Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] The Challenger

1

Chuyển nền tối đọc cho kịch tính ♡
Không gian văn phòng rộng lớn vốn dĩ chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều
Bỗng bị xé toạc bởi sự hiện diện ngông cuồng của "Hoàng Đức Duy"
Cậu không chỉ mang theo mùi rượu, mà còn mang theo cả một không khí nổi loạn , đối lập với sự ngăn nắp, kỷ luật của "Nguyễn Quang Anh"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Không vội hỏi cậu đến đây làm gì, chỉ chậm rãi rời mắt khỏi màng hình máy tính//
Ánh đèn hắt lên khuôn mặt anh những màng sáng tối góc cạnh
Làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy
Sự im lặng kéo dài...
lâu đến mức nụ cười trên môi Đức Duy bắt đầu cứng lại
Đó chính là vũ khí của Quang Anh, sự điềm nhiên khiến đối phương phải tự nghi ngờ chính mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cậu khó chịu trước thái độ đó, bàn tay đang gõ trên ngực áo anh bỗng chuyển thành túm lấy cổ áo kéo mạnh anh về phía trước//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt bao dung đó!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tưởng mình vẫn là người kiểm soát tất cả sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để tôi nhắc cho anh nhớ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bản hợp đồng ở cảng phía Nam mà anh dốc sức bấy lâu nay...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ cần một cái gật đầu với đối thủ của anh, nó sẽ biến thành đống giấy lộn xộn ngay lập tức
Anh nghiêng đầu, môi áp sát vào tai em, giọng nói trầm xuống
Đầy vẻ khiêu khích
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Buông cổ áo anh ra nhưng không lùi lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thản nhiên ngồi ngay bên cạnh bàn làm việc, đôi chân dài vắt chéo//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tay mân mê một cây bút ký tên mạ vàng của anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói gì đi chứ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay là quyến lực cao sang quá đã khiến anh quên mất cách giao tiếp với "người quen" rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay... anh đang sợ rằng chỉ cần mở miệng sự kìm nén bấy lâu nay sẽ sụp đổ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười khẩy, ánh mắt lướt xuống môi anh, rồi lại ngược lên nhìn thẳng mắt anh//
Chờ đợi một sự bùng nổ, một cái nhíu mày, hay bất cứ dấu hiệu nào cho thấy anh đang giao động
Đối với Đức Duy, việc nhìn thấy anh mất kiểm soát còn thú vị hơn cả việc giành lại gia sản.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Vẫn ngồi đó, lưng tựa sát vào ghế, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trên đùi//
Một cử chỉ thả lỏng nhưng đầy tính áp chế
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Không nhìn vào bản hợp đồng đang bị cậu gác chân, cũng không nhìn vào màng hình máy tính đầy các dãy chữ, số//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn thẳng vào mắt cậu//
Một cái nhìn sâu hoẳm, như thể đang quan sát một đứa trẻ đang cố gắng làm loạn để gây chú ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói xong chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu xong rồi thì xuống khỏi bàn của tôi. Chỗ đó để làm việc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải để trương bày sự thiếu giáo dục của em
Nghe câu nói của anh, nụ cười trên môi Đức Duy khựng lại
Em không những không xuống, mà còn cúi thấp người hơn, khiến chóp mũi hai người suýt chạm vào nhau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiếu giáo dục?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh dùng hai năm tôi biến mất để học cách thuyết giảng như một vị thánh sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để xem đêm nay... vị thánh này có thể 'nhẫn nhịn' tôi đến mức nào
Em đưa tay tắt phụt chiếc đèn bàn
Căn phòng rơi vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn thành phố từ cửa kính hắt vào
Biến không gian thành một ván bài cám dỗ
Anh sẽ làm gì tiếp theo khi khoảng cách đã mất đi hoàn toàn?
Quang Anh sẽ đẩy em ra một cách lạnh lùng hay nắm lấy quyền kiểm soát trong bóng tối này?
plee hết zòi
chẳng còn những mộng mơ
chẳng còn ai đợi chờ
vì cuộc tình này đã vỡ tann ✧

2

Bóng tối bao trùm căn phòng ngay khi Đức Duy tắt phụt chiếc đèn bàn
Ánh sáng le lói từ những tòa cao ốc bên ngoài qua lớp kính, đổ những vệt dài xanh xám lên khuôn mặt góc cạnh của hai người
Trong không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở, sự ngạo nghễ của Đức Duy
Anh không hề nao núng. Dù em đang ở khoảng cách gần, anh vẫn giữ nguyên tư thế
Giọng anh vẫn đều đều không một chút gợn sóng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ tắt đèn đi thì có thể thay đổi được vị thế của mình sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy, em vẫn luôn thích những trò chơi trẻ con như vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Chậm rãi đứng dậy//
Vì anh cao hơn hẳn, nên khi đứng lên, vị trí lập tức đảo cực
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Anh không đẩy em ra//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tiến thêm một bước//
Ép em phải lùi lại, lưng tựa sát vào mép bàn làm việc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tay nắm chặt lấy mép bàn để giữ thăng bằng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Dù miệng cười nhưng đồng tử hơi co lại//
Nội tâm em vốn muốn dồn anh vào thế bí nhưng sự bình tĩnh của anh khiến em cảm thấy mình mới là kẻ bị bao vây
Sự ngạo nghễ bắt đầu pha một chút nôn nóng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Một tay thọc vào túi quần//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tay còn lại thong dong đưa lên, chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn//
Nội tâm anh nhìn thấu mọi chiêu trò của em với anh, việc thu phục một con ngựa bất kham không cần dùng roi da, mà cần dùng sự kiên nhẫn để nó tự kiệt sức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hất tay anh ra, cố lấy sự tự tôn đang bị lung lay//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trẻ con? Anh gọi việc tôi nắm thóp điểm yếu của anh là trẻ con sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đường cố giả vờ nữa! Tôi biết anh đang lo sợ lên vì cái bí mật ba năm trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần tôi ra khỏi phòng này, và nhấc điện thoại lên...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì sao? Em định nói với họ rằng em đã lẽn vào phòng tôi chỉ để tắt đèn và khoe mẽ chút quyền lực vay mượn à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy, nếu muốn hủy hoại tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nên học cách giữ cho tay mình đừng run khi đối diện với tôi trước đã
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cúi xuống nhìn thẳng vào em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Điện thoại ở ngay kia, gọi đi. Hay là...em cần tôi bấm số giúp?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiến răng sự ngạo nghễ trong mắt em biến thành một ngọn lửa giận dữ //
Em đột ngột vươn tay, định đẩy mạnh vào vai anh để thoát khỏi sự áp chế này
Nhưng anh đã nhanh hơn một bước, khóa chặc cổ tay em lại

3

Tiếng thở gấp gáp của Đức Duy Vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh mịch
Cổ tay em bị khóa chặt
Dù em có cố gắng vùng vẫy nhưng gọng kim từ đôi bàn tay ấy vẫn bất biến, vững chãi như một tảng đá ngàn cân
Sự áp chế này không hề thô bạo nhưng nó chứa đựng một thông điệp tàn nhẫn: Em chẳng là gì so với tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Từ tốn ép sát em vào cạnh bàn//
Khiến anh phải ngửa người ra sao để duy trì khoảng cách
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em luôn phụ thuộc về việc mình có thể nắm bắt tâm lý người khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng Đức Duy à, em quên một điều... Để chơi đùa với một con hổ, em không thể chỉ dựa vào việc mình thích gầm gừ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Buông cổ tay em ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hơi thở dồn dập, ánh mắt bắt đầu dao động không còn giữ được vẻ sắc lẹm ban đầu //
Cố che dấu sự sợ hãi bằng cách hất cằm thánh thức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng có chạm vào tôi bằng cái vẻ ban ơn đó!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tận hưởng cảm giác nhìn thấy một con mèo này xù lông rồi dần dần mất mệt sức//
Em nghiến răng, cố đẩy anh ra nhưng hơi thở lại phản bội em, nó trở nên đứt quãng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh định làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dùng sức mạnh để tôi im lặng sao? Thật nực cười...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chủ tịch cao cao tại thượng cũng chỉ biết dùng đến cách thô thiển này thôi sao?
Anh dừng tay lại ngay nút áo trên cùng của em, nhìn thẳng vào đôi mắt tỏ ra cứng cỏi kia
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thô thiển? Không, tôi đang dạy em cách hành xử
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em mang bí mật đó về đây, hy vọng thấy tôi quỳ xuống van xin hay nổi điên lên?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đáng tiếc, tôi lại thấy nó...khá thú vị
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em muốn công khai, cứ việc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng hãy nhớ, khi đế chế của tôi rung chuyển, người đầu tiên bị nghiền nát dưới chân nó... chính là em
Em đột ngột buông anh ra, lùi lại một bước, trở về với dáng vẻ thanh cao ban đầu như chưa có cuộc xô xát nào xảy ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ, hoặc là em cầm lấy bản hợp đồng này và biến khỏi mắt tôi, hoặc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc em ở lại đây và chấp nhận trò chơi tôi đặt ra luật lệ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em chọn đi, 'đối thủ' của tôi
Đức Duy sững lại. Sự ngạo nghễ của em bị treo giữa không trung, không tiến cũng chẳng hề lùi
Em nhìn bản hợp đồng rồi nhìn anh đôi môi rung nhẹ vì tức giận...
Và cả cảm giác lạ lẫm đang nảy nở trong lòng

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play