Không có gì tĩnh lặng hơn buổi sáng trong dinh thự Montclair — trừ căn phòng ở dãy phía đông, nơi Liora Montclair sinh sống.
Căn phòng rộng rãi nhưng lạnh lẽo. Tường cao, cửa sổ mở rộng, nhưng rèm hiếm khi được vén. Ánh sáng ban mai chỉ len lỏi qua khe hở thành một vệt nhạt nhòa rơi trên nền đá, phản chiếu dưới chân chiếc giường gỗ cũ kỹ đã lâu mất đi vẻ lộng lẫy thuở nào.
Liora ngồi đó, lưng hơi khom, hơi thở đều đặn nhưng nặng nề, tựa như mỗi nhịp hít vào đều phải xuyên qua một lớp gánh nặng vô hình.
Chiếc váy ngủ của nàng quá chật ở phần eo. Đường chỉ may ép vào da, để lại những vết hằn đỏ chưa kịp phai trước khi ngày mới sang. Nàng biết chiếc váy ấy được chọn có chủ đích — không phải vì không còn cái nào rộng hơn, mà vì chẳng ai thèm quan tâm.
"Dậy muộn thế hả, tiểu thư! Định ngủ đến bao giờ nữa!"
Tiếng quát ấy vang lên không kèm theo bất kỳ tiếng gõ cửa nào.
Cánh cửa phòng bị đẩy bật ra thô bạo, va vào tường rung lên bần bật.
Một nữ hầu bước vào với những bước chân nặng nề, mặt cau có, ánh mắt nhìn Liora như thể đang nhìn một vết ố khó tẩy.
"Cô tưởng đây là quán trọ rẻ tiền à?" nữ hầu tiếp tục. "Bữa sáng qua lâu rồi."
Liora ngẩng đầu lên chậm rãi. Mái tóc đỏ xõa rối bời, chưa được chải. Đôi mắt nàng không thách thức, cũng chẳng van nài. Chỉ bình thản. Bình thản đến kỳ lạ đối với một người ngày nào cũng bị đối xử như gánh nặng.
"Ta sẽ xuống ngay," Liora đáp khẽ.
Nữ hầu khịt mũi. "Tất nhiên rồi. Như mọi khi. Lúc nào cũng 'xuống ngay'. Đúng là phí thời gian người khác."
Nữ hầu liếc nhìn thân hình Liora từ đầu đến chân, không thèm che giấu vẻ ghê tởm. "Có lẽ nếu tiểu thư không ăn nhiều đến thế, thì việc ra khỏi giường cũng chẳng khó nhọc đến vậy."
Câu nói ấy được ném ra như hòn sỏi nhỏ đã quá nhiều lần trúng vào cùng một vùng da. Không chảy máu. Không còn mới mẻ. Nhưng vẫn đau.
Liora không đáp.
Nàng chờ cho đến khi nữ hầu rời đi, cho đến khi tiếng bước chân xa dần và cánh cửa đóng lại — lần này bằng một cú đập cố tình mạnh hơn.
Lúc ấy hơi thở Liora mới chao đảo.
Nàng đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ ở góc phòng. Trên bàn là một tách trà ấm và đĩa bánh mì ngọt trông vẫn còn mới. Mùi thơm dịu nhẹ, ngọt quá cho khẩu vị buổi sáng. Liora nhìn chằm chằm vào đó lâu hơn bình thường.
Bánh mì ấy lúc nào cũng có.
Mỗi sáng.
Từ cùng một đôi tay.
Liora bẻ đôi chiếc bánh, ngắm nghía như thể đang cân nhắc điều gì trong đầu. Rồi, ngần ngừ, nàng cắn một miếng nhỏ.
Vị nó... lạ. Không dở. Nhưng có chút đắng mơ hồ ẩn sau vị ngọt.
Như mọi khi.
Liora nuốt xuống, dù có cảm giác khó chịu thoáng qua trong lồng ngực. Bao năm nay nàng cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng nề, cử động chậm chạp, đầu óc hay mụ mị. Thầy thuốc của gia tộc bảo đó là vì nàng ăn quá nhiều và ít vận động.
Nhưng Liora chưa bao giờ ăn quá mức.
Phòng ăn gia tộc Montclair đã đông đúc khi Liora cuối cùng cũng xuống tới nơi. Chiếc bàn dài bằng gỗ sồi bày đầy đĩa bạc và ly pha lê, nhưng bầu không khí lạnh ngắt. Không tiếng cười. Không lời chào.
Bá tước Bernard Montclair ngồi ở đầu bàn, dáng ngồi thẳng tắp, khuôn mặt cứng rắn như tạc bằng đá. Bên cạnh, Bá tước phu nhân Irene Montclair — người vợ kế của Bá tước — khuấy trà bằng động tác thanh nhã, đôi mắt thỉnh thoảng mới ngước lên, không phải nhìn Liora mà là nhìn về phía chiếc ghế trống đối diện.
Chiếc ghế ấy liền có người ngồi.
"Xin lỗi mọi người," giọng nói vui tươi ấy xé tan sự im lặng. "Con đến muộn."
Sera Montclair bước vào với nụ cười ngọt ngào. Mái tóc vàng được búi gọn hoàn hảo, chiếc váy rủ xuống thanh thoát theo đường cong mảnh mai. Cô cúi đầu chào cha mẹ rồi ngồi xuống, như thể cả căn phòng được tạo ra chỉ để đón tiếp cô.
Bá tước phu nhân Irene mỉm cười. Nụ cười mà Liora chưa bao giờ được nhận.
"Không sao đâu, Sera. Con lúc nào cũng đúng giờ trong những việc quan trọng," Bá tước phu nhân nói.
Liora cúi đầu, tập trung vào đĩa của mình. Bánh mì y hệt, trà y hệt. Tay nàng hơi run khi nâng tách.
"Liora?"
Giọng cha khiến nàng khựng lại.
"Dạ, thưa cha?" nàng đáp nhanh.
"Ta nghe nói con lại gây chuyện với người hầu hôm qua," Bá tước Bernard nói.
Liora lặng đi. Nàng nhìn cha, mắt hơi trợn lên.
"Con không—"
"Con lúc nào cũng gây rối!" Bá tước cắt ngang lạnh lùng. "Con làm người hầu ấy khóc. Nghe nói con ném đĩa vào đầu cô ta."
Sera thở dài, đầy giả tạo. "Chị à, chị nên kiên nhẫn hơn. Họ chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi mà."
Liora quay sang. "Ta không ném gì cả," nàng nói, lần này giọng cứng rắn hơn một chút. "Cái đĩa rơi vì tay ta trượt."
"Vì ăn quá nhiều," Bá tước phu nhân Irene chen ngang mà không thèm nhìn Liora.
Câu nói ấy rơi xuống như búa.
Bá tước Bernard gật đầu như thể thế đã đủ kết luận. "Đủ rồi. Ta không muốn nghe lý do. Con làm gia tộc này mất mặt mỗi ngày, Liora. Bao giờ con mới biết cư xử đúng như một tiểu thư nhà Bá tước? Nhìn em gái con, Sera. Nó giữ gìn vóc dáng, giữ gìn hình ảnh trước mặt giới quý tộc. Không như con — nỗi nhục của cả gia tộc này."
Liora nắm chặt tay dưới gầm bàn. Móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Nàng muốn nói. Muốn giải thích. Muốn dù chỉ một lần được lắng nghe.
Nhưng nàng biết.
Nàng luôn biết.
Ở bàn ăn này, giọng nàng chưa bao giờ được ai nghe thấy.
Cho đến khi một chuyện lớn xảy đến...
Tin tức ấy đến vào gần trưa, do sứ giả hoàng cung mang tới — người mặc lễ phục xanh sẫm, trên ngực thêu quốc huy đế chế.
Cả gia tộc Montclair tập trung ở đại sảnh. Người hầu đứng dọc hai bên, đầu cúi thấp. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tựa như những bức tường cổ cũng đang nín hơi.
"Với sắc lệnh này," sứ giả dõng dạc, mở cuộn dương bì, "theo chỉ dụ của Hoàng đế Victor Aurelius, nay công bố hôn sự giữa gia tộc Montclair và gia tộc Ravens."
Tim Liora đập dồn dập.
Cái tên ấy...
Không thể nào.
"Tiểu thư của gia tộc Bá tước Montclair," sứ giả tiếp tục, "sẽ kết hôn với Công tước Alaric Ravens, Đại tướng quân của Đế chế."
Cả phòng xôn xao. Bá tước phu nhân Irene bịt miệng, giả vờ kinh ngạc. Bá tước Bernard nhổm dậy khỏi ghế, mặt căng thẳng.
Sera quay phắt sang — nhìn Liora.
Ánh mắt ấy sắc lạnh. Không phải ngạc nhiên.
Mà là... tức giận.
"Đây là vinh dự lớn lao," Bá tước Bernard cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run run giữa tự hào và sợ hãi. "Con gái chúng tôi—"
"Con gái nào?" sứ giả lịch sự nhưng dứt khoát cắt lời. "Hoàng đế chờ câu trả lời ngay."
Sera đứng lên trước.
"Thưa cha," Sera nói nhẹ nhàng nhưng quả quyết. "Con không thể."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô ta.
"Con nói gì vậy?" Bá tước phu nhân Irene thì thào hoảng hốt.
"Con không chấp nhận lấy một người nổi tiếng tàn nhẫn và lạnh lùng," Sera tiếp tục, giọng trong trẻo. "Con còn trẻ. Con... sợ. Vị thế của con trong giới quý tộc đang lên, con không muốn phí công sức bấy lâu."
Im lặng bao trùm căn phòng.
Liora cảm nhận những ánh mắt lần lượt dồn về phía mình, từng cái một, như những lưỡi dao hướng tới mà chẳng cần nhấc lên.
Bá tước Bernard quay sang. Im lặng rất lâu để suy nghĩ.
"Vậy thì," Bá tước cuối cùng nói, giọng trầm, nặng trĩu. "Liora."
Cái tên ấy rơi xuống như bản án.
"Con sẽ là người kết hôn với Công tước Alaric Ravens," Bá tước Bernard tuyên bố.
Thế giới của Liora như ngừng quay.
Nàng đứng dậy chậm rãi. "Thưa cha?"
"Con không có quyền chọn," Bá tước cắt ngang lạnh lùng. "Đây là lệnh của Hoàng đế. Và con... ít nhất lần này hãy làm được điều gì có ích. Trả lại những gì ta đã bỏ ra để nuôi con."
Sera mỉm cười mỏng.
Gần như không ai nhận ra.
Và lần đầu tiên trong ngày hôm ấy...
Liora Montclair thực sự cảm nhận được máu trong người mình sôi lên.
Liora không trả lời ngay.
Nàng đứng giữa phòng khách dinh thự Montclair, lưng thẳng, hai tay khoanh gọn trước thân hình mà bấy lâu nay bị coi là nỗi xấu hổ. Gương mặt nàng bình thản — bình thản đến kỳ lạ đối với một người vừa bị biến thành vật tế thần.
"Được. Tôi đồng ý," cuối cùng Liora cất tiếng.
Chỉ một câu ngắn ngủi ấy khiến tất cả im bặt.
Bá tước Bernard cau mày. Dường như ông ta mong chờ nước mắt. Phản kháng. Van xin. Bất cứ điều gì, miễn là chứng tỏ Liora vẫn có thể bị bẻ gãy.
Nhưng không có gì cả.
Liora chỉ cúi đầu lễ phép trước sứ thần hoàng cung. "Xin ngài chuyển lời đến Hoàng đế bệ hạ," nàng nói bằng giọng đều đều, "rằng gia tộc Montclair tuân lệnh."
Viên sứ thần hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu. "Hôn lễ sẽ cử hành trong một tháng kể từ hôm nay."
Một tháng.
Quá ngắn để chuẩn bị một đám cưới, ngay cả với giới quý tộc vốn thường mất đến cả năm trời sắp xếp.
Sau khi sứ thần rời đi, sự im lặng trong phòng khách không còn mang tính nghi thức nữa. Nó biến thành thứ gì đó sắc nhọn hơn, riêng tư hơn.
"Sao con bé lại ra vẻ cam chịu thế?" Bá tước phu nhân Irene cất giọng phá vỡ bầu không khí, giọng mụ lạnh tanh. "Cứ như thể chúng ta đang gây tội ác tày trời với nó vậy."
Liora ngẩng mặt lên. Đôi mắt nàng bình thản, gần như trống rỗng. "Chẳng phải đúng là vậy sao?"
BỐP!
Một cái tát nảy lửa giáng xuống má Liora.
Đầu cô gái lảo đảo sang một bên, tóc xổ tung. Cơn rát lan nhanh, nóng bỏng, nhục nhã. Mấy người hầu nín thở. Không ai nhúc nhích.
"Giữ cái mồm mày lại," Bá tước Bernard quát. "Mày sắp gả cho Công tước. Đó là vinh dự."
"Vinh dự cho ai ạ?" Liora hỏi khẽ.
Bá tước Bernard nhìn nàng chằm chằm. "Cho gia tộc này."
Liora lạnh lùng đáp lại ánh mắt ông ta khi nghe câu nói ấy. Tất nhiên rồi — cho gia tộc, chứ không phải cho Liora. Có bao giờ cái gia đình này thèm quan tâm đến nàng.
Sera đứng cạnh chân cầu thang, theo dõi mọi chuyện với vẻ lo lắng giả tạo. "Chị ơi, đừng làm tình hình tệ hơn nữa. Cha và mẹ cũng đang rất áp lực mà."
Liora quay sang nhìn cô em cùng cha khác mẹ. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Và trong đôi mắt Sera, Liora nhìn thấy... không phải cảm giác tội lỗi, mà là sự nhẹ nhõm.
Đồ con ranh xảo trá, Liora nghĩ thầm.
Tin tức về hôn sự lan nhanh hơn lửa mùa hạ.
Dưới bếp, đám người hầu thì thầm mà chẳng buồn hạ giọng.
"Công tước Ravens là tướng quân chiến trường, đúng không?"
"Nghe nói ông ấy giết kẻ thù bằng tay không đấy."
"Thế mà tiểu thư Liora lại là người gả cho ông ấy à?"
"Tội nghiệp Công tước, phải cưới một mụ béo như thế."
Hai chữ tội nghiệp được thốt ra kèm tiếng cười khúc khích.
Mỗi bước chân Liora đi qua hành lang lâu đài đều bị ánh mắt khinh miệt dõi theo.
Chiếc váy mặc thử cho hôn lễ bó nghẹt ở eo và tay áo, như thể cố tình được chọn để phơi bày từng đường cong trên thân hình nàng.
"Đứng thẳng lên," người thợ may nói bằng giọng bực dọc. "Tiểu thư mà không kiểm soát nổi cái thân mình thì ít nhất cũng đừng gây khó dễ cho chúng tôi."
Kim khâu đâm vào da nàng, không một lời xin lỗi.
Liora không kêu ca. Không nhúc nhích. Nàng chỉ nhìn bóng mình trong tấm gương cao — một thân hình đồ sộ với gương mặt tái nhợt và đôi mắt xanh lục giờ đây trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
"Chiếc váy này quá đơn giản," Bá tước phu nhân Irene bình phẩm từ chiếc ghế cạnh cửa sổ. "Nhưng thôi kệ. Cái thân hình ấy có mặc gì cũng chẳng thanh nhã nổi."
Sera cười khẽ. "Ít nhất Công tước cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều."
Câu nói ấy được đám người hầu hưởng ứng bằng tiếng cười rúc rích.
Liora cúi đầu. Không phải vì xấu hổ, mà vì nàng nhận ra một điều.
Chúng sẽ không dừng lại.
Không phải hôm nay.
Không phải sau hôn lễ.
Không bao giờ — bởi bản tính đê tiện ấy đã ăn vào máu chúng rồi.
Màn đêm buông xuống mang theo những lời thì thầm đen tối hơn.
Trong căn phòng nhỏ gần bếp, hai người hầu lâu năm vừa gấp vải vừa trò chuyện.
"Nghe nói Công tước Ravens chưa bao giờ đụng đến phụ nữ nếu không phải ý ngài ấy muốn."
"Thế thì tiểu thư Liora sao?"
"Cái thân to đùng thế, ai mà thèm đụng vào?"
Tiếng cười khẽ lại vang lên.
"Đừng ngạc nhiên nếu Công tước bỏ mặc cô ta ngay đêm tân hôn đấy."
"Hoặc thậm chí ly hôn luôn cho rồi."
Liora đứng sau cánh cửa hé mở. Nàng không bước vào. Cũng không bỏ đi.
Nàng chỉ đứng đó, lắng nghe.
Từng lời từng chữ đi vào trong nàng ngay ngắn, như được xếp đặt cẩn thận rồi cất giữ. Không phải để quên — mà để nhớ.
Bởi Liora không thấy cần phải thanh minh. Chưa cần... ở thời điểm này.
Nàng không muốn phí sức chỉ để mắng mỏ đám người hầu kia, dù trong lòng Liora rất muốn túm tóc từng đứa một.
Về Công tước Alaric Ravens, những câu chuyện ngày càng hoang đường.
Người ta gọi ông là Công tước Sắt — người đàn ông chưa bao giờ nở nụ cười trên chiến trường, kẻ dẫn quân từ hàng tiền phong, không ngần ngại chém đầu kẻ phản bội trước bàn dân thiên hạ.
Có người nói ông không có vợ vì mọi phụ nữ đều sợ.
Có người nói ông từ chối mọi hôn ước vì không tin vào tình yêu.
Lại có kẻ thì thầm rằng ông chỉ cưới vì lệnh Hoàng đế, và sẽ căm ghét bất kỳ ai trở thành vợ mình.
"Con đàn bà khốn khổ, nhưng đó là quả báo cho kẻ xấu xa không biết thân biết phận," ai đó buông lời trong một buổi tối tại dinh Bá tước.
"Con mụ béo, đáng lẽ phải nhốt mình trong phòng cho xong," kẻ khác hùa theo.
Liora nghe hết.
Và giữa tất cả những lời ấy, không một ai hỏi Liora ra sao, cảm thấy thế nào.
Nhưng cũng giống như họ, Liora chẳng thèm bận tâm.
Những ngày tiếp theo trôi qua như một bản án bị lặp đi lặp lại.
Bọn người hầu không còn buồn che giấu sự thô lỗ. Bữa ăn của Liora thường đến muộn, hoặc nhiều quá. Lúc nào cũng nhiều quá.
Và mỗi khi Liora cố từ chối, sẽ có ai đó lên tiếng: "Tiểu thư chẳng phải thích ăn sao? Ăn cho nhiều vào kẻo ngất giữa hôn lễ, nhưng cũng đừng ăn quá nhiều kẻo rách váy đấy."
Phải, sự sỉ nhục ngày càng trắng trợn.
Sera thường ghé phòng nàng với nụ cười ngọt ngào.
"Chị trông xanh xao quá," Sera nói vào một buổi sáng, đặt một đĩa bánh ngọt lên bàn. "Ăn đi chị. Chị cần sức cho hôn lễ mà. Em đặc biệt sai bếp làm bánh ngọt thật ngon cho chị đấy."
Liora nhìn đĩa bánh hồi lâu. Chỉ riêng mùi hương thôi nàng đã biết nó ngọt đến mức nào, nhăn mặt khi tưởng tượng cảnh phải đưa vào miệng.
"Tôi không đói," Liora từ chối.
Sera nhíu mày, rồi lại nở nụ cười. "Đừng thế chị. Không ăn thì trông chị càng tệ hơn thôi. Ăn thật nhiều vào sẽ tốt lắm."
Ả bỏ đi, để lại mùi bánh ngọt ngấy khiến bụng Liora quặn lên.
Đêm ấy, Liora nôn thốc nôn tháo. Bởi không hiểu sao đồ ăn cứ liên tục được mang đến, và nàng bị ép ăn — từ đám người hầu cho đến mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ.
Trước gương, Liora vén tay áo lên, nhìn những vết bầm tím cũ chưa kịp phai — dấu tích của những lần bị véo, bị xô đẩy, những hình phạt nhỏ nhặt luôn bị coi là đáng đời.
Nàng chạm nhẹ vào từng vết thương. Rồi ngẩng mặt lên.
Trong đôi mắt nhìn lại nàng từ tấm gương, không có nước mắt.
Chỉ có một nhận thức cuối cùng đã nảy mầm rõ ràng:
Nếu thế giới này đã quyết biến nàng thành nạn nhân, thì nàng sẽ học cách sống sót — kể cả khi điều đó có nghĩa là một mình bước đến bên con quái vật mang tên Công tước Alaric Ravens.
Nhưng kỳ lạ thay, Liora không hoàn toàn sợ hãi.
Ngày cưới đến mà không có mưa.
Bầu trời trên Đại giáo đường Hoàng gia trong xanh, nhạt nhòa, tựa như cả thế gian chẳng hề bận tâm rằng có một người phụ nữ đang bị hiến tế trước ngàn con mắt. Chuông nhà thờ rung vang từ sáng sớm, triệu tập quý tộc từ khắp nơi — Hầu tước, Bá tước, Tử tước cho đến Nam tước — tất cả đều đến trong bộ trang phục lộng lẫy nhất, nụ cười hoàn hảo nhất, và những lời thì thầm tệ hại nhất.
Ngay cả Hoàng đế và hoàng gia cũng dự hôn lễ. Rõ ràng đây là một đám cưới đủ xa hoa và trọng đại.
Xe ngựa gia tộc Montclair dừng trước bậc thang cẩm thạch.
Cửa xe mở ra.
Liora Montclair bước xuống chậm rãi.
Chiếc váy cưới màu trắng ngà, giản dị, không nhiều thêu thùa. Vải rủ nặng nề, ôm sát thân hình từ lâu đã là đề tài chế giễu. Không ai thèm cố che đi đường nét ấy, như thể gia đình nàng muốn tất cả mọi người nhìn rõ thứ mà Công tước Ravens "phải gánh chịu."
Tiếng xì xào vỡ tung ngay lập tức.
"Đó là cô ta?"
"Tiểu thư Montclair nổi tiếng ấy à?"
"Nghe nói hay đánh đập người hầu và cư xử thô lỗ lắm."
"Thậm chí còn đồn cô ta ăn chơi sa đọa, ham ăn vô độ."
"Nhìn thân hình kìa."
"Công tước Ravens sắp cưới cô ta sao?"
"Tội nghiệp."
Lại hai chữ ấy. Tội nghiệp.
Liora nghe thấy hết. Nàng luôn nghe thấy.
Nàng bước đi không ngoái sang trái hay phải. Gương mặt bình thản, mắt nhìn thẳng phía trước. Mỗi bước chân nặng trĩu — không phải vì chiếc váy, mà vì hàng trăm cặp mắt đang cân đo thân hình nàng, cười nhạo số phận nàng, và phán xét cả cuộc đời nàng chỉ qua vẻ bề ngoài.
Liora nhận ra Hoàng đế và Hoàng hậu đang nhìn nàng với vẻ không hài lòng. Không rõ vì những tin đồn hay vì thân hình nàng.
Thậm chí nàng còn thấy Hoàng hậu thì thầm điều gì đó với Hoàng đế — rõ ràng là về nàng, bởi Hoàng hậu liếc mắt về phía nàng.
Kệ đi, Liora thầm nghĩ, chẳng buồn bận tâm.
Bên trong giáo đường, Công tước Alaric Ravens đã đứng sẵn trước bàn thờ.
Lễ phục hôn lễ đen tuyền, điểm huy hiệu bạc trên ngực. Dáng đứng thẳng tắp, đường hàm cứng rắn, mái tóc sẫm chải gọn gàng. Hắn tuấn tú — tuấn tú đến mức quá đáng, theo kiểu lạnh lùng và nguy hiểm.
Công tước không quay đầu lại khi Liora bước vào.
Không một lần.
Vị linh mục bắt đầu đọc lời. Những lời thiêng liêng tuôn chảy, vang vọng trong không gian cao rộng. Liora đứng bên cạnh Alaric, đủ gần để cảm nhận sự hiện diện của hắn — lạnh lẽo, vững chãi, bất khả xâm phạm — nhưng cách biệt như hai thế giới khác nhau.
Liora lén nhìn sang.
Alaric nhìn thẳng phía trước. Đôi mắt hắn như thép tôi qua lửa chiến tranh. Không ghê tởm. Không căm ghét. Không có gì cả.
Người đàn ông ấy như thể không nhìn thấy Liora.
Khi đến lúc đọc lời thề, giọng Liora vang rõ. Không run.
"Thiếp, Liora Montclair, nhận ngài, Alaric Ravens, làm chồng..."
Vài vị khách tỏ ra ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh của Liora.
Đến lượt Alaric, hắn đọc bằng giọng đều đều, ngắn gọn, chuyên nghiệp — như lời tuyên thệ quân sự, chứ không phải lời hứa hôn nhân.
"Với lời thề này, hai người chính thức thành vợ chồng," vị linh mục tuyên bố.
Tiếng vỗ tay vang lên. Không sôi nổi. Không ấm áp.
Và trước khi Liora kịp thở phào...
Alaric bước lùi.
Hắn quay người.
Rồi bỏ đi.
Không nhìn vợ mình.
Không đợi.
Không một lời.
Tiếng bước chân của Công tước vang vọng trong giáo đường, rồi mất hút.
Im lặng.
Im lặng nặng nề, ngượng ngùng, và nhục nhã.
Liora đứng một mình trước bàn thờ.
Tiếng xì xào lập tức ùa đến, tràn ngập cả căn phòng.
Tiệc cưới diễn ra như một vở kịch rẻ tiền.
Bàn tiệc chất đầy sơn hào hải vị, nhạc được chơi hoàn hảo, người hầu di chuyển nhanh nhẹn — nhưng chú rể không có mặt. Chiếc ghế của Công tước trống không, chói mắt như một vết thương hở.
Tiếng xì xào lan tràn, không còn thèm giấu giếm.
"Ông ấy bỏ đi rồi?"
"Trước cả tiệc cưới?"
"Vậy là tin đồn ấy đúng..."
"Công tước không chịu nổi thân hình cô ta."
"Ai mà buồn nhìn cơ chứ."
Vài vị khách nhìn Liora thương hại. Những người khác thì nhạo báng kín đáo. Có kẻ cười khúc khích sau chiếc quạt che mặt.
Phu nhân Mira Vellon đứng giữa đám khách quý tộc, nụ cười chiến thắng không thèm che giấu. "Tôi đã đoán trước," bà ta nói to. "Không có người đàn ông bình thường nào muốn chạm vào loại đàn bà như thế."
Không ai lên tiếng phản bác.
Gia tộc Montclair đứng cứng đờ bên rìa căn phòng. Bá tước Bernard tránh ánh mắt Liora. Bá tước phu nhân Irene trông nhợt nhạt — không phải vì buồn, mà vì xấu hổ.
Sera... mỉm cười nhẹ.
Liora ngồi trên ghế, hai tay đặt gọn trên đùi. Nàng nghe hết. Từng lời. Từng tiếng cười nén lại.
Kỳ lạ thay, không có nước mắt.
Chỉ có sự mệt mỏi từ từ chuyển hóa thành nhẹ nhõm.
Đêm ấy, Liora được đưa đến thành trì Ravens.
Phòng tân hôn rộng lớn, lộng lẫy, nhưng lạnh lẽo. Lò sưởi cháy đỏ, chiếc giường lớn được dọn gọn gàng. Người hầu của Công tước cư xử đúng mực — lạnh nhạt, lịch sự, giữ khoảng cách.
"Công tước sẽ đến ngay," một người hầu nói bằng giọng trung tính.
Liora gật đầu. "Cảm ơn."
Thời gian trôi.
Nến cạn dần.
Tiếng bước chân nàng chờ đợi chưa bao giờ đến.
Khi nửa đêm đã qua và cả thành trì chìm vào tĩnh lặng, Liora hiểu.
Công tước sẽ không đến.
Liora ngồi bên mép giường, rồi bật cười khẽ — gần như không ai nghe thấy.
"Thì ra là vậy," nàng lẩm bẩm.
Liora tháo từng món trang sức. Chiếc váy cưới bỗng nhẹ bẫng khi được cởi ra, tựa như nàng đang trút bỏ gánh nặng bao năm. Nàng thay đồ ngủ giản dị, tự mình chải tóc.
Không có người hầu Montclair.
Không có ánh mắt khinh miệt.
Không có giọng Sera giả vờ ngọt ngào.
Chỉ có sự tĩnh lặng.
Liora bước đến bên cửa sổ, vén rèm. Vầng trăng treo yên bình giữa bầu trời.
Nàng mỉm cười.
Nụ cười thật lòng.
"Cuối cùng ta cũng tự do!" Liora reo lên đầy hào hứng.
Tự do khỏi tiếng la mắng.
Tự do khỏi vu oan.
"Cuối cùng ta cũng thoát khỏi lũ quỷ Montclair không biết xấu hổ. Đáng lẽ phải làm điều này từ lâu rồi. Nếu không nhờ Hoàng đế, ta đã mục rữa trong gia tộc ấy. Nhưng ta không ngờ Hoàng đế lại chọn Công tước cho nhà Bá tước," Liora thao thao nửa nói nửa suy nghĩ.
Nàng quay lại giường, nằm xuống, kéo chăn ấm áp.
"Và ta thật may mắn biết bao," nàng tiếp tục, nhắm mắt lại, "vì Công tước không đến tối nay. Dù sao ánh mắt lúc nãy của ông ta cũng lạnh lẽo đúng như tin đồn. Nhưng ta không ngờ Công tước cũng tuấn tú ra phết."
Liora nghĩ ngợi nhiều khi nằm trên giường. Nhất là về cuộc sống sau này.
"Không biết Công tước có ly hôn với ta không nhỉ? Nhìn những gì xảy ra ở hôn lễ, ông ta bỏ đi mà không thèm nhìn ta, chắc sẽ sớm ly hôn thôi. Mong là ông ta làm vậy, vì thế còn hơn bị giam trong thành trì của ông ta làm một Công tước phu nhân bị bỏ rơi," Liora tự nhủ.
Suy nghĩ một lát, nàng mỉm cười rồi nói tiếp: "Ly hôn sớm đi, Công tước ơi. Như vậy ta có thể đến vương quốc khác mở rộng buôn bán. Ta chán ngấy bọn người trong đế chế này rồi."
Hơi thở Liora chậm lại, mí mắt nặng dần.
"Ít nhất đêm nay ta ngủ ngon được," nàng lầm bầm.
Và đêm ấy, trong phòng tân hôn vắng lặng...
Phu nhân Liora Ravens chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi.
Không phải với tư cách người đàn bà bị bỏ rơi.
Mà là người đàn bà cuối cùng đã được tự do.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play