Nguyễn Xuân Bách là một con người bình thường đến mức chẳng ai buồn nhớ. Học lực vừa đủ qua môn, công việc vừa đủ làm xong, tính cách hiền lành đến mức hòa tan vào mọi tập thể.
Đi làm như một cái bóng, sáng đến chiều về, chẳng ai để ý, cũng chẳng ai mong chờ điều gì ở cậu. Mọi thành tích trong công việc đều ở mức trung bình, không tệ nhưng cũng chẳng bao giờ đủ nổi bật để được khen.
Trong mắt đồng nghiệp, Bách giống như một nhân vật phụ , xuất hiện đều đặn, làm mọi việc được giao nhưng không ai thật sự quan tâm cậu đang nghĩ gì hay mơ gì.
Những cuộc họp quan trọng không có tên cậu, những dự án lớn chẳng bao giờ đến lượt. Cuộc đời của Bách cứ thế trôi qua âm thầm, đều đặn mà nhạt nhòa.
Trong nghề, Nguyễn Xuân Bách có ba người anh — Vũ Trường Giang, Bùi Trường Linh và Ngọc Chương — và cả ba đều trái ngược hoàn toàn với em. Họ là kiểu người chỉ cần bước vào phòng là tự nhiên thu hút mọi ánh nhìn.
Giang năng động, lịch trình dày đặc, show lớn gọi tên liên tục. Linh không kém cạnh, phong độ ổn định, fan đông, sân khấu nào cũng khiến anh tỏa sáng như tâm điểm. Còn Chương thì nổi tiếng vì giọng rap chất và tính cách ấm áp, đi đến đâu cũng khiến người ta nhớ.
Ba người họ đứng cạnh nhau giống như ba ngọn lửa lớn, rực rỡ và mạnh mẽ. Còn Nguyễn Xuân Bách chỉ như một ánh sáng nhỏ, bình thường đến mức dễ bị chìm giữa họ.
Nhưng dù nổi tiếng và bận rộn đến thế, cả ba vẫn luôn xem Nguyễn Xuân Bách như em út trong nhà. Họ để mắt, họ che chở, họ kéo em đi cùng mỗi khi sợ em cảm thấy lạc lõng. Chính vì vậy mà dù em có bình thường đến đâu, trong mắt họ, em chưa bao giờ là nhân vật phụ.
Cả ba đã dọn vào ở chung.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Bách béo!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Em đây ạ!//Giật mình//
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Anh được fan tặng quà này.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Thì sao ạ?
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Anh cho em đấy.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ơ, đây là tấm lòng của người ta đưa cho anh mà.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Nhưng anh không thích món quà này.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Em cứ lấy đi.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ơ.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Em cứ nhận lấy, anh đi tắm.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Em không thích cứ để trên bàn, chút anh mang đi cho bé ở cạnh nhà.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Kh-Không được!!
Em phản ứng khá mạnh khi Chương nhắc đến bé hàng xóm ấy. Không phải tự nhiên mà em khó chịu như vậy, bởi giữa em và bé đó chưa bao giờ có một ấn tượng tốt. Mỗi lần em đặt đồ ăn bên ngoài, shipper vừa treo túi trước cửa, em còn chưa kịp mở cửa ra thì phần ăn đã biến mất, và người lấy không ai khác chính là bé ấy.
Em đã nhiều lần nhắc nhở hàng xóm, nói chuyện đàng hoàng, nhưng vì không có bằng chứng rõ ràng nên họ nhất quyết không nhận lỗi, còn xem đó chỉ là hiểu lầm. Điều khiến em tủi thân hơn là lúc đó, những người anh của em đều quá bận, không có ai ở nhà để đứng ra nói giúp hay bảo vệ em. Cảm giác bị lấy mất đồ, bị phớt lờ lời nói, lại phải tự chịu đựng một mình khiến chuyện ấy trở thành một ký ức khó chịu mà chỉ cần nhắc lại là em đã không kìm được phản ứng.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Để em sử dụng, anh đừng cho bé ấy.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Ngay từ đầu như thế thì có phải nhanh hơn không.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Tốn thời gian của anh.
Nói xong, Chương cũng chịu đi tắm, bỏ lại em với những cảm xúc vẫn còn lộn xộn trong lòng, căn phòng dần trở lại yên tĩnh hơn.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Cứ mở ra xem thử đã, nó là thứ gì mà anh Chương nhất quyết không nhận nhỉ?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Tò mò quá đi.
Em nhẹ nhàng mở gói quà, từng động tác chậm rãi như sợ làm hỏng thứ gì đó bên trong. Trên lớp giấy gói là một chiếc nơ hồng được buộc gọn gàng, trông vừa tinh tế vừa dịu mắt. Khi nắp quà vừa hé ra, một mùi hương nước hoa đắt tiền lan tỏa — rất nhẹ, rất dịu, không nồng nhưng đủ để khiến người ta phải khựng lại một nhịp.
Bách sững người, tim bỗng đập nhanh hơn khi nhìn rõ món đồ nằm bên trong. Sự hoang mang hiện rõ trên gương mặt em, vừa bất ngờ vừa không hiểu vì sao thứ ấy lại xuất hiện trong gói quà này.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Bạn nào tặng nhầm hả trời.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Nhưng mà cũng dễ.. thương.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Có một cái kẹp nè.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Cài thử xem.
Bách lấy thử chiếc kẹp Hello Kitty ấy cài lên tóc, tay vừa với lấy chiếc gương thì chưa kịp nhìn rõ hình ảnh phản chiếu của mình. Đúng lúc đó, Chương từ trong phòng tắm bước ra, và ánh mắt anh bắt gặp trọn vẹn khoảnh khắc ấy.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Mày cài cái gì trên tóc đấy Bách!!..
Chương nhìn thấy Bách đội chiếc kẹp Hello Kitty màu hồng phấn trên đầu thì bật cười lớn, cười đến mức khúc khích mãi không thôi, vẻ mặt vừa bất ngờ vừa thích thú, như thể vừa bắt gặp được một cảnh tượng quá đỗi buồn cười.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ơ!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh Chương cười em!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Đáng ghét!!!
Chương phản xạ nhanh hơn một nhịp, vừa thấy cảnh đó liền giơ điện thoại lên chụp lại, tiếng tách vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Bách hoảng loạn thật sự, tim đập thình thịch, vội vàng chạy tới, tay với lấy điện thoại của Chương, miệng cuống quýt đòi xóa ảnh ngay lập tức. Em vừa ngại vừa xấu hổ, mặt nóng ran, trong khi Chương thì cười không ngớt, ôm chặt điện thoại như đang giữ một chiến lợi phẩm quý giá.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Á!!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh Chương xóa ảnh ngay cho em!!!
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Câu trả lời chắc chắn là không rồi..Bách béo!!
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Nhìn ảnh này, em trông cưng vãi!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh mà đăng lên là mất hình tượng gang gang của em mất!!!
Đúng lúc đó, Trường Linh và Trường Giang cũng vừa mở cửa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai đứng sững lại trong vài giây. Một người thì đang cười đến cong cả lưng, một người thì tóc còn kẹp Hello Kitty hồng phấn, mặt đỏ bừng lao tới giành điện thoại.
Cả hai hoang mang toàn tập, nhìn qua nhìn lại như không tin vào mắt mình, đầu óc còn chưa kịp xử lý xem rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra trước mặt.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Linh,Giang lại đây xem này!!
Trường Linh và Trường Giang sau khi xem xong tấm ảnh Chương vừa chụp thì cười lớn còn dữ hơn cả Chương, cười đến mức không giữ được hình tượng. Trong lúc đó, Bách vì quá rối mà quên béng mất chiếc kẹp vẫn còn cài trên đầu, đứng ngơ ra giữa phòng.
Chớp đúng khoảnh khắc ấy, Linh và Giang nhanh tay chụp vội thêm mấy tấm, vừa chụp vừa cười không ngớt, còn Bách thì chỉ kịp nhận ra mọi chuyện khi đã quá muộn.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Ôi thôi chết!!!
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Mày xong rồi Bách ơi!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Á!!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hình tượng gang gang của em!!!
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Nguyễn Xuân Bách comeout!!
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Báchbot!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Được lắm.
Giọng Xuân Bách chợt trầm hẳn xuống, không lớn tiếng nhưng lại tạo ra một cảm giác lạnh sống lưng, như có sát khí vô hình lan ra phía sau. Cả căn phòng im bặt trong khoảnh khắc ấy.
⋆˚𝜗...Sau hai tiếng...𝜚˚⋆
Khoảng hai tiếng sau, Ngọc Chương, Trường Linh và Trường Giang đã ngoan ngoãn quỳ gối úp mặt vào tường, không ai dám hé nửa lời. Còn Xuân Bách thì đứng phía sau, tay cầm cây kiếm gỗ, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, khiến ba ông anh chỉ biết im lặng chịu trận, hối hận muộn màng vì loạt ảnh ban nãy.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Các anh yêu quý của em cứ quỳ ở đây nhé.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Đến lúc em thấy các anh có lòng hối cãi, em sẽ miễn phạt cho các anh yêu quý của em.
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Xuân Bách yêu ơi...
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Tình cảm anh em bao năm mà em nỡ làm vậy thật à...
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Để anh xóa ảnh nha Bách...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Quá muộn rồi.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
À, đừng có lén lúc em ngủ thì trốn vào phòng nhá.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Em giữ chìa khóa phòng hết rồi.
Xuân Bách từ tốn giơ chùm chìa khóa phòng của cả ba lên, những chiếc chìa kim loại va vào nhau phát ra tiếng leng keng khô khốc, vang vọng giữa căn phòng đang nặng nề đến nghẹt thở. Âm thanh ấy không lớn, nhưng đủ khiến Trường Giang, Trường Linh và Chương đồng loạt giật bắn người, đầu vẫn úp sát vào tường mà tim thì đập thình thịch, như thể vừa bị ai đó túm trúng gáy.
Bách lắc chùm chìa khóa thêm lần nữa, chậm rãi, cố tình kéo dài khoảnh khắc. Mỗi tiếng kêu vang lên lại giống như một lời nhắc nhở không cần nói thành lời. Không khí sau lưng họ trở nên lạnh hẳn, sát khí tỏa ra rõ rệt, khiến cả ba chẳng ai dám hé môi, cũng không dám quay đầu lại dù chỉ nửa tấc.
Xuân Bách đứng phía sau, tay vẫn cầm thanh kiếm gỗ, ánh mắt trầm xuống, bình thản đến đáng sợ. Chính sự im lặng ấy mới khiến người ta hoảng loạn hơn bất kỳ lời quát mắng nào. Cả ba ông anh lúc này chỉ biết quỳ im, úp mặt vào tường, trong đầu rối bời, vừa hối hận vừa lo sợ không biết Bách sẽ “xử lý” chuyện này theo cách nào.
Chỉ với chùm chìa khóa nhỏ trong tay, Xuân Bách đã khiến họ hiểu rõ một điều mọi trò đùa đã đi quá giới hạn, và cái giá phải trả cho sự lén lút ấy thì chắc chắn… chưa thể kết thúc đơn giản.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Các anh yêu quý của em suy nghĩ thứ gì, em cũng biết hết đấy.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Cứ cẩn thận vào.
࿔‧ ֶָ֢˚˖End Chap Một˖˚ֶָ֢ ‧࿔
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
tui đói chap
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
yêu cầu các tác giả hãy ra chap tiếp đi
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
chúc mừng sinh nhật Xuân Bách đáng iuu🫶🏻
Eppisode 2 | ⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪Cây chổi mà đẹp??
˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
Sáng sớm hôm ấy, từ phòng của Xuân Bách vang lên tiếng la lớn, phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sáng. Âm thanh bất ngờ và dồn dập đến mức khiến người nghe cũng phải giật mình, đủ để cảm nhận được sự hoảng hốt và cuống cuồng của người trong phòng.
May mà khu chung cư này có hệ thống cách âm khá tốt, các căn hộ được xây tách biệt nên tiếng la ấy chỉ dừng lại trong phạm vi nhà Xuân Bách, không lan sang các căn bên cạnh. Nhờ vậy mà hàng xóm xung quanh không bị làm phiền bởi sự náo loạn đột ngột này.
Bên trong phòng, Xuân Bách bật dậy trong trạng thái rối bời, tim đập nhanh, đầu óc còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra. Tiếng la vừa rồi như phản xạ tự nhiên, bộc lộ rõ sự bối rối và cuống quýt của em, báo hiệu một buổi sáng bắt đầu chẳng hề yên ả như thường ngày.
Ba ông anh — Vũ Trường Giang, Bùi Trường Linh và Ngọc Chương — đang quỳ gối ngoài phòng khách, đầu tựa lưng vào tường, người nghiêng ngả trong tư thế ngủ gật đầy miễn cưỡng. Sau một đêm dài chẳng ai được yên giấc, cả ba gần như kiệt sức, mí mắt trĩu xuống, ý thức lơ mơ lúc tỉnh lúc mê.
Bất chợt, tiếng động lớn vang lên từ phòng của Xuân Bách khiến không khí yên ắng buổi sáng bị xé toạc. Cả ba giật mình bật dậy gần như cùng lúc, đầu óc còn chưa kịp xử lý chuyện gì đang xảy ra. Trường Giang hoảng hốt chống tay xuống sàn, Trường Linh ngồi thẳng người lên theo phản xạ, còn Ngọc Chương thì khẽ rùng mình, lưng thẳng đơ.
Mặt mũi ai nấy đều ngơ ngác, ánh mắt lạc lõng, hơi thở gấp gáp như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Không ai nói với ai một lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt của Xuân Bách, trong lòng dâng lên một cảm giác chẳng lành. Khung cảnh ấy khiến cả ba trông chẳng khác nào những đứa trẻ vừa bị bắt quả tang làm chuyện sai, đứng im chờ đợi bản án sắp sửa được tuyên ra.
Cánh cửa phòng bật mở đánh “rầm” một cái, phá tan bầu không khí căng thẳng trong căn hộ. Ngay sau đó là tiếng hú hét ồn ào vang lên không ngừng, giọng Xuân Bách cao vút, đầy năng lượng như thể vừa trúng số độc đắc. Bách lao thẳng ra giữa nhà, chẳng buồn để ý ánh mắt ngơ ngác của ba ông anh, rồi bắt đầu nhảy nhót tưng tưng, chân bật lên liên tục, tay khua loạn xạ chẳng khác nào một con thỏ nhỏ đang phấn khích quá mức.
Cả người Bách toát ra một vẻ vui sướng không giấu được, gương mặt rạng rỡ, nụ cười tươi đến mức khiến không gian xung quanh cũng như sáng lên theo. Tiếng cười, tiếng hú hòa lẫn với những bước nhảy loạn xạ làm cho phòng khách vốn im lìm phút trước bỗng chốc trở nên náo loạn, để lại ba ông anh chỉ biết đứng sững tại chỗ, vừa ngơ ngác vừa bất lực nhìn cảnh tượng trước mắt.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Há há!!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hú hú!!!
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Em thừa đường buổi sáng à, Bách?
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Thảo Anh khùng.
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Báchbot.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Này, mấy anh nói gì em đấy?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Chắc mấy anh quỳ cả đêm chưa đủ nhỉ?
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Không...
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Đủ rồi Bách ơi..
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Em nghe nhầm rồi Bách ơi...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Em đang vui, tạm bỏ qua.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Miễn phạt.
Sau một hồi náo loạn, Xuân Bách cuối cùng cũng chịu “giơ cao đánh khẽ”, tuyên bố miễn phạt cho cả ba người. Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy thôi mà Vũ Trường Giang, Bùi Trường Linh và Ngọc Chương như được đại xá, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, cảm giác nhẹ người hẳn đi.
Được phép rời khỏi sàn nhà lạnh lẽo để ngồi lên chiếc sofa êm ái, cả ba gần như muốn rơi nước mắt vì xúc động. Lưng vừa chạm vào đệm mềm, họ liền ngả người ra sau, nét mệt mỏi tan dần, trong lòng không ngừng đội ơn trời đất vì cuối cùng cũng thoát khỏi “kiếp nạn” kéo dài suốt đêm qua.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Bách lúc nãy em...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Lúc nãy do em quá vui thôi.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Có thể cho bọn anh biết nguyên nhân khiến em vui như vậy, được không?
Xuân Bách bật cười khi nghe Ngọc Chương cùng hai người kia tò mò hỏi dồn dập, không hiểu vì sao lúc nãy em lại vui đến như vậy. Không nói nhiều, Bách với tay lấy chiếc máy tính bảng đầy sticker màu mè đặt trên bàn, dáng vẻ có chút trẻ con nhưng lại rất đáng yêu, rồi loay hoay thao tác vài cái và mở một website lên, sau đó đưa cho họ xem.
Chỉ vừa nhìn thấy nội dung hiện trên màn hình, cả ba người đều khựng lại trong chốc lát. Sự bất ngờ nhanh chóng biến thành nụ cười mừng rỡ, tiếng cười vang lên trong căn phòng, khiến không khí trở nên nhẹ nhõm và ấm áp hơn hẳn.
Nội dung trên webside.
GỬI NGUYỄN XUÂN BÁCH
(Rz Mas & Mason Nguyễn)
Chúc mừng bạn đã chính thức trở thành cast chính của chương trình Anh Trai “Say Hi” 2025. Tôi tin rằng đây là một dấu mốc rất đáng nhớ, không chỉ vì cơ hội mà bạn có được, mà còn vì hành trình mới mà bạn sắp bước vào. Ở bạn luôn có sự chân thành và bền bỉ rất riêng — có thể không ồn ào, nhưng đủ để tạo nên dấu ấn lâu dài. Chính điều đó khiến tôi tin rằng bạn xứng đáng góp mặt trong chương trình này.
Khi tham gia Anh Trai “Say Hi”, tôi tin bạn sẽ có nhiều thay đổi tích cực tự tin hơn khi thể hiện bản thân, dám bước ra khỏi giới hạn quen thuộc và học được cách tỏa sáng theo cách của riêng mình. Chương trình không chỉ mang đến trải nghiệm nghề nghiệp, mà còn giúp bạn kết nối với những con người mới, tích lũy kỹ năng, mở rộng cơ hội và để nhiều người nhìn thấy giá trị thật sự của Nguyễn Xuân Bách.
Hẹn gặp bạn vào ngày 26/6/2025, tại XXX – TP. Hồ Chí Minh,
ngày chính thức bắt đầu buổi quay hình đầu tiên.
Chúc bạn thật vững vàng và giữ trọn tinh thần cho chặng đường phía trước.
Trân trọng,
Vie Channel.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Mấy anh sao mà hiểu cảm giác ấy được.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Há há.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Con thỏ béo được người ta mời làm cast chính luôn.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Anh nghĩ em lên hình cỡ vài giây trong một tập là hợp.
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Anh nghĩ là người ta mời nhầm cho em rồi đấy, Bách.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ai như mấy người?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hong được mời chứng tỏ mấy người không đủ phước đấy!!
Thực tế là Trường Giang và Trường Linh đều đã được gửi lời mời tham gia từ trước. Thế nhưng, cả hai lại âm thầm giữ kín chuyện đó, không để em hay Chương biết. Mỗi người đều nghĩ mình là người duy nhất được chọn, nên Giang không hề hay rằng Linh cũng góp mặt, còn Linh thì cũng chẳng biết Giang đã có tên trong danh sách được làm cast chính.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Bây giờ ngày mấy rồi nhỉ?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Còn đúng một tháng!?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Đùa!?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Các anh mau lựa ra người sẽ đi theo cầm đồ hộ em đi!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Nhanh lên!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Em đi thay quần áo!!
Em vội vã đi thay đồ, động tác nhanh nhẹn hơn hẳn mọi khi, trong lòng thấp thoáng cảm giác hồi hộp xen lẫn gấp gáp. Trước khi khép cửa phòng lại, em còn không quên dặn ba người anh ở ngoài tự thương lượng với nhau để chọn ra một người được phép đi theo, nhiệm vụ duy nhất là xách đồ và hỗ trợ em suốt buổi. Giọng nói nghe thì bình thản, nhưng ai cũng nhận ra em đang thật sự nghiêm túc.
Tất cả cũng chỉ vì thời gian đã bắt đầu đếm ngược. Chỉ còn đúng một tháng nữa là buổi quay hình sẽ diễn ra, mọi thứ phía trước đều mới mẻ và đầy áp lực. Em muốn chuẩn bị thật kỹ, từ những điều nhỏ nhặt nhất, như thể đang tự nhắc bản thân rằng đây không còn là chuyện đùa, mà là một cột mốc quan trọng sắp sửa mở ra.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Anh Chương đi với Bách đi.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Để thằng Linh, nó cao như cây cột. Cầm được nhiều đồ.
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Giang đi với Bách là hợp luôn.
Cả ba người anh vẫn còn đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, người này tìm cách thoái thác cho người kia, không ai chịu nhận phần “vinh dự” ấy. Họ mải mê tranh luận đến mức chẳng hay biết rằng em đã thay đồ xong từ lúc nào, giờ đang đứng ngay phía sau, khoanh tay chống hông, lặng lẽ nhìn ba người họ bằng ánh mắt hình viên đạn.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
DỪNG LẠI!!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Nói ra lý do hợp lý thì em sẽ suy nghĩ ai ở nhà, ai đi theo em.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Anh bận ở nhà nấu cơm.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ở nhà.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Anh ở nhà dọn phòng cho em nhá?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Phòng em dọn rồi.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
...
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Anh giúp anh Chương làm việc nhà nha?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Không.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh Chương ở nhà.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hai anh đi theo em.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Không công bằng...
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Thiên vị...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ý kiến?
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Lêu lêu!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh làm lần nữa, em cho anh đi theo luôn.
𝟐𝟒𝐤.𝐑𝐢𝐠𝐡𝐭_𝐕𝐮𝐍𝐠𝐂𝐡𝐮𝐨𝐠.
Th-Thôi..
Không phải tự nhiên mà cả ba ông anh đều tìm cách né tránh chuyện đi cầm đồ giúp Bách. Mỗi lần em bước vào khu mua sắm là y như rằng đồ đạc tăng lên theo cấp số nhân, túi lớn túi nhỏ chất đầy, đến mức chiếc xe cũng khó mà chứa nổi. Chỉ nghĩ tới cảnh phải theo sau ôm hết đống đó thôi là đã đủ khiến người ta chùn bước.
Nhưng nguyên nhân khiến họ thật sự dè chừng lại nằm ở một chuyện khác. Bách chẳng mấy khi động tới thẻ của mình, mà vô tư dùng thẻ của các anh. Mỗi lần em chọn thêm một món đồ, các anh lại lặng lẽ nuốt khan, trong đầu chỉ còn vang lên tiếng “ting” của máy quẹt thẻ, vừa cầm đồ vừa thấp thỏm không yên.
-Tại Siêu Thị.-
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Nên mua cái này không?
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Kh-Không...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Kệ anh.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
...
Sau hơn vài tiếng đồng hồ lăn lộn trong siêu thị, mua từ những thứ cần thiết cho đến cả những món chẳng ai ngờ tới, số đồ gom lại đã nhiều đến mức nhìn thôi cũng thấy choáng. Đến lúc chất hết đống đó lên chiếc xe bốn chỗ nhỏ gọn, cả ba mới nhận ra đây thật sự là một thử thách. Túi nọ chồng lên túi kia, cốp xe kín mít, thậm chí phải tận dụng thêm cả hàng ghế sau mới nhét cho vừa.
-Trên xe.-
Trên đường lái xe về, Trường Giang tiện tay bốc đại một món trong đống đồ vừa mua, không thèm nhìn kỹ là gì. Đến khi cầm ra ngoài, anh mới khựng lại, trên tay là một cây chổi màu bạc, dáng dài thon, trông chẳng khác nào cây chổi phù thủy trong mấy bộ phim phép thuật, chỉ thiếu mỗi cảnh bay vút lên trời.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Em mua cái gì vậy, Bách???
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Nó đẹp lắm á, anh không thấy à?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Anh Linh thấy đẹp không?
𝐁𝐮𝐢𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐋𝐢𝐧𝐡.
Đ-Đẹp..
Trường Linh miễn cưỡng trả lời, đành dối với lòng không thì Xuân Bách đánh cho nát mặt mất.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Đấy, anh Linh cũng nói là đẹp.
𝐆𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐧_𝐕𝐮𝐓𝐫𝐮𝐨𝐠𝐆𝐢𝐚𝐠.
Cây quét nhà mà đẹp...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Không có mắt thẩm mĩ.
࿔‧ ֶָ֢˚˖End Chap Hai˖˚ֶָ֢ ‧࿔
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
lườii wa
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
Lười ra chap quá
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
Chắc 1 tháng 1 chap
Eppiso 3 | ⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪Gặp Mọi Người.
˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
Ngày 05 Tháng 07 Năm 2025.
Nguyễn Xuân Bách tất bật chuẩn bị cho ngày ghi hình đầu tiên, một ngày mà em đã chờ đợi từ rất lâu. Ngay từ sáng sớm, Bách đã thức dậy sớm hơn thường lệ, căn phòng còn vương mùi nắng mới nhưng em thì đã bắt đầu xoay vòng giữa quần áo, phụ kiện và những vật dụng cần thiết. Mọi thứ đều được kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, chỉ sợ bỏ quên một món nhỏ cũng khiến bản thân lúng túng khi ra trường quay.
Dù bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, trong lòng Bách vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp xen lẫn háo hức. Đây không chỉ là một buổi ghi hình bình thường, mà là bước khởi đầu cho một hành trình hoàn toàn mới. Sự tất bật ấy không đơn thuần vì chuẩn bị đồ đạc, mà còn là cách em tự trấn an bản thân, sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn để đối mặt với những thử thách đang chờ phía trước.
-Phòng Say Hi.-
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Xin chào quý vị khán giả.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Tôi là MC Trấn Thành.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Và hiện tại đang dẫn chương trình Anh Trai Say Hi 2025!!
࿔‧ ֶָ֢˚˖Tua˖˚ֶָ֢ ‧࿔
#Hastag Gợi Ý.#
#GangGang.
#Bếu.
#TeamĐáBào.
#FeatVương.
#2k.
#TrưởngThành.
#CoolNgầu.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Ai mà có từ 'Bếu' nhỉ?
𝐏𝐡𝐚𝐦𝐊𝐡𝐨𝐢𝐕𝐮.
Em xin phép đoán ạ.//Giơ tay//
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Mời em.
𝐏𝐡𝐚𝐦𝐊𝐡𝐨𝐢𝐕𝐮.
Em nghĩ là Mason Nguyễn.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Tại sa-..
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Khoan!!
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Em có một cái tên khác.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Nói đi em , rồi lấy cái mic của tao làm MC luôn đi.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Tao chưa dứt câu là mày nói rồi.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Bộ mày gấp lắm hả?
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Hha-..
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Em xin lỗi.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Nói tiếp đi.
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Em nghĩ là Rz Mas.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Cái thằng Bùi Duy Ngọc này nó trả lời như trả lời luôn.
𝐏𝐡𝐚𝐦𝐊𝐡𝐨𝐢𝐕𝐮.
Khác gì nhau đâu???
𝐁𝐮𝐢𝐃𝐮𝐲𝐍𝐠𝐨𝐜.
Hha.. Em tạo miếng.
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Miếng này... Khó được duyệt.
𝐒𝐨𝐧.𝐤_𝐋𝐞𝐇𝐨𝐧𝐠𝐒𝐨𝐧.
Miếng gì mà nhạt hơn cả nước bọt.
---
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Mời Anh Trai "Bí Ẩn".
Sau một hồi đoán già đoán non, cả nhóm vẫn chưa ai chịu nói ra tên cụ thể, nhưng ai nấy đều có vẻ đã ngầm hiểu trong đầu mình đang nghĩ đến cùng một người. Dù nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện, không khí xung quanh lại mang một cảm giác rất rõ ràng, như thể câu trả lời đã nằm sẵn đó, chỉ chờ đến lúc thích hợp để được gọi tên.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hello mọi người ạ!//Cầm chổi & bước ra//
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Và chúng ta cùng chào đón anh trai Mason Nguyễn!
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Em có thể nào giải thích cho hastag 'Bếu' không?
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Mọi người có thấy em khác với mấy tháng trước không?
Em cầm cây chổi trong tay, xoay nhẹ vài vòng trước mặt mọi người, như muốn cho tất cả thấy sự khác biệt của mình. Mỗi động tác đều dứt khoát nhưng vẫn mang nét tự nhiên, khiến ánh nhìn xung quanh dần tập trung lại, tò mò.
𝐁𝐢𝐠𝐃𝐚𝐝𝐝𝐲_𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐚𝐭𝐕𝐮.
Không.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Này.. Ai trả lời đấy??
𝐁𝐢𝐠𝐃𝐚𝐝𝐝𝐲_𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐚𝐭𝐕𝐮.
Tao nè.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ủa anh Big...
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Hiểu lầm rồi á anh..
𝐁𝐢𝐠𝐃𝐚𝐝𝐝𝐲_𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐚𝐭𝐕𝐮.
Mày sẽ là blacklist của tao trong chương trình này.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ơ, anh ơii.
---
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Thì em đã giảm hẳn bảy cân để tham gia chương trình
𝐇𝐮𝐲𝐧𝐡𝐓𝐫𝐚𝐧𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡.
Một tin thần đáng ngưỡng mộ.
-----
Sau vài câu phỏng vấn ngắn của anh Thành, em cuối cùng cũng được “thả tự do”, cảm giác như vừa thoát khỏi một vòng soi xét căng thẳng. Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã được sắp xếp chỗ ngồi, và đúng lúc ấy, em nhận ra mình bị xếp ngồi kế bên Đình Dương — cái thằng đúng kiểu thừa đường, thừa năng lượng.
Chỉ cần nó xuất hiện thôi là không khí xung quanh đã ồn lên thấy rõ, nói không ngừng, cười cũng lớn, động tác thì lúc nào cũng thừa ra một chút. Em liếc qua một cái, trong lòng chỉ kịp thở dài, thầm nghĩ sao lại trúng ngay người mà mình chẳng hề muốn gặp nhất trong lúc này.
𝐓𝐞𝐳_𝐍𝐠𝐃𝐢𝐧𝐡𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠.
Chào anh trai MasonBot nhá!!!
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Mày ồn quá Dương ơi.
𝐓𝐞𝐳_𝐍𝐠𝐃𝐢𝐧𝐡𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠.
Thì sao???
𝐓𝐞𝐳_𝐍𝐠𝐃𝐢𝐧𝐡𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠.
Anh có tin em lấy con thanh xà ra không??
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Chắc anh sợ.
𝐓𝐞𝐳_𝐍𝐠𝐃𝐢𝐧𝐡𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠.
Để rồi xem.
Em hoàn toàn không hề biết thanh xà mà Dương mang theo là rắn thật. Cứ nghĩ đó chỉ là đạo cụ như mọi khi, em còn quay sang trêu lại Dương, bảo rằng có gì đâu mà sợ, vì bình thường Dương cũng chỉ giỏi dọa người khác cho vui thôi. Em nói xong còn cười hì hì, hoàn toàn không ngờ rằng lần này Dương không hề đùa.
Dương rời đi, để lại em ngồi một mình chờ những anh trai khác xuất hiện. Em còn đang lơ đãng, nghĩ rằng mọi chuyện chắc cũng bình thường như trước, thì bất ngờ nhận ra có hai bóng người tiến lại gần. Khi ngẩng đầu lên nhìn rõ mặt, em lập tức sững lại, cảm giác ngạc nhiên tràn lên vì hai người tiếp theo xuất hiện hoàn toàn nằm ngoài những gì em đã tưởng tượng trước đó.
𝐌𝐚𝐬𝐨𝐧_𝐍𝐠𝐗𝐮𝐚𝐧𝐁𝐚𝐜𝐡.
Ủa???
࿔‧ ֶָ֢˚End Chap Ba˖˚ֶָ֢ ‧࿔
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
ít ra chap nhưng chap sẽ dài
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
ra chap nhiều nhưng chap sẽ ngắn
⋆౨ৎ𝐤𝐢𝐨˚⟡˖ ࣪
anh em chọn đi💔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play
novel PDF download
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play