Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Đình Bắc X Y/N ] Người Bạn Thơ Ấu

Tập 1

Y/n là một fan bóng đá rất đúng mực đúng đắn.
Cô xem bóng đá như một thói quen lành mạnh: • Xem trận • Coi highlight • Lưu ảnh người mình hâm trong máy → Hết.
Không nhắn tin, không mơ mộng, càng không bao giờ nghĩ kiểu: “Biết đâu sau này mình với anh ấy…”
Không. Tuyệt đối không.
Vì Y/n hiểu rất rõ: "Fan là fan. Cầu thủ là cầu thủ. Hai đường thẳng song song."
Cầu thủ cô thích tên là Đình Bắc Cầu thủ nổi tiếng, quê Nghệ An, đá banh hay, nói chuyện giọng quê nghe vừa mộc vừa buồn cười.
Cuộc sống của Y/n vốn yên bình cho tới một buổi chiều mưa.
Mẹ cô bất ngờ nói:
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Cuối tuần này qua nhà bác Tư ăn cơm nha con. Lâu rồi hai nhà không gặp
Y/n vừa xem điện thoại vừa hỏi vu vơ :
Y/n
Y/n
Dạ… bác Tư nào vậy mẹ ?
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Trời ơi, hồi nhỏ con hay chơi chung với con trai bác đó mà quên rồi hả?
Y/n khựng lại.
Cố lục tung trí nhớ.
Y/n
Y/n
”Chơi chung?” ”Hồi nhỏ?” ”Sao mình không nhớ nổi đứa nào hết vậy trời?”
Y/n
Y/n
Con… không nhớ nổi mẹ ơi
Y/n
Y/n
Mẹ ơi con không nhớ nổiii
Mẹ cô thở dài:
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Lớn rồi quên hết trơn.
Y/n nhúng vai, trong đầu chỉ nghĩ đơn giản:
Y/n
Y/n
”Không nhớ nổi thì thôi chứ chỉ là một buổi ăn đơn giản thôi mà ”
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Đình Bắc vừa tập xong, mồ hôi còn chưa kịp khô thì nhận được điện thoại của mẹ.
Nguyễn Thị Ngọc
Nguyễn Thị Ngọc
Cuối tuần ni về quê nghe con. Qua nhà bác Ba ăn nha con lâu rồi chưa gặp
Đình Bắc ngạc nhiên:
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Bác Ba à? Rứa à?
Nguyễn Thị Ngọc
Nguyễn Thị Ngọc
Ừ. Con gái bác đó hồi nhỏ chơi với con suốt, nhớ không?
Đình Bắc cười khẽ.
Ánh mắt thoáng qua một tia gì đó rất nhanh.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Dạ… con nhớ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
”Nhớ rất rõ là đằng khác.”
Hai con người. Hai cuộc sống khác nhau. Một người nhớ rất rõ. Một người quên sạch.
Và Y/n vẫn không hề hay biết rằng: Người mà cô yêu mến sắp sửa ngồi đối diện cô, gắp cho cô miếng thịt kho… như hồi nhỏ.

Tập 2

Y/n đứng trước cổng nhà bác Tư, tay xách túi trái cây, trong lòng hơi… ngại.
Không hiểu sao cô có cảm giác bữa cơm này không bình thường.
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Vô đi con, đứng thừ ra đó chi vậy
mẹ giục
Y/n ”dạ” một tiếng rồi bước vào.
Cô vừa bước vào thì nghe tiếng bát đũa leng keng trong bếp, kèm theo một giọng nam quen quen:
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mạ ơi, bỏ hành ít thôi, con ni hồi nhỏ không ăn hành mô
Y/n khựng lại.
Y/n
Y/n
Giọng này…
Y/n
Y/n
Ủa… sao giống giọng Đình Bắc dữ vậy trời?
Chưa kịp suy nghĩ thì người trong bếp bước ra
Áo thun xắn tay. Quần thể thao. Mặt… y chang trên TV, chỉ khác là đang cầm vá múc canh
Y/n đứng hình. Trong đầu bật lên một câu duy nhất
Y/n
Y/n
”Mình đang mơ hay idol bị lạc vô bếp vậy?”
Theo phản xạ, cô buột miệng:
Y/n
Y/n
Ơ… anh… giống Đình Bắc quá ha…
Không khí im lặng
Đình Bắc nhướng mày
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Giống hả? Hay là… anh đó luôn?
Y/n
Y/n
Hả
Mẹ cô cười
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Đr cầu thủ đó con .Hồi nhỏ hai đứa chơi chung suốt ngày mà giờ làm như người lạ vậy con
Y/n gượng cười. Trong đầu gào thét
Y/n
Y/n
”Chơi chung cái gì?” ”Con chỉ biết anh này qua TV thôi mà???”
Đình Bắc nhìn biểu cảm đó, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Bữa cơm bắt đầu
Y/n ngồi đối diện Đình Bắc Cô không dám nhìn thẳng, chỉ dám nhìn… bát cơm.
Bàn tay cầm đũa run run
Cô gắp miếng thịt. Rớt. Gắp lần hai. Lại rớt Gắp lần ba Lại rớt.
Đình Bắc nhìn một lúc rồi hỏi tỉnh bơ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mi run rứa, sợ anh à?
Y/n
Y/n
DẠ KHÔNG
Trả lời quá to khiến cả bàn quay qua nhìn cô
Đình Bắc cười mỉm
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không sợ mà tay run dữ rứa?
Y/n câm nín
Mẹ Đình Bắc góp chuyện
Nguyễn Thị Ngọc
Nguyễn Thị Ngọc
Hồi nhỏ con ni ăn khỏe lắm, tranh đồ ăn với Bắc suốt
Y/n hoảng
Y/n
Y/n
Dạ không có ạ, con… con hiền lắm
Bắc chen vô
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Hồi nhỏ mi giành bóng với anh, té lăn quay rồi khóc đó
Y/n
Y/n
“Hả???”
Ăn tới giữa bữa, Y/n lén lén lấy điện thoại ra chụp hình… bàn tay Đình Bắc
Y/n
Y/n
”Bàn tay cầu thủ quốc gia đó trời ơi.”
Âm thanh chụp hình vang lên hơi to
Đình Bắc cuối xuống nhìn
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mi chụp chi rứa?
Y/n hoảng loạn
Y/n
Y/n
DẠ EM CHỤP CƠM!!!
Đình Bắc nhìn bức ảnh
90% là tay anh, 10% là chén cơm mờ
Anh cười tới mức phải quay mặt đi
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cơm ni… đẹp dữ ha
Y/n muốn chui xuống gầm bàn
Ăn xong, Y/n chạy ra sân sau “hít thở không khí”
Cô bấm điện thoại, mở ảnh Đình Bắc đã lưu trong máy. Rồi nhìn ra người đang đứng cách đó vài mét… phiên bản sống.
Y/n
Y/n
”Trời ơi, mình đang ngồi ăn chung với idol thật hả?”
Đúng lúc đó, giọng anh vang lên sau lưng
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mi coi chi rứa?
Y/n hoảng hồn, suýt đánh rơi điện thoại. Quay lại thì Đình Bắc đã đứng ngay sau, cúi xuống nhìn màn hình.
Im lặng 2 giây
Rồi anh cười
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Fan anh à?
Y/n đỏ mặt từ tai xuống cổ Muốn độn thổ ngay tại chổ
Y/n
Y/n
Dạ… em… em coi cho vui
Đình Bắc khoanh tay, giọng kéo dài
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cho vui mà lưu ảnh anh nhiều rứa hả?
Y/n
Y/n
”Y/n ơi đội quần lun rồi”
Trong khi đó, Đình Bắc nhìn cô, trong đầu lại hiện lên hình ảnh một con bé hồi nhỏ:
• Tóc cột hai bên • Hay khóc nhè • Gọi anh là “Bắc ơi ”
Anh khẽ cười, nói nhỏ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Quên hết rồi ha?
Y/n ngơ ngác
Y/n
Y/n
Dạ?
Anh Chỉ xoa đầu cô một cái rất nhẹ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
”Không sao. Nhớ lại từ từ cũng được.”

Tập3

Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ra đá chút cho tiêu cơm không
Y/n
Y/n
Đá banh hả
Y/n nghe tới chữ đá banh là mắt sáng lên. Nhưng rồi cô khựng lại.
Y/n
Y/n
Nhưn mà em… em đá dở lắm…
Đình Bắc nhìn từ đầu tới chân cô, cười mỉm:
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh biết
Y/n
Y/n
”Biết mà còn rủ”
Ra sân
Đình Bắc đá nhẹ một cái, trái banh lăn tới chân Y/n
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đá lại đây
Y/n lấy đà… đá
BỐP!
Trái banh bay… lệch 90 độ, suýt bay vô chuồng gà nhà hàng xóm.
Đình Bắc la lên
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ê ê ê! Đá banh hay đá gà rứa
Y/n đỏ mặt
Y/n
Y/n
Tại banh anh tròn quá!
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chi rứa bà?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
banh nào chẳng tròn?
Y/n
Y/n
" Có cái hố không cho chui xuống với "
Chơi được vài phút thì Đình Bắc phát hiện một sự thật đau lòng
Y/n chạy chậm hơn trái banh
Anh thở dàii
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Thôi, anh làm trọng tài cho mi
Y/n
Y/n
Thôi em không cần nương tay đâu ạ!
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh không nương tay. Anh… sợ mi té
Vừa dứt lời.
Y/n vấp cỏ, té cái bịch.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
🙂
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh nói chưa xong mà
Y/n ngồi bệt dưới đất, bực
Y/n
Y/n
Hồi nhỏ em đá giỏi lắm mà
Đình Bắc gật gù
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ, giỏi…
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mà giỏi la làng
Y/n
Y/n
KHÔNG NHA E LÀ CẦU THỦ TƯƠNG LAI ĐÓ
Đình Bắc nhịn cười
Đang cãi nhau thì mây đen kéo tới.
Gió thổi. Sấm đánh đùng một cái.
Y/n giật mình
Y/n
Y/n
Ủa mưa hả?
Chưa kịp chạy thì
ÀO!!!
Mưa trút xuống như ai đổ nước
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chạy vô nhà mau!
Đứng trú dưới hiên nhà
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mi ướt như chuột lột kìa
Y/n
Y/n
Anh cũng khác gì đâu
Mưa càng lúc càng to
Mẹ Y/n nhìn ra ngoài, phán một câu không cho cãi:
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Mưa kiểu ni về sao được. Thôi ngủ lại đây một đêm.
Y/n chưa kịp phản ứng
Y/n
Y/n
Dạ con—
Mẹ [ Y/n ]
Mẹ [ Y/n ]
Chốt hạ
Y/n
Y/n
"Ngủ lại nhà bác Tư…" "Có Đình Bắc …" "Idol ngủ chung một mái nhà"
Y/n
Y/n
Trời ơi
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mi trời ơi chi rứa
Y/n
Y/n
À không có gì
Tối
Mẹ Đình Bắc dọn phòng cho Y/n
Nguyễn Thị Ngọc
Nguyễn Thị Ngọc
Con ngủ phòng Bắc nha, phòng kia dột rồi
Y/n
Y/n
Dạa
Trong phòng
Y/n đứng giữa phòng, nhìn quanh
Giường gọn gàng. Kệ sách. Một kệ treo huy chương, áo đấu.
Cô nhìn mà mê
Y/n
Y/n
Woaa đây là phòng idol mình thiệt hả
Đình Bắc dựa cửa
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Y/n
Y/n
Má ơi hết hồn
Y/n
Y/n
Xuất hiện ma ấy
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Răng mà hết hồn rứa
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Có tật giật mình à
Y/n
Y/n
KHÔNG CÓ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Anh chưa nói chi mà mi hoảng dữ rứa?
Y/n
Y/n
Bảo vệ bản thân thôi
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ai làm chi mô mà bảo vệ
Y/n Cấm nín
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ủa, răng tự dưng im rứa hè?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chắc quê quá hè
Giọng trêu trọc
Y/n
Y/n
Hôm nay đúng là ngày kỳ lạ
Y/n nói nhỏ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Kỳ chỗ mô
Y/n
Y/n
Hả tai thính thế
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Àa anh biết sao kì lạ rồi
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Fan được đá banh chung với idol
Y/n
Y/n
Chắc vậy
Đình Bắc suy nghĩ rồi nói
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ… mà fan ni đá tệ ghê
Y/n ném cái gối về phía anh
Y/n
Y/n
Anh im
Đình Bắc bắt được, cười ha hả
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ngủ sớm đi. Mai anh dạy mi đá cho đàng hoàng
Y/n
Y/n
Thiệt hả
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ. Nhưng cấm đá gà
Y/n
Y/n
EM KHÔNG ĐÁ GÀ
Đình Bắc tắt đèn, giọng vọng lại
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Rồi ngủ đi, cầu thủ tương lai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play