc xe chạy qua, để lại tiếng động ngắn rồi biến mất.
Hùng đứng sau quầy, kiểm tra lại ngăn kéo tiền, sắp xếp vài tờ hóa đơn. Công việc đều đặn, đủ để lấp đi khoảng trống giữa những lần ngẩng đầu nhìn ra phía bàn gần cửa sổ.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
* Cậu nhóc này.. có một năng lượng gì đó cứ cuốn hút mình. *
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Quán anh thường mở đến mấy giờ ?
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Khi nào hết khách thì nghỉ.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Vậy chắc khuya lắm nhỉ.
Câu trả lời ngắn, không mở ra thêm điều gì. Dương gật đầu, như thể đã hỏi cho có.
Ngoài trời, mây kéo thấp. Gió lùa qua khe cửa mang theo hơi lạnh. Hùng bước ra kéo cửa lại, chỉnh chốt khóa cho chặt hơn. Khi quay vào, ánh mắt cậu chạm phải ánh nhìn của Dương trong một giây rất ngắn, rồi cả hai cùng quay đi.
Gần nửa tiếng sau, quán chỉ còn lại một mình Dương.
Hùng dọn bàn trống, lau quầy. Tiếng khăn vải chạm vào mặt gỗ nghe khẽ và đều. Dương đứng dậy, đặt tiền lên bàn, đẩy ghế vào đúng vị trí cũ.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Tạm biệt anh.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Ừm.. Tạm biệt.
Dương mở cửa bước ra. Chuông kêu một tiếng nhỏ, rồi tắt.
Quán cà phê trở lại với sự yên tĩnh vốn có. Nhưng trên chiếc bàn gần cửa sổ, vẫn còn hơi lạnh của ly cà phê vừa được đặt xuống. Một chỗ ngồi chưa hẳn là quen, nhưng cũng không còn hoàn toàn xa lạ.
#Episode 03.
Đêm đó, Dương đến muộn hơn thường lệ.
Quán cà phê đã tắt bớt đèn, chỉ còn lại vài bóng vàng treo thấp. Không có khách nào khác. Căn phòng yên đến mức tiếng mở cửa nghe rõ hơn bình thường.
Hùng đang lau quầy. Cậu dừng tay một chút, rồi quay sang máy pha cà phê.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Đợi anh chút.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
//Gật nhẹ//
Dương ngồi xuống bàn gần cửa sổ. Ghế vẫn ở đó, được đẩy ngay ngắn như mọi khi. Cậu đặt điện thoại lên mặt bàn, màn hình tắt. Bên ngoài, gió thổi mạnh hơn mấy hôm trước, làm tán cây rung nhẹ dưới ánh đèn đường.
Hùng pha cà phê chậm hơn thường lệ. Không phải vì vội hay mệt, chỉ là đêm nay không có lý do gì để nhanh. Khi mang ly ra, cậu đặt xuống bàn, đá kêu một tiếng nhỏ.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Hôm nay lạnh, sao ăn mặc phong phanh thế?
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
//Cười// Em không thấy lạnh, chắc do anh ốm quá nên mới thế đấy.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Ý em là hạn chế làm việc khuya, về nhà sớm giữ sức khỏe.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Sao lại nói thế?
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
//Nhún vai// Không biết ạ.
Hùng dừng lại khoảng 5 giây.. Sau đó gật nhẹ rồi quay lại quầy.
Dương kéo ly lại gần hơn, hai tay ôm lấy thành ly lạnh. Cậu không nhìn Hùng, chỉ cười nhẹ.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Anh mở quán một mình thế này à?
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Ban ngày có nhân viên.
Tiếng nước chảy, tiếng ly chạm nhau, những âm thanh quen thuộc lấp đầy khoảng trống. Dương ngồi yên, uống cà phê từng ngụm nhỏ. Không vội. Cũng không chờ.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Hôm nay anh không bật nhạc ạ.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
Một giờ hơn rồi, bật nhạc sợ ồn phiền đến mọi người.
Không ai nói thêm. Nhưng từ lúc đó, sự im lặng bỗng khác đi một chút. Không còn hoàn toàn là xa lạ, cũng chưa đủ để gọi là thân quen.
Hùng nhìn đồng hồ. Gần hai giờ sáng. Anh bắt đầu dọn những thứ không cần thiết. Dương nhận ra, nhưng không đứng dậy ngay. Cậu ngồi thêm một lúc nữa, nhìn ánh đèn ngoài phố tắt dần từng bóng.
Khi đứng lên, Dương đặt tiền lên bàn như mọi khi.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
Mai Chủ Nhật anh có mở không?
Hùng ngẩng lên. Câu hỏi đến nhẹ như gió, nhưng vẫn khiến anh chậm lại một nhịp.
𝑇𝑟𝑎𝑛 𝐷𝑎𝑛𝑔 𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔
//Gật// Bye anh.
𝐿𝑒 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔 𝐻𝑢𝑛𝑔
//Vẫy tay nhẹ// Ừm.
Không phải lời hẹn. Chỉ là một thông tin được trao đổi. Dương khoác áo, mở cửa. Trước khi bước ra, cậu dừng lại một giây rất ngắn. Không quay đầu.
Cửa khép lại. Chuông rung khẽ. Quán cà phê lại yên tĩnh. Nhưng đêm đó, Hùng không tắt đèn ngay. Cậu đứng sau quầy một lúc lâu, nhìn về phía bàn gần cửa sổ, nơi ly cà phê đã nguội từ khi nào.
Chưa đủ để gọi là thân, nhưng cũng không còn là xã giao hoàn toàn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play