『Nguyên Văn/源文』One Stage!!?
Người vợ trên danh nghĩa•𝟬𝟭
Bác Văn và Quế Nguyên là một đôi vợ chồng trẻ.
Họ kết hôn không lâu, sống chung dưới một mái nhà, đủ lễ nghĩa, đủ trách nhiệm, chỉ thiếu đi sự thân mật của một đôi thật sự yêu nhau
Bác Văn = cậu
Quế Nguyên = anh
Nói về Bác Văn thì cậu là vợ anh, điều đó được ghi rõ trong giấy đăng ký kết hôn. Ngoài tờ giấy ấy ra giữa họ không có thêm một bằng chứng nào khác
Anh đi làm về muộn, cậu cx không hỏi...Và đương nhiên khi cậu ốm anh cx chẳng biết
Hai người ngủ chung một căn nhà, nhưng mỗi người một góc im lặng
Trong mắt người ngoài, anh là người chồng tử tế.
Trong mắt gia đình, cậu là người vợ đúng mực.
Chỉ khi cửa đóng lại, họ mới sống đúng với vai diễn thật của mình:
hai người dưng ở chung địa chỉ.
Mỗi khi đến bữa như một thói quen cậu sẽ đều chuẩn bị nấu ăn cho một người không bao giờ chờ mình
Trương Quế Nguyên
Tôi ra ngoài có chút việc, cậu ở nhà cứ dùng bữa trước đi //khoác đại một cái áo rồi đóng cửa//
Chưa kịp đợi cậu trả lời, anh đã vội vàng bước ra ngoài
Dương Bác Văn
Ít ra cũng phải đợi người ta trả lời đã chứ //lắc đầu + thở dài//
Cậu chán nản, chẳng còn tâm trạng ăn uống nên lặng lẽ đi lên phòng
Ngày qua ngày, mọi thứ vẫn vậy, kể cả lòng người. Tình cảm giữa họ chưa từng tiến lên, dù chỉ một chút
Anh thì vẫn đi sớm về khuya, lúc trở về nhà thường đã quá nửa đêm.
Cậu quen với việc để lại một phần cơm trong nồi, quen với căn nhà im ắng chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc.
Có những ngày, cậu và anh chạm mặt nhau chưa đến một phút, nói với nhau vài câu xã giao rồi lại mỗi người một hướng
Đêm đó, cửa mở.
Tiếng chìa khóa xoay khẽ, rất nhẹ, như sợ làm phiền ai đó dù trong nhà chỉ có mình cậu. Anh bước vào, cởi bỏ áo khoác, nhìn thoáng qua bàn ăn rồi hỏi hờ hững:
Trương Quế Nguyên
cậu chưa ngủ sao? //tiến tới bàn ăn//
Dương Bác Văn
Chờ anh //giọng nhạt//
Anh khựng lại một chút rồi nói tiếp:
Trương Quế Nguyên
Lần sau không cần chò tôi đâu, tôi về muộn
Dương Bác Văn
Ừ //gật đầu//
Chỉ một chữ nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy hụt hẫng đi rất nhiều
Trương Quế Nguyên
// Ngồi xuống ghế nhìn phần cơm đã nguội// tôi không đói
Dương Bác Văn
Em biết //đứng dậy//
Cậu đứng dậy, bê mâm vào bếp, động tác quen thuộc đến mức không còn cảm xúc
Trương Quế Nguyên
Khoan đã, cậu đã ăn chưa?
Cậu không đáp.Sự Im lặng bao trùm căn nhà.
Không phải kiểu im lặng khó chịu, mà là thứ im lặng đã tồn tại quá lâu, đến mức cả hai đều xem nó là bình thường
Cậu dựa vào bồn rửa, hỏi khẽ:
Dương Bác Văn
Anh có khi nào thấy… mệt với cuộc hôn nhân này không?
Trương Quế Nguyên
// ngẩng đầu lên + hơi cau mày// Sao tự nhiên lại hỏi vậy
Dương Bác Văn
Chỉ hỏi thôi //cúi đầu//
Trương Quế Nguyên
Tôi không nghĩ nhiều như cậu
Anh trầm ngâm vài giây rồi đáp, câu trả lời không sai nhưng lại khiến cậu im lặng hẳn
Cậu hiểu rồi.
Không phải anh không mệt,
mà là anh chưa từng coi đây là điều cần phải nghĩ tới
Đêm đó, họ nằm chung một giường, lưng quay về hai phía.Khoảng cách giữa hai người không xa,nhưng đủ để cậu biết rằng trong cuộc hôn nhân này, có những thứ sẽ không bao giờ được chạm tới
Người vợ trên danh nghĩa•𝟬𝟮
𝗦𝗮́𝗻𝗴 𝗵𝗼̂𝗺 𝘀𝗮𝘂, 𝗰𝗮̣̂𝘂 𝘁𝗶̉𝗻𝗵 𝗱𝗮̣̂𝘆 𝗸𝗵𝗶 𝗯𝗲̂𝗻 𝗰𝗮̣𝗻𝗵 đ𝗮̃ 𝘁𝗿𝗼̂́𝗻𝗴 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴.
𝗖𝗵𝗶𝗲̂́𝗰 𝗴𝗼̂́𝗶 𝗹𝗮̣𝗻𝗵, 𝗴𝗮 𝗴𝗶𝘂̛𝗼̛̀𝗻𝗴 𝗽𝗵𝗮̆̉𝗻𝗴 𝗽𝗵𝗶𝘂 𝗻𝗵𝘂̛ 𝗰𝗵𝘂̛𝗮 𝘁𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗰𝗼́ 𝗮𝗶 𝗻𝗮̆̀𝗺 𝗼̛̉ đ𝗼́
Dưới bếp, bữa sáng đã được dọn sẵn.
Không phải anh làm, cậu biết.
Chỉ là anh để lại chút tiền trên bàn, cùng một mảnh giấy nhỏ được ghi rõ từng chữ : "Anh đi sớm"
Vỏn vẹn ba chữ, đủ để cậu đọc hiểu mọi thứ.
Cậu cầm mảnh giấy, cười nhạt.
Dương Bác Văn
Lúc nào anh chẳng đi sớm
Buổi chiều, anh về sớm hơn thường lệ.
Cậu đang ngồi trong phòng khách, ánh mắt dán vào màn hình tivi nhưng không hề xem.
Anh nhìn cậu một lúc rồi hỏi:
Trương Quế Nguyên
Hôm nay không ra ngoài à?
Dương Bác Văn
Không //trả lời không do dự//
Trương Quế Nguyên
Ở nhà xuất vậy, bộ cậu không thấy chán sao?
Dương Bác Văn
//quay sang nhìn anh// Ở nhà thì có người để nói chuyện à?
Trương Quế Nguyên
//Sững lại vài giây// Cậu nói vậy là ý gì?
Cậu hít một hơi, giọng vẫn rất bình:
Dương Bác Văn
Ý là… nếu em có hay không, anh cũng chẳng để ý
Không khí trong phòng trầm xuống.
Anh im lặng hồi lâu rồi nói
Trương Quế Nguyên
Anh bận làm việc, em đừng suy nghĩ nhiều
Dương Bác Văn
//Gật đầu// Ừ! em quen rồi
Trương Quế Nguyên
//Cau mày nhẹ// Quen cái gì?
Dương Bác Văn
Quen làm vợ...nhưng chỉ trên danh nghĩa
Trương Quế Nguyên
//Đứng bật dậy// Em thấy anh đối xử với em tệ lắm sao?
Dương Bác Văn
// nhìn thẳng vào anh// Không tệ, chỉ là không cần
Anh không trả lời được.
Tối hôm đó, anh ngủ ở phòng làm việc.
Còn cậu, lần đầu tiên sau khi kết hôn,
nhận ra rằng có những khoảng cách không cần người thứ ba,
chỉ cần đủ im lặng là đã xa nhau rồi
Đêm đó, cậu không ngủ được.
Ánh đèn trong phòng làm việc vẫn sáng đến khuya, khe cửa hắt ra một vệt sáng mỏng manh, đủ để cậu biết anh vẫn còn thức.
Không phải lo.
Chỉ là… thói quen
Gần sáng, đèn tắt.
Cậu quay mặt vào tường, giả vờ đã ngủ từ lâu.
Những ngày sau đó, họ gần như không nói chuyện.
Anh đi sớm hơn, về muộn hơn.
Cậu cũng thôi chờ cơm, thôi để đèn.
Có lần, anh bất chợt hỏi:
Trương Quế Nguyên
Dạo này em ít nói
Cậu đáp rất nhẹ: "Nói cũng không có ai nghe"
Trương Quế Nguyên
//Nhíu mày// Em đang trách anh à?
Dương Bác Văn
Không //lắc đầu//
Dương Bác Văn
Chỉ là em hơi mệt
Trương Quế Nguyên
//Thở dài// em muốn anh làm gì bây giờ?
Cậu im lặng rất lâu.
Rồi hỏi ngược lại: — “Anh có từng muốn ở bên em không?”
Câu hỏi khiến anh sững người
Trương Quế Nguyên
Em là vợ anh
Dương Bác Văn
Em hỏi là muốn...
Giọng cậu run nhẹ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
— “Không phải trách nhiệm. Không phải thói quen"
Trương Quế Nguyên
//Né tránh ánh mắt của cậu// Anh không biết
Chỉ ba chữ thôi, nhưng đủ khiến tim cậu lạnh hẳn
Dương Bác Văn
// Cười nhẹ// Vậy thì em biết rồi
Tối hôm đó, cậu xếp quần áo vào vali.
Không nhiều, chỉ những thứ thật sự là của mình.
Anh đứng ở cửa, giọng trầm: — “Em định đi đâu?"
Dương Bác Văn
Đi ra khỏi vai diễn này một chút
Trương Quế Nguyên
Em là đang làm quá lên?
Cậu kéo khóa vali lại, nhìn anh rất lâu
Dương Bác Văn
Không. Em chỉ không muốn làm người vợ trên danh nghĩa nữa
Anh không giữ.
Cũng không nói thêm.
Khi cửa khép lại, căn nhà trở về đúng với trạng thái vốn có của nó —
rộng rãi, yên tĩnh… và trống rỗng
Chỉ khác là lần này,
người ở lại mới là kẻ nhận ra:
có những thứ, đến khi mất đi rồi, mới biết mình đã từng có.
Người vợ trên danh nghĩa•𝟬𝟯
Những ngày sau đó, căn nhà trở nên im lặng đến lạ.
Không còn tiếng bước chân quen thuộc mỗi tối, không còn đèn phòng ngủ bật muộn vì cậu chờ anh về.
Anh vẫn đi sớm về khuya.
Chỉ khác là bây giờ, khi mở cửa, không còn ai hỏi:
— “Anh ăn cơm chưa?
Bàn ăn trống trơn.
Nhà bếp lạnh ngắt.
Anh đứng rất lâu giữa phòng khách, lần đầu tiên không biết nên đặt chìa khóa ở đâu.
Một buổi tối, anh gọi điện
Trương Quế Nguyên
Em đang ở đâu?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. — “Ở nơi em thấy dễ thở hơn"
Trương Quế Nguyên
Khi nào về?
Dương Bác Văn
Em chưa nghĩ tới
Trương Quế Nguyên
//Giọng thấp đi// Chúng ta nói chuyện được không?
Dương Bác Văn
Chúng ta đã nói chuyện rất nhiều rồi. Chỉ là anh kh nghe
Trương Quế Nguyên
//Siết chặt đth// Anh kh biết mọi chuyện lại thành ra thế này
Dương Bác Văn
//Cười khẽ// Vì anh chưa từng nghĩ nó qtrọg
Cuộc gọi kết thúc.
Không cãi vã, không trách móc.
Chỉ có một khoảng trống kéo dài giữa hai đầu dây
Tối đó, anh mở tủ quần áo.
Một nửa trống rỗng.
Chiếc móc quen thuộc không còn treo ở đó nữa.
Anh chợt nhớ lại rất nhiều điều nhỏ nhặt:
bữa cơm nguội, câu “em quen rồi”, ánh mắt cậu mỗi lần anh quay lưng đi
Những điều anh từng cho là bình thường,
giờ lại trở thành thứ khiến anh không ngủ được.
Anh nhắn một tin:
Trương Quế Nguyên
Anh xin lỗi
Rất lâu sau, cậu trả lời:
Dương Bác Văn
Em không cần anh xin lỗi. Em cần 1ng chồng
Anh nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Lần đầu tiên, anh nhận ra…
có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì phản bội,
mà vì một người đã mệt đến mức không còn chờ được nữa
Một tuần trôi qua, rồi hai tuần.
Anh bắt đầu về nhà sớm hơn, nhưng căn nhà vẫn tối.
Không phải vì quên bật đèn, mà vì không còn ai chờ
Có hôm anh nấu cơm.
Nấu xong mới nhớ ra, chỉ có một mình.
Anh gọi lại lần nữa
Trương Quế Nguyên
Anh đang ở nhà📱
Trương Quế Nguyên
Về ăn cơm không?
Giọng cậu không lạnh, cũng không giận.
Chỉ là… không còn liên quan.
Anh siết chặt tay
Trương Quế Nguyên
Em còn là vợ anh
Dương Bác Văn
Trên giấy tờ thôi //cậu đáp rất nhẹ// Anh đừng dùng danh nghĩa đó nữa
Tối đó, anh mang chìa khóa xe, đứng trước nơi cậu đang ở.
Không bấm chuông.
Chỉ đứng rất lâu.
Cuối cùng, anh nhắn: “Anh đứng dưới "
Một lúc sau, cậu xuống.
Không vội vàng, không ngạc nhiên
Dương Bác Văn
Anh tới làm gì?
Trương Quế Nguyên
Đón em về
Cậu nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ. — “Anh đang nói với tư cách gì?”
Trương Quế Nguyên
//Nghẹn lại// Chồng
Dương Bác Văn
Anh từng làm tròn vai trò đó chưa? //cao giọng//
Trương Quế Nguyên
//Cúi đầu// Anh sai rồi
Dương Bác Văn
Sai thì sửa được
Dương Bác Văn
Nhưng có những người, khi họ không còn ở đó nữa,thì sửa để làm gì?
Trương Quế Nguyên
//Bước lên 1 bước// Cho anh thêm thgian
Dương Bác Văn
// Lùi lại + lắc đầu// Em đã cho anh rất nhiều rồi
Gió đêm thổi qua.
Cả hai đứng đối diện nhau, gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở,
nhưng lại xa đến mức không ai chạm vào ai
Dương Bác Văn
Em không ghét anh
Dương Bác Văn
Chỉ là… em không muốn quay lại làm người vợ chờ đợi nữa //Quay vào//
Anh nhìn cậu rời đi.
Lần này, anh không níu.
Vì anh hiểu ra rồi —
có những người không rời đi vì hết yêu,
mà vì đã yêu một mình quá lâu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play