Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Xuyên Không] Vĩnh Kết Đồng Tâm

Chương một

Đang hăng máu gõ cháy phím bài văn nghị luận nghìn chữ để chửi tác giả của tiểu thuyết “ba xu” vừa đọc trên mạng. Thì bất thình lình bị té vào lòng nam chính mà mình ghét nhất là loại cảm giác như thế nào?

“Ối má ơi con ma!”

Đầu tiên là giật mình, hoảng hốt với ma nữ xuất hiện trước mặt. Tôi vội vàng ôm cổ người đàn ông đang đeo kính đen bên cạnh. Nhưng mà thứ khiến tôi chú ý là anh ta thơm quá, bệnh nghề nghiệp tái phát, còn chưa kịp hỏi anh ta dùng nước hoa loại gì đã bị người ta hất xuống cho té chổng vó.

“Tâm ơi, mau xin lỗi anh Vĩnh đi.”

Một chị gái tốt bụng đỡ tôi dậy, tuy nhiên lời chị ấy nói lại làm tôi ngơ ngác.

“Chị nói em ạ…?”

”Không em thì còn ai vào đây? Sao tự dưng lại bổ nhào vào người anh ấy vậy…Nam chính ngàn vàng mà nổi giận huỷ show là tiêu đó!!”

Nam chính gì cơ? Từ từ đã, mọi thứ chuyển biến quá nhanh. Rõ ràng là ban nãy tôi còn đang ở trong phòng của mình, ngồi trước bàn làm việc đọc tiểu thuyết, gõ bình luận. Nghe sét đánh bên tai, rồi chớp mắt cái tôi lại ở đây.

Đây là đâu? Và tôi là ai?

Đám đông đang đứng vây quanh và mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Duy chỉ có một người đang ngồi, nhìn sáng chói như có vầng hào quang sau lưng. Mặc dù là anh ta đang đóng bộ nguyên cây đen thui.

Tôi ghé sang thì thầm với chị gái ban nãy, ánh mắt cố ý “đá” nhẹ về phía người kia:

”Chị nói…đằng đó là nam chính…anh Vĩnh?”

”Đúng rồi đấy…đừng có chỉ tay vào mặt người ta.”

Vội rụt ngón trỏ về, tôi đảo mắt quan sát, đánh giá một vòng xung quanh. Nơi đây rất giống một studio phim trường. Hình như “con ma” kia cũng là người được hóa trang vì trông cô ta cứ đứng im ru ra đó mà cũng chẳng có ai đả động gì.

Khung cảnh này có chút quen thuộc, chẳng phải là giống với đoạn mở đầu trong tiểu thuyết mình vừa đọc hay sao?

Gì đây, tình cờ viết vài dòng cảm thán, tôi vô tình xuyên luôn vào nguyên tác à?

“Đoàn phim này cũng hay thật đấy. Nhân viên hóa trang thì tới trễ, người thì doạ ma tôi, kẻ thì nhảy vào người tôi…Có lẽ đạo diễn muốn đổi diễn viên chính khác rồi phải không?”

Ôi, coi cái giọng điệu kìa, đoạn này trong cốt truyện đúng là vì nhân viên hóa trang bị kẹt xe tới trễ khiến nam chính nổi nóng. Rồi cô gái đang hoá trang ma nữ kia cũng chính là nữ chính, vốn có ý tốt mang nước đến cho anh ta uống.

Nào ngờ lại bị chính lớp hoá trang quá đỗi chân thật làm anh ta giật mình. Còn hắt luôn cả ly nước vào mặt cô, khiến cô bẽ bàng.

Đúng là một khởi đầu đầy ướt át và không vui mấy nhỉ.

Nhìn sang ly nước trên tay nữ chính, nước vẫn còn đầy trong ly. Vậy chứng tỏ hành động hắt nước vẫn chưa diễn ra. Có phải là do lúc nãy tôi đột ngột xuyên không đã chen ngang phá hỏng tình tiết?

“Xin lỗi, xin lỗi, mong cậu bớt giận. Bên kia…nhân viên hóa trang nói là trên đường đi vướng phải một vụ tai nạn giao thông. Kẹt xe quá, nên tới trễ chút….”

“Nhưng mà tôi không có nhiều thời gian đâu chú à!”

Vị đạo diễn đáng bậc trưởng bối đã phải khúm núm, khom lưng xin lỗi mà tên nam chính hống hách kia chẳng những không cảm thông còn ngồi ngả lưng, vắt chân, nói chuyện với người lớn như vậy đúng là không có phép tắc gì.

Anh ta cần hoá trang như thế nào nhỉ? À, nhớ rồi, là vẽ hình xăm ở phần thân trên. Ái chà, ngừa nghề quá, thôi hay là để tôi giúp mọi người một tay nhé. Chứ không lát nữa nam chính lại kiếm chuyện trút giận lên nữ chính thì tội.

Thời điểm này, nam chính tên Lâm Phước Vĩnh là ngôi sao đang lên được người người săn đón. Còn nữ chính tên Ngô Ánh Quỳnh, mới chỉ là một cô sinh viên nhỏ nhoi, may mắn được nhận vào đóng vai phụ trong bộ phim kinh dị đang quay của nam chính.

Anh nam chính Lâm Phước Vĩnh này thì lại có sở thích đó là đè đầu cưỡi cổ những người thấp cổ bé họng, cho nên cô gái tội nghiệp kia mới dễ dàng trở thành mục tiêu cho anh ta bắt nạt.

Âu thì cũng là do kiểu tình tiết vả mặt trước ghét bỏ sau theo đuổi đấy…Nhưng mà trong tiểu thuyết này tôi đã đọc đến tận chương cuối mà vẫn chưa thấy nam chính bị vả mặt ở đâu cả.

Có vẻ tác giả hơi kém trong khoản lái xe, không biết bẻ cua như thế nào. Từ đầu đến cuối đều tôn nam chính như thần, còn nữ chính thì như cái giẻ rách bị anh ta nhặt lên vứt xuống, chà đạp tới lui.

Dứt dòng suy nghĩ quay trở lại thực tại, tôi nhún vai, thở ra một hơi, bước đến gần chỗ Lâm Phước Vĩnh:

“Xin lỗi, anh đẹp trai, do nãy tôi vội quá, lỡ vấp trúng người anh. Ý tôi muốn nói là để tôi hoá trang giúp anh nhé.”

Không quá để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, hình như họ muốn cảnh báo với tôi điều gì đó. Nhưng mà tôi chỉ đang tập trung vào người trước mặt, anh ta ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm vào tôi. Tuy nửa khuôn mặt bị che bởi cặp kính đen, tôi vẫn thấy được hàng lông mày của anh ta đang nhíu lại.

“Cậu là ai?”

Haha, tôi cũng đang muốn hỏi câu đó đấy, rốt cuộc tôi đã xuyên vào nhân vật nào thế nhỉ? Nam phụ? Không thể nào, vì nam chính và nam phụ là bạn thân, anh ta sẽ nhận ra ngay. Hay phản diện? Cũng chẳng đúng vì chương đầu làm gì đã có phản diện xuất hiện

“Cậu ấy là Tâm, nhân viên hóa trang cho diễn viên đóng vai ma.”

Ôi thật là may có đạo diễn giải thích hộ. Nhưng mà Tâm là ai thế? Tôi nhớ trong tiểu thuyết hình như đâu nhân vật trọng yếu nào có tên này…? Mà thôi kệ cứ bắt tay vào việc cái đi đã.

Vừa kéo cái ghế ngồi xuống đã nghe Lâm Phước Vĩnh càm ràm:

“Hoá trang thấy gớm thế kia liệu có làm cho tôi được không đấy? Tôi đâu phải con ma!?”

Mí mắt tôi giựt giựt.

Chương hai

Tôi thấy tay nghề của cậu Tâm này tốt lắm đó chứ. Hóa trang nhìn rất chân thật, không vì thế ông đã chẳng hết hồn mà tạt nước vào nữ chính à? Hoá trang cho ma mà không thấy gớm thì còn kiểu gì nữa hả cha?

Nuốt xuống cục nước miếng, trôi luôn câu cảm thán trong cổ họng. Tôi mỉm cười rồi bình tĩnh trả lời:

"Vẽ hình xăm dễ hơn hoá trang cho ma nhiều. Anh không muốn tốn thời gian thì cởi áo lẹ đi ạ.”

Lâm Phước Vĩnh cố tình rướn mặt tới nhìn thẳng vào mắt tôi, nghe nói nam chính có ánh mắt áp chế khiến ai nhìn vào cũng trở nên bủn rủn, sợ hãi. Nhưng mà nhìn qua cặp kính đen tôi chả thấy được gì, nên chống cằm, chớp chớp mắt nhìn lại anh ta.

Với bản tính kiêu ngạo ghét những ai dám tỏ ra trên cơ mình, trước tình cảnh này sẽ xảy ra hai trường hợp một là anh ta sẽ bực dọc đứng dậy bỏ đi. Hai là…

Anh ta đột ngột cởi phăng áo khoác, ném thẳng không thương tiếc vào mặt trợ lý đứng bên cạnh, rồi chỉ tay vào tôi, nghiến răng:

“Liệu hồn mà làm cho tốt.”

Tôi lấy sẵn đồ nghề hóa trang, siết chặt tuýp mực xăm, bẻ vài đốt ngón tay rồi tiếp:

“Vâng, anh cứ cởi nốt đi.”

“Muốn ngắm người tôi lắm hả? Đồ biến thái!”, gã nam chính kỳ quặc phán một câu xanh rờn, nghe mà mặt tôi cũng phải biểu cảm như kiểu emoji “?? :) ??

“Gì vậy ông? Vị trí của hình xăm là từ bả vai trở xuống nửa lưng, sau đó là ở mạn sườn đến giữa ngực. Vậy nên cần phải cởi trần hẳn luôn thì mới có thể vẽ được đó anh ơi.”

Lâm Phước Vĩnh khựng lại hành động tự ôm bả vai, tôi còn thấy rõ nét “sượng trân” trên mặt anh ta. Cứ tưởng anh ta sẽ mè nheo hay khó chịu gì đó nữa, thế mà anh ta chỉ tặc lưỡi rồi quay người, cởi nốt chiếc áo ba lỗ khoe tấm lưng trần.

Đúng là nam chính ‘tâm can’ thập toàn thập mỹ của tác giả, nhìn mỗi lưng thôi đã thấy quá xuất sắc. To lớn, cơ bắp săn chắc, làn da căng mướt, rãnh sống lưng cong chạy thẳng từ cổ xuống eo.

Xin lỗi nha, dân mỹ thuật như tôi thì nhìn cái gì đẹp đều muốn cảm thán. Dù rằng là người mình không ưa thì vẫn không thể dằn lòng không cảm khái.

Tôi nhẹ nhàng hạ đầu bút xuống tấm “canvas” đẹp như in ấy, vừa trượt đi thì lưng anh ta lại rời xa tay tôi. Cố áp sát lần nữa, nó lại rời ra. Cứ thế liên tục mấy lần làm tôi phát bực.

“Này anh, không ngồi yên thì làm sao tôi vẽ được đây? Tốn thời gian quá đấy.”

Lâm Phước Vĩnh quay nghiêng mặt về phía vai, môi mím như sắp nói gì đó, nhưng im lặng. Lát sau, anh ta quay mặt về phía trước, tháo kính:

“Vẽ đi.”

Nghe vậy, tôi cũng quyết tâm đặt bút vẽ cho bằng được. Đầu bút lần này lại chạm xuống, tấm lưng phía trước run lên rất nhẹ, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích hay rời đi. Có vẻ như cũng đang cố gắng ngồi yên.

Tự dưng tôi lại thấy có chút mắc cười, không nhịn được mà lén cong khóe môi. Hóa ra “con mèo” này cũng không khó huấn luyện lắm, nếu là cần cho công việc thì vẫn sẽ chịu ngoan ngoãn nghe lời.

Mỗi khi vẽ, tâm trí tôi lại chìm đắm, quên hết tất thảy mọi thứ xung quanh. Cả thế giới như thu nhỏ lại, chỉ còn bằng những nét vẽ trước mắt, một sự đắm đuối khó diễn tả thành lời.

Tôi vừa xem hình mẫu quản lý gửi qua Salo vừa vẽ. Đôi tay của chủ nhân thân xác này đã quá quen với những thao tác ấy nên mọi chuyển động đều trơn tru. Hình vẽ cứ thế lả lướt hiện ra trên tấm lưng trần, uốn lượn sang mạn sườn, rồi kết lại ở điểm nhấn giữa ngực.

Dời bút khỏi nét mực cuối cùng trên da, tôi bất giác ngẩng đầu lên:

“Xong rồi!”

Không ngờ Lâm Phước Vĩnh cũng đang cúi xuống, khoảng cách bất ngờ bị rút ngắn, hai chóp mũi bỗng chạm nhau trong gang tấc. Tôi giật mình lùi lại phía sau, vừa khéo nhìn rõ phần thân trên của người trước mặt.

“Wow, ngực to thật đấy…”

Lời vừa tuột ra khỏi miệng, tay tôi đã không kịp cản. Tôi vội dời mắt lên trên, nhưng e là không thể cứu lấy phẩm giá của mình được nữa. Ánh khinh bỉ hiện lên trên mặt của Lâm Phước Vĩnh đã quá rõ ràng.

Tôi há hốc miệng, không sao rời mắt khỏi gương mặt ấy, định nói cái gì cũng không nhớ rõ nữa. Người ta hay nói, gương mặt đẹp thì dù có nổi giận hay cau có cũng khiến người khác khó rời mắt. Trước đây tôi còn bán tín bán nghi, giờ nhìn Lâm Phước Vĩnh, khẳng định là đúng thật.

Nhan sắc của anh ta vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng khi đọc trong tiểu thuyết. “Làn thu thủy, nét xuân sơn”, Nguyễn Du dùng mấy chữ đó để tả nàng Kiều, giờ đem đặt vào anh ta thấy cũng không sai mấy. Tuy vậy, nhưng vẻ đẹp của Lâm Phước Vĩnh không hề nữ tính, đường nét rõ ràng, sắc sảo, vẫn là kiểu đẹp rất đàn ông, chỉ là quá mức nổi bật mà thôi.

May mà đúng lúc đạo diễn gọi Lâm Phước Vĩnh ra set-up cảnh quay, chứ không là tôi cũng kiếm không ra cái quần để đội lên.

Tôi đưa tay đỡ trán, trong lòng thầm kêu lên một tiếng. Tiêu rồi. Giờ thì tôi hiểu vì sao nữ chính lại không thể dứt ra khỏi nam chính, cho dù tính cách của anh ta có “khuyết tật” đến cỡ nào đi chăng nữa.

Quả nhiên, nhan sắc quyết định ý thức.

Chương ba

Ờ, mà xong cảnh này rồi thì tôi cần làm gì nữa nhỉ? Vì theo trong tiểu thuyết lật sang trang là đến hôm sau luôn mà. Lục trong túi quần, vừa hay tìm được chiếc ví của chủ nhân thân xác này. Tiện thể mở ra, xem có thông tin gì giúp tôi hiểu thêm về thân phận hiện tại của mình hay không.

Thì ra cậu ta tên là Lê Khánh Tâm, hai mươi bốn tuổi, kém tôi hẳn một con giáp. Là sinh viên năm cuối, trường Mỹ Thuật, khoa tạo hình. Hoài niệm thật, nhân vật trùng cả trường và ngành học, làm tôi nhớ cái hồi còn là sinh viên ghê.

Có phải chăng vì sự trùng hợp này nên tôi mới xuyên vào trở thành cậu ấy hay không?

Tôi tìm thấy trong giỏ xách cậu ấy đeo bên người còn có một bản hợp đồng về công việc làm hóa trang part-time cho đoàn phim. Xem ra cũng chỉ còn buổi ngày mai nữa là kết thúc.

Dù sao vẫn chưa trở về lại được, hay cứ thử đóng vai cậu Tâm này để xem diễn biến thế nào. Có khi tác giả sau khi đọc bình luận của tôi, thấy hợp lý nên muốn tôi xuyên vào để giúp chỉnh sửa lại cốt truyện thì sao?

Phía xa tôi thấy anh nhân viên hóa trang riêng của Lâm Phước Vĩnh cũng vừa tới. Trán đẫm mồ hôi, anh ta hớt hải chạy đến chỗ chị quản lý xin lỗi rối rít.

Nhìn chị quản lý hất cằm về phía tôi là đủ hiểu chị đang thuật lại tình hình vừa nãy. Xong xuôi, anh nhân viên hóa trang kia chạy lại chỗ tôi, cúi đầu cảm ơn liên tục.

Chị quản lý bảo tôi xong việc rồi nên có thể về trước. Nam chính với nữ chính đang đóng phim đằng kia, tôi nghĩ mấy phân đoạn quan trọng đều được viết trong nguyên tác.

Còn những phần không nhắc tới có lẽ cũng không ảnh hưởng gì nên không cần thiết phải để ý. Vậy là tôi cũng xách đồ, chào mọi người rồi đi luôn.

Ở trong túi của Lê Khánh Tâm có vé tháng đi xe buýt nên tôi nghĩ chắc cậu ấy không có xe riêng. Tôi cũng không biết sau khi tan làm, cậu Tâm này sẽ thường đi đâu, nên thôi đành đi về nhà.

Ngồi trên xe buýt, tôi lấy cuốn sổ vẽ trong túi lật vài trang xem để giết thời gian. Nào ngờ lại phát hiện ra một “kho báu” mà mình đang tìm kiếm bấy lâu. Thì ra Lê Khánh Tâm đang nghiên cứu vẽ truyện tranh kinh dị để làm đồ án tốt nghiệp.

Trùng hợp là tôi cũng đang ấp ủ nghiên cứu đề tài này, phong cách vẽ của Lê Khánh Tâm rất hợp gu tôi. Những bức phác thảo này chẳng khác nào một nguồn tư liệu quý hiếm rơi đúng vào tay tôi.

Một cảm xúc vui sướng trào dâng trong lồng ngực, phải chăng đây chính là định mệnh. Bởi vì tôi vốn rất phân vân, kiềm nén hơn bảy năm trời để nghe theo định hướng của công ty mà chưa từng cho bản thân mình cơ hội để thực hiện điều mình mong muốn.

Tôi siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm thấy vô cùng biết ơn vì được xuyên vào đây.

.

.

Thông qua app đặt hàng trong điện thoại tôi tìm đến địa chỉ được cậu ấy lưu là “nhà”. Nhưng mà từ trạm xe buýt phải đi thêm một đoạn vô đường nhỏ nữa thì mới tới, tôi đành phải xuống xe đi bộ vào.

Trên đường đi, ngang qua một võ đường mới khai trương đang treo băng rôn quảng cáo “Miễn phí 3 ngày học thử cho võ sinh mới! Xin mời!”

Kèm theo là hình minh họa những võ sư cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn. Nhìn thấy, làm tôi nhớ tới thân hình lực lưỡng của Lâm Phước Vĩnh. Sờ lại, thấy người ngợm mình thì ốm như que củi, đụng đâu cũng toàn xương. Đúng là kiểu dân vẽ suốt ngày chỉ ngồi một chỗ giống hệt tôi ngoài đời.

Nhớ lại cuộc sống ở ngoài đời thực, tôi cũng đã nhiều lần lên kế hoạch để tham gia các hoạt động thể thao nâng cao sức khỏe nhưng mãi vẫn chưa thể thực hiện được. Do bản thân mỗi khi ngồi xuống ghế làm việc là chẳng muốn đứng lên nữa, phải chi có ai đó thúc giục, lôi kéo tôi thì may ra..

“Chào mừng học viên mới!”

Mấy ông anh mặc đồ võ từ trong võ đường bỗng dưng chạy ra túm lấy tôi, họ cứ thế kéo tôi vào mà không cho tôi kịp ú ớ. Một buổi tập võ miễn phí bất đắc dĩ ùa đến với tôi như một cơn bão.

Lúc tôi được thả ra ngoài thì trời đã tối hẳn, mấy ông anh nhiệt tình còn đứng ở ngoài cửa tiễn tôi đi.

“Ngày mai nhớ lại đến nhé!”

Quao, thế là tôi vừa được làm một chuyện mà mình ở ngoài chưa làm được rồi đấy. Cũng thú vị phết.

Khi đến được nhà của Lê Khánh Tâm, tôi mới biết đó là một dãy trọ giá rẻ dành cho sinh viên. Trên chùm chìa khóa có ghi số phòng, nên tôi cũng không mất công tìm kiếm. Mở khóa, đẩy cửa bước vào, vừa bật đèn lên, tôi thấy tấm đệm đặt giữa phòng liền lao tới nằm lăn ra. Mệt đến mức chẳng còn nghĩ ngợi được gì.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play