[MasonGill] Khi Cánh Cửa Đóng, Em Thuộc Về Anh.
Chap 1 - Tóm tắt nội dung truyện.
Trong lớp, Mason luôn là cái tên được nhắc đến đầu tiên.
Áo sơ mi cài đủ cúc, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên bàn. Giáo viên hỏi thì trả lời gọn gàng, chính xác. Bạn học nhìn vào chỉ thấy một thiếu gia chuẩn mực đến mức vô hại.
Ngồi ghế sau, chân vắt lên thành bàn, bút xoay loạn trong tay. Miệng cười nửa miệng mỗi khi giáo viên quay lưng. Nhưng bài kiểm tra trả lại, điểm của Gill luôn nằm sát Mason, như một cách trêu ngươi.
Nhân vật phụ - Nữ
Giáo Viên: Hai em này đúng là khác hẳn nhau
Gill cười, quay sang liếc Mason.
Gill
Nghe gì chưa, học sinh gương mẫu?
Mason không đáp. Chỉ liếc lại rất nhanh, ánh mắt lạnh và yên tĩnh.
Gill quen với ánh nhìn đó. Ở trường, nó chẳng có ý nghĩa gì.
Xe nhà Mason đỗ sẵn trước cổng. Gill leo lên ghế phụ, vừa cài dây an toàn vừa nói không ngừng. Hôm nay ông thấy mặt thằng lớp bên không, nhìn như muốn gây chuyện.
Âm thanh ấy cắt ngang câu nói.
Mason không trả lời. Xe chạy thẳng về nhà. Suốt quãng đường, không ai nói thêm lời nào. Gill vẫn cười, nhưng càng về gần cổng nhà Mason, tiếng cười càng nhỏ lại.
Về nhà Mason là một chuyện khác.
Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng.
Chưa kịp quay người, Gill đã bị nắm cổ tay kéo ngược lại. Lực không đau, nhưng dứt khoát. Lưng Gill chạm cửa, hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Mason đặt một tay lên vai Gill, ấn xuống. Gill bị ép ngồi lên mép giường.
Mason
Ở trường, em ồn ào quá.
Mason nói, giọng bình thản như đang nhận xét bài tập.
Gill
Thì… có sao đâu! Vui mà…
Mason cúi xuống, một tay giữ cổ tay Gill đặt lên đệm, tay kia chống bên cạnh, khóa khoảng cách lại. Gill lập tức im.
Mason
Ở trường, anh không nói.
Mason
Nhưng về nhà rồi, em vẫn quậy?
Mason ấn nhẹ cổ tay hơn một chút. Không đau. Nhưng đủ để Gill hiểu là không nên cãi tiếp.
Gill quay mặt đi theo phản xạ.
Ngay lập tức, Mason đặt tay dưới cằm, nâng lên. Động tác gọn, quen, không cho né.
Ánh mắt hai người nhìn nhau.
Mason
Ở đây, không cần diễn.
Mason
Cánh cửa đã đóng rồi.
Gill thở gấp, tai đỏ lên thấy rõ.
Gill
Anh… Lúc nào cũng thế.
Tay Mason buông cằm Gill ra, nhưng không rời đi. Chỉ đặt lên eo, giữ Gill ngồi yên tại chỗ.
Mason
Ngồi yên đây, anh đi thay đồ.
Gill há miệng định phản đối, nhưng khi Mason liếc lại, chỉ kịp gật đầu.
Gill ngồi yên, tim vẫn chưa chịu bình tĩnh lại.
Ở trường, Mason là học sinh gương mẫu.
Còn khi cánh cửa này khép lại…
Mình là người duy nhất được thấy mặt còn lại của Mason.
Tác giả.
Đây là chap tóm tắt nội dung thuôi, tại tui lười viết giới thiệu🤓🫠😏🔥🥰😓😝🫄🔥.
Chap 2.
Gill chuyển tới ở nhà Mason vào đầu năm học.
Không phải vì thân thiết.
Cũng không phải vì tình cảm gì quá lớn lao.
Đơn giản vì hai nhà quen biết, và vì Gill vừa bị gia đình “đuổi khéo” sang học chung, ở chung với con nhà người ta để “bớt quậy”.
Mason là lựa chọn hoàn hảo.
Con trai nhà họ Nguyễn nổi tiếng ngoan, học giỏi, lễ phép. Thành tích đứng đầu khối, không dính scandal, không giao du phức tạp. Một thiếu gia kiểu mẫu mà phụ huynh nào cũng muốn con mình học theo.
Gill biết điều đó ngay từ buổi đầu tiên vào lớp.
Mason ngồi bàn trên, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên bàn. Khi giáo viên gọi tên, chỉ cần đứng dậy trả lời đúng trọng tâm, không dư một chữ.
Gill thì bị gọi tên vì… nói chuyện.
Nhân vật phụ - Nữ
Giáo Viên: Em tên gì?
Gill
Giang, biệt danh là Gill.
Gill đáp, giọng rất thản nhiên.
Một vài tiếng xì xào vang lên. Gill quen rồi. Cậu ngồi xuống ghế sau, ngả người, liếc lên phía trước.
Hai người bắt đầu nói chuyện vì… bài tập.
Gill học không kém, chỉ là lười thể hiện. Bài khó thì làm, bài dễ thì bỏ trống cho vui. Mason được giáo viên sắp ngồi cạnh Gill trong một buổi học nhóm.
Mason
Câu này mày làm sai rồi.
Mason chỉ vào vở, giải thích gọn gàng. Không kiêu, không khó chịu. Chỉ là đúng.
Gill nhìn một lúc, rồi bật cười.
Gill
Hoá ra học sinh gương mẫu cũng nói chuyện như người bình thường ha.
Mason
Chứ không lẽ mày tưởng tao thế nào?
Gill
Tưởng mày không biết cười.
Mason
Chỉ là không cần thiết.
Việc ở chung được thông báo sau đó không lâu.
Gill kéo vali vào căn phòng rộng, sáng, mọi thứ gọn gàng đến mức… khó chịu. Mason đứng bên cạnh, giúp cậu đặt đồ.
Mason
Phòng này từ giờ là của mày.
Gill
Bộ mày không sợ tao phá hả?
Mason
Nhưng tao sẽ có cách riêng để kiểm soát mày.
Gill bật cười, tưởng là đùa.
Ở trường thì mọi thứ vẫn bình thường.
Không ai nghĩ họ thân nhau cả.
Càng không ai nghĩ họ ở chung nhà.
Chỉ có vài chi tiết nhỏ bắt đầu khác đi.
Mason luôn là người đợi Gill tan học.
Gill quen miệng gọi tên Mason khi cần mượn đồ. Và mỗi lần Gill quậy quá mức, Mason chỉ cần liếc một cái.
Chap 3.
Tối đầu tiên ở chung, hai người ngồi học bài trong phòng.
Gill ngồi vắt chân trên ghế, lật sách qua loa.
Gill
Mày học bài suốt không chán à?
Gill
Đúng là thiếu gia gương mẫu.
Mason đặt bút xuống, quay sang nhìn Gill.
Mason nhìn cậu lâu hơn một chút. Ánh mắt khác hẳn lúc ở lớp. Không lạnh. Không hiền. Mà… trầm và nặng.
Gill chưa kịp hỏi thêm, Mason đã đứng dậy.
Mason
Ngủ sớm đi, mai còn đi học.
Gill nhún vai, không để tâm.
Đó là câu cuối cùng Mason nói với giọng “Ngoan” với cậu.
Gill phát hiện ra điều đó vào buổi tối thứ ba.
Ba ngày ở chung, mọi thứ vẫn… bình thường đến mức đáng ngờ.
Mason dậy sớm, ăn sáng đúng giờ, đi học trước năm phút.
Gill ngủ nướng, càu nhàu, nhưng lúc nào xuống bếp cũng thấy đồ ăn đã chuẩn bị sẵn.
Buổi tối hôm đó, Gill về phòng muộn hơn thường lệ.
Đèn phòng khách vẫn sáng. Mason ngồi trên sofa, laptop đặt trên bàn, cà vạt đã tháo nhưng áo sơ mi vẫn chỉnh tề. Nghe tiếng cửa, Mason ngẩng lên.
Gill
Bị tụi kia giữ lại nói chuyện.
Mason gập laptop lại. Cạch. Âm thanh khô khốc vang lên trong phòng khách yên tĩnh.
Chưa nói hết câu, Gill đã nhận ra mình đứng hơi gần Mason.
Khoảng cách đủ gần để thấy rõ ánh mắt kia không giống ở trường.
Mà… bình tĩnh một cách áp lực.
Gill nói tiếp, giọng nhẹ nhưng có chút thách thức.
Không nhanh. Không gấp. Chỉ là đứng lên, nhưng khiến Gill vô thức lùi nửa bước.
Mason
Tao không cấm mày tự do, nhưng ở chung nhà, phải có quy tắc.
Mason tiến thêm một bước.
Lưng chạm vào thành sofa.
Mason
Thứ nhất, về muộn thì phải báo trước.
Mason
Khi tao gọi, phải trả lời.
Mason đặt tay lên thành sofa, ngay cạnh hông Gill.
Nhưng khoá kín đường lui.
Mason
Là người chịu trách nhiệm cho mày.
Mason
Ít nhất là trên giấy tờ.
Nhưng không hiểu sao, cổ họng nghẹn lại.
Mason buông câu đó trước, rút tay ra.
Mason quay người đi lên lầu, để lại Gill đứng yên tại chỗ, tim đập nhanh hơn bình thường.
Đêm đó, Gill trằn trọc rất lâu.
Mà vì ánh mắt lúc Mason cúi xuống nhìn mình.
Không giống một người bạn cùng lớp.
Cũng không giống người anh cả bất đắc dĩ.
Mà giống… người đã quen kiểm soát mọi thứ trong tay.
Sáng hôm sau, ở trường, Mason lại là Mason.
Gill nhìn bóng lưng thẳng tắp phía trước, bỗng bật cười.
Không biết là phiền vì bị quản.
Hay phiền vì… bắt đầu tò mò xem sau cánh cửa đóng, Mason còn là ai.
Tác giả.
Mình càng viết càng thấy nó lạc nhách😓…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play