Tái Sinh Để Trả Thù Hay Để Yêu?
*1*
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/quỳ xuống//dập đầu/Xin anh...làm ơn giúp em với
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/run rẩy nắm lấy ống quần Luân/
Khương Nhị Luân
/lạnh lùng nhìn cậu/Bẩn thỉu cút đi
Khương Nhị Luân
/rút mạnh chân về/
Khương Nhị Luân
Cậu đã làm gì Ngọc Hoa mà giờ lại ở đây van xin tôi
Khương Nhị Luân
Không biết xấu hổ à?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Em không có làm!Không phải em
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Anh là người yêu em mà...anh phải tin em!
Khương Nhị Luân
/cau mày/Đừng có lấy danh nghĩa người yêu ra ép tôi!
Khương Nhị Luân
Tôi với cậu chỉ là hợp đồng đừng tưởng bở như vậy!
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/sững sờ//mím môi/Vậy...anh không giúp em chữa bệnh nữa sao?
Khương Nhị Luân
Thứ vô dụng như cậu mà cũng mơ tưởng đến tôi
Khương Nhị Luân
Phiền phức/đứng dậy bỏ đi/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/lặng người//cúi ngầm đầu/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/cười nhạt//mắt nhoè đi/Ngu thật...mình ngu thật...
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Anh ta đã nói thế rồi...mà sao mình vẫn còn yêu anh ta thế này...
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/gục xuống đất/Mình không muốn chết...không muốn chút nào
Khương Nhị Luân
Em có mệt không?Còn thấy đau ở đâu không?
Khương Nhị Luân
Gì đây còn ngồi đó à?Biến cho khuất mắt tôi!
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/ngước//thất thần cười khẩy/Được...tôi biến mất là được chứ gì
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi đi cho anh không gian với cô nhân tình bé bỏng ấy của anh
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/khó khăn đứng dậy//nhanh chóng dọn đồ đạc rời đi/
Khương Nhị Luân
Em kêu cậu ta làm gì?Cậu ta ở lại chỉ tổ hại em
Kiều Ngọc Hoa
/rủ mi/Nhưng em thấy anh ấy trông nhợt nhạt lắm
Kiều Ngọc Hoa
Em sợ anh ấy xảy ra chuyện gì
Khương Nhị Luân
Cậu ta giả vờ thôi
Khương Nhị Luân
Đừng quan tâm!Mình lên phòng nghỉ ngơi đã
NVP
Bác sĩ:Nếu không chữa trị kịp thời cậu sẽ chết đấy
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/mỉm/Vâng
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Bác sĩ tôi muốn dừng việc chữa trị rồi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Bác cứ hủy hết đi
NVP
Bác sĩ:Sao cậu lại rút!Chắc chắn sẽ có cách cứu được
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi biết mà bác sĩ chỉ đang động viên tôi thôi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi biết cơ thể mình như thế nào
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Cũng hiểu rõ rồi đành chấp nhận thôi, chỉ trách ông trời cho tôi cuộc đời ngắn quá
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Cảm ơn bác sĩ đã cố gắng giúp tôi/đứng dậy/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Có duyên gặp lại/rời đi/
Cậu đi dạo trên đường hít thở không khí đêm se lạnh cảm thấy lòng ngực đau nhói nước mắt cứ tuôn dài trên má cậu
Cậu gặp Luân khi anh đã 25 tuổi
chàng thiếu niên ấy đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên và rồi cậu tìm cách tiếp cận để anh qua lại với cậu
Cậu dùng cả thanh xuân mình để theo đuổi anh
Nhưng trong mắt anh không bao giờ có cậu mà chỉ có cô bé Ngọc Hoa người con gái mà anh không nỡ rời bỏ
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/thẫn thờ ngồi trên ghế/
Bách Hoàng Kha(anh)
Cậu trai này?Đêm rồi sao cậu không ở nhà mà ngồi đây thế?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/nhìn/Anh cũng vậy đấy thôi
Bách Hoàng Kha(anh)
Nhà tôi trên kia/chỉ lên toà chung cư cao cấp đối diện/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Vậy à...
Bách Hoàng Kha(anh)
sao cậu ngồi đây?Trời lạnh mà mặc thế này cảm đấy?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi làm gì còn chỗ ấm áp nào mà lo
Bách Hoàng Kha(anh)
Không có chỗ để đi à?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/đứng dậy/Tôi đi đây
Bách Hoàng Kha(anh)
Ấy!Cậu tên gì?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Thẩm Khắc Ninh
Bách Hoàng Kha(anh)
Tên đẹp đấy
Bách Hoàng Kha(anh)
Cưng có muốn về nhà tôi ở lại 1 đêm không?
Bách Hoàng Kha(anh)
Dù sao cũng tối rồi trời lạnh mà còn nguy hiểm
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi thấy anh mới nguy hiểm đấy
Bách Hoàng Kha(anh)
Ài!Nói quá đáng thế
Bách Hoàng Kha(anh)
Mặt tôi hiền lành phúc hậu thế này mà
Bách Hoàng Kha(anh)
sao?Đi với tôi không?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
"Còn gì để mất đâu chứ"
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/gật nhẹ nhìn anh/
Bách Hoàng Kha(anh)
/cởi áo khoác lên vai cậu/Cậu lạnh đến trắng bệch mặt rồi khoác vào cho ấm
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/ngơ/À ừm...
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/mím/Ấm quá..
Bách Hoàng Kha(anh)
/mỉm/Ấm là được rồi/dẫn cậu về nhà mình/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/đi theo/
*2*
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/ngơ ngác/Nhà anh rộng quá...
Bách Hoàng Kha(anh)
/cười nhẹ/Như cái lỗ mũi thôi
Bách Hoàng Kha(anh)
Tôi không hay về đây lắm
Bách Hoàng Kha(anh)
Hôm nay gặp được cậu chắc là duyên đấy
Bách Hoàng Kha(anh)
/đi lấy ly nước ấm cho cậu/
Bách Hoàng Kha(anh)
/ngồi xuống/Cậu là sinh viên à?Hay ở đâu mà bây giờ lại không có chỗ ở?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/cầm ly nước mân mê/Không có chỉ là giận dỗi người yêu nên bỏ đi thôi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Mà hình như anh ấy cũng không cần tôi nữa rồi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/cười trừ/
Bách Hoàng Kha(anh)
/nhìn cậu/cậu nói dối tệ thật
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Dạ...?
Bách Hoàng Kha(anh)
Tôi cũng đoán được chút rồi nếu thật sự anh ta yêu cậu thì sẽ không để cậu bỏ đi đâu
Bách Hoàng Kha(anh)
Cậu chọn sai người rồi
Bách Hoàng Kha(anh)
Không nhắc nữa
Bách Hoàng Kha(anh)
Tôi dẫn cậu lên phòng nghỉ ngơi ha/kéo vali cậu lên/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Ơ anh để tôi...
Bách Hoàng Kha(anh)
Không! để đó tôi làm, cậu là khách mà
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Nhưng phiền anh lắm...
Bách Hoàng Kha(anh)
được rồi lên đây nghỉ ngơi đã
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/đi theo/
Khương Nhị Luân
/gọi điện cho cậu//cau mày/Gan thật!
Khương Nhị Luân
Dám chặn số mình luôn rồi
Khương Nhị Luân
Giỏi thì đi luôn đi!/đập mạnh/
Kiều Ngọc Hoa
Anh nóng như vậy không tốt đâu
Kiều Ngọc Hoa
Anh Ninh chỉ giận dỗi chút thôi mà
Khương Nhị Luân
Lúc chiều cậu ta làm thế với em mà em cũng bênh cậu ta cho được
Kiều Ngọc Hoa
Anh ấy chỉ nóng nảy hiểu lầm em thôi
Kiều Ngọc Hoa
Em không sao đâu mà anh đừng trách anh ấy
Khương Nhị Luân
Đúng là em hiền quá nên cậu ta mới được nước mà bắt nạt em đấy
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/ngồi nhìn tờ khám sức khoẻ/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/thở dài lòng nặng trĩu/2 tháng...chỉ còn 2 tháng nữa thôi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
là mình được giải thoát rồi....
Bách Hoàng Kha(anh)
/nhẹ nhàng đi vào//xoa tóc cậu/Ngốc quá...sao em chịu tổn thương nhiều quá vậy
Bách Hoàng Kha(anh)
/chỉnh chăn lại/Biết anh chờ em lâu lắm rồi không?Em có thể nhìn anh 1 cái thôi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/thở đều/
Bách Hoàng Kha(anh)
/rủ mi nhìn cậu/Sóc nhỏ...
*3*
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/cơn đau dữ dội làm tỉnh giấc//loạng choạng xuống giường đi kiếm thuốc/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/lục lọi/
Bách Hoàng Kha(anh)
/gõ cửa/Cậu dậy chưa?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/nuốt vào/Phù.../xoa đầu//đứng dậy đi ra mở cửa/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/mỉm/Tôi vừa dậy
Bách Hoàng Kha(anh)
/nhìn cậu/Cậu sốt sao?
Bách Hoàng Kha(anh)
Sao mặt cậu mồ hôi nhễ nhại vậy?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Hả...?/sờ lên mặt/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Chắc tôi gặp ác mộng nên sợ quá mới phản ứng thế thôi
Bách Hoàng Kha(anh)
/chạm lên trán cậu/Hơi ấm chắc cậu bị cảm lạnh vì hôm qua ở ngoài trời tối khuya rồi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/giật mình lùi lại/À ừm...
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Tôi không sao
Bách Hoàng Kha(anh)
/khựng nhìn cậu//hụt hẫng quay người/Bữa sáng tôi nấu rồi cậu xuống ăn đi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Được cảm ơn anh
Bách Hoàng Kha(anh)
/đi xuống cầu thang ngoái lại nhìn//thở dài/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/mở điện thoại lên/
Khương Nhị Luân
(Cậu đi đâu rồi?)
Khương Nhị Luân
(Không biết gọi cho tôi à?)
Khương Nhị Luân
(Hay làm chuyện xấu nên tự cảm thấy tự ái nên không dám bắt máy?)
Khương Nhị Luân
(Cậu dám bơ tôi?)
Khương Nhị Luân
(Cậu không trả lời tin nhắn thì đừng trách tôi chia tay cậu)
Khương Nhị Luân
(Trước khi tôi còn tha cho cậu thì về đây quỳ xuống xin lỗi Ngọc Hoa đi!)
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/lướt đọc//cười khẩy/Anh ta đang diễn hề sao?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/block Luân/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/ngã lên giường/Xin lỗi cô nhân tình của anh...?Vậy thì tôi thà chết chứ không quỳ xuống lần nữa để van xin anh cứu tôi
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/lã chã/Thằng tồi...nếu biết thế mình đã không đòi ba mẹ ép anh ta yêu mình
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/lấy tay che mặt/
Bách Hoàng Kha(anh)
/đứng ngoài cửa/
Bách Hoàng Kha(anh)
/nhẹ nhàng đi vào/
Bách Hoàng Kha(anh)
/quỳ 1 gối xuống trước cậu/
Bách Hoàng Kha(anh)
Cậu đang buồn sao?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/giật mình lau nước mắt//ngồi dậy/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/khựng nhìn anh/Sao ...sao anh...?Anh quỳ làm gì vậy?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Anh đứng lên đi/nắm tay anh kéo lên/
Bách Hoàng Kha(anh)
/nắm lấy/Đừng bận tâm
Bách Hoàng Kha(anh)
Nếu có buồn thì cậu khóc đi
Bách Hoàng Kha(anh)
Khóc rồi thì nói hết những uất ức cho tôi nghe tôi sẽ nghe hết tất cả
Bách Hoàng Kha(anh)
Có thể xoa dịu được cho cậu thì tôi sẽ làm
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Anh...anh định bán tôi à?Sao anh tốt quá vậy?
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Lần đầu tôi gặp người như anh đấy...chúng ta chỉ mới gặp 1 đêm thôi mà
Bách Hoàng Kha(anh)
Nhưng tôi gặp cậu.../khựng/
Bách Hoàng Kha(anh)
Tôi gặp cậu từ lâu rồi
Bách Hoàng Kha(anh)
Có lẽ cậu sẽ không nhớ đâu
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
Nhưng tôi...không nhớ tên anh
Bách Hoàng Kha(anh)
Vậy thì bây giờ cậu hãy nhớ kĩ nó đi
Bách Hoàng Kha(anh)
Tôi tên Bách Hoàng Kha
Bách Hoàng Kha(anh)
Cậu nhớ chưa?
Bách Hoàng Kha(anh)
/xoa tay cậu cười dịu dàng/Bây giờ mình đi xuống ăn sáng ha
Bách Hoàng Kha(anh)
Cậu muốn ở đây bao lâu cũng được
Bách Hoàng Kha(anh)
Đừng nghĩ về tên khốn đó nữa nếu tôi thấy cậu khóc lần nữa tôi đi giết hắn đấy/mỉm/
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
/cừng đờ/"Anh...anh ta điên sao?Mình còn không biết anh ta vậy mà anh ta đòi giết tên tra nam kia vì làm mình khóc"
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
"Mình từng quen một người điên như thế này à?"
Thẩm Khắc Ninh(cậu)
"Sao chẳng có chút kí ức gì thế này?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play